Vũ Điệu Hạ Âm
Canh năm, sương mù trên đỉnh núi biên thùy vẫn mờ đục như một tấm lụa chàm tẩm bụi thạch anh lấp lánh. Chất dầu tuyết sương mát rượi của Mế Choong vừa thấm sâu vào màng nhĩ tai phải của Huy Vũ, xoa dịu đi cơn đau buốt dội sọ đã hành hạ anh suốt cả ngày đường. Thính lực của anh đã phục hồi tạm thời về mức tám mươi lăm phần trăm, đủ để nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của đoàn học giả Viện Hàm Lâm và tiếng gió núi bắt đầu rít lên từng hồi u uất từ phía thung lũng phía trước. Sau khi được tiếp nước ngọt chiết xuất từ rễ cây rừng dã ngoại do bà lão người Mán cung cấp, cả đoàn đã tạm thời giải tỏa được cơn khát cháy cổ họng, nhưng bầu không khí lo âu vẫn bao trùm lên từng gương mặt khắc khổ.
Mế Choong siết chặt chiếc ống tre chứa dầu tuyết sương, ánh mắt bà lão rực lên sự lo âu khi chỉ tay về phía khe núi Đèo Sấm Sét mịt mù gió hạ âm phía trước. Bà lão khàn giọng cảnh báo: "Đôi tai của ngươi vừa được cứu, nhưng nếu ngươi bước vào khe núi kia mà không có bảo hộ, sóng hạ âm của trời đất sẽ nghiền nát màng nhĩ của ngươi thành cám vụn trước khi ngươi kịp nhìn thấy mặt tên Đinh Toàn."
Huy Vũ không đáp lời. Gương mặt chữ điền cương nghị của anh trầm mặc dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn bão. Tai trái của anh đã hoàn toàn câm lặng từ năm năm trước—một khoảng trống vô tận không tiếng động sau trận thảm sát định mệnh của Thiết Kỵ Ty. Anh chỉnh lại dải băng da thú quấn chặt quanh đầu che đi vết sẹo điếc cũ, rồi từ từ mở chiếc rương da thú sờn rách đeo bên hông. Từ bên trong, anh lấy ra một vật phẩm thô kệch, nặng trịch: chiếc Mũ da lót chì giảm chấn.
Đây là di vật cứu mạng do lão binh Tư 'Sứt'—người lính truyền tin tàn phế biên ải—tặng lại cho Huy Vũ trước khi anh dấn thân vào vực thẳm. Chiếc mũ được khâu thủ công từ nhiều lớp da trâu ngâm dầu thông tiêu âm dày cộp, nhưng điểm mấu chốt nằm ở những lá chì mỏng, dẻo được lót kín kẽ giữa các thớ da. Sức nặng của chiếc mũ lên tới ba cân, thô thiển và xù xì, nhưng nó là lá chắn duy nhất có khả năng hấp thụ và triệt tiêu các sóng hạ âm tần số thấp dưới hai mươi héc.
"Giáo sư, hãy đội thứ này vào," Huy Vũ bước đến bên Giáo sư Trần Lâm, trao chiếc mũ da lót chì cho vị học giả già. "Đèo Sấm Sét phía trước không phải là nơi để nghe bằng tai thường. Sóng hạ âm ở đó sẽ bóp nghẹt lồng ngực và làm đảo lộn tiền đình của người không có rèn luyện."
Giáo sư Trần Lâm đón lấy chiếc mũ nặng trịch, ái ngại nhìn Huy Vũ: "Còn cậu thì sao, Vũ? Tai phải của cậu vừa mới đỡ rỉ máu..."
"Tôi đã có gậy gỗ mun và phương pháp cảm âm qua xương sọ," Huy Vũ lắc đầu, tay chỉ vào chiếc Gậy gõ nhịp gỗ mun giắt chặt bên thắt lưng. Anh quay sang Đan Thanh, dùng Vũ gia thủ ngữ ra hiệu ngắn gọn: *Bọc kín máy ghi âm. Chuẩn bị nỉ tiêu âm gót chân.*
Nữ nghệ nhân câm khẽ gật đầu. Đôi mắt trong veo của cô không một chút sợ hãi. Đan Thanh nhanh nhẹn đeo bộ Găng tay da cá sấu tẩm nhựa thông nhám, cùng A Sâm dùng các tấm vải nỉ mật độ cao bọc chặt lấy chiếc Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại nặng bốn mươi cân đang nằm trên vai Út. Họ phải đảm bảo chiếc máy đồng thau cổ đại không phát ra bất kỳ tiếng cọt kẹt cơ học nào khi di chuyển.
