Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Thảo Dược Tuyết Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Máu tươi từ tai phải của Huy Vũ tiếp tục rỉ qua kẽ ngón tay anh, nhuộm đỏ phiến thạch anh dẻo dưới chân, báo hiệu thời gian duy trì thính giác của anh chỉ còn tính bằng từng canh giờ ngắn ngủi. Cơn gió lạnh buốt của rạng sáng quét qua hẻm núi phía đông, kéo theo màn sương mù dày đặc bám đầy bụi đá lấp lánh. Nhưng thứ đang hành hạ đoàn khảo cổ lúc này, bên cạnh vết thương của Huy Vũ, chính là cơn khát khô họng tột cùng. Chiếc túi da đựng nước ngọt duy nhất đã bị rơi vỡ dưới kẽ nứt sâu của Phòng Cách Âm trong trận sập hang trước đó. Cổ họng ai nấy đều bỏng rát như bị thiêu đốt, hơi thở nặng nề và đứt quãng.


"Ráng lên... một chút nữa thôi," Huy Vũ khàn giọng nói, giọng anh nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió rít át mất. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, còn tai phải thì ù đặc, mỗi lời nói ra đều dội lại trong xương sọ như một tiếng chuông rè.


Đan Thanh dìu lấy cánh tay trái của anh, mười đầu ngón tay cô khẽ siết nhẹ qua lớp vải nỉ giảm chấn. Qua xúc giác nhạy bén, cô cảm nhận được nhịp cơ thể đang run rẩy vì kiệt sức và những cơn co thắt cơ tim dồn dập của anh dưới áp lực chấn thương thính giác. Phía sau, Út lầm lũi bước đi, bả vai vạm vỡ gồng lên chịu đựng sức nặng bốn mươi cân của chiếc hòm gỗ sồi chứa chiếc Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại. A Sâm đi bên cạnh, đôi môi nứt nẻ vì thiếu nước, nhưng hai tay vẫn ôm chặt hòm bảo ôn giữ nhiệt ống sáp, mắt không rời bóng lưng của sư phụ.


Họ đang hướng lên đỉnh núi sương mù, nơi dốc đá dựng đứng trơn trượt bám đầy rêu thạch anh giòn. Theo chỉ dẫn của bản đồ địa hình cũ, túp lều của Mế Choong—bà lão hái thuốc người Mán—nằm ẩn khuất sau một vách đá rỗng đầu nguồn gió.


Sau gần hai giờ leo trèo trong câm lặng, một túp lều tranh nhỏ hiện ra dưới bóng một cây thông cổ thụ héo úa. Xung quanh lều, những giỏ tre chứa đầy các loại thảo dược sấy khô tỏa ra mùi thơm hăng hắc, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đất đá ngậm sương.


Một bà lão nhỏ thó bước ra từ cửa lều. Bà mặc bộ trang phục thổ cẩm thêu hoa văn sặc sỡ bám đầy bụi đá trắng, răng đen lá trầu, cổ và cổ tay đeo nhiều vòng bạc cổ chạm khắc ký hiệu sóng âm cổ xưa. Đôi mắt bà sắc sảo, khế động nhìn dải băng da thú thấm máu quấn quanh đầu Huy Vũ và chiếc hòm gỗ sồi bọc nỉ trên vai Út.


"Người ngoài? Lại còn mang theo thứ kim khí ồn ào kia," Mế Choong lạnh lùng lên tiếng, giọng nói của bà mang tần số cao, sắc bén dội thẳng vào tai phải đang tổn thương của Huy Vũ. "Đi đi. Thiết Kỵ Ty đang lùng sục khắp vùng biên trấn này. Ta không muốn túp lều của mình bị san phẳng vì che giấu lũ phản loạn."


Giáo sư Trần Lâm bước lên một bước, cúi đầu cung kính, giọng khản đặc vì khát: "Thưa bà, chúng tôi là học giả của Viện Hàm Lâm, không phải phản loạn. Chúng tôi đang tìm kiếm sự thật lịch sử. Người dẫn đường của chúng tôi... tai của cậu ấy sắp hỏng hoàn toàn rồi. Xin bà rủ lòng thương cứu giúp, đoàn chúng tôi cũng đã mất sạch nước uống."


Mế Choong không nhìn Giáo sư Trần Lâm, ánh mắt bà dừng lại ở chiếc gậy gõ nhịp gỗ mun giắt ở thắt lưng Huy Vũ. Bà nheo mắt, bước lại gần, dùng ngón tay gầy guộc như rễ cây gõ nhẹ vào thân gỗ mun.


