Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Thoát Khỏi Vòng Vây

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng thạch anh nứt rạn răng rắc vang dội dội thẳng vào xương thái dương phải của Huy Vũ, báo hiệu căn phòng cách âm tự nhiên sắp biến thành nấm mồ chôn vùi cả đoàn khảo cổ.


Trên vòm hang cao, những đường nứt phát sáng xanh nhạt u buồn đang lan nhanh như mạng nhện dọc theo thớ thạch anh giòn. Bụi đá mịn rơi xuống như một cơn mưa sương muối lấp lánh, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn bão của Lâm Hoài. Không khí vốn đã loãng nay càng trở nên ngột ngạt, đặc quánh mùi lưu huỳnh và bột đá ma sát.


"Chạy! Mau chạy ra lối ngách phía sau!" Giáo sư Trần Lâm hét lên, giọng ông khản đặc vì hít phải bụi đá. Nhưng ngay khi ông vừa tiến lên một bước, một khối thạch anh nặng hàng tạ từ trần hang đổ sập xuống, vỡ tan tành ngay trước mũi giày ông, bắn ra những mảnh găm sắc nhọn như dao cạo.


Sự hỗn loạn bùng phát. Hoàng Thùy loạng choạng ngã quỵ xuống nền rêu xốp tiêu âm, hai tay ôm chặt lấy đầu, lồng ngực phập phồng trong cơn hoảng loạn tột độ. Sóng hạ âm từ những chấn động địa chất vẫn đang âm thầm truyền qua lòng đất, khiến tiền đình của cô hoàn toàn sụp đổ, đầu óc quay cuồng không thể đứng vững. Lâm Hoài cố gắng lao tới đỡ cô tiểu thư, nhưng bụi thạch anh dẻo lơ lửng trong không khí dày đặc đến mức che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Dưới ánh sáng đèn bão mờ đục, mọi thứ chỉ còn là một màn sương trắng lấp lánh, nhạt nhòa và đầy chết chóc.


Giữa lúc ranh giới sinh tử cận kề, một bóng người gầy gò, lưng hơi còng bước lên phía trước. Đó là Sáu, người thợ đá khiếm thính của Thôn Đá Nứt. Đôi mắt to lồi của anh sáng lên dưới dải băng vải đỏ quấn chặt quanh trán. Sáu không thể nghe thấy tiếng đá lở, tai anh hoàn toàn im lặng từ khi sinh ra, nhưng anh sở hữu một trực giác nhạy bén đáng sợ với địa tầng thông qua kỹ năng Nhìn bụi đoán sạt lở.


Sáu không nhìn lên trần hang nơi đá đang rạn nứt, anh chăm chú quan sát quỹ đạo bay, mật độ và tốc độ rơi của các hạt bụi thạch anh đang lơ lửng trong không khí. Trong mắt người thợ mỏ già đời, chuyển động của bụi đá chính là ngôn ngữ của địa tầng. Khi các hạt bụi thạch anh lấp lánh như sương muối đột ngột bị hút mạnh và rơi nhanh theo một hướng chéo, Sáu biết điểm đứt gãy tiếp theo sẽ nằm ở đâu.


Anh đột ngột lao tới, dùng đôi bàn tay thô ráp bám đầy bụi trắng chộp lấy vai Giáo sư Trần Lâm và Hoàng Thùy, dùng sức kéo mạnh họ lùi lại phía sau ba bước. Chỉ một giây sau, một phiến thạch anh giòn khổng lồ rầm rầm đổ ập xuống ngay vị trí họ vừa đứng, sức nặng của nó nghiền nát nền đá dưới chân thành những mảnh vụn cám.


Sáu không dừng lại. Anh xoay người, vẫy tay liên tục và ra hiệu bằng những cử chỉ tay dứt khoát hướng về phía một khe nứt hẹp tối tăm khuất sau thớ đá chịu lực chính. Đó là lối thoát duy nhất chưa bị bụi đá phong tỏa hoàn toàn.


Huy Vũ quỳ khom lưng sát vách đá nứt rạn, một tay ghì chặt chiếc hòm gỗ sồi chứa Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại nặng bốn mươi cân trên vai, tay còn lại siết chặt chiếc gậy gỗ mun. Tai phải của anh đang ù đặc, tiếng rít cao tần dội sọ dữ dội như tiếng bánh răng kim loại bị mài mòn không ngừng. Máu tươi rỉ ra từ tai phải thấm đỏ một góc dải băng da thú quấn quanh đầu anh, nhưng đôi mắt anh vẫn giữ được sự sắc lạnh tỉnh táo.


