Đồng Minh Bóng Tối
Tiếng chốt cửa phòng 404 khẽ xoay một nhịp khô khốc, xé toạc bầu không khí vô trùng tĩnh lặng của đêm muộn.
Vũ Minh Khang không quay đầu lại. Đôi bàn tay thon dài, xương guộc của anh vẫn giữ nguyên tư thế kiểm tra ống truyền dịch cắm vào mu bàn tay gầy gò của tỷ phú Trịnh Hoàng Nam. Dưới lớp áo blouse trắng phẳng phiu, lồng ngực anh khẽ thắt lại. Khang áp dụng kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control), chủ động hít sâu một hơi qua đường mũi, giữ khí lại nơi đáy phổi trong đúng ba giây rồi từ từ thở ra bằng miệng. Nhịp tim của anh nhanh chóng được kéo từ tám mươi mốt lần xuống mức sáu mươi mốt lần một phút, ổn định và lạnh lùng như một mặt hồ không gợn sóng.
Cánh cửa gỗ sồi dày bản mở ra một khe hẹp. Ánh sáng vàng vọt từ hành lang chiếu vào, cắt ngang bóng tối của căn phòng biệt giam, kéo dài cái bóng gầy gò của Bác sĩ Trương Công Danh đổ lên nền gạch vinyl màu xám tro.
“Bác sĩ Khang?” Giọng nói của Danh vang lên, sắc mỏng và đầy vẻ soi mói quen thuộc. “Đêm hôm thế này anh vẫn chưa bàn giao ca trực sao? Tôi nhớ lịch trực của anh đã kết thúc từ mười một giờ đêm.”
Khang thong thả buông ống truyền dịch ra, quay người lại. Dưới gọng kính kim loại mảnh, đôi mắt sâu hoắm vì thiếu ngủ của anh nhìn thẳng vào Danh. Anh nhận diện ngay các biểu hiện co cơ quanh mắt và khóe miệng khẽ nhếch của đối phương – đó là biểu cảm của sự đố kỵ và nghi ngờ hành chính điển hình.
“Tôi đang điều chỉnh tần số âm thanh nền cho Chủ tịch Nam,” Khang cất giọng trầm ấm, đều đặn ở tần số thấp, hoàn toàn không có một chút dao động âm sắc nào thể hiện sự bối rối. “Tiếng quạt trần ở mức số ba đang tạo ra tiếng ồn trắng (White Noise) ở dải tần số phù hợp, giúp thùy trán của ông ấy giảm bớt trạng thái hưng phấn vô thức do tác dụng phụ của thuốc an thần liều cao. Anh xem, nhịp tim của ông ấy đã giảm từ sáu mươi hai xuống năm mươi tám lần một phút, biểu đồ điện tâm đồ đã ổn định lâm sàng.”
Danh khẽ khom người, tiến lại gần giường bệnh một bước. Cặp kính cận dày cộm của gã phản chiếu ánh sáng xanh lét từ màn hình máy thở Siemens. Gã nhìn chằm chằm vào khay dụng cụ inox của Khang, nơi thiết bị đo điện não đồ xách tay (EEG Mini) đã được tắt màn hình quét ngầm và ngụy trang khéo léo dưới những ống nghe y tế thông thường.
“Tiếng quạt trần quay lớn bất thường thế này mà anh gọi là liệu pháp trị liệu sao?” Danh mỉa mai, mũi gã khẽ hít hà như cố tìm kiếm một mùi hương lạ.
Khang biết Danh đang tìm kiếm điều gì. Mùi tỏi nhẹ đặc trưng của độc chất arsenic liều thấp vẫn phả ra mơ hồ trong hơi thở của tỷ phú Nam, nhưng tiếng quạt trần quay lộng gió ở mức số ba đã nhanh chóng phân tán luồng khí độc hại đó ra khắp phòng, khiến khứu giác của Danh hoàn toàn bị nhiễu loạn. Chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ – vật chứng thôi miên cốt lõi – lúc này đang nằm im lìm sâu trong túi áo blouse của Khang, được giữ chặt bằng một nút cài bảo vệ.
