Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Tiếng Hú Ngoài Khe Đá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màng nhĩ tai phải của Huy Vũ giật nẩy lên một nhịp đau nhói, tựa như có một chiếc kim thép nung đỏ vừa đâm xuyên qua màng nhĩ, đóng thẳng vào xương thái dương. Tai trái của anh vẫn là một khoảng không tịch mịch vĩnh viễn, nhưng tai phải—kho báu thính giác duy nhất còn sót lại—đang reo lên những tiếng rít chói tai ở tần số cực cao, vượt ngoài dải âm thanh mà một người bình thường có thể nghe thấy. Đó là dải tần siêu âm khoảng hai mươi hai nghìn héc.


Ống sáp ong vừa được mài bóng gương bằng mỡ cá tầm ấm vẫn còn lấp lánh dưới ánh sáng mờ nhạt của cây đèn bão bọc kính thạch anh xám. Huy Vũ lập tức hạ ống sáp xuống, động tác khẽ khàng đến mức không phát ra bất kỳ một tiếng sột soạt nào của vải áo nỉ. Anh nhìn sang Đan Thanh, rồi nhìn A Sâm. Gương mặt hai người vẫn bình thản, Giáo sư Trần Lâm vẫn đang khom lưng điều chỉnh lại chiếc kính gọng tròn. Họ hoàn toàn không nghe thấy dải tần siêu âm kia. Nhưng Huy Vũ thì khác. Xương sọ của anh đang rung lên bần bật theo nhịp điệu của luồng sóng vô hình ấy.


Anh giơ bàn tay phải lên, mười đầu ngón tay khép chặt, lòng bàn tay hướng về phía trước rồi đột ngột ấn xuống. Đó là thủ hiệu tối cao của Vũ gia thủ ngữ: *Đóng băng hoàn toàn. Tuyệt đối im lặng.*


Đan Thanh là người phản ứng đầu tiên. Đôi mắt trong veo của nữ nghệ nghệ nhân câm co rụt lại. Cô lập tức quỳ sụp xuống, hai tay áp chặt vào màng rung thạch anh dẻo của chiếc Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại để triệt tiêu mọi dao động tự nhiên của các bánh răng gỗ dẻ. A Sâm đứng bên lò than thông sấy sáp dã chiến cũng đông cứng người, chiếc kẹp sắt trong tay dừng lại giữa khoảng không, cách lò than đúng một tấc. Trịnh Cảnh, kẻ phản bội đang bị trói chặt ở góc tối với bắp chân rỉ máu, định há miệng định phát ra tiếng động, nhưng họng súng hơi áp suất cao của Lâm Hoài đã lạnh lùng gí sát vào màng tang hắn. Sát khí im lặng của Lâm Hoài khiến Trịnh Cảnh nuốt ngược nước bọt vào trong quản thực.


Huy Vũ quỳ khom lưng, áp sát thái dương bên phải của mình vào vách đá thạch anh dẻo của Phòng Cách Âm Tự Nhiên. Anh nhắm chặt mắt, nén hơi thở xuống tận đáy lồng ngực. Kỹ thuật Cảm âm qua xương sọ bắt đầu vận hành dã chiến. Khi tai ngoài bị phong tỏa hoàn toàn bởi áp lực siêu âm, cấu trúc xương sọ xốp đặc trưng của dòng họ Vũ trở thành bộ thu sóng cơ học nhạy bén nhất vương triều.


Trong bóng tối của trí não Huy Vũ, năng lực Nhìn sóng rung nhiệt quang được kích hoạt. Vách đá Phòng Cách Âm Tự Nhiên vốn tối đen nay hiện lên những dải sáng nhiệt quang uốn lượn. Các đường sóng màu xanh lam nhạt—đại diện cho tiếng gió rít gầm rú ngoài thung lũng—đang bị lớp Rêu xốp tiêu âm xốp xám hấp thụ hoàn toàn ở rìa ngoài. Thế nhưng, đè lên dải sóng tự nhiên ấy là những đường sóng màu đỏ tía, sắc nhọn và đều đặn như những chiếc răng cưa của quái thú.


Đó là sóng siêu âm nhân tạo. Nó phát ra từ một chiếc còi siêu âm bằng bạc đặc chế của Thiết Kỵ Ty.


