Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Thử Thách Nín Thở

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cái lạnh buốt giá của sương muối thạch anh luồn qua khe đá, mang theo mùi ẩm mốc của lòng đất và mùi tanh nồng đặc trưng của loài sói xám biên thùy. Phòng Cách Âm Tự Nhiên lúc này tĩnh lặng đến mức tàn nhẫn. Sự tĩnh lặng không phải là sự bình yên, mà là một chiếc thòng lọng vô hình đang siết chặt lấy cổ họng của từng thành viên trong đoàn khảo cổ.


Ngay sát cửa hang, chiếc mõm sói xám khổng lồ bám đầy bụi thạch anh lấp lánh đang thọc sâu qua lớp rêu tiêu âm xốp xám. Đôi tai dơi của nó dựng đứng, khẽ giật nhẹ theo từng dao động cơ học nhỏ nhất của không khí. Chiếc mũi đen bóng, ẩm ướt của con quái thú hít hà từng luồng hơi lạnh, chỉ cách gót giày bọc vải nỉ tiêu âm của Giáo sư Trần Lâm chưa đầy hai gang tay.


Huy Vũ quỳ khom lưng sát vách đá thạch anh dẻo. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống vĩnh viễn không một tiếng động từ sau trận bộc phá năm năm trước. Nhưng tai phải—đôi tai truyền tin thiên tài của dòng họ Vũ—đang phải chịu đựng một cơn bão chấn động tàn khốc. Tiếng rít siêu âm từ chiếc còi bạc của Phạm Lang ngoài thung lũng dội thẳng vào xương thái dương của anh ở tần số hai mươi hai nghìn héc. Nó không phát ra âm thanh nghe được bằng màng nhĩ thông thường, nhưng nó truyền qua cấu trúc xương sọ xốp đặc biệt của anh, tạo ra những cơn đau nhức nhối như có hàng vạn chiếc kim thép nung đỏ đang đâm xuyên qua đại não. Máu tươi từ tai phải rỉ ra nhẹ, thấm đỏ một góc dải băng da thú quấn quanh đầu, nhưng Huy Vũ không hề nhúc nhích. Đôi mắt anh sắc lạnh, nhìn chằm chằm vào dải sóng rung nhiệt quang đang uốn lượn trong đầu.


Trong trí não tối đen của Vũ, năng lực Nhìn sóng rung nhiệt quang hiển thị vách đá Phòng Cách Âm Tự Nhiên dưới dạng những luồng sáng mờ ảo. Sóng siêu âm của Phạm Lang quét qua địa tầng như những chiếc răng cưa màu đỏ tía, sắc nhọn và liên tục. Đàn khuyển binh của Ngô Thần ngoài kia đang di chuyển theo hình vòng cung, bao vây hoàn toàn hốc đá ẩn nấp. Chúng không chỉ ngửi mùi, chúng đang lắng nghe nhịp tim dội xuống nền đất đá thạch anh dẻo của hang động.


Hoàng Thùy đứng bên cạnh Đan Thanh, lồng ngực thắt chặt lại vì thiếu dưỡng khí. Gương mặt nàng tiểu thư khuê các trắng bệch không còn một giọt máu, hai bàn tay siết chặt lấy vạt áo gấm thêu hoa sặc sỡ để ngăn cơ thể run rẩy. Chỉ một tiếng nấc nhẹ, một tiếng sột soạt của vải lụa cọ xát vào vách đá vượt quá Quy tắc 40 Decibel, tử lộ của cả đoàn sẽ ngay lập tức mở ra dưới móng vuốt của đàn sói Thiết Kỵ.


Đột nhiên, con sói đầu đàn khịt mũi một tiếng thật mạnh. Mùi mỡ cá tầm dùng để mài bóng ống sáp ghi âm, dù đã được A Sâm bịt kín tạm thời, vẫn nương theo luồng nhiệt từ lò than thông sấy sáp dã chiến bốc lên, len lỏi qua một khe nứt nhỏ trên trần hang dội thẳng vào khứu giác nhạy bén của con quái thú. Con sói bắt đầu cào bới điên cuồng vào lớp rêu cửa hang, tiếng móng vuốt sắc nhọn cào lên thạch anh dẻo phát ra tiếng "sột... sột..." trầm đục.


