Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Săn Tìm Thạch Anh Dẻo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù Canh năm của Đèo Sấm Sét vẫn chưa tan hết, nó cuộn tròn thành từng dải mờ đục, lẩn khuất dưới chân dốc đá dựng đứng. Dưới bóng tối của một vách đá rỗng cách âm tự nhiên, bầu không khí bao trùm lấy đoàn khảo cổ nặng nề như chì. Phan Doanh vẫn quỳ sụp bên bệ máy ghi âm, hai tay ôm lấy đầu, đôi mắt vằn tia đỏ nhìn trân trân vào vết rạn nứt dài chạy từ tâm màng rung thạch anh dẻo ra đến rìa đồng thau. Thiết bị cốt lõi nặng bốn mươi cân, niềm hy vọng duy nhất để minh oan cho Vũ gia, giờ đây chỉ còn là một khối kim loại câm lặng.


Huy Vũ đứng lặng yên bên cạnh. Anh khẽ chỉnh lại dải băng da thú quấn chặt quanh đầu, che đi vết sẹo của tai trái đã điếc hoàn toàn từ năm năm trước. Tai phải của anh—đôi tai truyền tin duy nhất còn sót lại—đang rung lên những nhịp u u vĩnh viễn, hậu quả của luồng sóng phản chấn cực đại từ trận chiến phá đá rơi vừa rồi. Chất dầu tuyết sương của Mế Choong chỉ có thể làm dịu đi cơn đau buốt dội thẳng vào sọ não, chứ không thể ngăn được thính lực của anh đang suy giảm xuống mức tám mươi phần trăm. Anh cảm nhận được áp lực thời gian đang đè nặng lên từng thớ cơ trên bả vai mỏi nhừ.


"Không phải là đã hết cách," một giọng nói khàn đục, trầm thấp vang lên từ góc tối.


Sư phụ Thạch bước ra, gương mặt nhăn nheo như vỏ cây thông cổ thụ bám đầy bụi đá trắng. Lão già gầy đét nhưng đôi mắt to dày và đôi tai cực thính của một thợ mỏ địa tầng học dân gian không hề có chút hoang mang. Lão chỉ tay về phía một khe hẹp dốc đứng khuất sau màn sương muối: "Ngay phía dưới đèo này, đi xuyên qua khe nứt địa tầng, chính là Động Thạch Anh Giòn. Nơi đó lưu giữ những mạch Quặng Thạch Anh Dẻo Cửa Ngõ tinh khiết nhất biên thùy. Chỉ có loại quặng ở đó mới đủ độ dẻo dai và mật độ đàn hồi để mài lại một màng rung mới, chịu được áp lực thu âm ở các tầng sâu hơn."


Giáo sư Trần Lâm lau nhẹ gọng kính thạch anh xám, giọng lo âu: "Nhưng tôi nghe nói Động Thạch Anh Giòn là một vùng cấm địa âm học cực kỳ nguy hiểm. Kết cấu đá ở đó bị biến tính do áp suất địa tầng cũ, vô cùng bất ổn."


"Đúng vậy," Sư phụ Thạch nghiêm giọng, ánh mắt lão quét qua từng thành viên trong đoàn, dừng lại một nhịp cảnh cáo trước Trịnh Cảnh—kẻ đang ngồi ôm bắp chân phải rỉ máu ở góc hang với vẻ mặt xám xịt đầy đố kỵ. "Ở trong đó, Quy tắc 40 Decibel là luật mạng sống. Tuyệt đối không được phát ra bất kỳ tiếng động nào vượt quá một tiếng thì thầm. Một tiếng bước chân mạnh, một tiếng va chạm kim loại, hay một tiếng hét hoảng loạn... tất cả đều có thể kích hoạt sự sụp đổ dây chuyền của trần hang thạch anh giòn treo lơ lửng trên đầu. Các ngươi có hiểu thế nào là bị hàng vạn lưỡi dao đá chém nát không?"