*Phạm Lang đang thổi còi điều khiển khuyển binh,* Huy Vũ suy luận trong đầu, lồng ngực anh thắt chặt lại. *Và kẻ chỉ huy đàn chó săn định vị nhịp tim ngoài kia không ai khác chính là Ngô Thần. Đội Khuyển Binh Nhạy Âm đã tìm tới đây.*


Nguyên nhân của cuộc truy quét đột ngột này hiện rõ mồn một trong không khí. Mùi mỡ cá tầm sông ngầm béo ngậy dùng để đánh bóng ống sáp, dưới sức nóng ổn định của lò than thông sấy sáp, đã rò rỉ qua các khe nứt thạch anh dẻo siêu nhỏ của vách hang và phát tán ra ngoài thung lũng sương mù dày đặc. Đối với đàn chó săn đột biến thính giác của Ngô Thần, mùi hương ấy chẳng khác nào một ngọn hải đăng dẫn đường giữa đêm tối tịch mịch.


Huy Vũ vẫy tay ra hiệu cho A Sâm bằng một loạt ký hiệu tay nhanh và dứt khoát:


*Mùi mỡ cá tầm đã rò rỉ. Dùng vải nỉ tẩm dầu thông bịt kín toàn bộ khe hở phía đầu gió ngay lập tức. Không được để thoát thêm một tia mùi nào nữa.*


A Sâm gật đầu mím chặt môi. Cậu bé bò rạp sát đất như một con thằn lằn cát, chân trần không tiếng động lách qua những phiến thạch anh sắc nhọn. Cậu lấy từ trong chiếc rương gỗ sồi ra hai cuộn vải nỉ mật độ cao siêu cách âm do cô Mai dệt dã chiến, thấm đẫm dung dịch Dầu thông tiêu âm sánh đen từ lọ gốm. Bằng những ngón tay khéo léo của một thợ học việc chế tác phễu lọc, A Sâm nhồi chặt vải nỉ tẩm dầu vào từng kẽ nứt nhỏ của vách đá phía đông, nơi hơi ấm của lò than đang đẩy luồng khí ra ngoài. Mùi nhựa thông đỏ nồng nặc lập tức đè bẹp và triệt tiêu mùi tanh của mỡ cá tầm ngay tại nguồn phát.


Thế nhưng, nguy cơ lớn hơn vẫn đang lơ lửng.


Qua chiếc Gậy gõ nhịp gỗ mun đang áp chặt vào trần hang đá thạch anh, Huy Vũ cảm nhận được những chấn động cơ học cực kỳ đều đặn dội xuống từ địa tầng phía trên. Đó không phải là tiếng sỏi rơi tự nhiên. Đó là nhịp chân chạy của đàn khuyển binh khổng lồ lông xám.


“Thình thịch... thình thịch... thình thịch...”


Tiếng tim đập của các thành viên trong đoàn khảo cổ bắt đầu dồn dập do nỗi sợ hãi bóp nghẹt. Giáo sư Trần Lâm thở gấp, Hoàng Thùy—tiểu thư khuê các chưa từng đối mặt với sinh tử—đang run rẩy dữ dội, hai bàn tay đeo vòng ngọc trai siết chặt lấy vạt áo gấm thêu hoa sặc sỡ.


Huy Vũ biết rõ cơ chế hoạt động đáng sợ của Đội Khuyển Binh Nhạy Âm. Đàn chó săn của Ngô Thần được huấn luyện để lắng nghe các dao động địa chấn cực nhỏ do nhịp tim con người truyền qua nền đá mềm của hẻm núi. Trong một không gian tĩnh lặng tuyệt đối như Phòng Cách Âm Tự Nhiên, nhịp tim dồn dập của sáu con người chẳng khác nào những tiếng trống dã chiến gõ liên hồi vào nền đá thạch anh dẻo.


