Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Tiếng Vọng Khởi Đầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng gió buốt lạnh tràn ra từ khe nứt dốc đứng của Khe Nứt Hơi Thở mang theo một thứ âm thanh không thuộc về tự nhiên. Nó không phải tiếng gió rít u u qua kẽ đá, cũng chẳng phải tiếng rạn nứt khô khốc của địa tầng thạch anh dưới áp lực nhiệt lượng vừa nguội lạnh. Đó là những tiếng lách cách nhịp nhàng, sắc bén và đều đặn đến đáng sợ: hai nhịp ngắn, một nhịp dài, ngắt quãng rồi lại lặp lại tuần hoàn.


Huy Vũ khựng lại. Toàn thân anh đông cứng như một bức tượng đá chàm giữa màn sương mù mờ đục bụi thạch anh lấp lánh. Tai trái của anh—khoảng trống câm lặng vĩnh viễn từ trận thảm sát năm năm trước—hoàn toàn không có phản hồi. Nhưng thái dương bên phải của anh, nơi đang áp chặt vào chiếc Phễu đồng lọc âm vách đá, đột ngột giật mạnh. Những dao động cơ học tần số thấp truyền qua thân đồng thau mỏng, dọc theo cấu trúc xương sọ xốp đặc trưng của dòng họ Vũ, hiển thị trong não anh thành một dải sáng nhiệt quang màu lam nhạt đang nhấp nháy liên hồi.


"Mật mã truyền tin dã chiến quân đội triều trước..." Huy Vũ mím chặt đôi môi nứt nẻ vì khát. Tiếng thì thầm của anh khẽ khàng đến mức hầu như bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít ngoài khe núi, hoàn toàn tuân thủ Quy tắc 40 Decibel để tránh đánh động bất kỳ tai mắt nào của Thiết Kỵ Ty đang lùng sục vòng ngoài.


Giáo sư Trần Lâm tiến lại gần, gương mặt già nua hốc hác bám đầy bụi muối xám xịt, đôi mắt sau gọng kính thạch anh tròn lấp lánh sự kinh ngạc. Ông hạ thấp giọng hết mức có thể: "Vũ, cháu chắc chắn chứ? Đây thực sự là mật mã của quân binh truyền tin sao?"


Huy Vũ không gật đầu ngay. Anh nhắm chặt mắt, tập trung toàn bộ thính lực tai phải còn lại—vốn đã bị tổn thương nghiêm trọng xuống mức tám mươi phần trăm và đang bị hành hạ bởi những cơn ù buốt nội sọ nhức nhối. Anh xoay nhẹ vành loa kèn của phễu đồng, miết chặt đầu ngón tay trỏ vào khớp nối để triệt tiêu tiếng rè rè ma sát cơ học. Trong trí não tối đen của anh, dải sóng rung nhiệt quang lam nhạt dần định hình rõ ràng hơn: nhịp gõ của mật mã quân sự cũ đang cộng hưởng dọc theo thớ thạch anh dẻo của Vách Đá Tiếng Vọng phía trước, truyền thẳng về phía họ.


"Là nhịp điệu báo hiệu căn cứ dã chiến," Huy Vũ khẽ ra hiệu bằng Vũ gia thủ ngữ cho Đan Thanh và A Sâm ở phía sau. "Cha cháu... Vũ Đôn, từng là Đô úy truyền tin biên ải. Nhịp gõ này là do ông ấy thiết lập trên một khối thạch anh cộng hưởng gió tự nhiên để dẫn đường cho quân binh khi sương mù bao phủ thung lũng. Nó chứng minh chúng ta đang đi đúng hướng vào mật đạo của Vũ gia."


Nghe đến cái tên Vũ Đôn, Trịnh Cảnh—kẻ phản bội đang bị trói chặt hai tay ra sau lưng bằng dây thừng tiêu âm ở góc tối—khẽ hừ lạnh một tiếng qua chiếc giẻ bịt miệng bằng vải nỉ dày. Đôi mắt hẹp của gã trợn trừng đầy u uất và đố kỵ, cố giãy giụa nhưng lập tức bị Lâm Hoài gí sát họng súng hơi áp suất cao vào mạn sườn, ép gã phải quỳ rạp xuống nền rêu xốp tiêu âm.


Huy Vũ lạnh lùng liếc nhìn Trịnh Cảnh, rồi chậm rãi thọc tay vào túi da thú đeo bên hông. Anh rút ra một vật phẩm bằng gỗ đen nặng trịch, bề mặt khắc chìm hình một con chim hạc ngậm kiếm—phù hiệu tối mật của Thiết Kỵ Ty hoàng gia. Chiếc thẻ bài gỗ đen này chính là di vật anh thu giữ được từ tên sát thủ câm Vô Ảnh sau cuộc phục kích im lặng trong bóng tối ở Động Thạch Anh Giòn.


