Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Bóng Ma Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Canh năm. Đêm muộn dần chuyển về sáng nhưng bóng tối trong lòng Động Thạch Anh Giòn vẫn đặc quánh, bị xé rách bởi những làn sương muối mịt mù bốc lên từ các khe nứt địa tầng. Không khí ẩm ướt nồng nặc mùi bụi đá thạch anh lơ lửng, lấp lánh như những hạt kim cương vụn dưới ánh sáng yếu ớt của các mảng rêu phát quang bám dọc vách hang.


Huy Vũ đứng bất động bên bệ đá, bàn tay trái quấn gạc nỉ cách âm siết chặt lấy khối Quặng Thạch Anh Dẻo Cửa Ngõ vừa khai thác được. Khối quặng thô dày năm phân, màu trắng sữa lấp lánh ánh kim dẻo dai, tỏa ra một luồng hơi lạnh buốt thấu xương. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống vĩnh viễn không tiếng động từ sau trận thảm sát năm năm trước. Nhưng tai phải—đôi tai truyền tin thiên tài của dòng họ Vũ—đang chịu đựng một cơn đau nhức nhối dội thẳng vào sọ não. Tiếng ù vĩnh viễn trầm đục như tiếng sấm rền từ xa không ngừng hành hạ dây thần kinh thính giác của anh, làm thính lực vật lý suy giảm chỉ còn khoảng tám mươi phần trăm.


Cách đó vài bước chân, Đan Thanh đứng tựa lưng vào bệ Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại. Bàn tay phải của cô, vốn bị những tinh thể thạch anh sắc nhọn cứa rách trong lúc cứu Lâm Hoài, đã được Huy Vũ quấn chặt bằng băng vải nỉ cách âm. Thế nhưng, từng vệt máu đỏ thẫm vẫn âm thầm thấm qua lớp vải xám, nhỏ từng giọt lặng lẽ xuống nền đá thạch anh dẻo dưới chân. Mùi máu tươi ấm nóng, tanh nồng bắt đầu lan tỏa nhanh trong bầu không khí tĩnh mịch của hang tối.


Ở góc hang khuất gió, Lâm Hoài đang ghì chặt Trịnh Cảnh. Kẻ phản bội bị trói nghiến hai tay ra sau lưng bằng dây thừng tiêu âm, miệng bị bịt kín bởi một dải vải nỉ dày. Đôi mắt Trịnh Cảnh trợn trừng, đầy vẻ đố kỵ và hoảng loạn, cố giãy giụa nhưng hoàn toàn bất lực trước họng súng hơi áp suất cao đang gí sát vào mạn sườn của Lâm Hoài.


Đột ngột, Huy Vũ khựng người lại.


Nhờ kỹ thuật cảm âm qua xương sọ truyền dạy bởi sư phụ Lý Bách, anh không cần nghe bằng tai ngoài. Khi áp sát thái dương phải vào thớ đá thạch anh dẻo của bệ máy, anh cảm nhận được một dao động cơ học cực kỳ nhẹ, sắc bén và lạnh lẽo đang truyền dọc theo các kẽ nứt từ trần hang phía trên dội thẳng vào xương sọ.


Đó không phải là tiếng rạn nứt tự nhiên của địa tầng. Đó là tiếng ma sát vô cùng khẽ khàng của những móng vuốt sắt bọc vải nỉ đang bám vào đá.


Sát thủ câm Vô Ảnh của Vô Ảnh Đường đang treo ngược mình trên một thớ thạch anh tối tăm ngay phía trên đầu họ. Hắn đã ngửi thấy mùi máu tươi của Đan Thanh và đang hướng ánh mắt chết chóc về phía Huy Vũ.


Huy Vũ lập tức nhắm chặt mắt, chủ động kích hoạt năng lực Nhìn sóng rung nhiệt quang. Trong bóng tối hoàn toàn của trí não, kết cấu của lòng hang thạch anh biến thành một bản đồ nhiệt quang mờ ảo. Những tinh thể đá lạnh phát ra sắc xanh lam nhạt u uất, trong khi cơ thể sống của Đan Thanh, Lâm Hoài và Trịnh Cảnh hiện lên dưới dạng những vệt sáng ấm áp màu cam nhạt.


Ngay trên đỉnh đầu anh, tại một hốc đá thạch anh cao hơn năm mét, có một vệt sáng màu đỏ tía cực kỳ mỏng đang di chuyển chậm rãi. Đó là Vô Ảnh. Hắn đang nín thở, lồng ngực nén chặt hơi thở dã chiến để triệt tiêu mọi tiếng động vật lý.