Anh lập tức ra lệnh cho cả đoàn bằng thủ ngữ:


*Tất cả đứng dậy. Di chuyển cực chậm. Bước đi không chấn động. Đặt chân lên các bệ Rêu xốp tiêu âm dày nhất dọc vách hang. Tuyệt đối không để gót chân tiếp xúc trực tiếp với nền đá cứng.*


Giáo sư Trần Lâm hiểu ý, ông nâng nhẹ hai chân, phân phối trọng lượng cơ thể qua hông rồi đặt gót chân xuống trước một cách uyển chuyển như một con mèo rừng, bước thẳng lên tảng rêu xốp xám dày gần một gang tay. Hoàng Thùy loạng choạng định ngã, nhưng Đan Thanh đã lướt tới kịp thời, dùng găng tay da cá sấu tẩm nhựa thông giữ chặt lấy bả vai cô tiểu thư, dìu cô đứng vững trên bệ rêu tiêu âm.


Rêu xốp tiêu âm rỗng cấu trúc đã phát huy tác dụng bảo mệnh tối thượng. Khi nhịp tim của con người dội xuống, lớp rêu xốp hấp thụ toàn bộ chấn động cơ học, cắt đứt đường truyền âm địa tầng dẫn ra ngoài nền đá thạch anh.


Huy Vũ quay lại áp tai vào gậy gỗ mun. Cơn đau buốt từ tai phải dội lên thái dương khiến anh suýt nữa ngã quỵ. Sóng siêu âm phát ra từ chiếc còi bạc của Phạm Lang ngoài kia đang tăng dần cường độ, đạt tới ngưỡng hai mươi tư nghìn héc. Sóng siêu âm này liên tục đập vào xương sọ của Huy Vũ, nung nóng các dây thần kinh thính giác của anh. Máu tươi từ tai phải bắt đầu rỉ ra nhẹ, thấm đỏ một góc dải băng da thú quấn quanh đầu anh. Anh phải nghiến chặt răng đến mức bật máu môi để không phát ra tiếng rên rỉ.


Qua Nhìn sóng rung nhiệt quang, Huy Vũ thấy những dải sáng răng cưa màu đỏ tía ngoài cửa hang đang chuyển động hỗn loạn. Đàn khuyển binh của Ngô Thần đã mất dấu vết nhịp tim đột ngột khi cả đoàn bước lên bệ rêu xốp. Chúng đang chạy vòng quanh ngoài cửa hang, sủa khan những tiếng trầm đục bị sương mù nuốt chửng.


“Phù... Phù...”


Tiếng thở nín chặt của Hoàng Thùy vang lên khè khè trong cổ họng. Cô tiểu thư không thể chịu đựng thêm áp lực thiếu oxy tột cùng của việc nín thở dã chiến. Đôi mắt cô trợn trừng, lồng ngực phập phồng dữ dội.


Huy Vũ định lướt tới dùng tay bịt miệng cô, nhưng đã quá muộn.


Một tiếng sột soạt cực nhỏ—chưa đầy ba mươi lăm decibel—phát ra khi vạt áo gấm thêu hoa của Hoàng Thùy cọ xát vào vách đá thạch anh dẻo bám bụi trắng.


Ngoài cửa hang, dải sóng siêu âm tía sắc nhọn đột ngột dừng chuyển động hỗn loạn. Chúng đồng loạt xoay hướng, tập trung toàn bộ năng lượng bước sóng về phía cửa Phòng Cách Âm Tự Nhiên.


“Sột... sột... rào...”


Lớp rêu xốp tiêu âm phủ kín cửa hang bị một lực cơ học cực lớn cào xé dã man. Những sợi rêu xám tro rụng xuống lả tả dưới ánh sáng mờ nhạt của cây đèn bão.


Một chiếc mõm sói xám khổng lồ, bám đầy bụi thạch anh lấp lánh và sẹo ngang dọc do đá cắt, từ từ thọc sâu qua lớp rêu phong tỏa cửa hang. Đôi tai dơi dựng đứng của con khuyển binh đầu đàn giật giật liên tục, lỗ mũi to đen kịt hít hà điên cuồng ngay sát gót giày bọc vải nỉ tiêu âm của Hoàng Thùy. Cô tiểu thư hoàn toàn đông cứng người, đôi mắt trợn ngược nhìn chiếc mõm sói chỉ cách mặt mình chưa đầy hai gang tay, lồng ngực nín chặt không dám phát ra một hơi thở nhỏ nhất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!