Vượt Ngưỡng Theta
Cơn bão nhiệt đới đổ bộ vào Nam Sài Gòn mang theo những luồng gió giật mạnh, quật liên hồi vào lớp kính cường lực dày hai lớp của phòng biệt giam số 404. Bên ngoài, những rạch chớp sáng rực xé toạc bầu trời đêm ngoại ô, soi rõ những ngọn đước dừa nước ngả nghiêng bên bờ kênh tẻ. Bên trong, căn phòng VIP của Viện dưỡng lão Bạch Sa vẫn chìm trong một thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo, vô trùng và ngột ngạt. Tiếng rít của gió bão qua khe cửa khít khao hòa lẫn với tiếng vo vo đều đặn của hệ thống điều hòa trung tâm và nhịp bíp đơn điệu, chậm rãi từ máy đo điện tâm đồ.
Vũ Minh Khang đứng tựa lưng vào mảng tường sơn trắng sát cửa ra vào, đôi mắt sâu thẳm sau tròng kính gọng kim loại mảnh không rời khỏi cánh cửa gỗ sồi khóa chặt. Khớp cơ vai trái của anh vẫn còn nhói đau âm ỉ, một lời nhắc nhở vật lý về vụ tai nạn mười năm trước đang trỗi dậy dưới áp lực giảm đột ngột của thời tiết giông bão. Khang đưa tay lên bấm nhẹ vào hai bên thái dương. Cơn đau đầu do suy nhược thần kinh tích lũy từ những phiên tự thôi miên sắp xếp ký ức đêm qua đang bắt đầu gõ nhịp bên trong vỏ não của anh.
*Cạch.*
Tiếng trục xoay cơ học của khóa từ vang lên rất khẽ. Khang lập tức áp dụng kỹ thuật kiểm soát nhịp tim tự thân, hít sâu một hơi qua đường mũi, giữ lại trong lồng ngực đúng ba giây để ép nhịp tim từ bảy mươi lăm lần xuống mức sáu mươi mốt lần một phút ổn định tuyệt đối.
Cánh cửa mở ra vừa đủ để một bóng người mảnh mai lách vào cùng chiếc xe đẩy y tế bằng inox. Lê Mai Anh bước vào, tà áo đồng phục y tá màu xanh nhạt của cô khẽ lay động. Gương mặt thanh tú của cô gái trẻ tái nhợt dưới ánh đèn huỳnh quang, đôi bàn tay nắm chặt tay cầm xe đẩy run rẩy nhẹ. Khang sử dụng kỹ thuật phân tích vi biểu cảm gương mặt, nhận diện ngay sự co rút của các nhóm cơ quanh miệng và nhịp chớp mắt dồn dập của cô – những biểu hiện lâm sàng của sự căng thẳng tột độ khi bước qua ranh giới y đức.
“Y tá trưởng Nga đang bận đối chiếu sổ sách cấp phát thuốc với Trưởng khoa Tâm dưới tầng trệt,” Mai Anh thì thầm, giọng cô run lên nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ kiên định của một đồng minh đã đưa ra lựa chọn sinh tử. “Hệ thống camera hành lang tầng bốn đã được Tuấn Anh cài vòng lặp giả lập trong vòng mười lăm phút. Chúng ta không có nhiều thời gian.”
Khang gật đầu, bước nhanh về phía giường bệnh. Trên giường, tỷ phú Trịnh Hoàng Nam nằm bất động giữa đống dây truyền dịch và điện cực. Gương mặt ông hốc hác, làn da nhợt nhạt xám ngoét dưới tác động tích lũy của thạch arsenic liều thấp và thuốc ức chế thần kinh Haloperidol-X. Hơi thở của ông khẽ phả ra một mùi tỏi nhẹ đặc trưng – dấu hiệu ngộ độc kim loại nặng mà chỉ những chuyên gia lâm sàng nhạy bén như Khang mới có thể nhận biết.
“Bắt đầu đi,” Khang nói, giọng anh trầm và lạnh lùng nhưng mang một sức nặng trấn an kỳ lạ.