Bất ngờ, vệt sáng đỏ tía trên cao khẽ khựng lại. Một dải sáng nhiệt quang màu xanh lam nhạt, uốn lượn dữ dội như một vệt lụa xé rách không khí, đột ngột xuất hiện từ vị trí của Vô Ảnh, lao thẳng xuống gáy Huy Vũ với tốc độ chớp nhoáng.


Đó là một mũi phi tiêu thạch anh tiêu âm!


Vũ khí đặc chế của Vô Ảnh Đường hoàn toàn không phát ra tiếng rít gió vật lý nào nhờ cấu trúc thạch anh mài mỏng tiêu âm, nhưng luồng khí bị xé rách đột ngột đã tạo ra sự chênh lệch nhiệt độ và áp suất cơ học cực nhỏ trong không khí hang lạnh, hiển thị thành dải sáng nhiệt quang định vị chính xác trong đầu Huy Vũ.


Không một giây do dự, Huy Vũ nương theo dải sáng đang lao tới, dứt khoát ngửa người ra sau một góc bốn mươi lăm độ, chân trái miết chặt xuống nền rêu tiêu âm xốp xám để giữ thăng bằng.


"Vút!"


Một luồng gió lạnh buốt sượt qua chóp mũi anh. Mũi phi tiêu thạch anh tiêu âm cắm ngập vào phiến đá thạch anh dẻo ngay sát bên tai phải Huy Vũ. Phiến đá chỉ phát ra một tiếng "pực" cực nhỏ, dưới ngưỡng ba mươi decibel, hoàn toàn im lặng. Nếu Huy Vũ phản xạ chậm một phần mười giây, mũi phi tiêu tẩm độc không màu không mùi kia đã xuyên thủng cuống họng anh.


Ngay khi đòn ám sát đầu tiên thất bại, bóng đen từ trên trần hang lập tức lao xuống như một con chim ưng săn mồi trong đêm. Vô Ảnh không phát ra bất kỳ tiếng động va chạm nào khi tiếp đất nhờ bộ móng vuốt sắt bọc nỉ tiêu âm bám chặt vào các gờ đá. Hắn vung tay phải, một lưỡi dao găm bọc nỉ ở chuôi dao, hoàn toàn không phản xạ ánh sáng, đâm thẳng vào chấn thủy của Huy Vũ.


Huy Vũ theo bản năng định vung chiếc Phễu đồng lọc âm vách đá đang cầm ở tay trái lên để đỡ đòn. Nhưng ngay khi vành đồng thau mỏng chạm vào tầm mắt, một luồng suy nghĩ chiến thuật xẹt qua não anh: chiếc phễu đồng này được Thiết rèn đúc thủ công đạt độ mỏng tiêu chuẩn micromet để cộng hưởng tần số cực thấp; chỉ cần một cú va chạm mạnh với dao găm sắt của sát thủ, thân phễu sẽ bị móp méo, làm thay đổi hoàn toàn cấu trúc vách ngăn tiêu âm bên trong và biến chiếc phễu thành một phế vật vô dụng cho hành trình thu âm lời khai phía trước.


Anh không thể hy sinh chiếc phễu.


Huy Vũ lập tức rụt tay trái lại, xoay mạnh khớp hông sang bên phải, để lưỡi dao găm của Vô Ảnh đâm sượt qua lớp áo nỉ chàm sờn rách bên sườn trái. Lực đâm mạnh đến mức xé rách một vạt áo, để lại một vết xước dài trên da thịt anh, máu rỉ ra nóng hổi.


Vô Ảnh thu dao cực nhanh, xoay người quét chân nhằm gạt ngã Huy Vũ xuống nền đá thạch anh giòn. Sát thủ câm di chuyển hoàn toàn không tiếng bước chân, khiến thính lực tai phải đang bị ù đặc của Huy Vũ không thể định vị được hướng tấn công cận chiến tầm thấp.


Đúng lúc đó, Đan Thanh hành động.


Cô gái câm áp sát bàn tay trái lành lặn của mình xuống nền đá thạch anh dẻo. Qua xúc giác cộng hưởng địa chất siêu cảm, mười đầu ngón tay cô cảm nhận rõ rệt tần số rung động cực nhỏ của bước chân Vô Ảnh truyền qua đá. Cô lập tức gõ nhẹ ngón trỏ và ngón giữa trái lên nền đá theo một nhịp điệu dồn dập của Vũ gia thủ ngữ gõ đá dã ngoại: *Trái hai bước, áp sát tầm thấp.*


Nhịp gõ truyền chấn động qua nền thạch anh dẻo, chạy dọc theo đôi giày cỏ của Huy Vũ, truyền thẳng lên thái dương phải của anh qua chiếc gậy gỗ mun đang cắm dưới đất. Huy Vũ nhận được ám hiệu cảnh báo chính xác của Đan Thanh trong tích tắc.


