Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Khí Nóng Địa Nhiệt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của Động Thạch Anh Giòn bị xé rách bởi những luồng sương muối mờ đục bốc lên từ lòng đất. Mùi máu tươi ấm nóng, tanh nồng từ bả vai rách của Huy Vũ và cổ chân rỉ máu của Đan Thanh bắt đầu lan tỏa nhanh qua các khe đá thạch anh dẻo lộng gió. Trong không gian tĩnh mịch, mùi máu ấy giống như một vệt dẫn đường sinh học cực kỳ rõ ràng, bay thẳng ra ngoài thung lũng sương mù.


"Gừ... gừ..."


Tiếng gầm gừ trầm đục của đàn khuyển binh nhạy âm dội lại từ vách đá phía ngoài, kéo theo tiếng móng vuốt cào bần bật lên đá cứng. Ngô Thần và Phạm Lang đang dẫn đầu toán truy binh của Thiết Kỵ Ty, nương theo mùi máu để thu hẹp khoảng cách.


Huy Vũ khựng người lại. Anh áp sát thái dương phải vào thớ đá thạch anh dẻo của bệ máy ghi âm, cảm nhận dao động chấn động của đàn chó săn qua cấu trúc xương sọ xốp. Chúng cách đây không quá hai trăm mét. Với thính lực tai phải đang bị ù đặc và suy giảm còn tám mươi phần trăm, tiếng chó hú dội vào não anh như những nhát búa nện liên hồi.


Anh lập tức giơ bàn tay phải lên, khép chặt mười đầu ngón tay rồi ấn dứt khoát xuống đất. Đó là thủ hiệu tối cao của Vũ gia thủ ngữ: *Đóng băng hoàn toàn. Rút lui khẩn cấp.*


Đan Thanh nén đau, cổ chân quấn gạc nỉ rỉ máu khẽ dịch chuyển, cùng Út đỡ lấy một bên chiếc hòm gỗ sồi chứa Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại nặng bốn mươi cân. Lâm Hoài ghì chặt Trịnh Cảnh—kẻ phản bội đang bị trói nghiến hai tay và bịt miệng bằng vải nỉ dày—lôi gã xềnh xệch theo sau.


"Vũ, chúng ta đi hướng nào? Lối cũ đã bị đá sập bịt kín!" Giáo sư Trần Lâm thì thầm, giọng run rẩy vì thiếu dưỡng khí.


Huy Vũ chỉ tay về phía một khe nứt hẹp, tối tăm nằm khuất sau một khối thạch anh biến tính lớn ở phía đông nam. Từ kẽ đá ấy, những làn hơi nóng mờ ảo, nồng nặc mùi lưu huỳnh đang bốc lên nghi ngút. Đó là lối vào Khe Nứt Hơi Thở—hệ thống hẻm ngầm sâu hoắm dẫn thẳng xuống địa tầng chứa đầy nhiệt dịch núi lửa cũ.


"Vào đó!" Huy Vũ ra hiệu bằng tay. "Khí lưu huỳnh và nhiệt độ cao của địa nhiệt sẽ triệt tiêu hoàn toàn mùi máu của chúng ta, làm mù khứu giác của đàn chó săn. Thiết Kỵ Ty sẽ mất dấu."


Cả đoàn lách qua khe hẹp, bước chân vào một thế giới hoàn toàn khác biệt. Ngay khi bước qua ranh giới vách đá thạch anh, một luồng hơi nóng hầm hập ập thẳng vào mặt họ. Không khí ở đây đặc quánh, ngột ngạt và khô khốc. Nhiệt độ từ ba mươi độ nhanh chóng vọt lên bốn mươi, rồi bốn mươi lăm độ C khi họ đi sâu vào lòng khe nứt.


Dưới chân họ không còn là lớp rêu tiêu âm xốp xám mát rượi nữa, mà là những phiến đá phiến nứt nẻ, tỏa nhiệt nóng rẫy. Mồ hôi của mọi người túa ra như tắm, thấm đẫm lớp áo nỉ chàm sờn rách. Bụi thạch anh dẻo lơ lửng gặp hơi nóng bám chặt vào da thịt, gây ra cảm giác bỏng rát, ngứa ngáy cực độ.


Út vạm vỡ gồng mình chịu đựng sức nặng bốn mươi cân của rương máy ghi âm cổ đại, lồng ngực phập phồng thở dốc. A Sâm đi bên cạnh, hai tay ôm chặt chiếc Hòm bảo ôn giữ nhiệt ống sáp. Gương mặt cậu bé mồ côi mười bốn tuổi đỏ bừng, đôi môi nứt nẻ rỉ máu vì khát.


Đột ngột, Phan Doanh—nhà âm học thực nghiệm của đoàn—kêu lên một tiếng thảng thốt dưới ngưỡng bốn mươi decibel: "Vũ! Phan Doanh phát hiện vỏ gỗ của rương bảo ôn nóng lên bất thường! Sáp... sáp ong rừng thô bắt đầu có dấu hiệu mềm nhão!"


