Màng Rung Thạch Anh
Tiếng xích sắt va chạm keng keng rít gió sát cửa hang dội thẳng vào màng nhĩ đang rỉ máu của Huy Vũ, báo hiệu cuộc đối chiến dã ngoại im lặng bắt đầu.
Bên ngoài vách đá dốc đứng của Vách Đá Tiếng Vọng, màn sương mù dày đặc bám đầy bụi thạch anh lấp lánh đang cuộn trào dữ dội. Gió núi rít qua các khe hẹp tạo ra những âm tần cơ học rú rít liên hồi, át đi tiếng xích sắt tuột xuống của toán tuần binh Thiết Kỵ Ty do Hắc Phong chỉ huy. Trong không gian chật hẹp của hốc đá ẩn, ánh sáng xanh nhạt phát ra từ những mảng rêu phát quang bám trên vách hang chỉ đủ soi rõ những gương mặt hốc hác, nhạt nhòa vì kiệt sức và mất nước của đoàn khảo cổ.
Huy Vũ quỳ một gối bên bệ đá phiến phẳng, dải băng da thú quấn quanh đầu đã thấm đỏ một vệt máu tươi rỉ ra từ tai phải. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống vô tận không tiếng động từ sau trận thảm sát năm năm trước. Nhưng thái dương bên phải của anh vẫn giật lên từng hồi đau nhức nhối. Sóng quét địa chấn của kẻ thù dội qua địa tầng lúc nãy vẫn còn để lại dư chấn âm u buốt nhói trong sọ não anh.
Bất chấp cơn đau búa bổ, đôi bàn tay của Huy Vũ vẫn giữ được sự tĩnh lặng đáng sợ của một người thợ thủ công lành nghề. Anh đang cầm chiếc nhíp thép, nhúng đầu kim khắc thạch anh dẻo vào một chiếc chén gốm nhỏ chứa nước khoáng sương mù—thứ nước ngưng tụ tinh khiết chứa các vi hạt thạch anh mịn bám trên lưới nỉ ban đêm.
"Sột... sột..."
Tiếng mài kim khắc lên phiến đá mài thạch anh mịn vang lên cực nhỏ, chỉ khoảng hai mươi lăm decibel, hoàn toàn nằm dưới ngưỡng của Quy tắc 40 Decibel. Nước khoáng sương mù liên tục làm mát đầu kim, ngăn cấu trúc tinh thể dẻo bị rạn nứt do nhiệt lượng ma sát. Phan Doanh quỳ bên cạnh, nín thở quan sát từng chuyển động của Huy Vũ, tay giữ sẵn chiếc Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại đã được bọc nỉ ẩm vỏ đồng để triệt tiêu phản xạ âm thanh.
Ở góc tối của hốc đá, Trịnh Cảnh đang bị trói chặt hai tay ra sau lưng bằng dây thừng tiêu âm. Chiếc giẻ bịt miệng bằng vải nỉ dày khiến gã chỉ có thể phát ra những tiếng hừ hừ đục ngầu trong cổ họng. Đôi mắt hẹp của gã trợn trừng, đỏ ngầu vì đố kỵ và hoảng loạn. Gã biết, màng rung thạch anh dẻo mới mà Huy Vũ vừa phục chế thành công có độ nhạy tần số cao gấp đôi màng rung nguyên bản của Vũ Đôn. Nếu Huy Vũ vận hành máy ghi âm thành công và thu được tiếng vọng lịch sử bị khóa trong vách đá, mọi âm mưu thỏa hiệp của gã với Thiết Kỵ Ty sẽ vĩnh viễn bị phơi bày ra ánh sáng. Danh vọng, địa vị học sĩ tại kinh đô mà gã hằng khao khát sẽ tan thành mây khói.
