Vết Tích Gỗ Mun
Gió biên thùy rít qua những khe đá thạch anh dẻo của hẻm núi, tạo ra một chuỗi âm thanh u uất kéo dài như tiếng kèn đồng bị nghẹt. Tại Vọng Âm Quán, một trạm dừng chân hoang phế nằm chênh vênh bên vách đá dựng đứng, bóng tối bao trùm lấy mọi ngóc ngách. Huy Vũ ngồi im lặng trong góc tối của gian phòng chính. Anh không cử động, hô hấp nhẹ đến mức hầu như không làm lay động lớp bụi đá lấp lánh đang lơ lửng trong không khí.
Tai trái của Vũ hoàn toàn là một khoảng không tĩnh lặng tuyệt đối. Di chứng từ trận bộc phá kinh hoàng năm năm trước đã cướp đi màng nhĩ bên trái của anh, để lại một vết sẹo dài ẩn sau dải băng da thú quấn chặt quanh đầu. Nhưng tai phải của anh thì khác. Nó nhạy cảm đến mức đáng sợ. Đối với Huy Vũ, thế giới không được cảm nhận bằng hình ảnh, mà bằng những bước sóng cơ học truyền qua không khí và lòng đất.
"Thịch... Thịch..."
Tiếng bước chân nặng nề nện xuống nền đất đá ngoài sân quán. Đó không phải là bước đi của những phu mỏ thạch anh nghèo khổ dã ngoại. Nhịp điệu của nó quá đều đặn, quá nặng nề bởi sức nặng của giáp sắt Thiết Kỵ Ty.
Anh áp thái dương bên phải của mình vào vách gỗ thông sờn rách của quán. Nhờ kỹ thuật Cảm âm qua xương sọ được truyền dạy bởi sư phụ Lý Bách, Vũ không cần nghe bằng tai ngoài. Những rung động siêu nhỏ truyền thẳng qua thớ gỗ, dọc theo cấu trúc xương thái dương xốp đặc biệt của dòng họ Vũ, hiển thị trong não anh thành những dải sáng nhiệt quang mờ ảo.
Có ít nhất mười hai tên lính tuần biên Thiết Kỵ Ty đang bao vây Vọng Âm Quán.
"Lục soát kỹ cho ta!" Một giọng nói trầm đục, mang theo tiếng rít xé gió đặc trưng của chiếc roi sắt nạm gai đồng vang lên. Đó là Trần Sát, phó đội trưởng tàn bạo của Thiết Kỵ Ty Biên Trấn, cánh tay phải của Tống Hùng. "Tên nghịch tử của Vũ Đôn chắc chắn đang trốn quanh đây. Đô thống đã có mật lệnh, phải thu hồi bằng được chiếc máy ống sáp trước khi lũ học giả Viện Hàm Lâm đặt chân tới biên trấn."
Tiếng xích sắt lách cách va vào giáp da trâu của Trần Sát dội qua vách gỗ thông. Vũ nén hơi thở sâu vào lồng ngực. Anh biết thời gian của mình không còn nhiều. Tống Hùng đã phát lệnh vây quét toàn biên trấn Sương Mù, và Vọng Âm Quán—nơi anh ẩn dật suốt năm năm qua dưới danh nghĩa một thợ chế tác phễu lọc âm—đang là tâm điểm của cuộc săn lùng.
Nếu chiếc Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại của cha anh rơi vào tay Thiết Kỵ Ty, sự thật về vụ án phản quốc năm xưa sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới lòng đất lạnh. Danh dự của Vũ gia, mạng sống của em gái Vũ Khanh đang bị giam lỏng tại kinh đô, tất cả đều phụ thuộc vào những gì đang nằm dưới nền nhà hoang phế này.
Huy Vũ nhẹ nhàng lùi lại, di chuyển uyển chuyển như một bóng ma lướt đi trong sương mù. Anh không dùng gót chân để bước. Anh đặt mũi chân xuống trước, truyền trọng lượng cơ thể qua hông để triệt tiêu hoàn toàn lực chấn động xuống mặt đất. Đây là kỹ thuật bước đi im lặng của lính truyền tin biên ải, giúp anh vượt qua những tấm ván gỗ mục nát mà không phát ra một tiếng cọt kẹt nhỏ nhất.
Anh quỳ xuống bên cạnh bệ thờ tổ tiên cũ nát ở góc phòng. Dưới lớp tro bếp và bụi đá thạch anh dẻo xám xịt là một phiến đá phiến lớn. Vũ luồn ngón tay vào khe hở nhỏ, nhấc phiến đá lên một cách êm ái. Một luồng khí ẩm ướt, mang theo mùi đất sét ẩm và rễ cây thông cổ thụ phả vào mặt anh.
Mật thất Vũ Đôn nằm ngay phía dưới.
Vũ tuột người xuống lòng hầm tối tăm, kéo phiến đá phiến trở lại vị trí cũ để che mắt truy binh phía trên. Bóng tối dưới mật thất đặc quánh, nhưng tai phải của anh lập tức bắt được một chuỗi âm thanh lách cách siêu nhỏ từ sâu trong lòng đất. Đó là tiếng vận hành của hệ thống bánh răng gỗ dẻ và dây đồng nhạy âm do chính cha anh, Vũ Đôn, thiết lập cách đây sáu năm trước khi bị hành quyết.