Anh nhìn thấy cử chỉ của Sáu. Nương theo dải sáng nhiệt quang mờ ảo hiển thị trong đầu khi áp sát thái dương vào vách đá, Huy Vũ nhận ra thớ đá chịu lực chính bên cạnh khe nứt hẹp đang có xu hướng dịch chuyển ngang. Áp suất địa tầng đang nén chặt.


"Lâm Hoài! Đừng dùng la bàn nữa! Di chuyển theo Sáu ngay!" Huy Vũ hét lên, nhưng giọng nói của anh bị tiếng đá sập gầm rú át mất.


Lâm Hoài lúc này đang cuống cuồng rút chiếc la bàn đồng mạ vàng của Hàm Lâm Viện ra hòng tìm hướng đông để thoát ra ngoài hẻm núi. Nhưng ngay khi kim la bàn vừa xoay, từ trường cực mạnh do các tinh thể thạch anh dẻo đang cộng hưởng dưới áp suất địa tầng đã khiến kim la bàn quay điên cuồng, vô dụng. Chiếc kim đồng chỉ hướng nhảy loạn xạ như một con thiêu thân mất phương hướng.


Nhìn thấy chiếc la bàn xoay tròn vô dụng, Lâm Hoài bàng hoàng nhận ra lý thuyết sách vở của mình hoàn toàn bế tắc trước sự dị biến của địa chất âm học. Đúng lúc đó, Đan Thanh lướt tới như một bóng ma im lặng, cô dùng bàn tay trần bám bụi thạch anh nắm chặt lấy cổ tay Lâm Hoài, dùng lực kéo anh hướng về phía khe nứt hẹp mà Sáu đang chỉ dẫn.


Cả đoàn khảo cổ xếp thành một hàng dọc, di chuyển khom lưng dưới sự dẫn dắt của Sáu. Sáu bước đi uyển chuyển, chân trần bám chặt vào những gờ đá không tiếng động, mắt không rời những luồng bụi đá đang dịch chuyển. Mỗi lần nhìn thấy bụi đá xoáy nhẹ lên, anh lại giơ tay chặn cả đoàn lại, chờ cho một khối đá lở rơi xuống rồi mới tiếp tục tiến lên. Sự nhạy cảm địa chất của người thợ mỏ khiếm thính đã trở thành chiếc phao cứu sinh duy nhất đưa họ luồn lách qua những khe nứt hẹp, tránh thoát khỏi những điểm sập chính của trần hang.


Huy Vũ đi cuối cùng để bọc lót cho đoàn. Sức nặng bốn mươi cân của chiếc hòm máy ghi âm đè nặng lên bả vai trái đang bị bỏng nhẹ của anh, từng bước đi của anh nặng nề nhưng cực kỳ cẩn trọng. Anh phải áp dụng Quy tắc 40 Decibel và kỹ thuật Bước đi không chấn động, hạ gót chân trước rồi mới đến mũi chân để triệt tiêu tối đa lực chấn xuống nền đá muối trơn trượt.


Tuy nhiên, trong lúc vội vã lách qua một khe nứt hẹp ngập sương bụi, chiếc túi da đựng nước ngọt của đoàn treo bên hông Út vô tình va quẹt vào một cạnh thạch anh sắc nhọn. Sợi dây buộc bị cắt đứt phựt. Chiếc túi da trượt khỏi tay Út, rơi thẳng xuống một kẽ nứt sâu hoắm tối tăm bên dưới.


"Túi nước..." Út định cúi xuống chụp lấy nhưng Huy Vũ đã kịp thời dùng gậy gỗ mun chặn vai anh lại. Tiếng đá nứt rạn phía trên đầu họ đã dồn dập hơn. Toàn bộ lượng nước uống ngọt của cả đoàn đã biến mất vĩnh viễn dưới lòng đất. Cái giá phải trả cho sự sống sót lúc này là cơn khát khô họng đang chực chờ phía trước.


Sau gần một khắc đồng hồ chạy đua với địa tầng sụp đổ, Sáu dẫn cả đoàn lách qua kẽ nứt cuối cùng, thoát ra ngoài một hẻm núi sâu hoắm của Cửa Ngõ Sương Mù.


Cơn gió lạnh buốt từ thung lũng ập vào mặt khiến mọi người run rẩy. Hẻm núi này dốc đứng, hai bên vách đá thạch anh cao hàng trăm mét dựng đứng như những bức tường thành xám xịt, được bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc rỉ sét. Tầm nhìn ở đây cực kỳ hạn chế, không khí mờ đục bụi đá lấp lánh dưới ánh trăng mờ.