Lòng đố kỵ hẹp hòi đẩy Trịnh Cảnh vào đường cùng. Gã lén lút quan sát bản vẽ màng rung thạch anh dẻo mới của Phan Doanh đặt trên bệ đá với ánh mắt u uất. Đôi bàn tay bị trói phía sau lưng của gã khẽ cựa quậy. Nhờ bắp chân bị thương rỉ máu làm trơn sợi dây thừng tiêu âm, Trịnh Cảnh lén lút luồn ngón tay vào nếp gấp của ống tay áo nho sĩ lụa xám rách nát.
Gã rờ thấy một túi nhỏ bằng vải thô giấu kín. Bên trong là bột thạch anh giòn sắc nhọn—thứ bột đá phế thải gã lén thu nhặt được ở Động Thạch Anh Giòn. Loại bột đá này cực kỳ sắc bén và có độ cứng vật lý rất cao. Chỉ cần gã lén rải một nhúm bột này vào các bánh răng gỗ dẻ đang quay hoặc trực tiếp lên bề mặt màng rung thạch anh dẻo mới lắp ráp, ma sát cơ học khi vận hành sẽ ngay lập tức mài nát màng rung và làm kẹt cứng toàn bộ hệ thống trục quay đồng thau của máy ghi âm.
Trịnh Cảnh khẽ dịch chuyển hông, dùng gót giày bọc vải nỉ lướt nhẹ trên nền cát thạch anh để không phát ra tiếng động chấn động đất. Gã giả vờ co rúm người vì lạnh, cố tình nghiêng bả vai về phía bệ máy ghi âm.
Lâm Hoài, người đang đeo túi da đồ bản đứng canh giữ góc tối, không hề rời mắt khỏi Trịnh Cảnh. Sự nghi ngờ từ mảnh thạch anh khắc mật mã Thiết Kỵ bắt quả tang lúc trước khiến gã học sĩ trẻ luôn giữ trạng thái cảnh giác tối đa. Lâm Hoài nhận ra nhịp thở của Trịnh Cảnh đột ngột dồn dập bất thường, và bả vai gã khẽ nhô lên một góc không tự nhiên.
Ngay khi Trịnh Cảnh định lách người qua để tiếp cận bệ máy, Lâm Hoài bước nhẹ tới một bước dài, áp sát người chặn hoàn toàn góc nhìn của Trịnh Cảnh hướng về phía Huy Vũ. Sự xuất hiện đột ngột của Lâm Hoài như một bức tường bằng xương bằng thịt chặn đứng lối đi của gã nội gián.
Trịnh Cảnh giật nẩy mình, nhưng gã nhanh chóng lấy lại vẻ mặt đáng thương. Gã khẽ lắc đầu, miệng mấp máy qua lớp giẻ bịt miệng, cố ý hướng ánh mắt xuống nền đất sát chân bệ máy, giả vờ như đang tìm kiếm cuộn thước dây bằng tơ tằm bọc đồng bị rơi để có cớ lách qua Lâm Hoài.
Lâm Hoài không nói một lời. Gã biết rõ Quy tắc 40 Decibel nghiêm ngặt dưới hang tối; bất kỳ tiếng tranh cãi hay quát tháo nào lúc này cũng sẽ dội ngược qua vách đá thạch anh dẻo, chỉ điểm vị trí hốc đá cho ống nghe địa chấn của Hắc Phong ngoài kia. Gã học sĩ trẻ nhút nhát ngày thường bỗng trở nên lạnh lùng đến đáng sợ.
Khi Trịnh Cảnh cố tình nghiêng người, để lộ túi bột đá thạch anh giòn sắc nhọn đang hé mở trong lòng bàn tay bị trói phía sau, Lâm Hoài dứt khoát ra tay. Gã vươn hai tay ra phía sau lưng Trịnh Cảnh, chụp chặt lấy hai cổ tay của gã nội gián.
