Sóng Não Đầu Tiên
Đêm Nam Sài Gòn mười hai giờ khuya bỗng đổ một cơn mưa rào nhẹ, mang theo luồng khí ẩm ướt và mặn mòi từ những rạch nước ven sông sực thẳng vào các dãy hành lang kính của Viện dưỡng lão Bạch Sa. Ánh đèn neon dọc hành lang tầng bốn khu VIP đã được giảm độ sáng xuống mức tối thiểu, chuyển sang một màu vàng nhạt tù mù và ngột ngạt.
Vũ Minh Khang đứng im lặng trong phòng trực cá nhân, đôi mắt sâu hoắm nhìn chăm chằm vào chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ đang nằm im lìm trong lòng bàn tay. Tiếng tích tắc đều đặn, cơ học của bánh răng vang lên giòn giã trong không gian tĩnh mịch. Đây là di vật duy nhất của cha anh, cố Bác sĩ Vũ Minh Sơn, người đã qua đời trong một vụ tai nạn mười năm trước đầy uẩn khúc. Mỗi nhịp gõ của nó phát ra ở tần số đúng 1Hz – một nhịp độ hoàn hảo để dẫn dụ thính giác của con người đi vào trạng thái thư giãn sâu.
*Cạch.*
Tiếng chốt cửa phòng trực khẽ xoay nhẹ. Lê Mai Anh bước vào, gương mặt thanh tú của cô y tá trẻ hơi tái đi dưới ánh đèn vàng. Cô vẫn mặc bộ đồng phục xanh nhạt của Bạch Sa, hai tay siết chặt cuốn sổ tay nhỏ màu đen trước ngực như một tấm khiên bảo vệ vô hình.
“Anh Khang,” Mai Anh thì thầm, giọng run rẩy nhưng kiên định. “Y tá trưởng Nga đã xuống phòng trực chung dưới tầng trệt để bàn giao ca trực đêm. Tôi đã khóa quyền truy cập lịch sử camera hành lang tầng bốn trong vòng hai mươi phút dưới danh nghĩa bảo trì kỹ thuật định kỳ. Nhưng anh phải nhanh lên. Bác sĩ Trương Công Danh – phụ tá của Thụy – đêm nay phụ trách tuần tra đột xuất các phòng VIP. Gã đó rất thích soi mói.”
Khang ngước mắt nhìn Mai Anh, sự điềm tĩnh lạnh lùng thường ngày của anh khẽ dịu lại. Anh áp dụng kỹ thuật đọc vị vi biểu cảm, nhận thấy cơ vai của cô khẽ hạ xuống, hơi thở tuy nhanh nhưng không còn đứt quãng. Cô đã thực sự đứng về phía anh, đặt cược cả danh dự nghề nghiệp vào ca thôi miên mạo hiểm này.
“Cảm ơn cô, Mai Anh,” Khang gật đầu dứt khoát. “Tôi chỉ cần mười lăm phút để kiểm tra phản xạ vỏ não của Chủ tịch Nam. Cô hãy ở lại phòng trực cảnh giới, nếu có tiếng bước chân của Danh ở đầu hành lang, hãy dùng bộ đàm nội bộ nháy máy hai lần cho tôi.”
Khang đút chiếc đồng hồ quả quýt vào túi áo blouse, cầm lấy khay dụng cụ nhỏ chứa thiết bị đo điện não đồ xách tay (EEG Mini) đã kết nối sẵn Bluetooth với điện thoại cá nhân, rồi thầm lặng bước ra hành lang.
Không khí bên ngoài lạnh lẽo và vô trùng. Khang di chuyển nhanh chóng dọc theo bức tường kính, tránh những góc quét tĩnh của camera hành lang dù biết Tuấn Anh đã tạm thời đóng băng hình ảnh. Anh tiếp cận cửa phòng 404, quét thẻ từ nhân viên. Một tiếng “xạch” nhẹ vang lên, cánh cửa gỗ sồi mở ra, đưa anh vào không gian trắng toát của phòng biệt giam.
Tỷ phú Trịnh Hoàng Nam vẫn nằm bất động trên giường bệnh, gương mặt hốc hác nhợt nhạt dưới ánh sáng mờ của màn hình máy thở Siemens. Tiếng rì rì cơ học của máy thở và tiếng bíp chậm rãi của máy đo điện tâm đồ tạo nên một thứ nhịp điệu đơn điệu, lạnh lùng như đang đếm ngược sự sống của ông.
Khang bước lại gần giường, đặt khay dụng cụ xuống. Anh cúi người, ghé sát tai vào ngực Nam để thực hiện kỹ năng Lắng nghe nhịp tim (Cardiac Listening). Nhịp tim của Nam lúc này là sáu mươi hai lần một phút, tiếng tâm thu mờ nhạt và kéo dài bất thường – một biểu hiện lâm sàng rõ rệt của tình trạng nhiễm độc arsenic liều thấp làm suy giảm tuần hoàn mạch vành.