Cả đoàn khảo cổ ngồi bệt xuống nền rêu tiêu ẩm xốp rỗng dưới chân vách đá, ai nấy đều thở dốc, mặt mũi lấm lem bụi trắng như sương muối. Hoàng Thùy khóc không ra tiếng, lồng ngực phập phồng vì kiệt sức. Giáo sư Trần Lâm nhìn lại lối vào hang cũ nay đã bị hàng vạn tấn đá thạch anh chôn vùi hoàn toàn, ông thầm cảm tạ trời đất và đôi mắt kỳ diệu của Sáu.


Nhưng sự bình yên không kéo dài được lâu.


Từ phía đầu hẻm núi lộng gió, một tiếng hú dài trầm đục của loài sói xám dội lại từ vách đá thạch anh dẻo. Tiếng hú không lớn, nhưng nó mang dải tần số đặc trưng của đàn chó săn Thiết Kỵ Ty.


"Ngô Thần..." Huy Vũ áp sát thái dương phải vào vách đá hẻm núi, nín thở cảm nhận.


Qua cấu trúc xương sọ xốp truyền dẫn, anh nghe thấy tiếng bước chân rầm rập của lính tuần biên mặc giáp nặng đang thu hẹp khoảng cách từ phía tây hẻm núi. Ngô Thần—đội trưởng khuyển binh Thiết Kỵ Ty—đã nghe thấy tiếng sấm sét của trận sập hang vừa rồi. Với bản năng của một thợ săn địa tầng lão luyện, hắn biết mục tiêu chắc chắn sẽ phải thoát ra theo hướng hẻm núi này. Hắn đang xua quân lính và đàn chó săn phong tỏa toàn bộ các lối ra của Cửa Ngõ Sương Mù.


"Chúng ta bị bao vây rồi," Huy Vũ ra hiệu bằng Vũ gia thủ ngữ cho Đan Thanh và A Sâm. "Ngô Thần đang dẫn quân áp sát từ phía tây. Nếu chúng ta di chuyển tiếp, tiếng bước chân chấn động đất và tiếng tim đập của chúng ta dưới hẻm núi hẹp này sẽ bị đàn chó săn của hắn định vị từ khoảng cách trăm mét."


Giáo sư Trần Lâm nhìn Huy Vũ với ánh mắt lo âu. Họ đang ở trong một hẻm núi cụt, không có lối thoát ngược lại vì cầu treo bờ Tây đã sập vĩnh viễn. Nguồn nước ngọt đã mất, thể lực của các học sĩ đã cạn kiệt. Nếu bị Thiết Kỵ Ty dồn vào góc vách đá này, kết cục của họ chỉ có thể là cái chết hoặc hầm ngục tra tấn của Tống Hùng.


Trong khoảnh khắc bế tắc ấy, Huy Vũ nhìn sang A Sâm. Cậu học trò nhỏ đang ôm chặt lấy chiếc hòm bảo ôn sáp ong trước ngực, đôi mắt sáng lên dưới màn sương mù.


"A Sâm, chiếc còi đất nung của em còn giữ chứ?" Huy Vũ ra hiệu bằng tay.


A Sâm gật đầu nhanh lẹ, cậu thọc tay vào túi áo nịt da gấu sờn cũ, lấy ra chiếc Còi giả tiếng chim sương mù bằng đất sét thạch anh dẻo nung nhiệt độ thấp.


"Ngô Thần là kẻ cẩn trọng, nhưng hắn cũng là một thợ săn," Huy Vũ suy tính dứt khoát. "Loài chim hét sương mù biên giới có một đặc tính tự nhiên: khi có động đất hoặc sạt lở đá lớn, chúng sẽ luôn bay ngược hướng gió để tránh bụi đá ăn mòn phổi. Hiện tại gió đang thổi từ hướng đông sang hướng tây. Nếu chúng ta tạo ra tiếng chim hét hoảng loạn bay về hướng tây, Ngô Thần và đàn khuyển binh của hắn sẽ tin rằng chúng ta đang hoảng loạn chạy trốn về hướng đó hòng thoát khỏi hẻm núi."


Đây là một kỹ thuật ngụy trang âm học dã ngoại cực kỳ mạo hiểm, đòi hỏi sự phối hợp ăn ý tuyệt đối giữa Huy Vũ và A Sâm.


Huy Vũ dùng Vũ gia thủ ngữ ra lệnh cho cả đoàn đứng yên tuyệt đối trên lớp rêu tiêu âm xốp rỗng dưới chân vách đá để triệt tiêu hoàn toàn dao động nhịp tim dội xuống địa tầng. Anh áp sát tai phải vào phễu đồng lọc âm, hướng vành loa kèn về phía tây hẻm núi để theo dõi động thái của địch.


"A Sâm, bắt đầu. Nhịp ba ngắn một dài, giả tiếng chim hét hoảng loạn bạt gió," Huy Vũ ra hiệu.


