Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Lửa Thiêu Vọng Âm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói nóng mang theo mùi hắc ín cháy và bụi thạch anh dẻo khét lẹt bắt đầu luồn qua những khe hở của phiến đá lát nền, cuộn thành từng luồng xám xịt tràn xuống mật thất hẹp. Trên đỉnh đầu Huy Vũ, tiếng rầm rập của những bước chân giáp sắt vẫn nện xuống thô bạo.


"Phóng hỏa! Đốt sạch cái quán hoang này cho ta!" Tiếng gầm của Trần Sát dội qua các thớ đá sét, méo mó và đục ngầu qua thính lực tai phải đang bị ù đặc của Vũ. "Nghịch tử Vũ gia có mọc cánh cũng không thoát nổi thiên la địa võng của Thiết Kỵ Ty!"


Huy Vũ quỳ rạp trong bóng tối, một tay ôm chặt lấy hòm gỗ sồi chứa chiếc Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại nặng bốn mươi cân, tay kia giữ chặt chiếc Gậy gõ nhịp gỗ mun. Tai trái của anh hoàn toàn là một khoảng không tịch mịch vĩnh viễn, trong khi tai phải đang rung lên những tiếng o o buốt óc do dư chấn của những cú nện búa sắt lúc nãy dội thẳng vào xương sọ. Dải băng da thú quấn quanh đầu bám đầy tro bụi lạnh ngắt, che đi vết sẹo điếc cũ đang giật lên từng hồi đau nhức.


Sức nóng tăng lên nhanh chóng. Không khí dưới mật thất bắt đầu loãng dần, nhường chỗ cho làn khói độc ngột ngạt. Vũ biết, nếu anh không di chuyển ngay lập tức, ngọn lửa phía trên sẽ nung nóng căn hầm đất sét này thành một chiếc lò nung khổng lồ, và ba ống sáp trống quý giá bên trong hòm gỗ—vốn được làm từ sáp ong rừng thô cực kỳ nhạy cảm với nhiệt độ—sẽ tan chảy thành một vũng nước vô dụng trước khi anh kịp thu âm bất kỳ bằng chứng nào.


Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía gác lửng của Vọng Âm Quán. Đó không phải là tiếng sập của kèo cột, mà là tiếng gào thét khàn đục của một giọng nói quen thuộc:


"Lũ tay sai tàn bạo! Vũ gia ba đời trung trinh với biên ải, các ngươi dám ngậm máu phun người, phóng hỏa đốt từ đường tổ tiên ta sao?"


Lão Bộc!


Huy Vũ siết chặt nắm tay vào thân gỗ mun của chiếc gậy nhịp đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Lão già bảy mươi tuổi, người gia nhân trung thành duy nhất còn sót lại của dòng họ, người đã nhẫn nhục chịu đựng sự ghẻ lạnh của cư dân biên trấn suốt năm năm qua để quét lá, giữ lửa cho khu mộ tổ, giờ đây đang tự lao vào hiểm cảnh.


Lão Bộc đang cố tình tạo ra tiếng động lớn. Lão đập vỡ các vò rượu nhạt cũ, hét lớn tên của Huy Vũ về hướng gác lửng phía tây của quán, cố tình đánh lạc hướng Trần Sát và toán lính tuần biên Thiết Kỵ Ty khỏi lối vào mật thất ngầm.


"Ở phía gác tây! Có tiếng động lớn! Tên nghịch tử ở trên đó!" Tiếng lính gác gào thét dồn dập dội xuống qua khe đá.


"Bắt sống nó cho ta! Đứa nào phản kháng, chém không tha!" Trần Sát gầm lên. Tiếng xích sắt lách cách dã chiến và tiếng bước chân nặng nề lập tức dời về phía tây của quán hoang.


Nước mắt Huy Vũ trào ra, nóng hổi và mặn chát bên má phải, hòa lẫn với bụi than đen kịt. Anh biết Lão Bộc đang làm gì. Ông lão không có sức mạnh để chiến đấu, ông đang dùng mạng sống gầy gộc của mình để đổi lấy từng giây quý giá cho anh thoát thân.


"Thiếu gia... chạy đi..." Tiếng thì thầm của Lão Bộc mờ nhạt dần giữa tiếng roi sắt nạm gai đồng rít xé gió và tiếng đổ sập của những mảng tường gỗ phía trên gác tây.