Lâm Hoài dùng lực nén im lặng cực mạnh từ đôi bàn tay quen cầm dây dọi đo đạc, siết chặt các khớp xương của Trịnh Cảnh. Lực bóp mạnh đến mức các đầu ngón tay của Lâm Hoài hằn sâu vào da thịt Trịnh Cảnh, ép chặt túi bột đá thạch anh giòn không cho gã rải ra.
Trịnh Cảnh trợn ngược mắt vì đau đớn, mặt gã đỏ bừng lên rồi chuyển sang xám xịt do thiếu oxy, nhưng gã không thể hét lên vì chiếc giẻ bịt miệng dày đã chặn đứng mọi âm thanh. Gã điên cuồng giãy giụa, dùng sức mạnh của một kẻ bị dồn vào đường cùng để thoát khỏi gọng kìm của Lâm Hoài.
Lâm Hoài định lên tiếng cảnh báo Giáo sư Trần Lâm và Huy Vũ, nhưng ngay khi một luồng hơi chuẩn bị thoát ra khỏi cổ họng, gã khựng lại. Tiếng nói—dù là nhỏ nhất—cũng sẽ tạo ra sóng âm dội ngược trong không gian tĩnh lặng này. Gã nghiến chặt răng, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể ép sát Trịnh Cảnh vào vách đá rêu ẩm, khóa chặt hai cánh tay của gã nội gián vào thân đá.
Ánh mắt hai người va vào nhau trong bóng tối: một bên là sự căm phẫn, khinh bỉ tột độ của người bảo vệ sự thật; một bên là sự đố kỵ, tuyệt vọng điên cuồng của kẻ phản bội. Trịnh Cảnh chịu không nổi lực siết đau đớn như gãy xương của Lâm Hoài, dần dần lả đi. Gã buộc phải khép chặt các ngón tay, thu hồi túi bột đá thạch anh giòn vào sâu trong ống tay áo xám rách nát, lầm lũi quỳ rạp trở lại góc tối trong sự tức giận và bất lực vĩnh viễn. Mối quan hệ đồng nghiệp giữa Lâm Hoài và Trịnh Cảnh hoàn toàn rạn nứt từ khoảnh khắc này, để lại một bầu không khí nghi kỵ nặng nề bao trùm lên góc tối của hang.
Huy Vũ hoàn toàn không ngoái đầu lại nhìn cuộc đối đầu im lặng phía sau. Đôi tai truyền tin của anh cảm nhận được nhịp thở dồn dập của Lâm Hoài và Trịnh Cảnh truyền qua nền đất đá phiến, nhưng anh biết lúc này màng rung mới là ưu tiên sinh tử tối thượng. Anh nâng đầu kim khắc thạch anh dẻo vừa được mài sắc bén đến mức vi mô lên, cẩn thận lắp vào cần khắc của máy ghi âm.
Phan Doanh khéo léo dùng ngón tay bôi một giọt mỡ cá tầm đánh bóng sáp lên trục quay đồng thau để bôi trơn bánh răng gỗ dẻ. Đan Thanh bước tới, bàn tay trái quấn băng nỉ cách âm khẽ chạm vào thành máy ghi âm. Mười đầu ngón tay cô lướt nhẹ, cảm nhận độ thăng bằng của trục máy dã chiến qua Xúc Giác Cộng Hưởng. Cô khẽ gật đầu, ra hiệu bằng Vũ gia thủ ngữ cho Huy Vũ: *Màng rung thạch anh dẻo mới đã đồng trục hoàn hảo với kim khắc. Sẵn sàng vận hành.*
A Sâm nhanh nhẹn lấy từ trong Hòm bảo ôn giữ nhiệt ống sáp ra một ống sáp trống mài bóng gương bằng mỡ cá tầm ấm. Cậu bé nhẹ nhàng lồng ống sáp vào trục quay gỗ dẻ của máy ghi âm, mắt không rời đôi bàn tay của Huy Vũ.
Huy Vũ hít một hơi thật sâu, ngón tay phải miết nhẹ vào dây cót cơ học của máy ghi âm. Anh bắt đầu xoay nhẹ tay quay đồng thau để lên dây cót.