Mai Anh hít một hơi sâu để ổn định đôi tay. Cô tiếp cận khay thuốc inox, rút từ trong túi áo đồng phục ra một lọ thủy tinh nhỏ không nhãn mác chứa dung dịch trong suốt – dung dịch trung hòa độc tố Antidote-V do dược sĩ Trang bào chế gấp dựa trên công thức nghiên cứu cũ của cha Khang. Với thao tác nhanh nhẹn của một điều dưỡng chuyên nghiệp, Mai Anh lột nhãn dán của lọ Haloperidol-X thật trên khay thuốc, dán đè lên một lọ nước muối sinh lý vô trùng để ngụy trang trước khi y tá trưởng Nga quay lại kiểm tra.
“Tôi sẽ tiêm Antidote-V qua cổng truyền phụ dưới gầm giường,” Mai Anh vừa nói vừa cúi người xuống khu vực khuất tầm quét của camera góc rộng. “Tốc độ truyền tĩnh mạch chậm là một mililit mỗi phút. Khang, anh phải bắt đầu dẫn dụ ngay khi thuốc đi vào hệ tuần hoàn. Chúng ta chỉ có khoảng mười phút trước khi màng bọc polymer của Haloperidol-X bị trung hòa hoàn toàn và Nam rơi vào trạng thái tỉnh táo ngắn ngủi.”
“Tôi biết,” Khang đáp. Anh rút từ túi áo blouse ra chiếc tai nghe siêu nhỏ không dây, nhẹ nhàng nhét vào ống tai ngoài của tỷ phú Nam. Chiếc tai nghe này kết nối trực tiếp với điện thoại của Khang, bắt đầu phát ra hai tần số âm thanh khác biệt nhẹ – kỹ thuật dẫn dụ sóng não bằng âm thanh Binaural Beats. Tai trái nhận tần số 100Hz, tai phải nhận 104.5Hz. Hiệu số 4.5Hz chính là tần số kích thích trực tiếp thùy trán tự điều chỉnh về vùng sóng Theta.
Đồng thời, Khang lấy chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ của người cha quá cố ra khỏi túi. Anh đặt ngón cái lên núm vặn cơ học, lên dây cót chậm rãi. Tiếng tích tắc đều đặn, hoàn hảo ở tần số 1Hz bắt đầu vang lên trong không gian tĩnh lặng của phòng bệnh, tạo ra một nhịp dẫn dụ thính giác vật lý bổ trợ.
“Dòng thuốc giải đang đi vào hàng rào máu não,” Mai Anh thông báo, mắt cô chăm chú nhìn vào biểu đồ nhịp tim trên máy đo. Chỉ số nhịp tim của Nam bắt đầu dao động từ sáu mươi bốn vọt lên bảy mươi hai lần một phút.
Khang cúi sát người xuống bên tai tỷ phú Nam. Anh chủ động điều chỉnh nhịp thở của mình trùng khớp hoàn toàn với nhịp thở nông của ông, thiết lập trạng thái đồng bộ hơi thở để rút ngắn khoảng cách lòng tin vô thức trong tiềm thức của chủ thể.
“Nhắm mắt lại và lắng nghe... Trịnh Hoàng Nam,” Khang cất giọng nói trầm ấm, đều đặn ở tần số thấp, hoàn toàn loại bỏ mọi dao động âm sắc. Giọng nói của anh như một dòng nước mát lạnh, len lỏi qua những liên kết synapse thần kinh đang dần được giải phóng khỏi màng bọc hóa học của Haloperidol-X. “Tiếng tích tắc của đồng hồ... tiếng mưa rơi ngoài kia... tất cả đang đưa ông rời xa thực tại lạnh lẽo này. Hãy đi theo tiếng nói của tôi, đi sâu vào bên trong... nơi không có nỗi đau, không có sự giam cầm.”
Trên màn hình điện thoại của Khang, ứng dụng kết nối với thiết bị EEG Mini hiển thị những dải sóng não của Nam bắt đầu có sự biến đổi rõ rệt. Dải sóng Beta căng thẳng, phòng vệ (15Hz) dần sụp đổ, nhường chỗ cho những đường sóng Alpha thả lỏng (10Hz).
“Sóng não đang hạ,” Khang thì thầm với Mai Anh, mắt anh căng ra theo dõi từng chuyển động cơ mặt cực nhỏ của Nam. “Ông ấy đang bước vào trạng thái Sóng Theta Sâu. Chuẩn bị bóc tách khóa hóa dược thùy trán.”
Antidote-V hoạt động hiệu quả, bẻ gãy các liên kết peptide polymer của Haloperidol-X tại vùng thùy trán. Tiềm thức của vị tỷ phú sinh dược mở ra như một cánh cửa sắt rỉ sét bị đẩy mạnh. Khang nhận diện được nhịp tim của Nam đã hạ xuống mức năm mươi tám lần một phút ổn định – ngưỡng vàng của trạng thái hồi quy sâu.
