Bản Giải Mã Cổ
Chuỗi ký hiệu âm thanh kỳ dị vừa dội thẳng vào màng nhĩ của Huy Vũ rồi tắt lịm. Trục quay bằng gỗ dẻ của chiếc Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại quay thêm nửa vòng rồi dừng lại với một tiếng 'cạch' khô khốc. Cả căn hầm ngầm của Vách Đá Tiếng Vọng rơi vào một khoảng lặng đến rợn người. Khói dầu thông từ ngọn đèn bão tỏa ra mờ mịt, quện vào làn sương muối lạnh buốt bốc lên từ lòng vực, khiến những gương mặt trong hốc đá hiện lên nhạt nhòa, căng thẳng.
Huy Vũ chậm rãi bỏ chiếc Phễu đồng lọc âm vách đá ra khỏi thái dương phải. Máu tươi rỉ ra từ tai phải đã bắt đầu khô, kết thành một vệt sẫm màu trên dải băng da thú quấn quanh đầu anh. Tai trái hoàn toàn câm lặng, nhưng tai phải lúc này đang rung lên những tiếng u u vĩnh viễn như tiếng xay lúa dã chiến. Anh nhắm chặt mắt, nén cơn đau buốt dội sọ đang hành hạ đại não, rồi khẽ ra hiệu bằng Vũ gia thủ ngữ cho Đan Thanh và A Sâm: 'Tiếng vọng đã ngắt. Có mật mã chèn vào.'
Giáo sư Trần Lâm lập tức bước lại gần, gương mặt già nua của nhà nho sáu mươi tuổi bám đầy bụi đá xám xịt. Ông nâng gọng kính tròn bằng thạch anh xám lên, giọng run rẩy nhưng chứa đầy sự khẩn trương: 'Vũ, chuỗi ký hiệu cuối cùng đó... nhịp điệu của nó rất lạ. Nó không phải là ngôn ngữ thông thường. Đó là nhịp gõ quân sự.'
Mai Vy, nữ học sĩ cổ ngữ trẻ tuổi, khẽ ho khan một tiếng do hít phải bụi thạch anh dẻo độc hại. Gương mặt cô nhợt nhạt dưới ánh sáng đèn bão, nhưng đôi mắt lại rực lên sự kiên định của một học giả thực địa. Cô vội vã mở cuộn giấy da thô ráp bám bụi, đặt bên cạnh cuốn sách chữ cổ biên giới của Thầy đồ Chu Văn—cuốn tập cổ tự chép tay mà cô luôn mang theo bên mình như bảo vật cứu mạng.
'Giáo sư, con nghĩ đây là mã truyền tin dã chiến của Đô úy Vũ Đôn,' Mai Vy vừa lật giở những trang giấy ố vàng vừa thì thầm, giọng nói của cô được nén dưới ngưỡng ba mươi decibel để tuân thủ Quy tắc 40 Decibel nghiêm ngặt của hang tối. 'Nhìn vào đồ thị sóng âm khắc trên vách đá lúc nãy, các bước sóng ngắn xếp chồng lên nhau theo chu kỳ ba ngắn một dài. Đây chính là hệ thống ký tự cổ dùng để mã hóa tọa độ quân sự thời kỳ trước.'
Ở góc tối của hốc đá, Trịnh Cảnh đang bị Lâm Hoài trói chặt hai tay ra sau lưng bằng dây thừng tiêu âm. Chiếc giẻ bịt miệng bằng vải nỉ dày khiến gã chỉ có thể phát ra những tiếng hừ hừ đục ngầu trong cổ họng. Đôi mắt hẹp của gã trợn trừng đầy u uất và đố kỵ. Gã nhìn chằm chằm vào cuốn sách cổ của Chu Văn, lòng tràn ngập sự căm hận khi nhận ra âm mưu phá hoại màng rung thạch anh dẻo của mình đã hoàn toàn thất bại.
Lâm Hoài tỳ họng súng hơi áp suất cao sát vào mạn sườn Trịnh Cảnh, khẽ dùng lực tay khóa chặt bả vai gã nội gián. Ánh mắt Lâm Hoài lạnh lùng như muốn cảnh cáo: nếu Trịnh Cảnh dám động đậy tạo ra chấn động đất, gã sẽ không ngần ngại bóp cò.
'Để tôi giúp cô,' Lâm Hoài thì thầm với Mai Vy, một tay giữ chặt dây trói Trịnh Cảnh, tay kia lén lấy từ túi đồ bản ra chiếc kính lúp đồng thau phóng đại mười lần để soi rõ các ký tự cổ nôm biên giới.