“Đây là phác đồ điều trị thính giác lâm sàng đã được Giáo sư Hiển phê duyệt trong đề tài nghiên cứu của tôi,” Khang điềm tĩnh đáp trả, sử dụng kỹ năng gài bẫy ngôn từ để áp đặt uy tín chuyên môn lên đối thủ. “Nếu bác sĩ Danh có nghi ngờ về tính khoa học của tiếng ồn trắng trong việc điều hòa nhịp tim bệnh nhân hôn mê, anh có thể gửi văn bản phản biện lên Hội đồng Y khoa vào sáng mai. Hiện tại, tôi yêu cầu giữ yên tĩnh tuyệt đối cho bệnh nhân.”
Danh khựng lại. Gã liếc nhìn biểu đồ nhịp tim ổn định trên máy đo, khóe miệng khẽ giật nhẹ vì tức tối. Gã không tìm thấy bất kỳ kẽ hở hành chính nào để bắt lỗi Khang.
“Được thôi, bác sĩ Khang,” Danh lùi lại phía cửa, giọng nói đầy vẻ đe dọa thầm lặng. “Nhưng tôi nhắc anh nhớ, Giám đốc Thụy và Trưởng ban an ninh Hải không thích những bác sĩ có quá nhiều ‘sáng kiến riêng’ ngoài giờ trực đâu. Liệu mà liệu hồn.”
Cánh cửa phòng 404 đóng sầm lại. Khang đứng im lặng trong bóng tối thêm hai phút, lắng nghe tiếng bước chân của Danh xa dần ngoài hành lang kính lạnh lẽo. Khi tiếng giày da hoàn toàn biến mất, anh mới khẽ thở phào, đưa tay lên day day hai bên thái dương đang đau nhức âm ỉ. Tác dụng phụ của việc thôi miên sâu gạt tiếng ồn trong phiên trị liệu nông vừa rồi đang bắt đầu tàn phá vỏ não thùy trán của anh, gây ra một cơn suy nhược thần kinh nhẹ.
Khang bước nhanh ra khỏi phòng 404, di chuyển theo những góc tối của hành lang để trở về phòng trực điều dưỡng chung dưới tầng trệt.
*Rung... rung...*
Chiếc điện thoại cá nhân trong túi quần Khang đột ngột rung mạnh liên tục. Anh rút máy ra, màn hình hiển thị một tin nhắn đa phương tiện từ một số máy lạ được mã hóa. Khang nhấn mở.
Đoạn video ngắn chỉ dài mười lăm giây hiện lên trước mắt anh. Dưới ánh sáng vàng vọt, ẩm mốc của một căn phòng trọ xập xệ Quận 5, em trai anh – Vũ Minh Hoàng – đang bị trói chặt vào một chiếc ghế gỗ cũ kỹ. Gương mặt Hoàng xanh xao, tóc tai bù xù đầy mồ hôi, khóe miệng rỉ máu và đôi mắt lộ rõ vẻ hoảng loạn tột độ. Một bàn tay xăm trổ thô bạo nắm tóc Hoàng giật ngược ra sau, để lộ chiếc thẻ sinh viên Đại học Y Dược bị xước nát đặt trên bàn.
“Anh trai mày có vẻ bận rộn ở Bạch Sa quá nhỉ?” Một giọng nói khàn đục, lạnh lùng của Lương Quốc Đạt vang lên từ phía sau camera. “Nhắc nó, khoản nợ gốc năm tỷ chưa tính lãi đang nhảy số từng ngày. Tao cho nó ba ngày để dứt điểm phần lãi suất đầu tiên, nếu không thì chuẩn bị nhận xác thằng em y khoa này dưới gầm cầu.”
