Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Bẫy Sợi Tơ Chuông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng ngân rung trầm đục dội lại từ vách đá đen của Hang Nhện Chuông kéo dài không dứt, tựa như tiếng chuông gọi hồn vọng ra từ lòng đất sâu. Luồng âm thanh ấy không truyền qua không khí mờ đục bụi đá, mà chạy dọc theo những mạch thạch anh dẻo dưới chân, bò thẳng lên xương sọ của Huy Vũ.


Anh khẽ quỳ một gối xuống nền cát thạch anh buốt giá, tay trái đè chặt lấy bắp tay phải đang co rút dữ dội. Cơn chuột rút tàn khốc sau hai giờ đồng hồ liên tục treo mình trên sợi dây mây mục nát lộng gió ngoài vách đá đứng khiến các thớ cơ của anh cứng đờ như sắt nguội. Mỗi nhịp thở dốc của Huy Vũ lúc này đều phải được nén chặt trong lồng ngực, tuyệt đối không được để phát ra tiếng rít gió qua kẽ răng. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống vĩnh viễn từ sau vụ nổ năm năm trước. Tai phải—đôi tai truyền tin thiên tài còn sót lại—đang bị hành hạ bởi một dải âm ù vĩnh viễn ở tần số cao, buốt nhói và liên tục dội ngược vào đại não.


Đan Thanh lặng lẽ bước tới bên cạnh anh. Đôi mắt trong veo của nữ nghệ nhân câm không một gợn sóng dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn bão bọc nỉ cách âm. Cô không nói một lời, chỉ nhẹ nhàng đặt bàn tay mảnh khảnh đã đeo chiếc Găng tay da cá sấu tẩm nhựa thông nhám lên bả vai đang run nhẹ của Huy Vũ. Lớp nhựa thông dẻo dai phủ ngoài da cá sấu bám chặt vào thớ vải áo nỉ chàm của anh mà không hề tạo ra một tiếng sột soạt ma sát nào. Qua xúc giác nhạy bén, Đan Thanh khéo léo dùng ba đầu ngón tay miết nhẹ dọc theo các huyệt đạo ở bắp tay Huy Vũ, dùng lực nhấn đều đặn để giải phóng các thớ cơ đang co rút.


Huy Vũ khẽ gật đầu, dùng Vũ gia thủ ngữ ra hiệu ngắn gọn bằng tay trái: 'Đỡ hơn rồi. Cảm ơn cô.'


Phía sau họ, Giáo sư Trần Lâm đang đỡ lấy Mai Vy. Nữ học sĩ cổ ngữ trẻ tuổi khẽ ho khan một tiếng nhỏ, lồng ngực phập phồng vì khát. Cơn khát khô họng do cả đoàn đã mất sạch nguồn nước uống dự trữ dưới kẽ nứt Phòng Cách Âm đang vắt kiệt thể lực của các học giả. Lâm Hoài đứng bên cạnh, một tay giữ chặt sợi dây thừng tiêu âm trói nghiến Trịnh Cảnh ở góc tối, tay kia ghì chặt bọng súng hơi áp suất cao sát mạn sườn gã nội gián. Trịnh Cảnh bị bịt miệng bằng vải nỉ dày, chỉ có thể thở phì phò qua mũi, đôi mắt hẹp trợn trừng đầy u uất và đố kỵ nhìn chằm chằm vào khối quặng thạch anh dẻo tinh khiết mà Huy Vũ đang giắt ở thắt lưng.


'Giáo sư,' Huy Vũ thì thầm, giọng nói của anh được nén dưới ngưỡng ba mươi decibel để tuân thủ Quy tắc 40 Decibel nghiêm ngặt. 'Hang Nhện Chuông ở ngay phía trước. Chúng ta không thể quay lại bờ Tây. Hắc Phong đã bắt đầu rải quân phong tỏa vách đá đứng. Lựa chọn duy nhất là đi xuyên qua hang này để xuống tầng trung.'


Giáo sư Trần Lâm nâng gọng kính tròn bằng thạch anh xám, nhìn vào lối vào hang tối đen như họng một con quái vật khổng lồ. 'Vũ, mật mã của cha cháu cảnh báo nơi này ngập tràn bẫy tơ nhện nhạy âm. Thể chất của chúng ta lúc này...'