Mật thất này không chỉ là nơi cất giấu di vật, nó là một cái bẫy âm học chết người. Vũ Đôn đã thiết kế một hệ thống 'khóa đá chuông' liên kết với các khối thạch anh biến tính cực kỳ giòn trên trần hầm. Nếu có bất kỳ tiếng động nào vượt quá ngưỡng 40 decibel—tương đương với một tiếng thì thầm lớn—lực cộng hưởng sẽ kích hoạt kíp nổ thô sơ, giật đứt dây đồng và chôn vùi toàn bộ căn hầm dưới hàng tấn đất sét đỏ.
"Rầm!"
Một tiếng nổ lớn dội xuống từ phía trên trần hầm. Trần Sát đã dùng búa sắt đập vỡ cánh cửa chính của Vọng Âm Quán. Chấn động lực thô bạo truyền qua nền đất sét làm các sợi dây đồng nhạy âm trong mật thất bắt đầu rung lên bần bật, phát ra tiếng vo vo như đàn ong vỡ tổ.
Huy Vũ cảm thấy tim mình đập dồn dập dội thẳng vào màng nhĩ tai phải. Anh lập tức áp thái dương sát vào vách hầm bằng đất sét ẩm.
Trong trí não tối đen của anh, các dải sáng nhiệt quang màu xanh lam nhạt uốn lượn dữ dội. Chấn động từ cú đập búa của Trần Sát đang truyền dọc theo các mạch đá, vô tình làm lệch các bánh răng của ổ khóa cơ học bảo vệ chiếc rương gỗ sồi chứa máy ghi âm. Nếu các bánh răng bị lệch quá ba nhịp, bẫy sập sẽ kích hoạt tự động.
Vũ đưa tay ra sau thắt lưng, rút chiếc Gậy gõ nhịp gỗ mun—di vật duy nhất của sư phụ Lý Bách để lại. Chiếc gậy làm bằng gỗ mun nguyên khối ngâm dầu tiêu âm dẻo dai, có hai đầu bọc đồng thau mỏng dát nguội.
Anh phải giải mã và vô hiệu hóa bẫy cơ học của cha trước khi Trần Sát đập vỡ phiến đá lối vào. Nhưng ma sát của chốt khóa quá lớn. Vũ thử dùng tay trần xoay nhẹ trục đồng của khóa, nhưng tiếng rít kim loại nhỏ rợn người vang lên.
"Két..."
Dây đồng nhạy âm căng thẳng cực độ. Một hạt bụi đá thạch anh trên trần hầm rơi rụng xuống má anh. Chỉ một chút nữa thôi, bẫy sập sẽ chôn sống anh.
Anh lập tức dừng tay, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. Ma sát quá lớn do rỉ sét sương muối ăn mòn không thể dùng lực tay trần để cưỡng ép xoay chốt. Anh cần một lực phản chấn đồng bộ để làm lỏng các bánh răng.
"Thịch! Thịch! Thịch!"
Tiếng gõ búa sắt của Trần Sát lại vang lên dồn dập ngay trên nắp hầm sét. Hắn đang dò tìm khoang rỗng dưới nền nhà.
Vũ nhắm chặt mắt, tập trung toàn bộ tinh thần vào xương thái dương phải. Anh nhận ra một quy luật vật lý âm học: chấn động búa sắt của Trần Sát đang truyền xuống theo chu kỳ 1,2 giây một nhịp. Mỗi khi búa sắt chạm vào nền đá phía trên, sóng chấn động cơ học sẽ tạm thời làm giãn nở các khe hở bánh răng gỗ dẻ bên dưới mật thất trong vòng một phần mười giây.
Đây chính là kẽ hở duy nhất.
Huy Vũ nâng chiếc gậy gõ nhịp gỗ mun lên. Anh phải nương theo nhịp gõ búa của kẻ thù.
"Thịch!"
Ngay khoảnh khắc Trần Sát nện búa phía trên, Huy Vũ gõ mạnh đầu bọc đồng của gậy gỗ mun vào điểm cộng hưởng thạch anh dẻo bên cạnh ổ khóa. Lực gõ của anh tạo ra một bước sóng phản chấn ngược chiều hoàn hảo, triệt tiêu lực nén của búa sắt và làm lỏng trục bánh răng gỗ dẻ.
"Cạch."
Bánh răng thứ nhất xoay vào khớp rỗng im lặng.
"Thịch!"
Cú nện búa thứ hai dội xuống. Huy Vũ lại gõ nhịp gậy gỗ mun thứ hai.
"Cạch."
Bánh răng thứ hai chuyển động trơn tru. Tai phải của Vũ bắt đầu nhức nhối dữ dội do phải chịu đựng sóng chấn động cự ly gần truyền thẳng vào xương sọ, nhưng anh không thể dừng lại.
"Thịch!"
Cú nện búa thứ ba cực mạnh dội thẳng vào phiến đá lối vào mật thất. Trần Sát đã tìm ra khoang rỗng dưới nền nhà.
Huy Vũ dồn toàn bộ sức lực vào nhịp gõ cuối cùng. Anh gõ mạnh đầu gậy gỗ mun vào chốt khóa chính.
"Rầm!"
Cánh cửa đá của mật thất Vũ Đôn bật mở im lặng ngay khi phiến đá lối vào phía trên bị búa sắt của Trần Sát đập vỡ vụn thành trăm mảnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!