Đoạn video kết thúc bằng tiếng khóc nghẹn ngào của Hoàng: “Anh ơi, cứu em...”
Khang siết chặt chiếc điện thoại đến mức những khớp ngón tay trắng bệch ra. Cơn giận dữ và nỗi bất lực tột cùng dâng lên như một luồng điện chạy dọc sống lưng anh. Năm tỷ đồng. Món nợ cờ bạc bịp do gã cậu ruột Nguyễn Văn Bình gài bẫy Hoàng đã trở thành một chiếc thòng lọng siết chặt cổ gia đình anh. Đạt không chỉ đòi tiền, gã đang dùng tính mạng của Hoàng để ép Khang phải đẩy nhanh tiến độ trích xuất mã khóa bảo mật của Quỹ y tế Hoàng Nam từ tiềm thức của tỷ phú Nam.
Nhưng Khang biết rõ, nếu không tìm thấy những ghi chép nghiên cứu cũ của cha mình – cố Bác sĩ Vũ Minh Sơn – về hệ thống phòng vệ tâm lý phức tạp mà ông từng thiết lập cho Nam mười năm trước, anh sẽ không bao giờ giải mã được mã khóa bảo mật kia mà không làm Nam bị đột quỵ chết não. Những tài liệu di vật đó chắc chắn đang được giấu ở một góc khuất nào đó trong Viện dưỡng lão Bạch Sa này.
Khang cần không khí để thở. Đầu óc anh đang quay cuồng trong một mê lộ không lối thoát. Anh bước ra khỏi khu hành chính, đi về phía bãi xe ca đêm phía sau viện dưỡng lão.
Đêm ngoại ô Quận 7 lạnh buốt. Sương mù dày đặc từ lòng sông Sài Gòn bốc lên, bao phủ lấy những bức tường cao ba mét giăng đầy rào kẽm gai của Bạch Sa, biến nơi này thành một ốc đảo biệt lập và u ám. Khang bước đi vô định giữa những hàng xe ôtô phủ bạt trắng xóa. Đầu óc anh mải mê phân tích các dữ liệu sóng não của Nam đến mức mất cảnh giác.
*Cạch.*
Khang vô tình chạm mạnh vào cạnh sắt của một chiếc xe bán tải, chiếc cặp tài liệu y tế trên tay anh tuột ra, rơi xuống nền bê tông ẩm ướt, làm văng tung tóe những tờ bệnh án giả lập.
“Ai đó?”
Một luồng ánh sáng chói mắt từ chiếc đèn pin công suất lớn đột ngột quét qua màn sương, chiếu thẳng vào gương mặt tái nhợt của Khang. Tiếng bước chân nặng nề nện xuống nền đất ẩm sát lại gần.
Khang khựng lại, tim anh đập mạnh một nhịp. Anh nhìn thấy bóng người gầy gò, da sạm nắng mặc đồng phục bảo vệ sờn cũ của Bạch Sa đang tiến lại. Đó là Ông Tư – người gác cổng phụ ca đêm. Trên môi ông vẫn ngậm điếu thuốc lá sâu kèn tỏa khói khét lẹt, chân đi đôi dép cao su mòn vẹt.
“Bác sĩ Khang đấy à?” Ông Tư hạ ánh đèn pin xuống, giọng nói khàn khàn đặc trưng của dân miền Tây sông nước. “Đêm hôm thế này không lo nghỉ ngơi đi, ra bãi xe làm gì cho lạnh?”
Khang cúi xuống, vội vã nhặt những tờ tài liệu vương vãi trên đất. Trong lúc vội vã, chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ trong túi áo blouse của anh bị tuột xích, rơi “bạch” xuống mặt đất ngay dưới ánh đèn pin của Ông Tư.