Huy Vũ khựng lại, tim anh đập dồn dập. Sáp ong rừng thô và các ống sáp ghi âm lưu trữ chứng cứ minh oan của Vũ gia được chế tác từ sáp ong nguyên chất dã ngoại. Loại sáp này cực kỳ nhạy cảm với nhiệt độ; chỉ cần vượt quá ba mươi tám độ C, bề mặt sáp sẽ bị mềm nhão, chảy dầu và làm biến dạng hoàn toàn các rãnh khắc âm thanh vi mô chứa lời khai lịch sử.


Phan Doanh vội vã lấy từ thắt lưng ra mấy tấm vải nỉ cách âm khô, định bọc kín xung quanh rương gỗ sồi.


"Dừng lại!" Huy Vũ rít lên, giọng trầm thấp đầy cảnh báo. Anh giật lấy tấm nỉ từ tay Phan Doanh. "Trong không gian ngột ngạt và không có gió lưu thông này, vải nỉ khô sẽ hấp thụ nhiệt lượng địa nhiệt và giữ chặt nó bên trong vỏ gỗ. Hành động đó không khác gì biến hòm bảo ôn thành một chiếc lò nung, sáp sẽ chảy nhanh hơn!"


Phan Doanh bàng hoàng nhận ra sai lầm vật lý của mình, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.


A Sâm vội vàng đặt hòm bảo ôn xuống một phiến đá tương đối nguội, cẩn thận mở nắp hòm gỗ sồi bọc nỉ ba lớp. Khi nắp hòm vừa hé mở, một luồng hơi nóng hầm hập phả ra. Lớp rêu xốp tiêu âm lót bên trong hòm—vốn dùng để giữ nhiệt ổn định ở mức hai mươi lăm độ C—nay đã bị hơi nóng địa nhiệt sấy khô héo, quắt lại thành những mảng xám xịt, mất hoàn toàn tính năng cách nhiệt.


Bên trong, ba bánh sáp ong rừng thô bọc trong túi da bắt đầu bóng loáng lên do lớp dầu sáp bị rỉ ra ngoài. Nếu không làm mát khẩn cấp trong vòng năm phút tới, toàn bộ thành quả thu âm và nguyên liệu ghi âm cốt lõi của họ sẽ tan chảy thành một vũng nước vô dụng.


Cả đoàn khảo cổ rơi vào trạng thái hoảng loạn im lặng. Giữa lòng đất nóng bỏng này, lấy đâu ra nước đá hay nguồn lạnh để hạ nhiệt?


Không một giây do dự, cậu bé A Sâm quỳ sụp xuống bên hông hòm bảo ôn. Cậu tháo chiếc ống tre đựng nước ngọt duy nhất của mình treo bên sườn ra. Đó là nguồn nước ngọt mát lạnh mà Mế Choong đã ban tặng, là huyết mạch sinh tồn duy nhất giúp cậu chịu đựng cơn khát cháy họng suốt chặng đường tháo chạy.


Cậu bé nhìn Huy Vũ, ánh mắt sáng lên sự kiên định vượt tuổi: "Sư phụ, nước của con còn mát lắm. Con sẽ đổ nước vào rêu!"


"A Sâm, không được!" Giáo sư Trần Lâm ngăn lại. "Đó là nguồn nước sinh tồn duy nhất của cháu! Khe nứt này còn dài, không có nước, cháu sẽ chết khát trước khi chúng ta ra ngoài!"


"Con không sao!" A Sâm dứt khoát né tránh tay Giáo sư. "Nếu sáp ong của Vũ gia bị chảy, tiếng oan của cha sư phụ sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi. Con là học trò của Vũ gia, nhiệm vụ của con là bảo vệ vật chứng!"


Cậu bé dốc ngược ống tre, cẩn thận rưới từng dòng nước ngọt mát lạnh lên lớp rêu xốp tiêu âm khô héo bên trong hòm bảo ôn.


"Xèo... xèo..."


Hơi nước bốc lên nghi ngút kèm theo tiếng rít nhẹ của nhiệt độ bị dập tắt đột ngột. Lớp rêu xốp hút nước ngọt, nhanh chóng trương nở trở lại, tỏa ra một luồng hơi mát dịu bao phủ lấy ba bánh sáp ong rừng thô và các ống sáp ghi âm. Nhiệt kế thủy ngân cổ bên trong hòm từ từ hạ xuống, dừng lại ở mức hai mươi lăm độ C ổn định.


A Sâm mỉm cười, đôi môi nứt nẻ rỉ máu khẽ mím chặt. Cậu đóng chặt nắp hòm bảo ôn, ôm chặt nó vào lòng, cơ thể gầy gò run lên nhẹ vì kiệt sức và khát nước. Cử chỉ dũng cảm của cậu học trò nhỏ khiến Huy Vũ đau xót tột cùng. Anh đặt bàn tay trái lên vai A Sâm, siết chặt thay cho một lời hứa không lời.


