Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Sóng Âm Đảo Chiều

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong Phòng Cách Âm Tự Nhiên đặc quánh lại, lạnh lẽo và nồng nặc mùi ẩm mốc của đất đá lâu năm. Nhưng thứ đáng sợ nhất lúc này không phải là bóng tối, mà là chiếc mõm sói xám khổng lồ bám đầy bụi thạch anh lấp lánh đang rúc sâu qua lớp rêu xốp bị cắn rách ở cửa hang. Chiếc mũi đen bóng, ẩm ướt của con quái thú khịt mạnh từng luồng hơi lạnh buốt, chỉ cách gót giày bọc vải nỉ tiêu âm của Giáo sư Trần Lâm chưa đầy hai gang tay.


Giáo sư Trần Lâm nhắm chặt mắt, lồng ngực ông phập phồng căng cứng do thiếu dưỡng khí. Dưới áp lực của bụi đá mịn từ tay A Sâm phát tán trong không khí hẹp, ông đang cố cưỡng lại cơn hắt hơi có thể tàn phá mạng sống của cả đoàn. Đan Thanh vẫn quỳ bên cạnh ông, đôi bàn tay mảnh khảnh bọc găng da cá sấu tẩm nhựa thông nhám của cô ấn chặt vào huyệt nhân trung dưới mũi Giáo sư, dùng lực nén im lặng của cơ thể để dập tắt mọi phản xạ tự nhiên.


Cách đó năm bước chân, Huy Vũ áp sát thái dương phải vào chiếc gậy gỗ mun cắm sâu dưới nền cát thạch anh dẻo. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống vô tận không tiếng động từ sau trận bộc phá năm năm trước. Nhưng tai phải—đôi tai truyền tin thiên tài của dòng họ Vũ—đang phải chịu đựng một cơn bão chấn động tàn khốc.


Tiếng rít siêu âm từ chiếc còi bạc của Phạm Lang ngoài thung lũng dội thẳng vào xương thái dương của anh ở tần số hai mươi hai nghìn héc. Nó không phát ra âm thanh nghe được bằng màng nhĩ thông thường, nhưng nó truyền qua cấu trúc xương sọ xốp đặc biệt của anh, tạo ra những cơn đau nhức nhối như có hàng vạn chiếc kim thép nung đỏ đang đâm xuyên qua đại não. Máu tươi từ tai phải rỉ ra nhẹ, thấm đỏ một góc dải băng da thú quấn quanh đầu, nhưng Huy Vũ không hề nhúc nhích. Đôi mắt anh sắc lạnh, nhìn chằm chằm vào dải sóng rung nhiệt quang đang uốn lượn trong đầu.


Trong trí não tối đen của Vũ, năng lực Nhìn sóng rung nhiệt quang hiển thị vách đá Phòng Cách Âm Tự Nhiên dưới dạng những luồng sáng mờ ảo. Sóng siêu âm của Phạm Lang quét qua địa tầng như những chiếc răng cưa màu đỏ tía, sắc nhọn và liên tục. Đàn khuyển binh của Ngô Thần ngoài kia đang di chuyển theo hình vòng cung, bao vây hoàn toàn hốc đá ẩn nấp. Chúng không chỉ ngửi mùi, chúng đang lắng nghe nhịp tim dội xuống nền đất đá thạch anh dẻo của hang động.


"Ngô Thần!" Tiếng hét trầm đục của Phạm Lang vọng qua kẽ đá, bị bóp méo bởi các tinh thể thạch anh nhưng vẫn lọt vào phễu lọc âm của Huy Vũ. "Đàn chó đã dừng lại ở hốc đá phía tây. Bọn chúng chắc chắn đang trốn trong cái khe rêu kia. Chuẩn bị ống thổi khí độc thạch anh, chúng ta sẽ hun chết chúng như hun chuột!"


*Khói độc thạch anh dẻo.*


Lồng ngực Huy Vũ thắt lại. Anh biết loại khói độc này được chế tạo từ quặng thạch anh biến tính nung nóng với lưu huỳnh dã chiến; một khi hít phải dưới hang hẹp, phổi của các học sĩ lớn tuổi như Giáo sư Trần Lâm sẽ bị xơ hóa và chảy máu trong vòng mười phút. Thời gian không còn tính bằng canh giờ nữa, mà tính bằng từng nhịp thở nén chặt.