A Sâm, trong cơn hoảng hốt muốn bảo vệ sư phụ và rương sáp, lén thò tay vào túi da lấy ra một nắm bột thạch anh mịn. Cậu bé định ném nắm bột đá ra ngoài khe hở để dập tắt mùi hương và làm nhiễu loạn khứu giác của con sói. Nhưng Huy Vũ đã kịp thời nhìn thấy dải sáng nhiệt quang chuyển động của cánh tay A Sâm.


*Không được!* Huy Vũ rít lên trong đầu. Anh lập tức đưa tay ra hiệu bằng Vũ gia thủ ngữ với tốc độ cực nhanh: *Dừng lại. Bột đá bay lơ lửng trong không khí hẹp sẽ lọt vào mũi Giáo sư Trần Lâm. Ông ấy sẽ hắt hơi.*


Lời cảnh báo bằng thủ ngữ của Huy Vũ vừa dứt, Giáo sư Trần Lâm đã khẽ nhăn mũi, lồng ngực ông phập phồng như chuẩn bị phát ra một tiếng động lớn do bụi đá mịn từ tay A Sâm phát tán trong không khí hẹp. Đan Thanh nhanh như cắt, cô không dùng lời nói, đôi bàn tay mảnh khảnh bọc găng da cá sấu tẩm nhựa thông của cô lướt nhẹ tới, dùng ngón trỏ và ngón cái ấn mạnh vào huyệt nhân trung dưới mũi Giáo sư, đồng thời dùng vai đỡ lấy thân hình đang run lên của ông. Tiếng hắt hơi của Giáo sư Trần Lâm bị dập tắt ngay từ trong cuống họng. Ông thở hắt ra một hơi cực nhẹ, toàn thân đổ mồ hôi hột.


Con sói xám ngoài cửa hang khựng lại. Đôi tai dơi của nó xoay ngược về phía sau, lắng nghe sự thay đổi áp suất không khí cực nhỏ vừa diễn ra.


Huy Vũ áp sát thái dương phải vào chiếc gậy gỗ mun cắm sâu dưới nền cát thạch anh. Qua đường truyền dẫn cơ học của gỗ mun tiêu âm, anh nhận ra đàn khuyển binh của Ngô Thần ngoài kia bắt đầu tản ra, nhưng chúng không bỏ đi. Phạm Lang ngoài thung lũng liên tục huýt sáo siêu âm điều khiển khuyển binh bằng chiếc còi bạc, thúc giục đàn chó săn cào bới mạnh hơn. Tiếng móng vuốt cào rách lớp rêu xốp tiêu âm ngoài cửa hang ngày càng gần.


*Đàn chó săn không chỉ ngửi mùi mỡ cá tầm,* Huy Vũ suy luận, mồ hôi lạnh chảy dài bên thái dương rỉ máu. *Chúng đang cảm nhận tần số nhịp tim cộng hưởng qua nền đá thạch anh dẻo dốc. Nền đá này truyền âm quá tốt. Nếu nhịp tim của chúng ta tiếp tục dội xuống nền đất cứng, chúng sẽ định vị được vị trí chính xác của hốc hang ngầm này trong vòng ba phút nữa.*


Trong Phòng Cách Âm Tự Nhiên lúc này, nhịp tim của Hoàng Thùy và hai học sĩ trẻ đã tăng lên đến hơn một trăm nhịp mỗi phút do nỗi sợ hãi tột độ. Chấn động cơ học từ lồng ngực họ truyền qua chân, dội xuống nền đá thạch anh dẻo như những tiếng trống dã chiến gõ liên hồi.