Ông Tư định cúi xuống nhặt giúp, nhưng ngay khi luồng ánh sáng đèn pin chạm vào lớp vỏ đồng chạm khắc hoa văn cổ điển của chiếc đồng hồ, bàn tay thô ráp, chai sần của ông bảo vệ già bỗng khựng lại giữa không trung. Đôi mắt già nua, đầy vết chân chim của ông mở to, đồng tử co rút lại vì kinh ngạc.
“Cái... cái đồng hồ này...” Giọng Ông Tư run lên bần bật, điếu thuốc lá trên môi suýt rơi xuống đất. “Cậu... cậu lấy cái này ở đâu ra?”
Khang lập tức đứng bật dậy, toàn thân rơi vào trạng thái phòng thủ cực hạn. Anh áp dụng kỹ thuật phân tích vi biểu cảm gương mặt, quét nhanh qua từng nếp nhăn trên mặt Ông Tư. Anh nhìn thấy sự kinh hoàng chân thực, nỗi xúc động dâng trào và một thoáng đau thương hiện rõ trong ánh mắt ông già, hoàn toàn không có nét gian xảo hay sự đắc ý của một kẻ gài bẫy do Thụy hay Hải phái đến.
“Đây là di vật của cha tôi,” Khang lạnh lùng đáp, bàn tay âm thầm chạm vào cạnh sắc của chiếc kẹp tài liệu inox, sẵn sàng đối phó nếu có biến cố.
“Cha cậu...” Ông Tư bước lên một bước, bàn tay run rẩy đưa lên như muốn chạm vào gương mặt Khang nhưng rồi lại rụt về. “Có phải... có phải là Bác sĩ Vũ Minh Sơn không?”
Khang im lặng trong ba giây, thính giác nhạy bén của anh lọc bỏ tiếng gió rít qua rào kẽm gai để lắng nghe nhịp thở dồn dập của Ông Tư. Nhịp thở của ông già rất nhanh nhưng nông, thể hiện sự kích động tinh thần tột độ do một ký ức cũ đột ngột ập về.
“Đúng thế,” Khang chậm rãi gật đầu. “Cha tôi là Vũ Minh Sơn.”
Ông Tư nghe xong, hai mắt bỗng đỏ hoe. Ông vội vàng tắt đèn pin, kéo Khang lùi sâu vào bóng tối của góc khuất giữa hai chiếc xe container phủ bạt, tránh xa tầm quét của chiếc camera hồng ngoại đang xoay đều trên cột đèn cao áp phía xa.
“Trời đất ơi... đúng là con trai của bác sĩ Sơn rồi,” Ông Tư thì thầm, giọng nghẹn ngào. “Gương mặt này... đôi mắt này... không sai vào đâu được. Cậu Khang, tôi là Tư... Ông Tư bảo vệ cổng phụ đây. Mười năm trước, nếu không có cha cậu cứu chữa tâm lý cho con gái tôi khỏi chứng trầm cảm hoang tưởng sau vụ tai nạn, và miễn toàn bộ viện phí cho nhà tôi, thì gia đình tôi đã nhảy sông tự tử từ lâu rồi. Bác sĩ Sơn là ân nhân cứu mạng của cả dòng họ tôi!”
Khang khẽ nới lỏng bàn tay đang siết chặt chiếc kẹp tài liệu. Một luồng cảm xúc ấm áp thầm lặng len lỏi vào lòng ngực anh giữa hiểm địa lạnh lẽo này. Cha anh – người chuyên gia thôi miên lâm sàng xuất chúng – dù đã nằm xuống mười năm, nhưng bóng mát y đức của ông vẫn còn gieo hạt giống lòng tốt ở nơi tăm tối nhất của Bạch Sa.
“Ông Tư,” Khang hạ giọng, hỏi thẳng vào vấn đề. “Tại sao ông lại làm bảo vệ ở đây? Ông biết những gì về mối liên hệ giữa cha tôi và tỷ phú Trịnh Hoàng Nam?”