Không được để sự hy sinh của Lão Bộc trở nên vô ích. Huy Vũ nén cơn đau thắt nơi lồng ngực, ghé vai vào chiếc quai da dày bọc quanh hòm gỗ sồi. Sức nặng bốn mươi cân của chiếc máy ghi âm cổ đại đè nghiến lên bả vai gầy rộc của anh, kéo ghì cơ thể anh xuống nền đất sét ẩm ướt. Anh không thể đứng thẳng. Đường cống ngầm tiêu âm—lối thoát hiểm dã chiến duy nhất do cha anh thiết lập từ mười năm trước—nằm khuất sau một tấm bia đá thạch anh dẻo ở góc tối nhất của mật thất.


Vũ rạp người xuống, dùng hai đầu gối và một khuỷu tay để bò, khuỷu tay còn lại ghì chặt lấy hòm máy để giữ cho nó không va đập vào vách đá. Anh lách người vào lòng ống cống tối tăm, hẹp đến mức bả vai anh liên tục cọ xát vào những viên gạch nung ẩm ướt bám đầy rêu độc.


Ngay khi phiến đá cửa cống khép lại sau lưng anh, ngọn lửa phía trên bùng lên dữ dội. Sức nóng kinh hoàng từ Vọng Âm Quán đang cháy làm giãn nở không khí một cách đột ngột trong lòng đất, tạo ra một luồng áp suất chênh lệch cực lớn dồn vào đường ống hẹp. Gió bắt đầu rít lên điên cuồng qua các khe thông khí nhỏ thông lên mặt đất, tạo ra một chuỗi âm thanh gầm rú, sắc bén như hàng ngàn tiếng còi đồng dã chiến cùng lúc thổi vào tai phải của Vũ.


"U... u... u..."


Tiếng gió rít cao tần (tiếng rít gió) gầm rú trong không gian hẹp làm tai phải của Huy Vũ nhức nhối như có hàng trăm cây kim chọc thẳng vào màng nhĩ. Óc anh quay cuồng, chấn động não từ vụ nổ năm xưa dường như bị đánh thức, gây ra một cơn buồn nôn dữ dội. Giữa tiếng gió gầm rú và tiếng lửa cháy lách cách sập vách phía trên, anh hoàn toàn mất đi khả năng định vị định hướng thông thường.


Anh phải nín thở để tránh hít phải làn khói nóng đang luồn theo luồng gió tràn vào cống. Phổi anh nóng rát như lửa đốt. Trọng lượng bốn mươi cân của chiếc máy ghi âm lúc này giống như một tảng đá khổng lồ muốn dìm anh xuống bùn lầy dưới đáy cống.


Vũ áp thái dương phải sát vào vách gạch ẩm ướt của đường cống ngầm. Anh nhắm chặt mắt, ép bản thân phải bình tĩnh, vận dụng Vũ Gia Tâm Thính Pháp để điều hòa lại nhịp tim dồn dập. Anh chủ động lờ đi dải tần số cao tần từ 1000Hz đến 3000Hz của tiếng gió rít gầm rú xung quanh. Đây là kỹ thuật Tách tạp âm gió hú dã chiến mà sư phụ Lý Bách đã rèn luyện cho anh suốt hàng ngàn giờ bên bờ suối lộng gió.


Trong não anh, dải sáng nhiệt quang màu xanh lam hỗn loạn của tiếng gió dần dần nhạt đi, nhường chỗ cho một dải sóng rung cơ học có tần số thấp hơn, truyền dọc theo các thớ gạch nung.


"Két... cộp... cộp..."


Tiếng bước chân. Không phải của một người. Có ít nhất ba tên lính Thiết Kỵ Ty đang di chuyển dọc theo con đường mòn chạy phía trên đường cống ngầm của anh.


"Lục soát kỹ các khe đá ven đường! Tên phó đội trưởng bảo nó có thể thoát ra bằng đường ngầm!" Giọng nói của một tên lính dội xuống qua một khe thông khí hẹp ngay phía trước mặt Huy Vũ.


Ngay sau đó, một luồng ánh sáng đỏ rực của đuốc dầu quét qua khe hở, rọi thẳng xuống lòng cống ẩm ướt. Vũ lập tức nằm áp sát người xuống bùn lạnh, kéo chiếc hòm máy ghi âm vào sát góc tối của vách cống cong. Anh dùng chiếc áo nỉ chàm sờn rách của lính truyền tin bọc kín các góc cạnh kim loại bằng đồng thau của hòm gỗ, triệt tiêu hoàn toàn bất kỳ sự phản xạ ánh sáng nào.


"Xoẹt! Xoẹt!"