Anh đặt chiếc thẻ bài vào lòng bàn tay run rẩy vì kiệt sức của Giáo sư Trần Lâm.


"Giáo sư, nhìn cái này đi," Huy Vũ thì thầm, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi đục đá. "Đây là bằng chứng thép. Thiết Kỵ Ty không chỉ muốn phong tỏa Vực Thẳm Tiếng Vọng để che giấu tội ác năm xưa của Quách Tấn. Đô thống của chúng đã phái sát thủ chuyên nghiệp của Vô Ảnh Đường thâm nhập sâu vào lòng đất để ám sát toàn bộ đoàn khảo cổ của chúng ta. Họ muốn xóa sạch mọi nhân chứng lịch sử."


Giáo sư Trần Lâm bàng hoàng nhìn chiếc thẻ bài gỗ đen. Những ngón tay gầy guộc của nhà khảo cổ học lão thành run lên bần bật, vuốt dọc theo các đường khắc chìm của gia huy hoàng gia. Sự thật tàn bạo này giáng một đòn chí mạng vào lòng trung quân và niềm tin tri thức của ông. Ông thở dài, giọng nói nghẹn ngào đau xót: "Quách Tấn... hoàng đế đương triều... hóa ra họ sẵn sàng dùng đến cả sát thủ chợ đen để bịt đầu mối một nghiên cứu khảo cổ độc lập. Vũ à, ta đã lầm. Đây không còn là một cuộc thám hiểm địa chất đơn thuần nữa. Đây là một cuộc chiến sinh tử để bảo vệ sự thật lịch sử vương triều."


Đan Thanh bước tới, bàn tay phải quấn băng nỉ cách âm rỉ máu khẽ chạm vào vai Huy Vũ. Nữ nghệ nhân câm không phát ra âm thanh, nhưng mười đầu ngón tay cô truyền đi một nhịp rung đều đặn, ấm áp lên da thịt anh qua ngôn ngữ ký hiệu xúc giác. Cô chỉ tay về phía chiếc hòm gỗ sồi chứa Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại đang đặt trên vai Út, gã phu mỏ cận vệ lực lưỡng.


Huy Vũ hiểu ý cô. Anh quay sang Phan Doanh—nhà âm học thực nghiệm đang đeo chiếc tạp dề da chứa đầy kìm và tuốc nơ vít cơ khí.


"Phan Doanh, tình trạng của máy thế nào?" Huy Vũ hỏi.


Phan Doanh quỳ sụp xuống bên chiếc hòm gỗ sồi bị sém nhẹ một góc do tàn lửa cũ. Anh cẩn thận gạt chốt đồng, mở nắp hòm bọc nỉ ba lớp. Dưới ánh sáng yếu ớt, xanh nhạt phát ra từ những mảng rêu phát quang bám trên vách hang, Phan Doanh dùng chiếc nhíp thép gắp nhẹ màng rung thạch anh dẻo nguyên bản của máy ghi âm lên.


Gương mặt của gã kỹ sư cơ khí lập tức biến sắc, méo xệch đi vì lo âu: "Vũ... hỏng rồi. Chấn động hạ âm cực mạnh ở Đèo Sấm Sét đã vượt quá giới hạn chịu lực của màng rung nguyên bản. Nhìn này, một vết rạn nứt dài chạy dọc từ tâm màng rung ra tận rìa đồng thau bọc ngoài. Nếu chúng ta cố tình vận hành bánh răng cơ học để quay ống sáp, áp lực khắc của kim thạch anh sẽ làm màng rung này vỡ vụn ngay lập tức."


Cả đoàn khảo cổ rơi vào trạng thái hụt hẫng tột độ. Không có màng rung thạch anh dẻo siêu nhạy, chiếc máy ghi âm cổ đại trị giá bốn mươi cân này chỉ còn là một khối đồng thau và bánh răng gỗ dẻ vô dụng. Họ không thể thu âm lại bất kỳ sóng âm cổ đại nào bị khóa trong vách thạch anh của Vách Đá Tiếng Vọng phía trước.


"Chúng ta đã có Quặng Thạch Anh Dẻo Cửa Ngõ," Huy Vũ bình tĩnh nói, anh chỉ tay vào khối quặng thô nguyên khối dày năm phân mới khai thác được ở Động Thạch Anh Giòn, hiện đang được cất giữ cẩn thận trong lòng chiếc phễu đồng bọc nỉ. "Phan Doanh, anh có mang theo bộ dụng cụ mài giũa cơ khí chính xác chứ?"