Huy Vũ lập tức đưa bàn tay phải lên trước ngực, mười đầu ngón tay khép chặt rồi gõ nhẹ lên bệ đá theo nhịp điệu của Vũ gia thủ ngữ: *Đan Thanh, cởi găng tay phải. Ta cần ngón tay của cô tìm điểm nút thạch anh dẻo trên vách hang chính. A Sâm, chuẩn bị dầu thông tiêu âm bôi lên đầu bọc đồng của gậy gỗ mun.*


Đan Thanh nhìn thẳng vào đôi mắt rỉ máu nhẹ của Huy Vũ, cô không một chút do dự. Cô lột chiếc găng tay da cá sấu tẩm nhựa thông ra, để lộ bàn tay thon dài bám đầy vết chai mài đá. Cô lướt nhẹ các đầu ngón tay trần lên vách đá thạch anh dẻo của hang động. Xúc giác cộng hưởng siêu cảm của cô, được rèn luyện qua hàng ngàn giờ mài đá nhạc cụ trong im lặng, lập tức cảm nhận được những dao động phản hồi cực nhỏ của địa tầng dưới tác động của tiếng còi siêu âm từ bên ngoài.


Cô gõ nhẹ ngón trỏ lên vách đá ba nhịp ngắn, chỉ vào một thớ thạch anh dẻo hơi nhô ra bên vách chịu lực chính phía sau phòng cách âm. Đó chính là điểm nút cộng hưởng tự nhiên—nơi các thớ tinh thể thạch anh dẻo đan chéo vào nhau, có khả năng truyền dẫn sóng âm đi xa nhất mà không làm vỡ kết cấu đá xung quanh.


Huy Vũ nâng chiếc Phễu đồng lọc âm vách đá bằng tay trái, hướng phần loa kèn rộng áp chặt vào điểm nút thạch anh dẻo mà Đan Thanh vừa chỉ định. Đầu phễu nhỏ áp sát vào xương thái dương phía sau tai phải của anh. Anh siết chặt chiếc Gậy gõ nhịp gỗ mun bằng tay phải. Đầu bọc đồng của gậy đã được A Sâm quét một lớp mỏng dầu thông dẻo dai để giảm thiểu tiếng két ma sát kim loại và triệt tiêu tạp âm va chạm thô bạo.


*Ta phải thực hiện Cộng hưởng ngược triệt tiêu,* Huy Vũ suy tính, nhịp tim anh đập đều đặn ở mức sáu mươi nhịp mỗi phút nhờ phương pháp Vũ Gia Tâm Thính Pháp. *Tiếng còi siêu âm của Phạm Lang đang phát ra ở tần số hai mươi hai nghìn héc. Để triệt tiêu nó, ta phải gõ vào điểm nút thạch anh dẻo này một lực gõ đều đặn với chu kỳ đối nghịch chính xác để tạo ra sóng phản chấn dội ngược. Nếu gõ quá nhẹ, sóng siêu âm sẽ không bị triệt tiêu và khói độc sẽ tràn vào. Nếu gõ quá mạnh vượt quá bốn mươi decibel, kết cấu thạch anh giòn xung quanh sẽ tự hủy, chôn vùi cả đoàn dưới đống đổ nát.*


Cơn đau nhức nhối ở tai phải dội lên từng hồi dữ dội, làm nhòe đi các dải sáng nhiệt quang trong trí não anh. Huy Vũ cắn chặt môi đến bật máu, dùng vị mặn chát của máu để kích thích sự tỉnh táo của hệ thần kinh thính giác. Anh áp sát tai vào phễu lọc đồng, lắng nghe nhịp điệu rít của tiếng còi siêu âm đang truyền qua thớ đá.


*Một... hai... ba... Bây giờ!*


Huy Vũ vung chiếc gậy gỗ mun, gõ nhẹ đầu bọc đồng vào điểm nút thạch anh dẻo.


"Cộc!"


Tiếng gõ cực kỳ trầm ấm, nhỏ hơn một tiếng thì thầm dã ngoại nhưng chứa đựng một năng lượng dao động cơ học cực lớn truyền thẳng vào lòng đá thạch anh dẻo. Sóng âm từ cú gõ di chuyển dọc theo thớ đá, va chạm trực tiếp với luồng sóng siêu âm răng cưa màu đỏ tía của Phạm Lang. Trong trí não Huy Vũ, dải sáng nhiệt quang màu đỏ tía đột ngột bị khựng lại, méo mó đi dưới tác động của sóng phản chấn.