Đột nhiên, từ vách đá thạch anh phía ngoài cửa hang, một chấn động cơ học cực mạnh truyền dọc theo địa tầng dội thẳng vào thái dương phải của Huy Vũ. Anh lập tức áp sát tai phải vào phễu đồng lọc âm, nhắm mắt để kích hoạt năng lực Nhìn sóng rung nhiệt quang.
Trong trí não tối đen của anh, một dải sáng nhiệt quang màu đỏ tía, sắc nhọn như răng cưa xuất hiện, dập dềnh theo nhịp điệu đều đặn.
'Hắc Phong...' Huy Vũ khẽ ra hiệu bằng ngón tay. 'Hắn đang cho lính gõ gậy sắt xuống nền đá phía ngoài để dò tìm khoảng rỗng địa tầng.'
Hắc Phong—trinh sát âm học hoàng gia của Thiết Kỵ Ty—là một khắc tinh đáng sợ. Hắn sở hữu chiếc ống nghe định vị âm học mạ vàng siêu nhạy và hiểu rõ nguyên lý truyền âm của thạch anh dẻo. Hắn biết đoàn khảo cổ đang ẩn nấp trong một hốc đá rỗng gần đây, và việc cho lính gõ gậy sắt đều nhịp chính là thủ đoạn địa chấn dã chiến để đo đạc thời gian tiếng vọng phản hồi, từ đó vẽ lại sơ đồ hang ngầm.
'Chúng ta bị phong tỏa rồi,' Giáo sư Trần Lâm lo lắng nhìn ra lối cửa hang mờ mịt sương muối. Ông cố gắng đưa chiếc kính viễn vọng đồng thau lên để quan sát vách đá đối diện qua khe hẹp, nhưng màn sương mù quá dày đặc, hơi muối thạch anh ăn mòn mịt mù che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Một tia sáng mặt trời phản chiếu qua mặt kính viễn vọng suýt chút nữa đã phóng thẳng ra ngoài, Đan Thanh nhanh tay dùng vạt áo nỉ chàm che chắn kịp thời, ngăn chặn nguy cơ làm lộ ánh sáng phản chiếu trước tai mắt của lính tuần tra.
'Gió núi đang rít mạnh ngoài khe đá,' Đan Thanh khẽ chạm mười đầu ngón tay trần vào cổ tay Huy Vũ, truyền đi những dao động thủ ngữ ngắn gọn. 'Áp suất đang tăng. Gió tạo ra dải tần số cao gây nhiễu loạn tai phải của anh. Anh có chịu đựng được không?'
Huy Vũ mím chặt môi, bả vai trái bị bỏng nhẹ dưới dải áo nỉ chàm khẽ run lên. Tiếng gió rít ngoài khe núi lúc này đạt đến âm lượng gần tám mươi decibel, tạo ra một bức tường tạp âm khổng lồ đè bẹp mọi dao động cơ học nhỏ nhất. Tai phải của anh nhức nhối như có hàng vạn cây kim châm, máu tươi lại rỉ ra thấm nhẹ qua dải băng da thú.
'Ta không thể dịch mật mã nếu không tìm được Trạm Khắc Gió của cha,' Huy Vũ ra hiệu bằng tay. 'Mật mã chỉ mới dịch được một nửa. Bản dịch ghi chép của Chu Văn chỉ ra rằng tọa độ hoàn chỉnh được lưu giữ ở một vùng cấm địa sâu hơn. Để tìm ra lối đi an toàn tránh né tuần binh của Hắc Phong, ta phải leo ra ngoài vách đứng, dùng phễu đồng nghe tiếng gõ gậy sắt của địch để định vị ngược lại các khoang rỗng.'
'Cháu điên rồi!' Giáo sư Trần Lâm giật mình, cố giữ giọng ở mức thì thầm. 'Treo mình trên vách đá đứng giữa bão gió rít lúc này là tự sát! Sợi dây mây treo dã chiến đã mục nát do sương muối ăn mòn, chỉ cần một sơ sẩy...'
'Không còn đường lui, Giáo sư,' Huy Vũ lạnh lùng ngắt lời. Anh chỉnh lại chiếc Mũ da lót chì giảm chấn âm dã chiến đeo trên vai, thắt chặt đai nỉ giảm chấn quanh khớp gối và vai để di chuyển hoàn toàn im lặng. 'Hắc Phong đang thu hẹp phạm vi dò tìm. Trong vòng một khắc nữa, tiếng búa sắt của hắn sẽ định vị chính xác hốc đá này. Cháu phải đi.'