Phan Doanh gật đầu, nhanh chóng lấy ra một chiếc hộp thép tôi chứa đầy các dũa mịn, bột mài thạch anh và các lá đồng thau mỏng. "Có, nhưng mài thạch anh dẻo thành một màng rung mỏng đạt độ dày micromet trong điều kiện ẩm ướt và thiếu ánh sáng này là cực kỳ khó khăn. Chỉ một lực gõ lệch nhịp hoặc một tiếng động vượt quá bốn mươi decibel cũng sẽ làm hỏng cấu trúc tinh thể dẻo."


"Tôi sẽ giúp anh," Huy Vũ dứt khoát nói. "Đan Thanh sẽ dùng ngón tay để cảm nhận độ phẳng của màng mài. Chúng ta phải phục chế màng rung dã chiến ngay tại hốc đá này trước khi tiến sát Vách Đá Tiếng Vọng."


Cả nhóm nhanh chóng thiết lập một bàn chế tác dã chiến trên một phiến đá phiến bằng phẳng. Để triệt tiêu hoàn toàn tiếng lách cách của dụng cụ kim loại va chạm, Út và Lâm Hoài phối hợp căng một tấm rèm nỉ cách âm dày bọc kín xung quanh khu vực mài. A Sâm cẩn thận trông coi lò than thông sấy sáp dã chiến, giữ cho nhiệt độ môi trường xung quanh hòm bảo ôn luôn ổn định ở mức hai mươi lăm độ C bằng nguồn nước mát rễ cây rừng còn lại.


Phan Doanh dùng chiếc đục gỗ nhỏ, khéo léo tách khối Quặng Thạch Anh Dẻo Cửa Ngõ thành những lát mỏng như lá lúa. Sự dẻo dai đặc thù của loại khoáng thạch này khiến nó không bị vỡ vụn dưới lưỡi đục gỗ, nhưng bề mặt thô ráp bám đầy bụi đá xám xịt cần phải được mài nhẵn hoàn hảo.


Huy Vũ cầm lấy lát thạch anh dẻo mỏng, đặt lên một tấm đồng phẳng bôi sẵn bột mài mịn trộn với nước ngưng tụ từ sương mù thạch anh. Anh bắt đầu mài lát đá theo những vòng tròn đồng tâm, đều đặn và uyển chuyển.


"Sột... sột... sột..."


Tiếng ma sát cơ học cực nhỏ vang lên trong không gian chật hẹp của tấm rèm nỉ. Âm lượng của tiếng mài chỉ khoảng ba mươi decibel, hoàn toàn nằm trong ngưỡng an toàn của Quy tắc 40 Decibel. Đan Thanh quỳ bên cạnh Huy Vũ, đôi mắt tĩnh lặng nhìn chăm chằm vào chuyển động của đôi bàn tay anh. Cứ sau mỗi mười vòng mài, cô lại lướt nhẹ mười đầu ngón tay trần bám đầy bụi trắng lên bề mặt lát thạch anh dẻo.


Nhờ năng lực Xúc Giác Cộng Hưởng siêu cảm bẩm sinh, Đan Thanh có thể cảm nhận được những gồ ghề vi mô hay những vết nứt rạn ẩn sâu trong cấu trúc tinh thể mà mắt thường không thể nhìn thấy dưới ánh sáng yếu ớt của rêu phát quang. Cô khẽ lắc đầu, dùng Vũ gia thủ ngữ ra hiệu: *Góc nghiêng phía đông nam vẫn dày hơn ba micromet. Hãy giảm lực búa và mài nhẹ sang hướng đối diện.*


Huy Vũ nương theo chỉ dẫn không lời của Đan Thanh, điều chỉnh lực nhấn của cổ tay phải một cách chuẩn xác tuyệt đối. Mồ hôi hòa lẫn với bụi thạch anh trắng lấp lánh chảy ròng ròng trên gương mặt chữ điền cương nghị của anh, thấm đẫm dải băng da thú quấn quanh đầu che vết sẹo tai trái điếc hoàn toàn. Tai phải anh nhức nhối dữ dội, tiếng ù vĩnh viễn trầm đục dội vào sọ não như một luồng điện chạy qua mỗi khi anh cố gắng tập trung thính lực lọc bỏ tiếng nước nhỏ giọt ngoài hang.


Trong lúc ca phục chế màng rung dã chiến đang tiến vào giai đoạn căng thẳng nhất, Huy Vũ đột ngột dừng tay mài.