"Gỗ mun tiêu âm của Lý Bách..." Bà lão lẩm bẩm, rồi ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh của Huy Vũ. "Ngươi là truyền nhân của Vũ gia? Vũ Đôn là gì của ngươi?"


"Là cha ta," Huy Vũ trả lời, giọng kiên định bất chấp cơn đau đầu búa bổ đang hành hạ đại não.


Mế Choong bật cười khan, tiếng cười của bà rít qua kẽ răng đen: "Vũ Đôn từng là một kẻ kiêu ngạo. Hắn nghĩ đôi tai của hắn có thể nghe thấy mọi tiếng thở của đất trời. Nhưng cuối cùng thì sao? Hắn chết dưới vực sâu, dòng họ bị bôi nhọ. Ngươi muốn ta cứu tai của ngươi? Được thôi. Nhưng Vũ gia các ngươi chỉ tin vào thực chứng vật lý. Hãy chứng minh cho ta thấy ngươi xứng đáng với dòng máu truyền tin chân chính, chứ không phải một kẻ giả danh mang theo chiếc gậy của người mù."


Bà lão xoay người bước vào trong lều, lát sau khệ nệ bê ra một chiếc cối đá thạch anh dẻo khổng lồ, đặt nặng nề xuống phiến đá phẳng trước sân. Chiếc cối đá màu xám xanh, bề mặt ẩm ướt nước sương, có cấu trúc rỗng bên trong và bám đầy các tinh thể thạch anh mịn lấp lánh.


"Đây là chiếc cối đá thạch anh dẻo của tổ tiên ta để lại," Mế Choong nói, tay cầm một chiếc chày bằng gỗ thông già nặng nề. "Bên trong thớ đá này có khóa một nhịp điệu cổ xưa của bộ tộc người Mán. Ta sẽ gõ một chuỗi nhịp điệu ở tần số cực thấp dưới ba mươi héc. Ngươi không thể nghe nó bằng màng nhĩ thông thường, nhất là khi tai ngươi đang rỉ máu. Nếu ngươi giải mã chính xác bài ca cổ được mã hóa trong nhịp gõ này, ta sẽ trao cho ngươi dầu tuyết sương bảo mệnh thính giác và dẫn lối cho đoàn của ngươi. Bằng không, hãy tự gánh chiếc hòm kia xuống núi."


Huy Vũ nhìn chiếc cối đá ẩm ướt. Cơn đau từ tai phải giật lên từng hồi liên tục, dải sáng nhiệt quang trong trí não anh đang bị mờ đi bởi những vệt đỏ tía của sự viêm nhiễm màng nhĩ. Anh biết đây là thử thách sinh tử. Nếu thính lực tai phải sụp đổ hoàn toàn ở đây, hành trình minh oan cho cha sẽ kết thúc trước khi kịp bắt đầu.


Anh bước lên, rút chiếc Phễu đồng lọc âm vách đá từ thắt lưng, định áp sát vào thân cối đá.


"Khoan đã," Huy Vũ thầm nghĩ khi vừa đưa phễu đồng lên. Cơn gió núi gầm rú qua thung lũng tạo ra những tiếng rít cơ học cực lớn dội vào vành loa kèn bằng đồng thau mỏng. Đồng thau là kim loại có tính đàn hồi cao, dưới sức gió mạnh, nó tự cộng hưởng phát ra tiếng u u hỗn tạp, che khuất hoàn toàn các dao động siêu nhỏ từ thớ đá.


Anh hạ phễu đồng xuống trong sự lo lắng của Giáo sư Trần Lâm và tiếng cười nhạt của Trịnh Cảnh từ góc tối.


"Không thể dùng phễu lọc trực tiếp trong gió lớn," Huy Vũ nhận ra giới hạn vật lý. Anh quay sang A Sâm, ra hiệu bằng tay. Cậu học trò nhỏ hiểu ý ngay lập tức, nhanh nhẹn mở hòm bảo ôn, dùng dao xương cá mài nhẹ một mẩu sáp ong rừng thô ấm áp đưa cho sư phụ.


Huy Vũ dùng sáp ong bịt chặt hoàn toàn tai ngoài của cả hai bên tai, triệt tiêu hoàn toàn đường truyền âm thanh qua không khí và tiếng gió hú của thung lũng. Bây giờ, thế giới xung quanh anh rơi vào một sự im lặng tuyệt đối, câm lặng và tịch mịch.


