Nhạc nềnGrief

Di Sản Dưới Lò Sưởi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông điện thoại báo hiệu mười hai giờ trưa vang lên một nhịp khô khốc rồi tắt lịm.


Vũ Minh Khang đứng bật dậy khỏi chiếc ghế xoay trong phòng trực cá nhân. Hai bên thái dương của anh vẫn còn nhói lên từng cơn đau âm ỉ, di chứng của ca thôi miên sâu gạt tiếng ồn đêm qua chưa kịp tiêu tán hoàn toàn. Anh đưa tay vào túi áo blouse, ngón tay chạm vào bề mặt kim loại lạnh ngắt của chùm chìa khóa đồng buộc sợi dây dù màu đỏ rực rỡ – món quà bảo mệnh mà Ông Tư đã lén trao cho anh trong màn sương đêm bãi xe.


Mười hai giờ trưa. Bạch Sa đang bước vào khoảng thời gian vàng tĩnh lặng nhất trong ngày. Theo đúng quy luật tuần tra mà Ông Tư đã chỉ dẫn, đây là lúc đội bảo an của Nguyễn Văn Hải bàn giao ca trực để tập trung ăn cơm tại nhà ăn khu hành chính. Hệ thống camera giám sát ở hành lang khu B cũng sẽ được kỹ thuật viên Tuấn Anh tạm thời bảo trì trong vòng năm phút ngắn ngủi.


Khang hít một hơi thật sâu, áp dụng kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control) để ép nhịp tim đang đập dồn dập xuống mức sáu mươi mốt lần một phút. Anh mở cửa phòng trực, bước ra ngoài hành lang kính lạnh lẽo.


Không gian vắng lặng không một bóng người. Ánh nắng trưa gay gắt của vùng ven Nam Sài Sài Gòn chiếu qua lớp kính cường lực, đổ những vệt sáng dài, nhợt nhạt xuống nền gạch vô trùng. Khang bước nhanh nhưng nhẹ nhàng, men theo hàng rào cây sanh rậm rạp phía sau nhà kho dược. Những tán lá dày đặc che khuất hoàn toàn tầm quét của chiếc camera hồng ngoại gắn trên góc tường. Anh tiếp cận lối cửa thoát hiểm phụ của khu B, tra chiếc chìa khóa đồng của Ông Tư vào ổ.


*Cạch.*


Tiếng trục cơ học xoay nhẹ. Khang lách người vào bên trong và khép hờ cánh cửa sắt.


Không gian bên trong thư viện cũ dành cho bệnh nhân chìm trong một sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Khác với vẻ hiện đại, bóng loáng của các khu điều trị VIP, nơi này mang đậm dấu ấn của kiến trúc Pháp cổ với những kệ sách bằng gỗ sồi cao sát trần, phủ một lớp bụi mỏng và nồng đượm mùi giấy cũ ẩm mốc. Những tia nắng trưa hiếm hoi xuyên qua ô cửa sổ kính mờ, chiếu thẳng vào những hạt bụi đang nhảy múa trong không trung.


Khang di chuyển nhanh về phía góc phòng, nơi đặt chiếc lò sưởi giả trang trí bằng gạch nung đỏ – một phế tích từ thời biệt thự cũ chưa bị phá dỡ. Theo bức thư cũ của cha mà Vy từng nhắc đến, đây chính là nơi cố Bác sĩ Vũ Minh Sơn thường ngồi nghiên cứu lâm sàng mỗi khi đến Bạch Sa điều trị cho tỷ phú Nam mười năm trước.


Khang quỳ một gối xuống nền gỗ bụi bặm, đưa bàn tay thon dài rà quét qua từng thớ gạch nung của lò sưởi. Tim anh đập nhanh hơn một nhịp khi ngón tay chạm vào một khe hở bất thường ở hàng gạch thứ ba phía sau vách ngăn trang trí. Viên gạch này không có vữa kết dính, bề mặt hơi nhô ra ngoài khoảng vài milimet.