'Cháu sẽ dẫn đường,' Huy Vũ kiên định ngắt lời. Anh đứng thẳng dậy, điều chỉnh lại chiếc Mũ da lót chì giảm chấn trên đầu, kéo dải băng da thú quấn quanh trán xuống sát chân mày để bảo vệ thái dương phải. 'Đan Thanh sẽ đi sát cháu để hỗ trợ dẫn hướng. Lâm Hoài, cậu vác hòm máy ghi âm cổ đại nặng bốn mươi cân đi giữa đoàn, giữ thăng bằng tuyệt đối. Út và Khải đi sau khống chế Trịnh Cảnh. Tất cả thực hiện Bước đi không chấn động. Đặt gót chân xuống trước, hạ mũi chân chậm rãi, truyền lực qua hông. Tuyệt đối không được chạm vào bất kỳ sợi tơ nào.'


Cả đoàn lầm lũi bước qua vòm cửa đá đen kịt của Hang Nhện Chuông.


Ngay khi bước qua ranh giới cửa hang, bóng tối tuyệt đối bao trùm lấy họ. Không khí ở đây lạnh buốt và ẩm ướt, mang theo mùi nấm mốc cổ xưa và vị đắng chát của bụi thạch anh dẻo lơ lửng. Dưới ánh sáng mờ nhạt phát ra từ những mảng rêu phát quang bám thưa thớt trên vách đá, một cảnh tượng kỳ vĩ nhưng đầy chết chóc hiện ra trước mắt đoàn thám hiểm.


Khắp hang động rộng lớn, hàng vạn sợi tơ nhện khổng lồ giăng chằng chịt từ trần hang xuống nền đá, đan xen vào nhau tạo thành một mạng lưới mê cung ba chiều dày đặc. Những sợi tơ này dày bằng ngón tay út, có màu bạc lấp lánh kỳ ảo do bám đầy các hạt bụi thạch anh dẻo tinh khiết. Dưới luồng gió lạnh luân chuyển mờ nhạt từ sâu trong lòng đất, mạng lưới tơ nhện khẽ dao động, phát ra những tiếng ngân u u cực nhỏ ở tần số cao, tựa như những dây đàn guitar khổng lồ đang được kéo căng hết mức.


Huy Vũ khựng lại. Anh áp sát thái dương phải vào một khối thạch anh dẻo nhô ra ở vách hang bên phải, nhắm chặt mắt để kích hoạt năng lực Nhìn sóng rung nhiệt quang.


Trong bóng tối của trí não, thế giới không âm thanh của anh đột ngột được dựng lại bằng những dải sáng nhiệt quang màu xanh lam nhạt uốn lượn. Huy Vũ nhìn thấy rõ ràng các luồng sóng chấn động cơ học đang truyền dọc theo các sợi tơ nhện. Mỗi sợi tơ hoạt động như một waveguide—một ống dẫn sóng âm vật lý cực kỳ nhạy bén. Chỉ cần một cú chạm nhẹ có lực va chạm vượt quá ngưỡng bốn mươi decibel, dao động cơ học sẽ lập tức cộng hưởng với cấu trúc thạch anh dẻo bám trên tơ, khuếch đại âm lượng lên gấp mười lần và truyền thẳng vào các túi khí địa tầng chịu lực căng phía trên, kích hoạt một trận sạt lở đá thạch anh giòn chôn vùi toàn bộ hang động.


'Gió đầu nguồn đang thổi nhẹ từ hướng đông nam,' Huy Vũ cảm nhận độ rung của đá truyền qua xương sọ, khẽ ra hiệu bằng Vũ gia thủ ngữ cho Đan Thanh. 'Các sợi tơ ở tầng cao đang dao động ở tần số chín mươi héc. Lối đi an toàn nằm sát vách đá bên trái, dưới tầm một mét.'


Đan Thanh gật đầu. Cô bước lên phía trước Huy Vũ nửa bước. Đôi bàn tay đeo Găng tay da cá sấu tẩm nhựa thông của cô nhẹ nhàng chạm vào vách đá nhám. Nhờ lớp da cá sấu mỏng truyền dẫn cực tốt, Đan Thanh cảm nhận chính xác các rung động phản hồi siêu nhỏ của đá để xác định độ rỗng và các mỏm đá chịu lực ổn định. Cô lướt đi uyển chuyển như một bóng ma trong bóng tối, một tay bám vách, tay kia khẽ vẫy ra sau để dẫn dắt Giáo sư Trần Lâm và Mai Vy bước theo dấu chân mình.