“Chúng ta bắt đầu thôi, thưa Chủ tịch,” Khang thì thầm vào tai Nam.
Anh lấy các điện cực siêu nhỏ của thiết bị EEG Mini, nhẹ nhàng dán lên hai bên thùy thái dương và vùng trán của tỷ phú. Trên màn hình điện thoại của Khang đặt trong khay, ứng dụng phân tích sóng não lập tức hiển thị một đường đồ thị dao động nhanh, sắc nhọn và hỗn loạn ở dải tần số 18Hz. Đó là Trạng thái Sóng Beta – biểu hiện của sự căng thẳng thần kinh cực độ và phản xạ phòng vệ vô thức của vỏ não đang hoạt động hết công suất.
Khang nhíu mày. Nam đang hôn mê sâu về mặt lâm sàng, nhưng vỏ não của ông lại đang ở trạng thái phòng vệ tuyệt đối. Đây chính là hậu quả của chất ức chế thần kinh Haloperidol-X cực mạnh mà Thụy đã tiêm hàng ngày. Hóa chất này hoạt động như một chiếc “Khóa hóa dược”, làm đông cứng các liên kết synapse thần kinh ở thùy trán, ngăn cản mọi nỗ lực truy cập vào vùng ký ức dài hạn chứa mã khóa bảo mật.
Nếu Khang cố tình dùng bạo lực ngôn từ để ép Nam đi sâu vào trạng thái thôi miên hồi quy ngay lúc này, sự xung đột giữa dòng hóa chất ức chế và phản xạ kích thích thính giác sẽ gây ra một cơn co thắt mạch máu não cấp tính, dẫn đến đột quỵ lâm sàng vĩnh viễn cho bệnh nhân.
Khang biết mình phải đi từng bước cực kỳ cẩn trọng. Đầu tiên, anh cần vô hiệu hóa các kích thích thính giác nhiễu loạn ngoài môi trường. Khang ngước nhìn chiếc quạt trần ba cánh màu trắng đang quay đều đều trên trần phòng bệnh phát ra tiếng “vù vù” trầm thấp. Anh bước lại gần bảng điều khiển, điều chỉnh tốc độ quạt lên mức số ba. Tiếng gió quay đều đặn lập tức lấp đầy căn phòng, bao phủ lên tiếng bíp của máy đo tim và tiếng rì rầm ngoài hành lang.
Đây là kỹ thuật Tạo ảo giác âm thanh nền (White Noise). Tiếng ồn trắng từ cánh quạt sẽ làm mờ đi các tần số âm thanh sắc nhọn, giúp thùy trán của Nam giảm bớt trạng thái kích thích vô thức.
Khang quay lại giường bệnh, ngồi xuống chiếc ghế bành sát đầu giường Nam. Anh lấy chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ ra, mở nắp cơ học. Tiếng tích tắc “tách, tách, tách” vang lên đều đặn ở tần số 1Hz, hòa lẫn hoàn hảo vào tiếng vù vù của quạt trần.
Khang bắt đầu áp dụng kỹ thuật Đồng bộ hơi thở (Respiratory Sync). Anh nhắm mắt, điều chỉnh nhịp thở của chính mình chậm lại, hít sâu qua đường mũi trong bốn giây, giữ hơi thở lại ba giây, rồi thở ra nhẹ nhàng trong bốn giây. Anh lặp lại quy trình này năm lần cho đến khi nhịp tim của chính mình hạ xuống mức năm mươi tám lần một phút ổn định tuyệt đối. Sau đó, anh ghé sát vào tai Nam, bắt đầu cất giọng nói trầm ấm, đều đặn và có tần số rung thấp:
“Hãy lắng nghe tiếng mưa ngoài cửa sổ, thưa Chủ tịch... Tiếng mưa rơi trên lá cây... đều đặn... nhẹ nhàng... Tiếng quạt trần quay trên đầu ông... vù vù... ấm áp... Và tiếng gõ của thời gian... tách... tách... tách...”
Khang vừa nói vừa dùng ngón tay trỏ gõ nhẹ, đều đặn theo nhịp 1Hz lên mu bàn tay gầy gò của Nam. Sự kết hợp giữa dẫn dụ thính giác từ tiếng đồng hồ và kích thích xúc giác đồng bộ bắt đầu tạo ra một làn sóng cộng hưởng vô thức.