Đứng ở góc tối dưới bóng cây thông héo, học sĩ Trịnh Cảnh nhìn chiếc mũ da lót chì bằng ánh mắt khinh khỉnh. Hắn hứ nhẹ một tiếng qua mũi, lẩm bẩm đầy tự phụ: "Chỉ là một cái mũ da thô thiển của đám lính điếc biên thùy. Sách cổ của Viện Hàm Lâm chép rõ, muốn chống lại hạ âm của địa tầng phải dùng các phòng cộng hưởng Helmholtz đảo chiều để triệt tiêu bước sóng, chứ không phải dính dăm ba miếng chì rỉ sét này lên đầu. Sức gió của đèo này chỉ là trò trẻ con đối với lý thuyết khí động học địa chất."
Huy Vũ nghe thấy lời lẩm bẩm của Trịnh Cảnh nhờ thính lực tai phải vừa phục hồi, nhưng anh hoàn toàn lờ đi. Anh biết, lý thuyết sách vở của đám học sĩ kinh kỳ chưa từng nhuốm một hạt bụi thực địa, và lòng đất Vực Thẳm Tiếng Vọng chưa bao giờ khoan nhượng cho những kẻ kiêu ngạo.
"Xuất phát," Huy Vũ ra lệnh bằng thủ ngữ, tay phải nắm chặt chiếc gậy gỗ mun bọc đồng.
Đoàn thám hiểm lầm lũi tiến vào ranh giới Đèo Sấm Sét. Khe núi hiện ra như một vết chém khổng lồ, sâu hoắm của tạo hóa cắt đôi hai vách núi thạch anh dựng đứng. Sương mù dày đặc tràn vào khe hẹp, bị nén lại dưới áp suất khí quyển cực lớn tạo thành một luồng khí mờ đục, lấp lánh bụi đá dẻo.
Ban đầu, không gian chỉ có tiếng gió rít nhẹ như tiếng sáo diều dội qua khe đá. Nhưng chỉ sau vài chục bước chân, âm thanh đó đột ngột biến đổi. Tiếng rít cao tần biến mất, thay vào đó là một tiếng u u trầm đục, cực kỳ nặng nề dội lên từ lòng đất. Đó không phải là âm thanh nghe được bằng tai thường, mà là sóng hạ âm tần số mười lăm héc được tạo ra bởi hiệu ứng ống gió tự nhiên của khe núi hẹp.
Sự tàn phá sinh lý của sóng hạ âm bắt đầu bùng phát tàn khốc. Sóng âm mười lăm héc có bước sóng dài hàng chục mét, trùng khớp hoàn hảo với tần số cộng hưởng tự nhiên của lồng ngực và các cơ quan nội tạng con người.
Giáo sư Trần Lâm đột ngột khựng lại. Gương mặt ông xám xịt, hai tay ôm chặt lấy ngực như bị một tảng đá vô hình đè nặng. Nhịp tim của vị học giả già loạn nhịp liên tục, tiền đình sụp đổ khiến ông loạng choạng, buồn nôn dữ dội. Nhờ chiếc mũ da lót chì giảm chấn bọc trên đầu hấp thụ bớt phần lớn dao động xé não, ông mới không ngã quỵ xuống nền đá ẩm.
"Khó... khó thở quá..." Lâm Hoài rên rỉ, hai tai anh bắt đầu xuất hiện những tiếng u u ảo giác, đầu óc quay cuồng như đang đứng trên một chiếc thuyền tròng trành giữa bão tố. Các học sĩ trẻ khác trong đoàn cũng bắt đầu loạng choạng, mặt cắt không còn giọt máu, liên tục gập người nôn thốc nôn tháo ra bọt nước vàng.