Lâm Hoài đi ngay sau Giáo sư. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo sống lưng gã học sĩ trẻ. Trên vai gã, chiếc hòm gỗ sồi chứa chiếc Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại nặng bốn mươi cân đè nặng xuống xương quai xanh đang mỏi nhừ. Mỗi bước đi của Lâm Hoài đều là một cuộc đấu trí với trọng lực. Gã phải hạ thấp trọng tâm, giữ cho chiếc hòm không được lắc lư dù chỉ một phân, bởi chỉ cần một góc hòm bọc nỉ cọ xát vào vách đá nhọn hoặc chạm vào sợi tơ nhện bọc bụi thạch anh sát sườn, tử lộ sẽ lập tức khai mở.


Ở phía cuối đoàn, thợ cả Khải và Út đang kẹp chặt Trịnh Cảnh đi giữa. Gã học sĩ phản bội bị trói nghiến tay ra sau lưng bằng sợi thừng tiêu âm, bắp chân phải bị thương do đạn chì sượt qua từ tập trước khiến gã bước đi tập tễnh dã ngoại. Mỗi lần Trịnh Cảnh suýt mất thăng bằng, Út lại lạnh lùng dùng chiếc đòn gánh tre đực ngâm dầu thông ghì chặt bả vai gã xuống, ép gã phải bước đi đúng nhịp điệu của cả đoàn.


'Sột...'


Một tiếng động ma sát cực nhỏ vang lên từ phía giữa đoàn.


Hoàng Thùy—cô tiểu thư hiếu kỳ vốn chưa từng nếm trải phong ba thực địa—trong một khoảnh khắc mệt mỏi do khát nước đã giẫm phải một mảnh thạch anh dẻo dòn vụn trên nền hang. Miếng đá vỡ đôi, chân cô trượt nhẹ về phía một sợi tơ nhện khổng lồ đang giăng ngang tầm gối.


Trong trí não của Huy Vũ, dải sáng nhiệt quang màu xanh lam của sợi tơ nhện sát gối Hoàng Thùy đột ngột bùng lên một tia sáng đỏ tía sắc nhọn—báo hiệu dao động sắp sửa đạt ngưỡng kích hoạt cộng hưởng tự hủy.


Huy Vũ không thể hét lên. Tiếng hét lớn sẽ ngay lập tức phá vỡ Quy tắc 40 Decibel.


Trong ranh giới sinh tử chỉ tính bằng phần mười giây, Đan Thanh phản ứng bằng một bản năng đáng sợ của một thợ cảm rung ngón tay. Cô không quay đầu lại nhìn, nhưng mười đầu ngón tay bám vách đá đã nhận ra sự thay đổi tần số đột ngột của địa tầng dưới chân Hoàng Thùy. Cô xoay người dứt khoát, cánh tay mảnh khảnh vươn ra trong bóng tối hoàn toàn, chiếc Găng tay da cá sấu tẩm nhựa thông chộp chặt lấy bả vai gấm vóc của Hoàng Thùy, dùng lực kéo ngược cô tiểu thư trở lại sát vách đá đen.


Cơ thể Hoàng Thùy đông cứng trong vòng tay Đan Thanh. Gót giày của cô chỉ còn cách sợi tơ nhện bám bụi thạch anh chưa đầy một phân. Sợi tơ khẽ lay động dưới luồng gió từ vạt áo gấm của cô đưa tới, nhưng không hề xảy ra va chạm vật lý trực tiếp nào.


Huy Vũ đứng yên tuyệt đối, áp tai phải sát vào gậy gỗ mun cắm dưới cát để lắng nghe tiếng vọng địa tầng dội ngược.


Trong đầu anh, dải sóng rung màu đỏ tía từ từ dịu xuống, chuyển dần trở lại màu xanh lam uốn lượn mờ nhạt. Tiếng ngân u u của mạng lưới tơ nhện xung quanh không bùng phát thành tiếng chuông cộng hưởng phá hoại. Cả hang động lại rơi vào sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập dồn dập như gõ trống của Hoàng Thùy và tiếng thở nén chặt qua lớp vải bọc miệng của các học sĩ dã ngoại.