Ông Tư rít một hơi thuốc sâu, ánh mắt nhìn ra màn sương mù u ám, giọng nói trầm xuống đầy lo sợ: “Mười năm trước, tôi làm tài xế xe tải cho tập đoàn Hoàng Nam. Sau khi bác sĩ Sơn mất trong vụ tai nạn xe hơi đầy nghi vấn đó, tôi bị sa thải không lý do. Vì mang ơn cha cậu, tôi đã xin vào đây làm bảo vệ ca đêm để âm thầm tìm hiểu sự thật. Tôi biết... cái chết của bác sĩ Sơn không phải là tai nạn giao thông tự nhiên đâu, cậu Khang ạ.”
Khang cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Manh mối đầu tiên về cái chết của cha anh cuối cùng đã xuất hiện từ một nhân chứng sống.
“Ông có bằng chứng gì không?” Khang gặng hỏi, bước lên một bước.
“Tôi không có bằng chứng giấy tờ,” Ông Tư lắc đầu, gương mặt hằn sâu nỗi bất lực. “Nhưng tôi biết, trước khi chết ba ngày, cha cậu đã gặp tỷ phú Nam tại phòng khám cũ Quận 5. Ông Sơn đã phát hiện ra một bí mật kinh hoàng về dòng thuốc thử nghiệm lâm sàng lỗi của Hoàng Nam Biotech gây tổn thương não người nghèo. Ông ấy định công bố tài liệu thì bị xe tải của băng đảng Đất Thép tông trúng. Thằng Đạt... chính gã Đạt em trai bà Hạnh đứng sau dàn dựng vụ đó!”
Lời nói của Ông Tư như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Khang, kết nối toàn bộ các mảnh ghép rời rạc bấy lâu nay. Món nợ năm tỷ của Hoàng, sự giam lỏng tỷ phú Nam tại phòng 404, và cái chết của cha anh mười năm trước – tất cả đều xuất phát từ một nguồn cơn duy nhất: sự tàn nhẫn vô độ của gia tộc Lương Mỹ Hạnh nhằm bưng bít tội ác y tế và thâu tóm đế chế sinh dược Hoàng Nam.
“Hiện tại, tôi đang thôi miên hồi quy sâu cho Chủ tịch Nam để tìm mã khóa bảo mật Quỹ y tế,” Khang tiết lộ một phần kế hoạch cho Ông Tư, quyết định đặt cược lòng tin vào người bảo vệ già mang nặng ơn nghĩa này. “Nhưng tôi cần tìm lại cuốn sổ tay chẩn đoán lâm sàng cũ của cha tôi. Vy nói cha tôi từng giấu nó ở một nơi nào đó trong viện dưỡng lão này trước khi mất.”
Ông Tư suy nghĩ trong giây lát, điếu thuốc trên môi lập tức được dập tắt dưới đế dép cao su để tránh phát ra ánh sáng đỏ nhạy cảm.
“Tôi biết chỗ đó,” Ông Tư khẽ khàng nói. “Trong thư viện cũ dành cho bệnh nhân ở tầng trệt khu B. Nơi đó chứa đầy sách vở y học cổ từ thời thành lập viện. Cha cậu ngày trước thường xuyên ngồi nghiên cứu ở góc lò sưởi giả trang trí của thư viện đó. Chắc chắn ông ấy đã giấu tài liệu ở quanh khu vực đó.”
“Đêm nay tôi sẽ lẻn vào thư viện,” Khang dứt khoát đưa ra quyết định, áp lực thời gian ba ngày của Đạt không cho phép anh chần chừ thêm một giây nào.
“Không được! Đêm nay tuyệt đối không được!” Ông Tư vội vàng nắm lấy vai Khang, giọng nói lộ rõ vẻ hốt hoảng. “Cậu chưa biết quy luật tuần tra của thằng Hải trưởng an ninh rồi. Đêm nay là ca tuần tra đặc biệt bằng chó nghiệp vụ béc-giê của đội bảo an. Chúng nó thả chó đi tuần quanh khu vực thư viện và kho dược từ một giờ đến ba giờ sáng. Cậu mò vào đó là bị cắn xé xác ngay lập tức, camera hồng ngoại ngoài trời cũng quét không sót một góc nào.”