Anh nương theo chấn động phản hồi, chủ động lùi lại hai bước về phía bên phải, đồng thời vung chiếc Gậy gõ nhịp gỗ mun đen bọc đồng ở tay phải lên. Anh không dùng lực thô bạo dã ngoại để vụt bừa, mà căn chỉnh góc vụt nương theo dải sáng nhiệt quang của luồng khí thở nén nhẹ phát ra từ lồng ngực phập phồng của Vô Ảnh dưới áp lực cận chiến.


"Bốp!"


Đầu bọc đồng của gậy gỗ mun đập mạnh, chuẩn xác vào bả vai trái của Vô Ảnh. Tiếng va chạm trầm đục vang lên giữa lòng hang tĩnh mịch. Lực đập mạnh đến mức làm rạn nứt khớp xương vai của sát thủ. Vô Ảnh khẽ rên rỉ im lặng trong họng, bước chân lảo đảo tháo chạy lùi lại ba bước về phía mép vực tối.


Biết mình đã bị lộ vị trí trước đôi tai cảm âm sọ não của Huy Vũ và xúc giác của Đan Thanh, sát thủ câm của Vô Ảnh Đường lập tức thay đổi chiến thuật. Hắn vung tay trái, phóng ra một nắm phi tiêu thạch anh tiêu âm tầm rộng nhắm vào cả Huy Vũ và Đan Thanh để mở đường rút lui.


Huy Vũ dùng phễu đồng phản xạ dội ngược luồng khí xé rách của ba mũi phi tiêu phía trước, ngửa người né tránh hoàn hảo. Thế nhưng, một mũi phi tiêu thạch anh vấp phải gờ đá giòn bên cạnh Đan Thanh, vỡ vụn thành hàng vạn mảnh tinh thể sắc nhọn như dao cạo bắn tung tóe trong bóng tối.


Một mảnh vụn thạch anh sắc lẹm găm sượt qua cổ chân phải của Đan Thanh. Cô gái câm khẽ khựng lại, gương mặt biến dạng vì đau đớn, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ một góc chiếc giày cỏ dã ngoại của cô.


Vô Ảnh lợi dụng khoảnh khắc hỗn loạn đó, lộn người phóng lên các thớ đá treo lơ lửng trên trần hang, di chuyển thần tốc bám vào sương mù dày đặc trốn thoát ra ngoài lối thông dốc đứng.


Trong lúc tháo chạy hỗn loạn, một vật phẩm nhỏ từ thắt lưng da của Vô Ảnh bị va đập vào vách đá, tuột rơi xuống nền hang rêu xốp ngay sát chân Huy Vũ.


Huy Vũ tiến lại gần, nhặt vật phẩm vừa rơi lên. Đó là một chiếc thẻ bài bằng gỗ mun đen bóng, nặng trịch. Dưới ánh sáng mờ nhạt của rêu phát quang, anh lau sạch bụi thạch anh bám trên bề mặt thẻ bài, bàng hoàng nhìn thấy những đường nét chạm khắc sắc sảo hình một con hạc ngậm thanh kiếm—gia huy tối mật của Thiết Kỵ Ty hoàng gia.


Chiếc thẻ bài gỗ đen này chính là vật chứng trực tiếp chứng minh Thiết Kỵ Ty của Quách Tấn đã thuê sát thủ Vô Ảnh Đường thâm nhập vào vực thẳm để tiêu diệt đoàn khảo cổ hòng bịt đầu mối lịch sử.


Huy Vũ siết chặt chiếc thẻ bài gỗ đen trong lòng bàn tay phải, các khớp ngón tay kêu lên răng rắc. Ánh mắt anh rực lên ngọn lửa căm hận tột cùng hướng về phía lối thông tối tăm phía trước. Oan hồn của cha anh, Vũ Đôn, và món nợ máu của dòng họ truyền tin Vũ gia ba đời trung trinh đang đè nặng lên vai anh.


Thế nhưng, nguy cơ mới lập tức ập đến. Vết máu rỉ ra từ bả vai của Huy Vũ và cổ chân của Đan Thanh đang nhỏ giọt dọc theo lối thoát, tạo ra một vệt dẫn đường sinh học cực kỳ rõ ràng trong không khí hang lạnh ẩm ướt, đe dọa dẫn dụ toàn bộ đàn khuyển binh nhạy âm và toán quân Thiết Kỵ Ty vây ráp vòng ngoài của Tống Hùng ập xuống bất kỳ lúc nào.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!