Nhưng thế trận vẫn chưa ngã ngũ. Phạm Lang ngoài kia nhận thấy tiếng còi siêu âm bị nhiễu loạn, hắn điên cuồng thổi mạnh hơn, điều chỉnh tần số còi bạc lên mức hai mươi bốn nghìn héc. Sóng siêu âm dội ngược trở lại mạnh mẽ hơn, làm rạn nứt nhẹ lớp màng lọc lụa tơ tằm bọc chì bên trong phễu đồng của Huy Vũ. Tai phải của anh nhói lên một cơn đau buốt óc, máu tươi chảy thành dòng nhỏ xuống vai áo chàm sờn rách.


Huy Vũ không lùi bước. Anh cảm nhận được sự thay đổi tần số của địch qua độ rung của phễu đồng áp sát xương sọ. Anh điều chỉnh góc nghiêng của phễu đồng lệch đi năm độ, hướng thẳng về phía nguồn phát của Phạm Lang. Anh vung gậy gỗ mun gõ liên tiếp hai nhịp nhanh, dứt khoát với lực gõ tăng nhẹ nhưng vẫn giữ dưới ngưỡng sạt lở.


"Cộc! Cộc!"


Hai luồng sóng cộng hưởng ngược liên tiếp phóng ra từ điểm nút thạch anh dẻo, va chạm trực tiếp với sóng siêu âm của địch giữa không trung ngoài cửa hang. Hai luồng sóng vô hình có cùng tần số nhưng ngược pha hoàn toàn va vào nhau, triệt tiêu và bẻ gãy năng lượng của nhau. Một khoảng không gian tĩnh lặng đột ngột xuất hiện giữa trận đối chiến âm học.


Sóng phản chấn dội ngược cực mạnh từ cú gõ thứ hai truyền thẳng qua chiếc còi bạc dội vào tai của Phạm Lang và đàn chó săn nhạy âm ngoài thung lũng. Đàn chó săn, vốn sở hữu thính giác nhạy bén gấp trăm lần con người, không thể chịu đựng nổi sự thay đổi áp suất âm thanh đột ngột và tàn khốc của sóng phản chấn.


"Áo... ư... ẳng!"


Tiếng sủa báo động chuyển thành tiếng rên rỉ hoảng loạn dữ dội. Màng nhĩ của con sói đầu đàn đang thọc mõm vào hang bị sóng phản chấn làm rách tả tơi, máu đen rỉ ra từ lỗ tai nó. Con quái thú đau đớn rú lên một tiếng thảm thiết, lập tức rút mõm ra ngoài, điên cuồng tháo chạy về phía thung lũng sương mù. Cả đàn khuyển binh nhạy âm mười hai con ngoài kia cũng hỗn loạn tháo chạy theo con đầu đàn, bỏ mặc tiếng quát tháo bất lực của Ngô Thần và Phạm Lang phía sau.


"Lũ chó ngu ngốc! Quay lại!" Tiếng hét của Ngô Thần vang lên đầy giận dữ, nhưng tiếng móng vuốt chạy trốn rầm rập của đàn chó đã xa dần trong sương mù dày đặc.


Trong Phòng Cách Âm Tự Nhiên, Giáo sư Trần Lâm thở hắt ra một hơi dài, toàn thân ông đổ sụp xuống bệ rêu xốp tiêu âm vì kiệt sức. Hoàng Thùy cũng khuỵu gối, hai tay ôm ngực thở dốc, đôi mắt vẫn chưa hết bàng hoàng trước cảnh tượng con quái thú tháo chạy ngay trước mắt.


Nhưng Huy Vũ không có thời gian để ăn mừng chiến thắng tạm thời.


Khi anh vừa hạ chiếc gậy gỗ mun xuống, một tiếng "răng rắc" trầm đục, kéo dài dội thẳng vào xương thái dương phải của anh qua vách đá thạch anh dẻo.


Năng lực Nhìn sóng rung nhiệt quang hiển thị một cảnh tượng kinh hoàng trong trí não anh: Cú gõ cộng hưởng ngược của anh dù đã triệt tiêu được sóng siêu âm của địch, nhưng chấn động lực dội ngược cực đại đã làm rạn nứt vách đá chịu lực chính phía sau Phòng Cách Âm Tự Nhiên.


Những đường nứt phát sáng xanh nhạt u buồn đang lan nhanh như mạng nhện dọc theo thớ thạch anh giòn, báo hiệu toàn bộ trần hang chịu lực sắp sụp đổ xuống đầu họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!