Huy Vũ lập tức đưa bàn tay phải lên trước ngực, mười đầu ngón tay khép chặt rồi mở rộng theo nhịp điệu uốn lượn của sóng nước. Đó là chỉ thị của Vũ gia thủ ngữ: *Tất cả đứng dậy. Thực hiện Bước đi không chấn động. Di chuyển chân trần lên các bệ Rêu xốp tiêu âm dày nhất dọc vách hang. Tuyệt đối không để gót chân chạm vào nền đá cứng.*


A Sâm là người hiểu ý đầu tiên. Cậu bé nhẹ nhàng đặt chiếc kẹp sắt xuống lò than thông, chân trần lướt đi như một con mèo rừng trên lớp cát thạch anh mịn, bước thẳng lên tảng rêu xốp xám dày gần một gang tay bám dọc vách hang phía tây. Đan Thanh dìu Hoàng Thùy di chuyển cực chậm, từng gót chân đặt xuống trước, hạ mũi chân chậm rãi và truyền toàn bộ trọng lượng cơ thể qua hông để giảm thiểu tối đa lực chấn xuống đất. Giáo sư Trần Lâm và Lâm Hoài cũng lần lượt di chuyển lên bệ rêu xốp tiêu âm.


Rêu xốp tiêu âm rỗng cấu trúc của thung lũng đã phát huy tác dụng bảo mệnh tối thượng. Khi nhịp tim của con người dội xuống chân, lớp rêu spongy ẩm ướt hấp thụ hoàn toàn các dao động cơ học, cắt đứt đường truyền chấn động địa tầng dẫn ra ngoài nền đá thạch anh dẻo.


Trong đầu Huy Vũ, dải sáng nhiệt quang màu đỏ tía của đàn chó săn ngoài hang đột ngột dao động dữ dội rồi tản mát ra xung quanh. Chúng đã mất hoàn toàn dấu vết nhịp tim cộng hưởng. Con sói xám khổng lồ ngoài cửa hang dừng việc cào bới, nó khịt mũi một hơi dài đầy hoang mang. Mùi mỡ cá tầm béo ngậy đã bị vải nỉ tẩm dầu thông tiêu âm của A Sâm bịt kín hoàn toàn, không còn phát tán ra ngoài.


Thế nhưng, thế trận nín thở vẫn chưa thể kết thúc.


Phạm Lang ngoài thung lũng nhận thấy đàn chó săn đột nhiên mất phương hướng, hắn tức giận thổi một hồi còi siêu âm dài với cường độ cực lớn. Tiếng rít siêu âm tần số hai mươi bốn nghìn héc dội thẳng vào vách đá Phòng Cách Âm Tự Nhiên.


"Ư..." Huy Vũ khẽ rên rỉ trong cổ họng, toàn thân anh run lên bần bật. Cơn đau đầu búa bổ do chấn thương thính giác tai phải bùng phát dữ dội. Áp lực siêu âm cực lớn từ còi bạc của Phạm Lang đang tàn phá màng nhĩ tai phải của anh, thính lực suy giảm nhanh chóng từ bảy mươi lăm phần trăm xuống còn bảy mươi phần trăm. Anh cảm nhận rõ ràng dòng máu nóng ấm đang chảy dài từ lỗ tai phải xuống cổ, nhưng anh vẫn cắn chặt răng, hai tay áp chặt vào vách đá để giữ vững cơ thể không bị ngã khuỵu.


Con sói xám đầu đàn ngoài cửa hang, dưới sự kích thích điên cuồng của tiếng còi siêu âm từ Phạm Lang, bất ngờ dùng toàn bộ sức nặng cơ thể tông mạnh vào lớp rêu phủ cửa hang.


"Rắc... phựt!"


Lớp rêu xốp tiêu âm bám cửa hang bị cắn rách một mảng lớn. Ánh sáng mờ nhục của sương mù biên thùy tràn vào hốc đá tối tăm.


Con sói khổng lồ thọc hẳn nửa thân trước bám đầy bụi đá trắng vào bên trong hang. Đôi mắt đỏ ngầu của nó quét qua bóng tối, chiếc mũi đen hít hà điên cuồng ngay sát gót giày bọc vải nỉ tiêu âm của Giáo sư Trần Lâm. Chỉ cần Giáo sư Trần Lâm dịch chuyển gót chân một phân, hoặc con quái thú tiến thêm một bước nữa, tử lộ của cả đoàn khảo cổ sẽ chính thức khai mở dưới họng súng hơi của Thiết Kỵ Ty đang chờ sẵn ngoài thung lũng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!