Trịnh Cảnh—kẻ kiên quyết từ chối đội mũ bảo hộ—lập tức nếm trải tử lộ. Sóng hạ âm mười lăm héc xuyên qua da đầu, dội thẳng vào màng nhĩ và hệ thần kinh trung ương của hắn. Trịnh Cảnh trợn trừng mắt, hai tai rỉ máu đỏ tươi, lồng ngực co thắt dữ dội khiến hắn không thể hít thở. Hắn mất hoàn toàn phương hướng tiền đình, loạng choạng bước hụt chân về phía mép vực sâu hoắm của Đèo Sấm Sét.
"Cẩn thận!" Lâm Hoài hét lên một tiếng câm lặng trong gió gầm. Dù đầu óc đang quay cuồng, Lâm Hoài vẫn ráng rướn người, quăng sợi dây dọi đồng dã chiến quấn chặt lấy thắt lưng Trịnh Cảnh, dùng hết sức lực giật mạnh kẻ phản bội trở lại nền đá ẩm ngay trước khi hắn rơi xuống đáy vực sương muối ăn mòn.
Huy Vũ bước tới, gương mặt không chút biểu cảm. Anh đội chiếc mũ da lót chì nặng ba cân lên đầu. Sức nặng của lớp chì dã chiến lập tức đè nặng lên các đốt sống cổ của anh, tạo ra một cơn mỏi mệt buốt nhói chạy dọc bả vai. Nhưng đổi lại, các tấm chì mỏng bên trong mũ đã hoạt động như một lá chắn vật lý hoàn hảo, hấp thụ và triệt tiêu hoàn toàn các sóng hạ âm mười lăm héc đang tấn công đại não anh.
Anh quỳ một gối xuống đất, cắm mạnh đầu bọc đồng của chiếc Gậy gõ nhịp gỗ mun xuống khe đá thạch anh dẻo. Anh áp sát phần xương thái dương phía sau tai phải trực tiếp vào thân gậy gỗ mun, bịt chặt tai ngoài để thực hiện kỹ thuật Cảm âm qua xương sọ.
Trong trí não tối đen của Huy Vũ, năng lực Nhìn sóng rung nhiệt quang lập tức được kích hoạt. Thế giới không khí mờ đục sương mù bỗng chốc hiện lên dưới dạng các dải sáng nhiệt quang đầy kỳ diệu. Sóng hạ âm mười lăm héc không còn là vô hình nữa; chúng hiển thị thành một con rồng khí khổng lồ màu đỏ tía, xoắn ốc dữ dội dọc theo khe hẹp của Đèo Sấm Sét.
Huy Vũ tập trung thính lực xương sọ, lắng nghe nhịp điệu dao động của thớ đá. Nhờ kỹ thuật Định vị âm vang dã ngoại, anh nhận ra sóng hạ âm chỉ cộng hưởng và đạt biên độ hủy diệt lớn nhất ở những khoảng không gian rỗng, rộng giữa khe núi. Ngược lại, tại những vách đá thạch anh dẻo bám đầy rêu tiêu âm xốp rỗng, bước sóng hạ âm bị phân rã, suy hao và triệt tiêu hoàn toàn lực tác động.
Anh rút tay khỏi gậy gỗ mun, nhanh chóng dùng Vũ gia thủ ngữ ra lệnh cho Đan Thanh và cả đoàn: *Di chuyển ziczac. Áp sát người vào vách đá bám rêu tiêu âm. Không được đứng ở khoảng rỗng.*
Đan Thanh hiểu ý ngay lập tức. Cô đeo găng tay da cá sấu tẩm nhựa thông, lướt nhẹ mười đầu ngón tay lên vách đá để dò tìm các mảng rêu tiêu âm ẩm ướt, dẫn dắt Giáo sư Trần Lâm và các học sĩ trẻ di chuyển áp sát vào vách đá chịu lực.
Mỗi khi luồng sóng hạ âm đỏ tía xoắn ốc quét qua giữa đèo, cả đoàn người lại nép chặt mình vào lớp rêu xốp mềm mại sát vách thạch anh dẻo. Lớp rêu rỗng tự nhiên bẫy giữ các phân tử khí, làm suy hao tối đa năng lượng sóng âm trước khi nó kịp truyền vào cơ thể họ. Nhờ lộ trình di chuyển ziczac chuẩn xác do Huy Vũ vạch ra, lồng ngực của Giáo sư Trần Lâm dần ổn định trở lại, cơn buồn nôn của các học sĩ cũng dịu đi rõ rệt.