A Sâm hít một hơi sâu, đưa chiếc còi đất nung lên môi. Cậu không thổi trực tiếp bằng hơi ngực mạnh để tránh tạo ra tiếng rít cơ học thô bạo của đất nung. Cậu sử dụng kỹ thuật Huýt sáo giả tiếng chim hét, dùng hơi bụng nén nhẹ qua kẽ răng, kết hợp với việc bịt mở các lỗ âm trên thân còi đất một cách uyển chuyển.


"Chíp... chíp... chíp... chét!"


Tiếng còi vang lên, lảnh lót và mang theo một âm sắc hơi rè, run rẩy hoàn hảo giống hệt tiếng kêu cứu hoảng loạn của loài chim hét sương mù đang bị bão cát xua đuổi. Âm thanh dội vào vách đá thạch anh dẻo phía tây hẻm núi, cộng hưởng với tiếng gió rít tạo ra một ảo âm di chuyển nhanh về hướng tây dốc đá dòn.


Cách đó trăm mét dưới màn sương mù, Ngô Thần đột ngột giơ tay lên chặn đứng toán lính Thiết Kỵ phía sau. Gương mặt thô kệch giấu dưới chiếc mũ da sói của hắn đanh lại. Hắn đưa chiếc còi siêu âm bằng xương lên tai, lắng nghe.


"Đội trưởng! Đàn chó săn đang giật xích hướng về phía tây!" Một tên lính tuần biên mặc giáp nặng báo cáo khẽ.


Ngô Thần quan sát màn sương mù dày đặc phía tây. Tiếng chim hét hoảng loạn vẫn đang vang lên đều nhịp, di chuyển nhanh dọc theo vách đá dốc đứng phía tây. Hắn biết loài chim hét chỉ bay hoảng loạn như vậy khi có người dẫm phải thạch anh dòn dọn đường phía dưới.


"Lũ nghịch tặc đang chạy trốn về hướng tây hẻm núi dốc cát!" Ngô Thần gầm nhẹ, đôi mắt ti hí lóe lên tia sáng tàn nhẫn. "Chúng muốn thoát ra lối mòn đồi thông. Bao vây toàn bộ dốc phía tây cho ta! Bắn súng hơi áp suất cao ngay khi phát hiện bóng người!"


Toàn bộ toán lính Thiết Kỵ tuần biên mặc giáp nặng rầm rập chuyển hướng di chuyển, xua đàn chó săn khổng lồ lao điên cuồng về phía tây hẻm núi, bỏ lại khu vực vách đá phía đông hoàn toàn trống trải.


Qua chiếc phễu lọc đồng áp sát thái dương, Huy Vũ nghe thấy tiếng bước chân nặng nề và tiếng xích sắt của địch xa dần về hướng tây.


"Địch đã bị đánh lừa. Di chuyển sang lối mòn phía đông ngay!" Huy Vũ ra hiệu bằng tay dứt khoát.


Cả đoàn khảo cổ im lặng đứng dậy, bọc vải nỉ tiêu âm quanh gót giày và thực hiện Bước đi không chấn động, lướt đi như những bóng ma trong màn sương mù dày đặc hướng về phía đông hẻm núi Cửa Ngõ Sương Mù. Họ lách qua những khe đá hẹp, lợi dụng bóng tối của những cột thạch anh khổng lồ để che khuất hoàn toàn dấu vết di chuyển.


Họ đã thoát khỏi vòng vây nghẹt thở của Thiết Kỵ Ty.


Nhưng ngay khi bước chân cuối cùng của Huy Vũ chạm vào thềm đá an toàn của lối mòn phía đông, một cơn đau buốt óc đột ngột kích phát từ sâu trong não bộ của anh. Sóng phản chấn dội ngược từ trận đối chiến âm học ở hang cũ lúc này mới hoàn toàn phát tác.


Tai phải của Huy Vũ nhói lên như bị một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua màng nhĩ. Một dòng máu tươi, ấm nóng và đỏ thẫm đột ngột rỉ ra từ bên dưới dải băng da thú quấn quanh đầu anh, chảy dài xuống má phải rồi nhỏ xuống nền đá thạch anh lấp lánh bụi trắng.


Thế giới âm thanh xung quanh Huy Vũ đột ngột co rút lại, mờ nhạt dần rồi chìm vào một khoảng lặng kỳ dị. Tiếng gió rít gầm rú của hẻm núi, tiếng bước chân di chuyển của đoàn người, tất cả chỉ còn là những rung động câm lặng, mơ hồ truyền qua xương sọ.


Thính lực tai phải của anh đã bị suy giảm nghiêm trọng, thế giới của người lính truyền tin biên ải đang dần khép lại trong sự tĩnh lặng vĩnh viễn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!