Chấn Động Đèo Sấm Sét
Sương mù Canh năm cuộn chảy xối xả qua khe hẹp của Đèo Sấm Sét, mờ đục và lấp lánh thứ bụi thạch anh dẻo sắc lạnh như những mảnh thủy tinh nghiền vụn lơ lửng trong không trung. Trên đỉnh dốc đá dựng đứng, bóng dáng khổng lồ của Đinh Toàn sừng sững như một bức tượng sắt đen tối tăm. Bộ thiết giáp ròng dày hai phân của hắn phát ra những tiếng lách cách kim loại nặng nề, khô khốc mỗi khi hắn dịch chuyển bả vai. Dưới chân hắn, sợi xích sắt neo giữ khối đá thạch anh giòn đầu tiên nặng hàng tấn vừa bị lưỡi đại đao chém đứt phựt. Tiếng xích sắt đứt gãy dội vào vách đá, tạo nên một chuỗi âm thanh cơ học sắc bén, nhức nhối, truyền dọc theo địa tầng dốc đứng xuống thẳng vị trí của đoàn khảo cổ.
"Tránh ra! Tất cả nép sát vào vách đá rêu tiêu âm!" Huy Vũ hét lên bằng giọng bụng dồn nén, tay trái anh áp chặt vào dải băng da thú đang quấn quanh đầu để giữ cố định chiếc Mũ da lót chì giảm chấn nặng ba cân. Sức nặng của chiếc mũ chì đè lên đốt sống cổ đang mỏi nhừ sau ba giờ vượt đèo gió hạ âm, nhưng lúc này, anh không có thời gian để tâm đến sự rã rời của cơ thể. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng—một khoảng trống vĩnh viễn không tiếng động từ năm năm trước. Tai phải của anh, nhờ chất dầu tuyết sương của Mế Choong, dù đã giảm bớt cơn đau buốt dội sọ nhưng vẫn đang bị hành hạ bởi một tiếng ù vĩnh viễn trầm đục, nhạy cảm tột độ với bất kỳ chấn động cơ học mạnh nào.
Từ đỉnh dốc cao ba mươi mét, khối đá thạch anh giòn khổng lồ bắt đầu chuyển động. Nó lăn xuống, nghiền nát những mảng rêu khô, va đập vào các gờ đá nhô ra dọc đường dốc. Mỗi cú va chạm phát ra tiếng "ầm... rầm..." đục ngầu, nhưng khi truyền qua cấu trúc đá thạch anh giòn, âm thanh đó bị biến tính thành một chuỗi dao động cao tần sắc lẹm, xé rách màn sương mờ. Địa hình dốc đứng hẹp của lối ra đèo hoạt động như một họng loa khổng lồ, khuếch đại tiếng gầm rú của khối đá lăn lên tới hơn chín mươi decibel.
"Để tôi cản nó!" Thợ cả Khải gầm lên. Gương mặt hào sảng bám đầy bụi đá trắng của anh rực lên vẻ giận dữ. Không đợi Huy Vũ ngăn cản, Khải vung chiếc búa đục đá bằng thép ròng chuôi sừng bò khổng lồ, sải bước lao ra khỏi vùng an toàn của vách đá tiêu âm. Anh lấy đà, quai một búa sấm sét thẳng vào góc cạnh đang lao xuống của khối đá thạch anh giòn hòng làm chệch hướng lăn của nó.
"Khải! Dừng tay! Đừng dùng lực lượng vật lý!" Huy Vũ hét lên, nhưng đã quá muộn.
"Keng!!!"
Một tiếng va chạm kim khí và đá cứng kinh hoàng bùng nổ, âm lượng vượt quá ngưỡng một trăm decibel dội vang khắp khe núi. Sức phản chấn cực đại từ khối thạch anh nặng hàng tấn truyền thẳng ngược lại chuôi búa thép. Khải rú lên một tiếng đau đớn, hai bàn tay rách da rướm máu, chiếc búa thép ròng nện không mẻ của anh bị mẻ một mảng lớn và văng mạnh ra xa, cắm ngập vào vách đá bên cạnh. Kinh khủng hơn, lực va chạm thô bạo từ cú đập của Khải không hề làm dừng khối đá, ngược lại nó kích hoạt giới hạn chịu lực kéo của thạch anh biến tính giòn xung quanh vách dốc. Tiếng "răng rắc... răng rắc..." giòn rụm vang lên dồn dập dọc theo các thớ đá chịu lực phía trên đầu họ. Trần đá dốc đứng bắt đầu rạn nứt, trút xuống một cơn mưa đá vụn sắc nhọn.
