Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Bàn Tay Của Đá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Không khí trong Động Thạch Anh Giòn đặc quánh lại, lạnh buốt và nồng nặc mùi bụi đá mịn lơ lửng. Huy Vũ quỳ rạp dưới nền đất, hai tay gồng chặt bả vai Lâm Hoài. Lòng bàn tay anh áp sát vào miệng người học sĩ trẻ, cảm nhận rõ rệt từng đợt thở dốc dồn dập, nóng hổi và run rẩy của kẻ vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Tai trái của Vũ hoàn toàn câm lặng, chỉ còn là một khoảng không vô tận không tiếng động. Nhưng tai phải—đôi tai truyền tin thiên tài của dòng họ Vũ—đang phải chịu đựng một cơn bão chấn động tàn khốc. Tiếng ù vĩnh viễn trầm đục dội thẳng vào xương thái dương phải của anh ở tần số cao, buốt nhói như có kim châm. Thính lực lúc này chỉ còn khoảng tám mươi phần trăm, nhưng Vũ không thể phân tâm.


Ngay phía trước anh, Đan Thanh đang treo mình lơ lửng bên vách dốc đứng trơn trượt. Gương mặt thanh tú của nữ nghệ nhân câm nhợt nhạt đi vì đau đớn, nhưng đôi mắt trong veo vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ. Bộ găng tay da cá sấu tẩm nhựa thông nhám của cô đã bị những tinh thể thạch anh sắc nhọn như dao cạo cứa rách một đường dài ở lòng bàn tay phải. Máu tươi đỏ thẫm bắt đầu rỉ ra, thấm qua lớp vải nỉ, nhỏ từng giọt xuống phiến thạch anh dẻo chịu lực phía dưới. Phiến đá chịu sức nặng của ba người đang phát ra những tiếng "rắc... rắc..." siêu nhỏ.


Nhờ kỹ thuật cảm âm qua xương sọ, Huy Vũ không cần nghe bằng màng nhĩ. Những dao động rạn nứt của đá truyền qua nền đất, dọc theo cấu trúc xương thái dương xốp của anh, hiển thị trong não thành một dải sáng nhiệt quang màu xanh lam nhạt đang uốn lượn dữ dội. Đường nứt đang lan nhanh. Phiến đá sắp sập.


Nếu có bất kỳ tiếng động nào vượt quá Quy tắc 40 Decibel—ngưỡng của một tiếng thì thầm—sự sụp đổ dây chuyền của trần hang thạch anh giòn treo lơ lửng phía trên sẽ lập tức được kích hoạt. Họ sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn dưới hàng vạn lưỡi dao đá.


Huy Vũ đưa bàn tay phải lên, mười đầu ngón tay khép chặt, lòng bàn tay hướng về phía trước rồi đột ngột ấn xuống. Đó là thủ hiệu tối cao của Vũ gia thủ ngữ: *Đóng băng hoàn toàn. Tuyệt đối im lặng.*


Út, gã phu mỏ cận vệ cao lớn đang đứng ở đầu dốc, lập tức hiểu ý. Anh nhẹ nhàng đặt chiếc hòm gỗ sồi chứa Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại nặng bốn mươi cân xuống bệ rêu xốp tiêu âm, rồi nâng chiếc đòn gánh bằng tre đực ngâm dầu thông dẻo dai lên. Không hề phát ra một tiếng động ma sát nào, Út lách người xuống dốc, đưa thân tre đực luồn dưới nách Lâm Hoài để làm điểm tựa chịu lực dã chiến.


Cùng lúc đó, Thợ cả Khải sải bước nhẹ nhàng như một con mèo rừng, vươn cánh tay cơ bắp cuồn cuộn ra giữ chặt lấy đai lưng của Đan Thanh. Huy Vũ phối hợp nhịp nhàng, dịch chuyển trọng tâm cơ thể sang thớ đá chịu lực chính bên phải, triệt tiêu lực dội ngược của phiến đá nứt.


Trong im lặng tuyệt đối, ba cơ thể được kéo lên khỏi mép vực dốc đứng. Không một hạt bụi đá nào bị rơi rụng. Không một tiếng động nào vượt quá ngưỡng ba mươi decibel.


Khi đã đứng vững trên bệ đá an toàn, Lâm Hoài ngã quỵ xuống nền rêu tiêu âm xốp xám, lồng ngực phập phồng thở dốc nhưng tuyệt đối không dám phát ra tiếng thành lời. Huy Vũ lập tức tiến lại gần Đan Thanh. Anh nhẹ nhàng gỡ bỏ chiếc găng tay da cá sấu bị rách của cô. Vết cắt sâu hoắm ở lòng bàn tay phải của cô đang chảy máu không ngừng, để lộ những thớ thịt trắng bệch bị lạnh buốt bởi hơi đá thạch anh. Đan Thanh không hề rên rỉ, cô chỉ khẽ mím môi, đôi mắt tĩnh lặng nhìn Huy Vũ.