"Tách... tách... tách..."
Tiếng dây cót cơ học vang lên giòn giã nhưng cực nhỏ nhờ lớp dầu thông tiêu âm b bịt kín các bánh răng. Hệ thống ròng rọc nước dã chiến bắt đầu chuyển động, kéo theo trục quay gỗ dẻ quay đều với tốc độ vòng quay ổn định hoàn hảo. Ống sáp ong vàng óng ánh bóng loáng như gương xoay tròn đều đặn dưới ánh sáng xanh mờ ảo.
Huy Vũ nhẹ nhàng hạ cần khắc xuống. Đầu kim khắc thạch anh dẻo sắc bén chạm vào bề mặt sáp mịn màng.
"Sột soạt... sột soạt... sột soạt..."
Tiếng kim khắc lướt trên rãnh sáp phát ra một thứ âm thanh cơ học đều đặn, nhịp nhàng. Huy Vũ lập tức áp sát chiếc Phễu đồng lọc âm vách đá vào xương thái dương phía sau tai phải, bịt chặt tai ngoài để tập trung thấu cảm âm thanh qua xương sọ.
Ban đầu, chỉ có tiếng rè rè cơ học của bánh răng gỗ dẻ dội vào não anh. Nhưng khi trục quay đạt đến tốc độ cộng hưởng ổn định, tiếng rè rè nhạt dần, nhường chỗ cho một dải sóng âm tần số thấp đang truyền dẫn từ thớ thạch anh dẻo của Vách Đá Tiếng Vọng dội vào màng rung mới.
Màng rung thạch anh dẻo siêu nhạy rung lên bần bật, truyền dao động qua cần khắc ghi đè lên bề mặt ống sáp quay đều.
Trong đầu Huy Vũ, dải sáng nhiệt quang màu lam nhạt bỗng chốc bùng sáng dữ dội. Tiếng sột soạt cơ học đột ngột chuyển hóa thành một thứ âm thanh trầm ấm, cương nghị nhưng đầy u uất dội thẳng vào cấu trúc xương sọ của anh.
Đó là giọng nói của Vũ Đôn.
"...Mật thư hòa bình thật... chứa điều khoản nhượng đất biên cương... đã bị Quách Tấn tráo đổi... Ta đã ghi âm lại lời khai của phó tướng... ống sáp gốc được cất giấu dưới..."
Huy Vũ run lên bần bật, hai hàng nước mắt nóng hổi trào ra từ đôi mắt sáng sắc lạnh, lăn dài trên gương mặt bám đầy bụi thạch anh xám xịt. Giọng nói của người cha quá cố sau mười năm bị chôn vùi dưới lòng đất sâu thẳm nay lại vang vọng rõ ràng bên tai anh, đập tan mọi sự nghi ngờ và mặc cảm tội lỗi suốt năm năm qua của người con trai đào tẩu. Cha anh hoàn toàn trong sạch. Vũ gia ba đời trung trinh với biên ải không hề phản quốc!
Giáo sư Trần Lâm và Lâm Hoài cũng bàng hoàng áp tai vào thành máy ghi âm dã ngoại, lắng nghe tiếng vọng lịch sử đang được màng rung thạch anh dẻo tái tạo hoàn hảo trên rãnh sáp.
Thế nhưng, ngay khi giọng nói của Vũ Đôn chuẩn bị tiết lộ tọa độ cất giấu ống sáp gốc của phó tướng năm xưa, giọng nói trầm ấm đột ngột bị ngắt quãng hoàn toàn.
"Cộc... cắc... cộc cộc... rít..."
Một chuỗi ký hiệu âm thanh lạ, sắc lẹm và khô khốc dội thẳng vào màng nhĩ của Huy Vũ, đè bẹp giọng nói của cha anh dưới một dải tần số cơ học kỳ dị.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!