"Cứu tôi!" Học sĩ Trịnh Cảnh—lúc này đang loạng choạng bò lết dưới đất với bắp chân phải rỉ máu do vết đạn chì sượt qua từ tập trước—gào lên thảm thiết khi một phiến đá sắc lẹm rơi sát sạt bên tai. Lâm Hoài phải liều mình lao ra, dùng bả vai trái đang bị thương của mình ghì chặt Trịnh Cảnh, kéo gã giật lùi vào hốc đá bọc rêu xốp tiêu âm.
Khối đá lăn khổng lồ sau khi hấp thụ cú đập của Khải càng trở nên điên cuồng, nảy mạnh lên và lao thẳng về phía chiếc rương gỗ sồi chứa chiếc Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại nặng bốn mươi cân đang nằm trên vai Út. Út đứng đông cứng người dưới chân dốc, bả vai gồng chặt, đôi mắt trợn trừng nhìn khối tử thần đang lao tới.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Huy Vũ dứt khoát giật chiếc Phễu đồng lọc âm vách đá từ thắt lưng. Anh áp sát phần loa rộng của chiếc phễu bằng đồng thau siêu mỏng vào thớ đá thạch anh dẻo chịu lực chính bên vách đèo, đầu phễu nhỏ áp chặt vào xương thái dương phía sau tai phải đang nhức nhối. Anh bịt chặt tai trái câm lặng, nín thở tập trung toàn bộ thính lực còn lại vào cấu trúc xương sọ.
Nhờ phương pháp Cảm âm qua xương sọ của sư phụ Lý Bách, thế giới xung quanh Huy Vũ bỗng chốc biến đổi. Tiếng gió rít gầm rú của đèo gió và tiếng la hét hoảng loạn của Trịnh Cảnh hoàn toàn bị đẩy lùi vào một khoảng không mờ nhạt. Trong trí não tối đen của anh, năng lực Nhìn sóng rung nhiệt quang hiển thị dao động cơ học của khối đá đang lao xuống dưới dạng một dải sáng nhiệt quang màu đỏ tía, uốn lượn liên tục.
Anh đếm nhịp theo tần số rung động của địa tầng truyền qua xương sọ.
*Bảy mươi sáu... bảy mươi tám... tám mươi héc!*
Chính xác là tám mươi héc. Đó là tần số dao động tự nhiên của khối đá thạch anh giòn đang di chuyển tự do. Thạch anh giòn có kết cấu tinh thể cực kỳ nhạy cảm với giới hạn chịu lực kéo; nếu chịu một lực chấn động cùng tần số từ hướng ngược lại, các liên kết tinh thể bên trong sẽ tự phá hủy mà không cần lực tác động vật lý lớn.
"Đan Thanh! Giữ chặt màng rung máy ghi âm!" Huy Vũ hét lớn bằng thủ ngữ dồn dập.
Nữ nghệ nhân câm khẽ gật đầu, đôi mắt trong veo không một chút gợn sóng sợ hãi. Cô đeo bộ Găng tay da cá sấu tẩm nhựa thông nhám, dùng mười đầu ngón tay áp chặt vào màng rung thạch anh dẻo của chiếc máy ghi âm để triệt tiêu mọi dao động tự hủy của thiết bị trước chấn động sắp tới. A Sâm cũng nhanh nhẹn dùng đai nỉ bọc kín hòm bảo ôn sáp ong lại.
Huy Vũ xoay người dứt khoát, tay phải rút chiếc Gậy gõ nhịp gỗ mun bọc đồng ở hai đầu. Anh áp sát mắt vào vách đá, định vị một phiến thạch anh dẻo nhô ra bên vách—một điểm neo tự nhiên kết nối trực tiếp với mạch đá của dốc dốc đứng.
Anh hít một hơi thật sâu, điều hòa nhịp tim đồng điệu với nhịp rung của địa tầng. Cánh tay phải của anh vung lên, giữ một góc nghiêng bốn mươi lăm độ hoàn hảo so với mặt đá.
"Chát!!!"