Đan Thanh khẽ buông Hoàng Thùy ra, dùng ngón tay gõ nhẹ hai nhịp ngắn lên vai cô tiểu thư để cảnh báo, rồi tiếp tục quay người dẫn đường bằng những bước đi không chấn động uyển chuyển.


Họ đã đi được nửa chiều dài của Hang Nhện Chuông. Mạng lưới tơ nhện xung quanh ngày càng dày đặc hơn, buộc cả đoàn phải khom lưng sát đất, bò qua những khe hẹp chỉ rộng chưa đầy hai gang tay giữa các tầng tơ bạc lấp lánh bụi trắng. Thính lực tai phải của Huy Vũ lúc này bị mỏi mệt dây thần kinh nghiêm trọng do anh phải liên tục duy trì trạng thái tập trung cao độ để Nhìn sóng rung nhiệt quang. Đôi mắt anh bỏng rát, xuất hiện những ảo ảnh ánh sáng nhấp nháy liên tục, và một cơn đau đầu búa bổ bắt đầu lan tỏa từ vùng chẩm gáy ra hai bên thái dương sọ não.


Ở phía cuối đoàn, Trịnh Cảnh đang lầm lũi bước đi dưới sự khống chế của Út. Đôi mắt hẹp của gã nội gián phản bội rực lên sự căm hận tột cùng trong bóng tối. Gã biết rõ, nếu đoàn khảo cổ vượt qua được Hang Nhện Chuông này để tiến xuống tầng trung, gã sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội trốn thoát và sẽ phải đối mặt với sự phán xét của Viện Hàm Lâm Độc Lập. Hắc Phong đang ở rất gần ngoài kia, chiếc ống nghe địa chấn của hắn chắc chắn đang rà soát vách núi. Chỉ cần một tiếng động lớn... chỉ cần một sự hỗn loạn bùng phát...


Trịnh Cảnh lén lút dịch chuyển bàn tay đang bị trói chặt ra sau lưng.


Trong suốt chặng đường bò qua khe hẹp dốc đá đứng đầy tinh thể thạch anh sắc nhọn lúc nãy, gã đã âm thầm cọ xát sợi dây thừng tiêu âm vào một cạnh thạch anh sắc lẹm nhô ra ở vách hang. Sợi dây thừng tiêu âm bọc nỉ tuy dẻo dai nhưng dưới lực cọ xát điên cuồng và liên tục của Trịnh Cảnh đã bắt đầu bị rạn nứt cấu trúc, đứt dần từng thớ sợi nhỏ.


Khi cả đoàn đang phải tập trung toàn bộ tinh thần để luồn lách qua một nút thắt tơ nhện cực hẹp phía trước vách đá chịu lực chính, Trịnh Cảnh đột ngột dùng hết sức mạnh thể xác còn lại co mạnh hai cổ tay.


'Phựt...'


Tiếng sợi dây thừng tiêu âm đứt rời vang lên cực nhỏ trong bóng tối, hoàn toàn bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít u u của hang động. Út đi ngay phía sau gã, nhưng do phải tập trung giữ thăng bằng cho chiếc đòn gánh tre đực bọc nỉ trên vai tránh va chạm tơ nhện, anh đã không kịp phát hiện ra dao động đứt dây cực nhỏ này.


Bàn tay phải của Trịnh Cảnh được tự do. Gã không hề bỏ chạy ngay lập tức. Đôi mắt gã trợn ngược đầy điên cuồng và độc ác khóa chặt vào bóng lưng của Huy Vũ đang khom người phía trước.


Trịnh Cảnh lén lút thọc những ngón tay dài gầy guộc vào nếp gấp ống tay áo lụa xám, rút ra một mảnh thạch anh biến tính cực kỳ giòn và sắc nhọn mà gã đã lén lút thu nhặt được từ Động Thạch Anh Giòn ở tập trước. Gã không dùng mảnh đá để tấn công Út hay Lâm Hoài, bởi gã biết sức mạnh vật lý của mình không thể đối phó với những phu mỏ lực lưỡng.


Gã nhắm thẳng vào một sợi tơ nhện khổng lồ bám đầy bụi thạch anh dẻo lấp lánh đang treo lơ lửng ngay sát một cột thạch anh chịu lực chính của trần hang ở góc tối khuất sương.


Trịnh Cảnh vung tay, lén lút dùng mũi nhọn của mảnh thạch anh giòn gạt mạnh một nhịp dứt khoát vào sợi tơ nhện chịu lực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!