Anh quỳ một gối xuống đất ẩm, nghiêng đầu, áp sát phần xương thái dương phía sau tai phải trực tiếp vào thân cối đá thạch anh dẻo buốt giá. Da thịt anh tiếp xúc với mặt đá nhám, cảm nhận cái lạnh thấu xương truyền vào da đầu.


Mế Choong nhếch mép cười, bà nâng chiếc chày gỗ thông già lên, bắt đầu gõ mạnh xuống lòng cối đá thạch anh dẻo.


"Thịch... Thịch... Thịch..."


Những nhát gõ không phát ra tiếng động lớn trong không khí bị chặn đứng bởi sáp ong, nhưng chúng tạo ra các sóng chấn động cơ học có tần số cực thấp dưới 30Hz truyền thẳng qua thớ đá thạch anh dẻo dầy, đi dọc theo cấu trúc xương thái dương xốp đặc biệt của Huy Vũ vào thẳng ốc tai trong.


"A!" Một cơn đau buốt nhói dữ dội như có hàng vạn chiếc đinh sắt nung đỏ đâm thẳng vào đại não kích phát. Vết thương thính giác cũ bị chấn động trực tiếp làm rúng động hệ thần kinh. Trong trí não tối đen của Huy Vũ, năng lực Nhìn sóng rung nhiệt quang hiển thị một màn sương đỏ tía hỗn loạn của sự đau đớn, che khuất hoàn toàn các dải sáng dao động.


Anh suýt chút nữa đã buông tay khỏi mặt đá và ngã quỵ vì chấn động não. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa cùng dòng máu tươi rỉ ra từ tai phải thấm ướt mặt đá thạch anh.


"Bình tĩnh... phải bình tĩnh," Huy Vũ tự nhủ trong tâm trí đang quay cuồng. Anh áp dụng phương pháp Vũ Gia Tâm Thính Pháp truyền dạy bởi sư phụ Lý Bách. Anh bắt đầu điều hòa nhịp thở, hít vào thật sâu bằng mũi rồi thở ra chậm rãi qua hông, chủ động ép nhịp tim của mình chậm lại, đồng điệu với nhịp rung chậm chạp của địa tầng.


Khi nhịp tim hạ xuống dưới sáu mươi nhịp một phút, sự hỗn loạn đỏ tía trong não anh bắt đầu lắng dịu. Màn sương đỏ tan đi, nhường chỗ cho các dải sáng nhiệt quang màu xanh lam nhạt uốn lượn, sắc nét hiện lên theo từng nhịp gõ của Mế Choong.


Nhịp gõ truyền qua thớ đá dầy bị biến tính dòn, nhưng nhờ cấu trúc xương tai đặc biệt của Vũ gia, Huy Vũ bắt đầu tách biệt được cấu trúc của sóng âm. Đó không phải là những nhịp gõ ngẫu nhiên.


Một nhịp dài... hai nhịp ngắn... một khoảng lặng dài đúng hai chu kỳ nhịp tim... rồi tiếp tục ba nhịp dồn dập ở tần số 25Hz.


Đây là hệ thống mật mã nhịp gõ cổ xưa của bộ tộc người Mán, mô tả cấu trúc sinh trưởng của loài hoa tuyết sương trên đỉnh núi đá cao. Mỗi nhịp gõ đại diện cho một cánh hoa nở rộ dưới sương muối.


Huy Vũ nhắm chặt mắt, các đầu ngón tay anh bấu chặt vào nền đất ẩm để chịu đựng cơn đau đầu búa bổ. Anh đếm từng dao động, dịch nghĩa từng ký tự âm thanh hiện lên trong đại não:


*"Tuyết sương nở giữa đá dòn..."

"Gió đông rít lạnh... nhị vàng ngậm sương..."

"Ba cánh hướng nam... hai cánh khuất gió..."*


Bà lão Mế Choong đột ngột dừng chày gỗ. Sân lều trở lại sự tĩnh lặng của sương mù.


Huy Vũ từ từ nhấc đầu ra khỏi mặt cối đá ẩm ướt. Anh đưa tay gỡ bỏ hai nút sáp ong bịt tai, hơi thở dốc dập, mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu. Anh nhìn thẳng vào mắt Mế Choong, khàn giọng đọc lớn bằng giọng nói khô khốc vì khát nước:


"Tuyết sương nở giữa đá dòn. Gió đông rít lạnh, nhị vàng ngậm sương. Ba cánh hướng nam, hai cánh khuất gió. Đó là bài ca Tuyết Sương của bộ tộc bà, dùng để đánh dấu các mạch nước ngọt ẩn dưới lòng thạch anh dẻo."