Huy Vũ cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Một nỗi xót xa dâng lên, đan xen với lòng biết ơn sâu sắc đối với sự hy sinh thầm lặng của cô gái câm này. Anh lấy từ trong túi da thú ra một dải băng vải nỉ cách âm sạch, cẩn thận quấn chặt quanh bàn tay rướm máu của cô. Khi quấn băng, đầu ngón tay anh khẽ chạm vào lòng bàn tay cô, truyền đi một sự thấu cảm không lời ấm áp giữa lòng hang lạnh giá.


Sư phụ Thạch bước ra từ bóng tối, gương mặt nhăn nheo bám đầy bụi đá trắng hiện lên vẻ nghiêm nghị. Lão chỉ tay về phía vách đá thạch anh giòn phía sau hốc đá ẩn: "Mạch quặng thạch anh dẻo ở ngay sau vách đá này. Nhưng kết cấu đá ở đây rất phức tạp, mạch quặng dẻo bị kẹp chặt giữa các thớ thạch anh giòn biến tính. Nếu đục sai một phân, cả mảng vách sẽ đổ sập."


Huy Vũ nhìn Đan Thanh. Cô gái khẽ gật đầu, nén đau đớn, vươn bàn tay trái và mười đầu ngón tay trần bám đầy vết chai mài đá áp sát vào vách thạch anh lạnh buốt. Cô sử dụng năng lực Cảm rung vách rỗng.


Mười đầu ngón tay của Đan Thanh lướt nhẹ trên bề mặt đá như đang gảy một khúc đàn tranh vô hình. Gương mặt cô hiện lên sự thấu cảm địa tầng kỳ diệu. Cô gõ nhẹ ngón trỏ trái, gửi một dao động phản hồi siêu nhỏ vào lòng đá. Qua xúc giác nhạy cảm của mười đầu ngón tay, cô cảm nhận rõ rệt độ rỗng, vết nứt và sự thay đổi mật độ của tinh thể thạch anh phía sau.


Sau một canh giờ dò tìm tỉ mỉ, Đan Thanh dừng tay tại một tọa độ cao ngang ngực. Cô ra hiệu bằng tay cho Huy Vũ: *Túi quặng thạch anh dẻo nguyên khối dày năm phân nằm ngay sau lớp thạch anh giòn mỏng này.*


Huy Vũ quay sang ra hiệu cho Chín, người thợ đào đường hầm kỳ cựu của Thôn Đá Nứt. Chín lầm lũi bước lên, vai đeo bộ đục bằng gỗ mun ngâm dầu tiêu âm đặc chế. Gương mặt gầy gò của người thợ mỏ 45 tuổi không chút gợn sóng, hai bàn tay thô to sần sùi như rễ cây thông cổ thụ nắm chặt chiếc đục gỗ mun.


Chín đặt mũi đục gỗ mun vào điểm ranh giới giữa thạch anh dẻo và thạch anh giòn mà Đan Thanh vừa chỉ định. Anh bắt đầu đục đẽo.


"Cộc... cộc... cộc..."


Tiếng đục bằng gỗ mun ngâm dầu dội vào đá phát ra những âm thanh trầm đục, nghẹn ngào, hoàn toàn không có tiếng rít kim loại chói tai của búa sắt. Chín luyện gõ đục gỗ hoàn hảo theo nhịp thở đều đặn của lồng ngực. Mỗi nhịp gõ của anh đều đặn như tiếng nước giọt trong giếng sâu, triệt tiêu hoàn toàn tiếng vang cơ học dội ngược vào trần hang.


Huy Vũ áp sát chiếc Phễu đồng lọc âm vách đá vào xương thái dương phải, mắt chăm chú quan sát dải sáng nhiệt quang của sóng chấn động truyền trong vách đá. Anh dùng ngón tay ra hiệu cho Chín điều chỉnh lực gõ: khi dải sáng chuyển sang màu đỏ tía báo hiệu đá sắp rạn, anh ra hiệu Chín giảm lực; khi dải sáng màu xanh lam ổn định, anh ra hiệu tiếp tục.


Trong lúc Huy Vũ và Chín đang tập trung khai thác quặng, Lâm Hoài âm thầm quan sát xung quanh để bảo vệ bệ máy ghi âm. Sự nghi ngờ đối với Trịnh Cảnh từ vụ tai nạn gạt chân vừa rồi vẫn đang đè nặng lên tâm trí người học sĩ trẻ. Lâm Hoài lén lút di chuyển tầm mắt nương theo bóng tối hướng về phía Trịnh Cảnh, kẻ đang ngồi ôm bắp chân rỉ máu ở góc hang.


Trịnh Cảnh tỏ vẻ mệt mỏi, mắt nhắm nghiền nhưng hai bàn tay giấu trong tay áo lụa xám đang khẽ động đậy. Lợi dụng lúc mọi người đang chú ý vào tiếng đục đá của Chín, Trịnh Cảnh lén lút thò tay vào túi áo, lấy ra một mảnh thạch anh nhỏ màu xanh lục nhạt. Gã khẽ miết ngón tay lên bề mặt mảnh đá, chuẩn bị búng nhẹ nó về phía vách đá thạch anh giòn nhạy âm phía đối diện để tạo tiếng động lớn kích hoạt sập hang.