Huy Vũ khẽ gật đầu. Anh xoay người, ra hiệu bằng Vũ gia thủ ngữ ngắn gọn cho Đan Thanh và A Sâm: *Chuẩn bị di chuyển im lặng. Quấn nỉ toàn bộ trang bị.*


Đan Thanh đứng dậy, gương mặt thanh tú u uất dưới ánh sáng mờ nhạt của đèn bão. Đôi bàn tay mảnh khảnh đầy vết chai mài đá của cô nhanh nhẹn lấy những dải vải nỉ mật độ cao bọc kín các khớp nối kim loại của máy ghi âm. A Sâm, cậu học trò nhỏ mười bốn tuổi, cẩn thận kiểm tra lại nhiệt độ của Hòm bảo ôn giữ nhiệt ống sáp, đảm bảo than thông không khói vẫn tỏa nhiệt đều đặn ở mức hai mươi lăm độ C để bảo vệ ba ống sáp trống quý giá.


Cả đoàn lầm lũi tiến vào lối vào Động Thạch Anh Giòn. Lối đi hẹp đến mức họ phải bò khom lưng qua những khe đá bám đầy tinh thể thạch anh sắc nhọn màu xanh lục. Cấu trúc đá ở đây phản xạ ánh sáng đèn bão thành những vệt sáng lấp lánh nhưng lạnh lẽo, sắc bén như những lưỡi dao cạo chực chờ cứa rách da thịt.


Khi đặt chân vào lòng động chính, Huy Vũ lập tức cảm nhận được sự khác biệt. Không khí ở đây lạnh buốt và mờ đục bụi thạch anh lơ lửng. Đặc biệt, cấu trúc gương phản âm của thạch nhũ mọc ngược từ lòng đất tạo ra một hiện tượng khúc xạ âm thanh kỳ dị. Tiếng giọt nước rơi từ bên trái lại vọng về từ phía bên phải, khiến tiền đình của người bình thường dễ dàng bị hỗn loạn. Huy Vũ phải bịt chặt tai trái câm lặng, áp thái dương phải vào chiếc Gậy gõ nhịp gỗ mun giắt bên hông để cảm nhận nhịp rung địa tầng qua xương sọ, lọc bỏ toàn bộ ảo âm khúc xạ.


Sư phụ Thạch dẫn đầu, bước đi uyển chuyển như một con mèo rừng. Lão phân phối lực bàn chân hoàn hảo, đặt gót xuống trước rồi mới hạ mũi chân, không hề làm rơi một hạt bụi đá nào xuống nền hang nhạy cảm. Huy Vũ và Đan Thanh bám sát phía sau, điều phối đoàn học sĩ di chuyển theo nhịp thở đều đặn.


Ở phía cuối đoàn, Trịnh Cảnh lết bước đi với bắp chân phải băng bó. Lòng đố kỵ và nỗi sợ hãi đang thiêu đốt tâm can gã học sĩ trẻ. Gã biết rõ, nếu Huy Vũ tìm được quặng thạch anh dẻo và phục chế thành công máy ghi âm, bức mật thư âm thanh của Vũ Đôn sẽ được giải mã. Khi đó, không chỉ Quách Tấn mà cả những kẻ phản bội ngầm như gã cũng sẽ bị phơi bày ra ánh sáng, vĩnh viễn mất đi cơ hội thăng tiến tại kinh kỳ. Gã phải ngăn chặn điều này bằng mọi giá, nhưng phải làm sao để không ai nghi ngờ gã cố ý.


Ánh mắt hẹp của Trịnh Cảnh dời về phía Lâm Hoài đang đi ngay phía trước gã. Lâm Hoài đang tập trung cao độ, một tay mang vác cuộn thước dây tơ tằm bọc đồng, tay kia cầm sợi dây dọi đồng thau để đo đạc khoảng cách và độ dày của các vách đá ngầm theo tiếng vọng Huy Vũ mô tả. Sợi dây dọi bằng đồng thau nặng trịch đung đưa sát các phiến thạch anh giòn nhô ra bên lối đi.


Trịnh Cảnh liếm đôi môi khô khốc. Gã quan sát cấu trúc trần hang phía trên đầu Lâm Hoài—một khối thạch nhũ thạch anh giòn khổng lồ bám đầy những vết nứt phát sáng xanh nhạt u buồn, đang ở trạng thái căng địa chất cực hạn. Chỉ cần một tiếng động lớn vượt quá bốn mươi decibel dội vào vách đá chịu lực đó, trần hang sẽ sụp đổ ngay lập tức, chôn vùi toàn bộ thiết bị và có thể là cả mạng sống của Huy Vũ.