Sân lều rơi vào một khoảng lặng im phăng phắc. Giáo sư Trần Lâm nín thở, Đan Thanh khẽ siết chặt tay cầu nguyện, còn Trịnh Cảnh thì mặt biến sắc vì kinh ngạc.


Mế Choong đứng lặng người nhìn Huy Vũ. Chiếc chày gỗ thông già trong tay bà khẽ run nhẹ. Đôi mắt sắc sảo của bà lão dịu đi, thay thế bằng sự nể phục sâu sắc dành cho đôi tai thiên tài và ý chí sắt đá của truyền nhân Vũ gia.


"Đôi tai của Vũ gia... quả nhiên danh bất hư truyền," Mế Choong thở dài, cúi xuống đỡ chiếc cối đá. "Ngươi đã vượt qua thử thách một cách trọn vẹn, dù tai ngươi đang chịu tổn thương cực kỳ nặng nề. Vũ Đôn dưới suối vàng có thể tự hào về đứa con trai này của hắn."


Bà lão xoay người bước nhanh vào trong lều. Lần này, bà trở ra mang theo một gáo nước mát lạnh chiết xuất từ rễ cây rừng và một chiếc ống tre bịt kín bằng sáp đỏ. Bà trao gáo nước cho A Sâm để chia cho cả đoàn dập tắt cơn khát cháy cổ họng.


Sau đó, Mế Choong yêu cầu Huy Vũ ngồi xuống một phiến đá phẳng. Bà mở chiếc ống tre, lấy ra một loại chất lỏng màu xanh nhạt tỏa ra mùi thơm dịu mát của hoa tuyết sương và nấm tiêu âm—đây chính là Dầu bôi tai Mế Choong bí truyền.


Bà lão cẩn thận nhỏ từng giọt dầu thảo dược vào tai phải đang rỉ máu của Huy Vũ. Chất dầu mát lạnh vừa chạm vào màng nhĩ, Huy Vũ lập tức cảm nhận được một luồng hơi mát lan tỏa khắp vùng thái dương. Cơn đau nhức nhối dội sọ dịu đi rõ rệt, sự sưng tấy bên trong ống tai xẹp xuống nhanh chóng.


Anh hít một hơi thật sâu, cảm giác ngột ngạt trong đầu biến mất. Khi anh thử lắng nghe tiếng gió rít bên ngoài, thính lực tai phải của anh đã được khôi phục tạm thời về mức tám mươi lăm phần trăm. Tiếng ù tai vĩnh viễn vẫn còn là một vệt mờ nhạt ở dải tần số cao, nhưng anh đã có thể nghe rõ tiếng thở phào nhẹ nhõm của Giáo sư Trần Lâm và tiếng bước chân chuyển động của Đan Thanh.


"Cảm ơn bà," Huy Vũ cúi đầu cung kính.


"Đừng vội mừng," Mế Choong thu hồi chiếc ống tre, gương mặt bà lão đột ngột trở nên nghiêm trọng. Bà nhìn về hướng đông, nơi màn sương mù đang cuộn xoáy dữ dội trên các đỉnh núi đá dốc đứng. "Dầu tuyết sương của ta chỉ có thể cứu vãn tai ngươi tạm thời. Muốn tiến sâu vào lòng đất Vực Thẳm Tiếng Vọng để tìm ống sáp của cha ngươi, đoàn của ngươi bắt buộc phải vượt qua Đèo Sấm Sét."


"Đèo Sấm Sét?" Giáo sư Trần Lâm lo lắng hỏi.


"Đúng vậy," Mế Choong gật đầu, giọng bà trầm xuống đầy cảnh báo. "Đó là một khe núi hẹp nơi gió thổi tạo ra sóng hạ âm cực kỳ nguy hiểm, có thể phá hủy não bộ tai người trong chớp mắt. Nhưng đáng sợ hơn, Đinh Toàn—sĩ quan thiết giáp của Thiết Kỵ Ty—đã dẫn theo toán quân mặc giáp nặng thiết lập các rào chắn tiêu âm chặn đứng lối vào đèo. Chúng mang theo những khẩu súng hơi áp suất cao và các thiết bị chặn âm để săn lùng các ngươi. Nếu các ngươi bước vào đó mà không có sự chuẩn bị, đôi tai của ngươi sẽ bị chấn động làm vỡ nát vĩnh viễn."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!