Huy Vũ gõ mạnh đầu bọc đồng của gậy gỗ mun vào phiến thạch anh dẻo. Lực gõ của anh không thô bạo như cú đập búa của Khải, mà là một cú gõ đạt độ nảy cơ học hoàn hảo, truyền đi một xung động cơ học có tần số chính xác tám mươi héc dọc theo mạch đá thạch anh dẻo ra ngoài không trung.
Một luồng sóng phản chấn vô hình, mang dải tần số tám mươi héc đối nghịch, phóng thẳng ra từ phiến đá dẻo, xé rách màn sương mù mờ đục và va chạm trực diện với khối đá thạch anh giòn đang lao xuống ở khoảng cách năm mét trước mặt Út.
"OÀNG!!!"
Một cảnh tượng kỳ vĩ bùng nổ trước mắt đoàn khảo cổ. Không hề có tiếng nổ sấm sét của thuốc súng, nhưng khối đá thạch anh giòn nặng hàng tấn đột ngột khựng lại giữa không trung. Các vết nứt phát sáng xanh nhạt lan nhanh như mạng nhện khắp bề mặt khối đá. Chỉ trong vòng một phần mười giây, toàn bộ kết cấu tinh thể của khối đá khổng lồ tự sụp đổ, vỡ vụn thành hàng vạn hạt cát thạch anh mịn màng, lấp lánh như sương muối, trút xuống chân Út như một cơn mưa tuyết trắng xóa.
"Cái... cái gì thế này?" Đinh Toàn đứng trên đỉnh dốc đá trợn trừng mắt, khẩu súng hỏa mai đang châm ngòi trên tay hắn suýt nữa rơi rụng. Hắn chưa từng thấy loại kỹ nghệ nào có thể biến một khối đá chịu lực nặng hàng tấn thành cát bụi chỉ bằng một cú gõ gậy gỗ mun thô thiển.
Nhưng cuộc đối chiến âm học chưa dừng lại ở đó.
Luồng sóng phản chấn tám mươi héc sau khi nghiền nát khối đá lăn không hề tiêu biến. Nó nương theo mạch đá thạch anh dốc đứng dội ngược lên đỉnh dốc dập dồn dập. Tần số tám mươi héc truyền qua vách đá dựng đứng, va chạm trực tiếp với bộ thiết giáp bằng thép ròng dày hai phân của Đinh Toàn.
Bộ giáp sắt nặng nề, kiên cố của Đinh Toàn vô tình hoạt động như một phòng cộng hưởng âm học hoàn hảo. Sóng cơ học truyền qua các tấm thép, khuếch đại dao động lên gấp mười lần và dội thẳng vào cơ thể hắn.
"A... hự!" Đinh Toàn rú lên một tiếng nghẹn ngào. Toàn bộ các thớ cơ trên cơ thể hắn đột ngột co rút dữ dội dưới áp lực chấn động cộng hưởng. Lực rung chấn cực mạnh làm tê liệt hệ thần kinh vận động, khiến hắn không thể cử động nổi một ngón tay, khẩu súng hỏa mai trên tay rơi xuống đá vang lên tiếng "keng" khô khốc. Đinh Toàn gục ngã xuống mỏm đá, bộ giáp sắt nặng nề va đập phát ra những tiếng lách cách liên hồi trong sự bất lực tột cùng.
"Vũ! Thành công rồi!" A Sâm reo lên khe khẽ.
Tuy nhiên, niềm vui chiến thắng chưa kịp lan tỏa thì một tiếng "tách..." giòn tan, nhức nhối vang lên từ phía chiếc rương gỗ sồi trên vai Út.
Huy Vũ biến sắc. Anh vội vã lao tới, giật phăng lớp vải nỉ mật độ cao bọc ngoài hòm máy.
Chấn động lực cực đại từ luồng sóng phản chấn dội ngược vừa rồi đã truyền qua lớp nỉ giảm chấn, dội thẳng vào lõi cơ khí của máy. Qua nắp hộp kính lúp, Huy Vũ bàng hoàng nhìn thấy màng mỏng thạch anh dẻo siêu nhạy—linh kiện khắc âm cốt lõi của chiếc Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại—đã xuất hiện một vết rạn nứt dài, chạy dọc từ tâm màng rung ra rìa đồng thau. Chiếc máy ghi âm của cha anh đã hoàn toàn bị vô hiệu hóa.
"Màng rung... bị rạn rồi," Phan Doanh quỳ sụp xuống bên bệ máy, giọng nói run rẩy đầy tuyệt vọng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!