Anh dùng lực ngón tay cạy mạnh. Viên gạch nung xê dịch, để lại một khoảng trống tối tăm bên trong hầm lò sưởi giả. Khang thò tay vào sâu trong hốc tối, những đầu ngón tay anh chạm vào bề mặt nhám của một lớp da thuộc cũ sờn.


Một cuốn sổ tay bìa da màu nâu đen hiện ra dưới ánh sáng yếu ớt của thư viện.


Khang run rẩy lật mở trang đầu tiên. Dưới nét mực xanh ngay ngắn đã hơi nhòe đi theo thời gian, dòng chữ quen thuộc hiện lên khiến lồng ngực anh thắt lại: *“Vũ Minh Sơn – Nhật ký trị liệu lâm sàng – Ca bệnh Trịnh Hoàng Nam (2016)”*.


Đúng là nó. Di sản nghiên cứu cuối cùng của cha anh, chìa khóa giải mã bẫy tâm lý tự vệ của tỷ phú Nam, đang nằm trọn trong tay anh. Khang định rút chiếc kính gọng đen tích hợp camera ra để chụp lại các trang sổ, nhưng đúng lúc đó, thính giác đặc hiệu của anh đột ngột bắt được một tiếng động lạ từ phía hành lang ngoài cửa.


*Cộp... cộp... cộp...*


Tiếng đế giày da nện xuống nền gạch vô trùng vang lên đều đặn, sắc lạnh và đang tiến thẳng về phía cửa thư viện cũ.


Khang biến sắc. Tốc độ di chuyển của kẻ đột nốt này quá nhanh, không cho anh bất kỳ cơ hội nào để chụp ảnh hay cất giấu cuốn sổ trở lại hốc gạch. Trong một phản xạ sinh học thuần túy, Khang nhanh chóng nhét cuốn sổ tay bìa da vào lưng quần tây phía sau, kéo vạt áo blouse trắng phẳng phiu xuống để che phủ hoàn toàn vật chứng. Anh vừa đứng thẳng dậy, gạt nhẹ viên gạch lò sưởi giả về vị trí cũ bằng gót chân thì cánh cửa gỗ sồi của thư viện bị đẩy mạnh ra.


Bác sĩ Lê Hoàng Nam bước vào.


Gã đối thủ cạnh tranh trực tiếp của Khang xuất hiện với phong thái ngạo mạn quen thuộc. Mái tóc vuốt ngược bóng bẩy phản chiếu ánh đèn hành lang, chiếc áo blouse trắng thiết kế riêng ôm sát cơ thể, và trên cổ tay gã là chiếc đồng hồ Hublot mạ vàng lấp lánh. Tay gã lăm lăm chiếc bút ký Parker mạ vàng, ánh mắt đố kỵ và sắc lẹm lập tức khóa chặt vào bóng dáng gầy gò của Khang đang đứng cạnh lò sưởi giả.


“Ồ, bác sĩ Khang?” Lê Hoàng Nam cất giọng mỉa mai, khóe miệng khẽ nhếch lên đầy vẻ khinh miệt hành chính. “Giờ nghỉ trưa vắng vẻ thế này mà anh không đi ăn cơm, lại mò vào cái xó thư viện đầy mạng nhện này làm gì? Hay là phòng trực của anh nghèo nàn đến mức không có nổi một cuốn sách tử tế để đọc lỏm?”


Khang lập tức hạ vai xuống, thu hẹp cơ thể để tạo ra một tư thế rụt rè, tự ti của một kẻ dưới cơ. Anh áp dụng kỹ thuật đọc vị vi biểu cảm gương mặt, quét nhanh qua đôi mắt của Lê Hoàng Nam. Dưới tròng kính của Nam, Khang nhận thấy nhãn cầu của gã khẽ liếc nhanh về phía hàng gạch nung của lò sưởi giả trước khi quay lại nhìn anh. Cơ mặt quanh thái dương của Nam khẽ co rút nhẹ trong vòng chưa đầy nửa giây.