Tuy nhiên, cái giá phải trả cho cuộc hành trình này là cực kỳ tàn khốc đối với Huy Vũ.
Việc phải mang vác chiếc mũ chì nặng ba cân liên tục trong suốt ba giờ di chuyển khiến các thớ cơ cổ và bả vai của anh bị căng cứng, mỏi nhừ như bị kim châm. Mỗi bước chân đi xuống dốc đá trơn trượt bám đầy sương muối đều đòi hỏi một sự tập trung cơ bắp cực hạn để giữ thăng bằng cho cả cơ thể nặng nề. Hơn thế nữa, việc liên tục phải áp tai vào gậy gỗ mun chịu đựng chấn động rung từ đá dội ngược khiến tai phải của anh bắt đầu xuất hiện những tiếng ù vĩnh viễn trầm đục, thính lực suy giảm nhẹ và đầu óc nhức nhối như búa bổ.
"Vũ... cậu ổn chứ?" A Sâm lén dùng thủ ngữ hỏi khi thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên má sư phụ.
Huy Vũ khẽ gật đầu, ngón tay ra hiệu ngắn gọn: *Tiếp tục tiến lên. Sắp tới lối ra rồi.*
Họ đã di chuyển được gần hai dặm đường đèo gió, ánh sáng mờ ảo của lối ra Đèo Sấm Sét đã hiện ra mờ nhạt phía trước. Cơn bão hạ âm đỏ tía bắt đầu loãng dần khi khe núi mở rộng.
Nhưng ngay khi đoàn người vừa tiến sát đến dốc đá dựng đứng dẫn ra khỏi đèo, Huy Vũ đột ngột đông cứng người lại. Anh áp sát thái dương phải vào một phiến thạch anh dẻo nhô ra bên vách đá.
Qua cấu trúc xương sọ, một dải chấn động cơ học cực kỳ nặng nề, dồn dập dội thẳng vào não anh. Đó không phải là tiếng gió rít tự nhiên, mà là tiếng bước chân chấn động lớn của hàng chục người mặc giáp sắt nặng nề đang di chuyển dồn dập dội xuống từ đỉnh dốc đá phía trên.
"Tiếng giáp sắt lách cách... bước chân nặng nề..." Huy Vũ biến sắc. Anh nhận ra dải tần số quen thuộc này.
Đinh Toàn và toán quân thiết giáp Thiết Kỵ Ty đã phát hiện ra họ.
Ngay trên đỉnh dốc đá dựng đứng chặn lối ra duy nhất của đèo, một bóng người cao lớn lực lưỡng mặc bộ thiết giáp dày hai phân bóng loáng xuất hiện dưới màn sương mù. Sĩ quan thiết giáp Đinh Toàn đứng sừng sững trên mỏm đá cao, tay lăm lăm khẩu súng hỏa mai dài, gương mặt thô kệch nanh ác nở một nụ cười kiêu ngạo tột độ.
"Nghịch tử Vũ gia!" Giọng nói ồm ồm như sấm gầm của Đinh Toàn dội qua khe đá, vang dội khắp lối ra Đèo Sấm Sét. "Các ngươi nghĩ vượt qua được đèo gió này là có thể thoát sao? Hôm nay, Đèo Sấm Sét sẽ là nấm mồ chôn vùi toàn bộ lũ học giả Viện Hàm Lâm và chiếc máy đồng nát của các ngươi!"
Huy Vũ ngước mắt nhìn lên. Dưới ánh sáng lấp lánh của sương muối, anh bàng hoàng nhìn thấy lính Thiết Kỵ Ty đang dùng xích sắt neo giữ hàng chục khối đá thạch anh giòn khổng lồ, nặng hàng tấn ngay sát mép dốc đứng phía trên đầu họ.
Đinh Toàn vung đại đao chém đứt một sợi xích neo dã chiến, đồng thời châm ngòi hỏa mai hừng hực cháy. Hắn chuẩn bị lăn các khối đá thạch anh giòn xuống đè bẹp đoàn thám hiểm, và tiếng nổ từ súng hỏa mai của hắn chuẩn bị kích nổ toàn bộ hệ thống vách đá thạch anh giòn phía trên đỉnh đèo để chôn vùi lối thoát vĩnh viễn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!