Anh giơ bàn tay phải lên, khép chặt mười đầu ngón tay rồi ấn dứt khoát xuống đất. Đó là thủ hiệu tối cao của Vũ gia thủ ngữ: *Đóng băng hoàn toàn. Tuyệt đối im lặng.*


Phan Doanh lập tức dừng chiếc dũa thép trên tay, đông cứng người dã ngoại. Lâm Hoài ghì chặt miệng Trịnh Cảnh, nín thở hoàn toàn. Cả đoàn người im bặt như những bức tượng đá vô hồn dưới hốc tối.


Huy Vũ áp sát thái dương phải vào thớ đá thạch anh dẻo chịu lực của vách hang.


Nhờ kỹ thuật cảm âm qua xương sọ truyền dạy bởi sư phụ Lý Bách, anh cảm nhận được một dao động cơ học vô cùng khẽ khàng, sắc bén và lạnh lẽo đang truyền dọc theo các kẽ nứt từ đỉnh vách đá phía trên dội thẳng vào xương sọ.


Đó không phải tiếng rạn nứt tự nhiên của địa tầng. Đó là tần số quét của một thiết bị định vị âm học quân sự hiện đại.


Hắc Phong—chuyên gia định vị âm học lão luyện của Thiết Kỵ Ty—đã dẫn quân áp sát đỉnh đầu vách hang của họ. Hắn đang thả đầu dò của chiếc Ống nghe địa chấn quân đội xuống các khe nứt thạch anh dẻo để quét tìm tiếng lách cách cơ khí của máy ghi âm hoặc tiếng bước chân của đoàn người.


Trong trí não tối đen của Huy Vũ, năng lực Nhìn sóng rung nhiệt quang hiển thị dải tần số quét của địch dưới dạng những chiếc răng cưa màu đỏ tía, sắc nhọn và đang lan rộng như mạng nhện dọc theo các thớ đá thạch anh dẻo. Sóng quét đang tiến gần hốc đá ẩn nấp của họ với tốc độ ba mét mỗi giây.


"Hắc Phong đang quét địa tầng tầm rộng," Huy Vũ ra hiệu bằng thủ ngữ cự ly gần cho Phan Doanh và Đan Thanh. "Ống nghe địa chấn của hắn cực kỳ nhạy bén với sự ma sát của kim loại và tiếng ồn bánh răng. Nếu chúng ta phát ra bất kỳ dao động nào vượt quá ba mươi decibel lúc này, sóng quét sẽ định vị chính xác tọa độ của hốc đá."


Phan Doanh nhìn chiếc Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại đang tháo dở trên bàn đá, run rẩy lo sợ. Các khớp nối bánh răng gỗ dẻ của máy tuy đã được bảo trì nhưng vẫn có thể phát ra những tiếng cọt kẹt cơ học tự nhiên do chênh lệch áp suất địa tầng dưới hang sâu.


Huy Vũ dứt khoát hành động. Anh lấy lọ gốm nhỏ chứa Dầu thông tiêu âm bên thắt lưng ra, cẩn thận nhỏ từng giọt dầu sánh nhẹ, đen bóng vào các khớp nối bánh răng gỗ dẻ và trục quay đồng thau của máy ghi âm. Nhựa thông đỏ chưng cất dẻo dai lập tức bao phủ lấy các chi tiết cơ khí, triệt tiêu hoàn toàn mọi ma sát và tiếng cọt kẹt tự nhiên của máy.


Đồng thời, anh chỉ tay xuống nền đất đá thạch anh dưới chân.


"Đứng yên trên rêu tiêu âm!" Huy Vũ ra hiệu bằng thủ ngữ ngắn gọn.


Cả đoàn khảo cổ bước nhẹ chân, đứng tập trung trên những mảng rêu xốp tiêu âm xám xốp phủ dày dưới nền hốc đá. Loài rêu rỗng đặc chủng này hấp thụ hoàn toàn các dao động cơ học va đập, ngăn chặn chấn động nhịp tim dồn dập và sự run rẩy cơ thể của các học sĩ truyền xuống nền đất thạch anh dẻo chịu lực phía dưới.


Sóng quét răng cưa đỏ tía của Hắc Phong ập đến.


"Ư..." Huy Vũ khẽ rên rỉ trong lồng ngực, hai hàm răng siết chặt đến mức bật máu ở kẽ lợi.