Khang nhíu mày, nhận ra sự thiếu sót trong thông tin thực địa của mình. Nếu không có Ông Tư cảnh báo, anh đã rơi vào bẫy phong tỏa vật lý của Hải và bị phát hiện ngay lập tức, dẫn đến việc bị sa thải và tước bằng hành nghề trước khi kịp cứu em trai.
“Vậy tôi phải làm thế nào?” Khang hỏi, ánh mắt kiên định nhìn người bảo vệ già.
Ông Tư nhìn quanh một lượt để đảm bảo không có bóng dáng tuần tra nào của đội Hải, rồi thò tay vào túi quần bảo vệ rộng thùng thình. Ông rút ra một chùm chìa khóa bằng đồng rỉ sét, xộc xệch nhưng được buộc bằng một sợi dây dù màu đỏ rất chắc chắn.
Ông Tư cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của Khang, ấn chùm chìa khóa vào lòng bàn tay anh. Những cạnh kim loại sắc nhọn và lạnh lẽo của chiếc chìa khóa đồng khẽ cứa nhẹ vào da thịt Khang, mang theo một sức nặng vật lý và trách nhiệm vô hình.
“Cầm lấy chìa khóa này,” Ông Tư thì thầm vào tai Khang. “Đây là chìa khóa dự phòng của cửa phụ thư viện cũ phía sau hành lang kho dược. Giờ nghỉ trưa mai, từ mười hai giờ đến mười hai giờ mười lăm phút, khi bọn bảo vệ đổi ca trực và tập trung ăn cơm tại nhà ăn khu hành chính, camera hành lang khu B sẽ được Tuấn Anh tạm thời bảo trì trong năm phút. Đó là khoảng thời gian vàng duy nhất của cậu.”
Khang siết chặt chùm chìa khóa trong tay, cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay của người bảo vệ già truyền sang.
“Tôi biết các điểm mù của camera ngoài trời,” Ông Tư tiếp tục nói, dùng ngón tay vẽ nhanh một sơ đồ vô hình lên mặt cặp tài liệu y tế của Khang. “Cậu đi men theo hàng rào cây sanh phía sau nhà kho dược, rẽ trái vào lối cửa thoát hiểm phụ. Chỗ đó camera không quét tới do bị tán lá che khuất. Nhớ kỹ, chỉ có đúng mười lăm phút trước khi đội tuần tra ca trưa quay lại.”
Khang ngước mắt nhìn Ông Tư, sự kính trọng và lòng biết ơn dâng lên trong lòng anh. Giữa vực thẳm tăm tối của Bạch Sa, nơi lòng tham và sự phản bội ngự trị, anh đã tìm thấy một đồng minh bóng tối đích thực – một người bảo vệ già trung thành đứng ngoài vòng quay của tiền bạc và quyền lực.
“Cảm ơn ông, chú Tư,” Khang khẽ nói, danh xưng “chú Tư” vang lên đầy tự nhiên và kính trọng.
“Đi nhanh đi cậu Khang, đội Hải sắp đi tuần qua bãi xe rồi,” Ông Tư khẽ đẩy vai Khang hướng về phía lối hành lang phụ dẫn về phòng trực. “Hãy cẩn thận. Mạng sống của cậu và danh dự của bác sĩ Sơn đều nằm trong tay cậu.”
Khang gật đầu dứt khoát, đút chùm chìa khóa đồng vào túi áo blouse, bên cạnh chiếc đồng hồ quả quýt vẫn đang tích tắc gõ nhịp đều đặn. Anh bước nhanh vào bóng tối của hành lang kính, để lại người bảo vệ già đứng im lặng canh gác giữa màn sương mù dày đặc của đêm ngoại ô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!