Lâm Hoài nín thở, bước đi uyển chuyển bằng gót chân bọc vải nỉ, âm thầm tiếp cận phía sau Trịnh Cảnh. Đúng lúc Trịnh Cảnh chuẩn bị vung tay búng mảnh đá, Lâm Hoài lao tới, dùng hai ngón tay gầy guộc nhưng cứng cáp của mình chộp chặt lấy cổ tay phải của Trịnh Cảnh, siết mạnh.


Trịnh Cảnh giật mình, gương mặt xám xịt biến dạng vì hoảng sợ. Gã định há miệng hét lên, nhưng ánh mắt sắc lạnh và đầy cảnh cáo của Lâm Hoài gí sát vào mặt gã, cùng bàn tay trái của Lâm Hoài đã bịt chặt miệng gã dứt khoát.


Trong cuộc giằng co im lặng tuyệt đối ở góc tối, mảnh thạch anh trong tay Trịnh Cảnh tuột khỏi ngón tay gã, rơi xuống nền rêu xốp xám tiêu âm không phát ra tiếng động.


Lâm Hoài lén nhặt mảnh thạch anh dẻo vừa rơi lên. Dưới ánh sáng mờ nhạt của rêu phát quang xanh lục, Lâm Hoài bàng hoàng nhìn thấy trên bề mặt mảnh thạch anh dẻo có khắc những đường rãnh ký hiệu mật mã quân sự tinh xảo. Nét khắc sắc nét, sâu hoắm, trùng khớp hoàn hảo với kiểu chữ mật mã quân sự của Thiết Kỵ Ty mà anh từng thấy trong các sổ biên phòng cũ.


Đây chính là mảnh thạch anh đánh dấu đường đi mà Trịnh Cảnh lén lút thả dọc đường để dẫn dụ đàn chó săn và tuần binh Thiết Kỵ Ty bám theo đoàn khảo cổ. Ý đồ phản bội của Trịnh Cảnh đã bị phơi bày hoàn toàn trước mắt Lâm Hoài.


Lâm Hoài siết chặt mảnh thạch anh trong lòng bàn tay, ngực phập phồng vì phẫn nộ dữ dội. Anh nhìn Trịnh Cảnh với ánh mắt căm ghét tột độ, nhưng nhớ đến Quy tắc 40 Decibel, anh nén giận, dùng dây thừng tiêu âm trói chặt hai tay Trịnh Cảnh ra sau lưng, bịt miệng gã bằng một dải vải nỉ dày rồi đẩy gã ngồi bệt xuống góc đá tối.


Ở phía mạch quặng, tiếng đục của Chín thưa dần. Lớp thạch anh giòn bên ngoài đã được bóc tách hoàn hảo. Một khối quặng thạch anh dẻo nguyên khối màu trắng sữa, lấp lánh ánh kim dẻo dai lộ ra.


"Rụng rồi!" Chín ra hiệu bằng tay khẩn cấp.


Huy Vũ nhanh nhẹn nâng chiếc phễu đồng lọc âm cổ đại nạm thạch anh đỏ của tổ tiên lên, lót một tấm vải nỉ dày bên trong loa kèn rộng, đón lấy khối quặng thạch anh dẻo vừa rụng ra hoàn toàn im lặng. Khối quặng dẻo dai dài năm phân nằm gọn trong lòng phễu đồng, lấp lánh ánh sáng ấm áp.


Mạch quặng thạch anh dẻo đã được khai thác thành công vẹn toàn mà không kích hoạt bất kỳ sự sụp đổ địa chất nào. Phan Doanh run rẩy đón lấy khối quặng, đôi mắt rưng rưng lệ vì sung sướng. Niềm hy vọng phục chế màng rung máy ghi âm đã hiển hiện trước mắt.


Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Vết thương rách găng tay ở lòng bàn tay phải của Đan Thanh lúc này đã rỉ máu nhiều hơn do cô phải gồng lực bám đá chịu lực nãy giờ. Mùi máu tươi đỏ thẫm ấm nóng bắt đầu lan tỏa nhanh, len lỏi qua các khe thạch anh dẻo lộng gió của lòng hang tĩnh lặng.


Huy Vũ đột ngột rùng mình. Áp thái dương phải vào vách đá, anh cảm nhận được một dao động cơ học cực kỳ nhẹ, sắc bén và lạnh lẽo đang truyền dọc theo các kẽ nứt từ trần hang phía trên dội xuống xương sọ.


Đó không phải là tiếng đá rạn. Đó là tiếng ma sát cực nhẹ của những móng vuốt sắt bọc vải nỉ di chuyển hoàn toàn không tiếng động trên vách đá trơn trượt.


Một bóng đen gầy guộc, mặc bộ đồ da đen bó sát chỉ lộ đôi mắt ti hí sắc lạnh, đang treo ngược mình trên một thớ thạch anh tối tăm ngay phía trên đầu họ. Sát thủ câm Vô Ảnh của Vô Ảnh Đường đã ngửi thấy mùi máu tươi của Đan Thanh và đang hướng ánh mắt chết chóc về phía Huy Vũ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!