Trịnh Cảnh giả vờ hụt hơi, bước đi loạng choạng do bắp chân bị thương. Gã tiến sát lại gần Lâm Hoài khi cả đoàn chuẩn bị đi qua một khe hẹp dốc đứng trơn trượt.


Lâm Hoài hoàn toàn không chú ý phía sau. Anh đang rướn người lên để thả quả dọi đồng xuống một kẽ nứt sâu dưới chân để đo độ sâu địa tầng. Đúng lúc Lâm Hoài đang đứng bằng một chân trên mỏm đá muối trơn trượt, Trịnh Cảnh lén lút đưa mũi giày vải thô của mình ra, móc chặt vào cuộn dây dọi đồng thau đang treo lơ lửng bên hông Lâm Hoài rồi giật mạnh về phía sau.


Cú giật đột ngột và hiểm hóc khiến Lâm Hoài hoàn toàn mất thăng bằng. Cuộn thước dây tơ tằm tuột khỏi tay anh, rơi xuống đá vang lên tiếng "cạch" khô khốc. Thân hình thư sinh gầy yếu của Lâm Hoài ngả nhào về phía trước, hướng thẳng về phía vách đá thạch anh giòn sắc nhọn nhô ra bên khe dốc.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, nếu Lâm Hoài hét lên tiếng hét kinh hoàng của kẻ sắp chết, tiếng hét đó chắc chắn sẽ vượt ngưỡng chín mươi decibel, kích hoạt trận lở đá chôn vùi cả đoàn khảo cổ dưới đống đổ nát.


Huy Vũ, dù thính lực tai phải suy giảm, nhưng nhờ áp tai vào vách đá nương theo nhịp rung địa tầng, anh đã cảm nhận được một dao động bất thường truyền qua lòng đất trước khi tai người thường nghe thấy. Sóng chấn động từ tiếng rơi của cuộn thước dây dội thẳng vào xương thái dương phải của anh thành một vệt sáng nhiệt quang màu đỏ tía uốn lượn.


Anh xoay người dứt khoát, không hề do dự. Bằng một phản xạ thần tốc của một cựu lính truyền tin biên ải, Huy Vũ lao người tới giữa khoảng không hẹp. Anh không dùng võ thuật hay nội lực, chỉ nương theo đà rơi của trọng lực cơ thể, phóng tay ra bịt chặt miệng Lâm Hoài ngay giữa không trung, dập tắt hoàn toàn tiếng hét chuẩn bị bật ra khỏi cổ họng người học sĩ trẻ.


Thế nhưng, sức nặng của hai cơ thể đang rơi tự do vẫn đang lao thẳng về phía vách đá thạch anh giòn sắc nhọn như những hàng dao găm găm chặt bên vách.


Ngay lúc đó, Đan Thanh lao ra.


Đôi mắt tĩnh lặng của nữ nghệ nhân câm rực lên sự quyết đoán vô song. Cô không hề có đai bảo hộ, cũng không có sức mạnh cơ bắp của thợ cả Khải. Cô chỉ có đôi bàn tay dài mảnh khảnh bọc trong bộ Găng tay da cá sấu tẩm nhựa thông nhám. Đan Thanh quăng mình xuống vách dốc trơn trượt, một tay cô ghì chặt lấy thắt lưng của Lâm Hoài để giữ cho anh không lao đầu xuống vực sâu, tay còn lại vươn ra bám chặt lấy một phiến thạch anh giòn nhô ra bên vách đá để làm điểm tựa chịu lực duy nhất cho cả ba người.


"Rắc... rắc..."


Lớp găng tay da cá sấu tẩm nhựa thông dẻo dai bị những tinh thể thạch anh sắc lẹm cứa rách nhẹ. Phiến đá thạch anh giòn chịu lực căng địa chất cực hạn dưới sức nặng của ba cơ thể bắt đầu phát ra những tiếng rạn nứt siêu nhỏ, truyền đi những bước sóng siêu âm cao tần buốt nhói dọc theo cánh tay Đan Thanh dội thẳng vào dây thần kinh sọ não. Đôi bàn tay trần của cô bám chặt vào phiến đá sắc lẹm, máu tươi bắt đầu rỉ ra qua vết rách găng tay, nhuộm đỏ thớ thạch anh phát sáng xanh nhạt u uất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!