*Gã ta đang nói dối. Và gã cũng đang tìm kiếm thứ gì đó ở đây dưới chỉ thị của Thụy,* Khang thầm đưa ra nhận định trong đầu.


“Tôi... tôi chỉ muốn tìm một số tài liệu cũ về sóng não Theta của các bệnh nhân trầm cảm trước đây,” Khang giả vờ ấp úng, giọng nói hơi run rẩy để củng cố sự chủ quan khinh địch của đối phương. “Tôi nghe nói thư viện cũ này còn lưu giữ một số bệnh án lâm sàng thời kỳ đầu...”


“Bệnh án lâm sàng thời kỳ đầu?” Lê Hoàng Nam bước tới một bước, tiếng giày da gõ mạnh xuống sàn gỗ như một đòn áp chế tâm lý thực tế. Gã đứng sát bên Khang, mùi nước hoa đắt tiền nồng nặc xộc vào mũi anh. “Anh Khang à, bớt mơ mộng hão huyền đi. Bạch Sa là viện điều dưỡng cao cấp dành cho giới siêu giàu, không phải là cái thư viện từ thiện để một kẻ không có gia thế như anh đến đây học lỏm kiến thức. Mấy thứ giấy lộn mười năm trước đã bị ban quản lý tiêu hủy từ lâu rồi.”


Khang nhận thấy ánh mắt của Nam vẫn tiếp tục dò xét khu vực chân tường lò sưởi giả. Gã đối thủ này rõ ràng đang nghi ngờ hành vi đột xuất của anh tại đây. Khang biết, nếu anh tiếp tục đối thoại kéo dài, phần gồ lên của cuốn sổ tay bìa da giấu sau lưng quần dưới áo blouse rất dễ bị lộ diện khi anh xoay người.


“Dạ... tôi hiểu rồi,” Khang cúi đầu, cố tình lảng tránh ánh mắt của Nam, thể hiện sự nhút nhát tột cùng. “Tôi xin lỗi vì đã tự ý vào đây ngoài giờ hành chính. Tôi sẽ quay về phòng trực ngay.”


“Biết thế thì tốt,” Lê Hoàng Nam hất hàm, vung chiếc bút Parker lên như một ám hiệu nhường đường đầy ngạo mạn. “Liệu mà thu dọn đồ đạc đi. Giám đốc Thụy đang cho rà soát lại toàn bộ chứng chỉ hành nghề của các bác sĩ mới đấy. Đừng để tôi phải thấy anh lảng vảng ở khu B này một lần nữa.”


Khang khẽ cúi người chào gã rồi chậm rãi bước qua người Lê Hoàng Nam hướng ra phía cửa chính của thư viện. Trong suốt quá trình di chuyển, anh giữ cho phần lưng luôn hướng về phía góc tối để che giấu vật chứng dưới áo blouse.


Tuy nhiên, ngay khi Khang vừa đặt tay lên nắm cửa gỗ, anh chợt nghe thấy một tiếng động khô khốc phát ra từ phía sau lưng.


*Cạch.*


Khang quay đầu lại một góc nhỏ. Dưới ánh nắng trưa nhợt nhạt, Lê Hoàng Nam đang đứng cúi người sát bên chiếc lò sưởi giả trang trí. Ngón tay gã đang miết nhẹ lên hàng gạch nung thứ ba – đúng vị trí viên gạch lỏng mà Khang vừa cạy mở.


Khang cảm thấy tim mình như thắt lại. Trên lớp bụi mỏng phủ đầy viên gạch nung màu đỏ, vết lau chùi bụi bẩn của ngón tay anh đã để lại một dấu vân tay sạch sẽ, tương phản hoàn toàn với lớp bụi xám xịt xung quanh.


Ánh mắt của Lê Hoàng Nam dừng lại ngay tại dấu vân tay đó. Gã nhíu mày, đưa ngón tay gõ nhẹ vào viên gạch lỏng, phát ra tiếng kêu rỗng tuếch của hốc tối bên trong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!