Đan Thanh không ngăn cản anh. Cô lặng lẽ bước tới, lấy từ túi da ra bộ găng tay da cá sấu tẩm nhựa thông nhám bọc kín hai bàn tay trần cho Huy Vũ. Đôi mắt trong veo của cô nhìn thẳng vào mắt anh, chứa đựng một sự thấu cảm định mệnh không cần lời nói. Cô khẽ gõ ngón tay lên bệ đá chịu lực: 'Em sẽ giữ dây mây cho anh. Hãy nương theo nhịp rung của ngón tay em.'
Huy Vũ gật đầu. Anh giắt chiếc Gậy gõ nhịp gỗ mun vào thắt lưng, tay phải xách chiếc phễu đồng lọc âm, âm thầm lách người ra khỏi hốc đá ẩn nấp, tiến ra mép vách đá dựng đứng của Vách Đá Tiếng Vọng.
Trước mắt anh là một vực sâu không đáy, bị bao phủ bởi lớp sương mù màu xám tro lấp lánh bụi thạch anh dẻo. Gió núi gầm rú qua các khe nứt đá nhọn hoắt như những lưỡi dao cạo, tạo ra tiếng rít cơ học chói tai dội thẳng vào màng nhĩ đang tổn thương của anh. Huy Vũ quấn sợi dây mây mục nát quanh hông, Đan Thanh ở phía trong dùng cả cơ thể ghì chặt đầu dây vào một mỏm thạch anh dẻo chịu lực chính.
Huy Vũ bắt đầu tuột người xuống vách đá dốc đứng.
Cảm giác chơi vơi lập tức bao trùm lấy cơ thể anh. Hai chân anh bám chặt vào các gờ đá trơn trượt ngập sương muối, tay trái bám vào sợi dây mây rạn nứt đang kêu lên những tiếng 'rắc... rắc...' nhỏ bé dưới sức nặng cơ thể. Gió bão quật mạnh vào người anh, kéo căng sợi dây mây mục nát lơ lửng giữa khoảng không lạnh buốt.
Huy Vũ nén cơn đau đầu búa bổ, áp sát phần loa kèn rộng của chiếc Phễu đồng lọc âm vách đá vào thớ thạch anh dẻo nhô ra trên vách đứng, đầu phễu nhỏ áp chặt vào xương thái dương phía sau tai phải. Anh nhắm chặt mắt, nín thở hoàn toàn để thực hiện kỹ thuật Tách tạp âm gió hú.
Trong tâm trí anh, tiếng gió rít gầm rú ở tần số một nghìn năm trăm héc bắt đầu bị màng lọc lụa tơ tằm bọc chì của phễu đồng chặn lại. Huy Vũ chủ động lờ đi dải tần số cao tần của gió, tập trung toàn bộ thính lực sọ não vào dải tần số thấp từ một trăm hai mươi đến hai trăm héc truyền dẫn trong lòng đá thạch anh.
'Keng... keng... keng...'
Tiếng gậy sắt của lính Hắc Phong gõ lên vách đá từ mặt đất dốc đá phía dưới dội lại qua cấu trúc tinh thể thạch anh dẻo. Sóng âm lan truyền dọc theo vách đứng, truyền thẳng vào phễu đồng rồi đi qua xương thái dương xốp của Huy Vũ.
Nhờ kỹ thuật cảm âm qua xương sọ, Huy Vũ bắt đầu tính toán thời gian trễ của tiếng vọng phản hồi.
'Tiếng gõ thứ nhất dội lại sau nửa nhịp tim... vách đá phía dưới dày khoảng ba mét, đặc khít.'
'Tiếng gõ thứ hai dội lại sau một nhịp tim... có một khoang rỗng nhỏ ẩn sâu hai mét.'
'Tiếng gõ thứ ba...'
Đột nhiên, một cơn chuột rút dữ dội bùng phát ở cánh tay phải của Huy Vũ do anh phải bám chặt vào vách đá lộng gió liên tục suốt hai giờ đồng hồ. Cơ bắp cánh tay cứng đờ, đau nhói như bị xé rách, khiến anh suýt chút nữa đã làm tuột chiếc phễu đồng lọc âm quý giá xuống vực sâu. Huy Vũ nghiến chặt răng đến bật máu môi, dùng bả vai tỳ chặt phễu đồng vào vách đá để giữ thăng bằng, tuyệt đối không phát ra bất kỳ tiếng động nào vượt quá Quy tắc 40 Decibel.
Phía dưới đất, Hắc Phong đang đứng trên một mỏm đá treo lơ lửng, tai đeo chiếc ống nghe địa chấn quân đội mạ vàng siêu nhạy. Gương mặt gầy guộc của gã mật vụ lạnh lùng, đôi tai to dị thường khẽ giật giật theo từng nhịp gõ của lính tuần tra.