Tần số quét cao tần của ống nghe địa chấn quân đội dội thẳng qua vách đá thạch anh dẻo, truyền trực tiếp vào cấu trúc xương thái dương phải của anh. Nó tạo ra một cơn đau nhức nhối, buốt nhói dữ dội như có hàng vạn chiếc kim thép nung đỏ đang đâm xuyên qua đại não. Máu tươi từ tai phải anh bắt đầu rỉ ra nhẹ, thấm đỏ một góc dải băng da thú quấn quanh đầu. Nhưng Huy Vũ vẫn đứng im phăng phắc, cơ thể gầy rộc của anh không hề có một sự xao động nhỏ nhất nào.


Anh nhắm chặt mắt, chịu đựng cái giá thể xác tích lũy tàn khốc của kỹ nghệ cảm âm phi vật lý tối thượng. Trong đầu anh, dải sóng quét đỏ tía lướt qua phiến đá chịu lực ngay sát đầu họ, quét dọc theo mép rèm nỉ cách âm ẩm ướt.


Nhờ lớp dầu thông tiêu âm b bịt kín các bánh răng và lớp rêu xốp hấp thụ hoàn toàn dao động nhịp tim, sóng quét của Hắc Phong không nhận được bất kỳ phản hồi dao động kim loại hay chấn động sinh học nào từ hốc đá ẩn nấp.


Dải sóng quét răng cưa màu đỏ tía từ từ nhạt dần, chuyển hướng quét sang các khe nứt thạch anh dẻo phía tây thung lũng.


Huy Vũ từ từ mở mắt, thở phào nhẹ nhõm. Anh ra hiệu bằng tay cho Phan Doanh tiếp tục ca phục chế dã chiến.


"Chúng ta đã cắt đuôi được đợt quét đầu tiên của Hắc Phong," Huy Vũ thì thầm, giọng nói khàn đặc vì khát và đau đớn. "Nhưng hắn sẽ không bỏ cuộc dễ dàng. Hắn sẽ sớm nhận ra sự bất thường của luồng khí lạnh ngầm và quay lại đây. Chúng ta chỉ còn tối đa nửa canh giờ để hoàn thành màng rung."


Phan Doanh nén sự run rẩy, nhanh chóng cầm chiếc dũa mịn mài nhẵn bề mặt lát thạch anh dẻo vừa được Huy Vũ mài nhẵn. Đan Thanh dùng ngón tay cảm nhận lần cuối, cô gật đầu dứt khoát, ánh mắt rực lên niềm vui sướng không lời. Lát thạch anh dẻo đã đạt độ dày micromet hoàn hảo, bề mặt nhẵn bóng như gương soi, không có một vết nứt rạn vi mô nào.


Phan Doanh khéo léo lắp màng rung mới vào chiếc trục đồng thau của máy ghi âm cổ đại. Anh dùng chiếc kìm nhỏ siết chặt các ốc vít bằng đồng, bôi thêm một lớp mỏng dầu thông tiêu âm bảo vệ xung quanh viền bọc.


"Hoàn thành rồi," Phan Doanh thì thầm đầy tự hào, ngón tay đen nhẻm dầu mỡ cơ khí khẽ vuốt nhẹ lên bệ máy. "Màng rung mới này có độ đàn hồi và độ nhạy tần số cao gấp đôi màng rung nguyên bản của cha cháu để lại. Nó sẵn sàng ghi âm lại bất kỳ tiếng vọng lịch sử nào từ Vách Đá Tiếng Vọng."


Huy Vũ nhìn chiếc máy ghi âm cổ đại đã được khôi phục hoàn hảo màng rung. Góc hòm gỗ sồi sém nhẹ nay lấp lánh ánh sáng xanh nhạt của thạch anh dẻo mới lắp ráp. Niềm kiêu hãnh của dòng họ truyền tin Vũ gia trỗi dậy mạnh mẽ trong lồng ngực anh, đập tan mọi sự mệt mỏi và đau đớn thể xác.


Thế nhưng, ngay khi màng rung thạch anh dẻo vừa được cố định chặt vào trục đồng của máy ghi âm, một tiếng động cơ học sắc bén đột ngột vang dội từ phía trên trần hang dốc đứng dội thẳng xuống lòng vực sâu.


"Keng... lách cách... keng!"


Đó là tiếng xích sắt va chạm nặng nề của lính tuần tra Thiết Kỵ Ty dưới sự chỉ huy trực tiếp của Hắc Phong. Chúng đã tìm thấy các mối neo dốc đá phía trên hốc ẩn nấp của đoàn người và đang thả các sợi xích sắt lớn xuống vách đá để tuột quân xuống vây quét.


Tiếng xích sắt rít gió cao tần dội thẳng qua khe đá thạch anh dẻo, rít lên chói tai giữa màn sương mù mờ đục, báo hiệu ranh giới sinh tử của đoàn khảo cổ chính thức bắt đầu khai mở.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!