Tiếng kim loại sắc nhọn xé rách không khí dội xuống. Toán lính phía trên đang dùng những ngọn giáo dài chọc sâu xuống các khe cống ngầm để quét dọn và dò tìm khoang rỗng. Một mũi giáo sắt sượt qua ngay sát vành mũ da của Huy Vũ, cắm phập xuống nền đất sét ẩm cách vai anh chưa đầy một gang tay.


Vũ nằm im bất động, không dám thở, không dám để nhịp tim phát ra tiếng động cơ học dội vào vách gạch. Anh nương theo nhịp gió rít dã chiến. Anh nhận ra tiếng gió rít trong cống không đều đặn; nó bùng lên theo từng đợt ngọn lửa bùng phát phía trên Vọng Âm Quán, cứ cách khoảng 4 giây lại có một khoảng lặng ngắn kéo dài nửa giây.


Anh chỉ di chuyển vào những khoảng lặng ngắn ngủi đó. Mỗi khi tiếng gió rít tạm ngừng, anh lại dùng toàn lực cánh tay kéo mạnh chiếc hòm gỗ sồi tiến lên phía trước một khoảng ngắn, triệt tiêu hoàn toàn tiếng sột soạt của hòm gỗ ma sát với gạch nung ẩm.


"Chọc kỹ bên kia xem! Dưới này chỉ có bùn đất sét ẩm thôi!" Tiếng tên lính Thiết Kỵ uể oải vang lên phía trên khi mũi giáo của hắn rút lên khỏi khe hở. Toán lính bắt đầu dời bước chân về hướng ngược lại, nương theo tiếng động nghi binh mà Lão Bộc cố tình tạo ra ở phía xa.


Huy Vũ tiếp tục bò, từng inch một, trong lòng cống ngập tràn khói độc dã ngoại. Lưng và vai anh bắt đầu bỏng rát dữ dội do những hạt tro nóng và tàn lửa đỏ rực từ Vọng Âm Quán cháy sập phía trên lọt qua các khe hở rơi rụng xuống. Vết sém lửa đỏ bắt đầu ăn sâu vào một góc của chiếc hòm gỗ sồi bọc nỉ bảo vệ máy ghi âm, tạo ra mùi gỗ cháy xém hăng hắc.


Phổi anh như muốn nổ tung vì thiếu dưỡng khí. Mỗi hơi thở hít vào đều mang theo hơi nóng bỏng rát của lửa thiêu và bụi thạch anh ăn mòn. Nhưng đôi bàn tay anh vẫn ôm chặt lấy chiếc hòm gỗ như ôm lấy sinh mệnh của chính mình. Đây là chiếc máy ghi âm của cha anh, là vật chứng duy nhất có thể rửa sạch vết nhơ phản quốc cho dòng họ Vũ, là chiếc chìa khóa duy nhất để cứu em gái Vũ Khanh đang bị giam lỏng tại kinh kỳ.


Sau hơn một giờ đồng hồ bò trong lòng cống tối tăm và ngột ngạt, Huy Vũ nhìn thấy một tia sáng xám mờ ảo phía trước. Lối ra của đường cống ngầm tiêu âm dẫn ra một khe đá hẹp, khuất sau những bụi cây thông dại rìa Biên trấn Sương Mù.


Anh cố gắng dồn chút sức lực cuối cùng, đẩy chiếc hòm gỗ nặng bốn mươi cân tiến sát về phía cửa ra bằng sắt rỉ sét. Hơi lạnh ẩm ướt của sương mù biên cương phả vào mặt anh, xoa dịu làn da đang bỏng rát vì tro nóng. Vũ thở dốc, tai phải áp sát vào phiến đá cửa cống để kiểm tra chấn động an toàn vòng ngoài trước khi đẩy nắp cống bước ra.


Nhưng ngay khi anh chuẩn bị nhấc phiến đá cửa cống lên, một âm thanh trầm đục, rợn người dội thẳng qua thớ đá vào thái dương phải của anh.


"Gừ... gừ..."


Đó không phải là tiếng bước chân của lính tuần tra. Đó là tiếng gầm gừ âm u, đầy đe dọa của loài khuyển binh nhạy âm Thiết Kỵ Ty. Đàn chó săn khổng lồ của Ngô Thần đã bắt được mùi mỡ cá tầm bảo quản sáp rò rỉ từ rương đồ của anh.


Qua khe hở nhỏ của nắp cống sắt, Huy Vũ bàng hoàng nhìn thấy bóng dáng của đôi ủng da trâu nện đinh sắt của lính tuần biên đang đứng sừng sững ngay trên phiến đá chắn lối ra. Tiếng xích sắt khóa khuyển binh kéo lê trên mặt đất phát ra những tiếng lách cách lạnh lùng ngay sát đỉnh đầu anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!