'Dừng lại!' Hắc Phong đột ngột giơ tay ra lệnh. 'Có dao động lạ ở hướng đông bắc vách đứng. Rất nhỏ, chỉ khoảng ba mươi decibel. Giống như tiếng ma sát của dây mây.'
Trái tim Huy Vũ thắt lại. Anh đông cứng toàn thân trên vách đá đứng, nín thở hoàn toàn, áp sát người vào khe thạch anh dẻo để triệt tiêu mọi dao động cơ thể.
Trên hốc đá ẩn, Đan Thanh cảm nhận được lực căng bất thường của sợi dây mây qua mười đầu ngón tay bọc da cá sấu. Cô lập tức dùng ngón trỏ gõ nhẹ ba nhịp ngắn lên sợi dây mây—một tín hiệu Vũ gia thủ ngữ cảnh báo Huy Vũ: *Địch đang tập trung định vị hướng của anh.*
Huy Vũ nương theo nhịp gõ của Đan Thanh, áp dụng kỹ thuật Ngụy trang âm học dã ngoại. Anh không di chuyển, nhưng khéo léo xoay nhẹ vành phễu đồng hướng về phía một khe gió hẹp đầu gió để tiếng gió rít tự nhiên át đi tiếng ma sát nhỏ bé của sợi dây mây.
Hắc Phong áp chặt ống nghe địa chấn vào vách đá, lắng nghe chăm chú suốt hai phút. Sóng âm phản hồi lúc này chỉ còn là tiếng gió rít gầm rú hỗn loạn của Hang Gió Hú dội lại qua các cột thạch anh dẻo.
'Chỉ là tiếng gió rít qua khe đá rỗng,' Hắc Phong lạnh lùng hạ ống nghe xuống, giọng nói đầy vẻ thất vọng. 'Toán tuần tra số ba, di chuyển sang phía tây vách đứng. Tiếp tục gõ dọn đường.'
'Rõ!' Tiếng bước chân giáp sắt nặng nề của lính Thiết Kỵ Ty bắt đầu dịch chuyển dần sang phía tây, tạo ra một khoảng trống tuần tra dài đúng hai phút tại khe đá hẹp phía đông vách đứng.
Huy Vũ thở phào nhẹ nhõm, nhưng cánh tay phải của anh đã hoàn toàn tê dại vì chuột rút. Anh dùng lực chân đẩy nhẹ người lên, bám vào các gờ thạch anh dẻo để leo trở lại hốc đá ẩn nấp dưới sự hỗ trợ kéo dây của Đan Thanh và thợ cả Khải.
Khi lưng anh chạm vào nền đất cát của hốc đá, Huy Vũ đổ sụp xuống thở dốc, hai tay run rẩy rã rời. Anh lập tức ra hiệu bằng tay cho Giáo sư Trần Lâm và Mai Vy: 'Khe đá hẹp phía đông... có khoảng trống tuần tra hai phút. Đó là lối đi mật dẫn thẳng xuống phía dưới.'
Mai Vy lúc này cũng vừa đặt bút lông xuống, gương mặt nhợt nhạt lộ rõ vẻ hân hoan tột độ. Cô chỉ tay vào bản dịch mật mã dã chiến vừa hoàn thành dựa trên cuốn sách của Chu Văn:
'Giáo sư! Vũ! Con dịch được rồi! Chuỗi mật mã của Đô úy Vũ Đôn ghi đè trên sáp không phải là tọa độ Trạm Khắc Gió... mà nó là lời cảnh báo và chỉ dẫn lối vào của một cấm địa âm học nằm ngay dưới chân vách đá này.'
'Là nơi nào?' Giáo sư Trần Lâm bàng hoàng hỏi.
Mai Vy nhìn Huy Vũ với ánh mắt đầy lo âu, giọng cô run rẩy đọc to dòng chữ cổ dịch nghĩa từ bản đồ âm học sơ khai:
'Hang Nhện Chuông... cấm địa âm học nguy hiểm nhất vùng ngoài vực sâu. Nơi các sợi tơ nhện bám đầy bụi thạch anh dẻo tạo thành một mạng lưới rung động nhạy cảm như những dây đàn khổng lồ. Bất kỳ va chạm vật lý nào vượt quá Quy tắc 40 Decibel cũng sẽ kích hoạt tiếng chuông cộng hưởng báo động toàn hang... và dẫn thẳng xuống mê cung thạch nhũ ngược.'
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!