“Ông đang đứng trước ngôi nhà cổ của gia tộc Trịnh,” Khang dẫn dụ, sử dụng các biểu tượng ký ức được ghi chép trong cuốn sổ tay năm 2016 của cha anh. “Cánh cửa gỗ lớn đang khép hờ. Hãy bước vào bên trong, tìm chiếc hộp sắt màu đen đặt dưới gầm bàn làm việc của ông. Chiếc hộp chứa Quỹ bảo trợ y tế Hoàng Nam. Ông đã đặt mã khóa bảo mật nào cho nó?”
Khóe mắt của tỷ phú Nam khẽ co giật. Môi ông mấp máy, phát ra những âm thanh khàn đặc, đứt quãng trong trạng thái vô thức hoàn toàn:
“H... N... một... chín... bảy... sáu... V...”
Khang nín thở, nhanh chóng dùng kỹ năng chụp ảnh ký ức ghi nhận tám ký tự đầu tiên của chuỗi mật mã bảo mật: **HN-1976-V**. Đó chính là tên viết tắt của tập đoàn Hoàng Nam, năm sáng lập và chữ cái đầu tiên của Trịnh Ngọc Vy – ái nữ duy nhất mà ông muốn bảo vệ.
“Tốt lắm,” Khang nói, giọng anh run lên một nhịp do sự phấn phấn thần kinh đột ngột. “Còn mười sáu ký tự tiếp theo? Hãy mở chiếc hộp ra...”
Nhưng ngay khi Khang cố gắng đẩy câu hỏi sâu hơn để trích xuất phân đoạn tiếp theo, biểu đồ sóng não của Nam trên màn hình EEG đột ngột biến dạng dữ dội. Những đường hình sin đều đặn biến mất, thay thế bằng những xung nhọn có biên độ lớn xuất hiện liên tục ở vùng thùy thái dương.
“Khang! Nhịp tim của ông ấy đang vọt lên!” Mai Anh hét lên kinh hoàng, chỉ tay vào máy đo điện tâm đồ. Chỉ số nhịp tim từ năm mươi tám nhảy vọt lên chín mươi, rồi một trăm lẻ năm lần một phút. Tiếng bíp của máy đo bắt đầu dồn dập, chuyển sang tông giọng cao báo động.
Khang kinh hoàng nhận ra. Trong nỗ lực tìm kiếm chiếc hộp mật mã, tiềm thức của Nam đã vô tình va chạm vào Khóa chấn thương – vùng ký ức bị khóa chặt liên quan đến vụ tai nạn năm mười hai tuổi, nơi ông chứng kiến cái chết thảm khốc của người mẹ. Cơ chế tự vệ tự phát của não bộ Nam lập tức được kích hoạt để bảo vệ ông trước sang chấn tâm lý quá lớn.
Cơ thể tỷ phú Nam trên giường bệnh đột ngột co cứng lại. Hai hàm răng ông nghiến chặt vào nhau phát ra tiếng ken két, lồng ngực phập phồng dữ dội trong một cơn co thắt phế quản cấp tính. Sóng não rơi thẳng xuống trạng thái hỗn loạn, đe dọa kích hoạt cơ chế tự hủy ký ức vĩnh viễn.
“Ông ấy bị suy hô hấp!” Mai Anh hoảng loạn, tay cô với lấy ống tiêm Epinephrine cứu hộ. “Khang, nhịp tim đạt ngưỡng một trăm hai mươi! Chúng ta phải dừng lại, nếu không ông ấy sẽ bị đột quỵ chết não lâm sàng!”
Khang cảm thấy một luồng điện cực mạnh dội ngược từ liên kết thôi miên vào hệ thần kinh của chính mình. Cơn đau đầu bùng phát dữ dội như một nhát búa bổ thẳng vào vỏ não thùy trán, khiến mắt phải của anh mờ đi trong giây lát. Anh ngã quỵ xuống cạnh giường bệnh, một tay bám chặt vào thành giường inox lạnh ngắt, tay kia vẫn siết chặt chiếc đồng hồ quả quýt đang gõ nhịp điên cuồng giữa tiếng còi báo động đỏ rú vang khắp hành lang bắt đầu rú vang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!