Thế nhưng, cái giá phải trả quá đắt. Cả đoàn khảo cổ đã hoàn toàn cạn kiệt nguồn nước uống dự trữ. Cơn khát bắt đầu hành hạ cổ họng mọi người, khiến lưỡi họ khô rát, đầu óc quay cuồng dưới cái nóng bốn mươi lăm độ C của Khe Nứt Hơi Thở.


"Chúng ta phải tìm lối thoát ngay lập tức," Lâm Hoài thều thào, bả vai rách áo bám đầy bụi muối thạch anh xám xịt. "Nếu kẹt ở đây thêm một canh giờ, tất cả sẽ chết vì mất nước."


Huy Vũ gật đầu. Anh tháo chiếc Phễu đồng lọc âm vách đá bên thắt lưng ra. Chiếc phễu đồng mỏng bị va đập trầy xước nhẹ ở vành loa kèn, nhưng màng lọc lụa tơ tằm bọc chì vẫn hoạt động tốt. Anh quỳ khom lưng, áp sát phần loa kèn rộng của phễu vào một khe nứt địa tầng hẹp trên vách đá phiến, đầu nhỏ áp chặt vào xương thái dương phải.


Anh nhắm chặt mắt, lọc bỏ tiếng ù tai gầm rú trong đầu để tập trung thính lực vào dải tần số cực thấp.


Nhờ bản đồ âm học sơ khai của cha Vũ Đôn để lại, Huy Vũ biết rằng Khe Nứt Hơi Thở không phải là một hệ thống kín hoàn toàn. Nó luôn có những dòng khí lạnh ngầm từ các thung lũng sâu phía dưới thổi lên để cân bằng áp suất nhiệt độ.


Trong não anh, năng lực Nhìn sóng rung nhiệt quang hiển thị vách đá phiến dưới dạng những luồng sáng mờ ảo. Những dòng khí nóng địa nhiệt phát ra sắc đỏ tía cuồn cuộn, nóng bỏng. Huy Vũ di chuyển phễu đồng dọc theo kẽ nứt, kiên nhẫn dò tìm.


Đột ngột, một dải sóng rung màu xanh lam nhạt, uốn lượn uyển chuyển như một dải lụa mỏng, xuất hiện ở góc nghiêng ba mươi độ phía sau một khối đá phiến chịu lực chính.


Đó là tiếng rít vô cùng khẽ khàng, tần số khoảng tám mươi héc, của một luồng khí lạnh ngầm đang len lỏi qua khe đá hẹp.


"Hướng này!" Huy Vũ ra hiệu bằng tay cho đoàn người. "Có gió lạnh thổi từ dưới lên. Lối thoát mát mẻ ở ngay phía trước!"


Thợ cả Khải và Út lập tức dùng sức mạnh cơ bắp phối hợp dọn dẹp các khối đá phiến cản đường. Cả đoàn lầm lũi di chuyển nương theo luồng khí lạnh mà Huy Vũ định vị. Nhiệt độ xung quanh từ từ hạ xuống, mang lại chút hy vọng sống sót cho những cơ thể đang kiệt sức vì mất nước.


Sau gần nửa canh giờ men theo khe nứt dốc đứng, họ chính thức vượt qua vùng hơi nóng địa nhiệt nguy hiểm nhất của Khe Nứt Hơi Thở. Luồng khí lạnh ngầm ùa tới, làm dịu đi cảm giác bỏng rát trên da thịt mọi người. Các ống sáp ghi âm bên trong hòm bảo ôn của A Sâm đã được bảo vệ nguyên vẹn, không hề bị chảy sáp hay biến dạng.


Tuy nhiên, áp lực mới lập tức ập đến. Cả đoàn khảo cổ đang bị mất nước nghiêm trọng, cổ họng bỏng rát, cơ thể suy kiệt hoàn toàn.


Đúng lúc đó, Giáo sư Trần Lâm—người đang đi đầu để dò đường qua một khe hẹp—đột ngột khựng người lại. Ông giơ tay lên, ra hiệu cho cả đoàn dừng bước.


Từ khoảng không tối tăm mịt mùng phía trước, nương theo luồng gió lạnh buốt của vực sâu, dội về một chuỗi âm thanh lách cách nhịp nhàng, mờ nhạt nhưng vô cùng sắc bén.


Đó không phải là tiếng nước nhỏ giọt, cũng không phải là tiếng rạn nứt tự nhiên của đá.


Đó là nhịp điệu của một mật mã quân sự cũ của quân đội truyền tin triều trước—loại mật mã mà chỉ có những người lính truyền tin Vũ gia mới có thể giải mã được.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!