Trên màn hình điện thoại, đường đồ thị sóng não của Nam bắt đầu có sự thay đổi. Các đỉnh sóng nhọn hoắt của dải Beta từ 18Hz bắt đầu thấp dần, giãn rộng ra và chuyển dịch về dải tần số 14Hz. Vỏ não của Nam đang bắt đầu buông bỏ lớp phòng vệ cơ học.
“Hãy để hơi thở của ông trôi theo tiếng gõ... Hít vào sự tĩnh lặng... Thở ra những mệt mỏi... Đúng thế... Cơ mặt của ông đang giãn ra... Hai mắt ông đang nhắm lại dưới một làn sương mù nhẹ... an toàn và bình yên...”
Giọng nói của Khang dịu dàng nhưng mang một uy lực dẫn dắt tinh thần mạnh mẽ. Anh đang cố gắng thiết lập một “Safe Zone” – vùng an toàn tâm lý trong tiềm thức của Nam để bảo vệ ông trước khi chạm vào vùng ký ức bị tổn thương.
Nhịp tim của Nam hiển thị trên máy đo bắt đầu giảm từ sáu mươi hai xuống năm mươi tám lần một phút. Các cơ mặt co rút quanh khóe mắt của ông dần thả lỏng hoàn toàn. Trên màn hình EEG Mini, đường sóng não chuyển sang một màu xanh lam dịu mát, hiển thị các đường hình sin đều đặn ở dải tần số 10Hz.
Trạng thái Sóng Alpha – Thư giãn nông đã được thiết lập thành công.
Khang khẽ thở phào, một giọt mồ hôi lạnh rịn ra trên trán anh bốc hơi nhanh chóng trong phòng máy lạnh. Đây là ngưỡng cửa đầu tiên anh đạt được sau bao ngày chuẩn bị. Sóng Alpha cho phép tiềm thức của Nam bắt đầu tiếp nhận các gợi ý dẫn dụ nông, giúp ông tạm thời thoát khỏi sự khống chế của cơn hôn mê do thuốc.
“Bây giờ, hãy cho tôi biết... ông đang đứng ở đâu trong sương mù, thưa Chủ tịch?” Khang thì thầm, giọng nói gài bẫy ngôn từ nhẹ nhàng.
Khóe môi nhợt nhạt của Nam khẽ mấp máy. Máy đo điện tâm đồ bỗng dao động nhẹ.
“Ngọn lửa... ngọn lửa đang cháy...” Một giọng nói thầm thì, khàn đặc và đứt quãng phát ra từ lồng ngực hốc hác của vị tỷ phú. “Chiếc xe... mẹ ơi... chiếc xe đang cháy...”
Khang giật mình. Đồng tử của anh co rút lại khi nhìn vào màn hình EEG. Đường sóng Alpha lập tức bị bẻ gãy, thay thế bằng những xung nhọn hoắt biên độ lớn xuất hiện đột ngột ở thùy thái dương. Nhịp tim của Nam vọt lên bảy mươi tám lần một phút.
Nam đang chạm vào “Khóa chấn thương” – vết thương tâm lý sâu nhất đời ông liên quan đến vụ tai nạn cháy xe năm xưa. Đồng thời, dòng Haloperidol-X trong máu lập tức phản ứng ngược lại sự kích thích thần kinh này, tạo ra một rào cản hóa học đông cứng thùy trán.
Khang cố gắng đưa giọng nói trầm xuống để xoa dịu: “Hãy lùi lại, thưa Chủ tịch... Hãy quay về phía bãi biển bình yên... Tránh xa ngọn lửa...”
Nhưng vô ích. Thùy trán của Nam bị đông cứng quá dày bởi độc chất. Không có chất đối kháng để giải phóng khóa hóa dược, Nam không thể đi sâu hơn xuống dải sóng Theta để trích xuất mã khóa mà không bị co giật lâm sàng. Khang cảm nhận được một cơn đau nhói âm ỉ xuất hiện ở hai bên thái dương của chính mình – phản phệ thần kinh nhẹ do anh phải tập trung thính giác cực hạn để lọc tiếng ồn ngoài hành lang và giữ liên kết thôi miên.
Anh biết mình phải dừng phiên thôi miên ở ngưỡng Alpha này để bảo vệ tính mạng cho Nam. Khang nhanh chóng dùng kỹ thuật thoát nhanh, gõ nhịp đồng hồ chậm lại và nói dứt khoát:
“Khi tôi đếm từ một đến ba, ông sẽ mở mắt ra và cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng... Một... hơi thở đều đặn... Hai... sương mù tan đi... Ba!”
*Bíp... bíp... bíp...*
Nhịp tim của Nam hạ dần về mức sáu mươi hai ổn định. Đường sóng não trên điện thoại quay trở lại trạng thái phẳng lặng của cơn hôn mê lâm sàng thông thường. Khang nhanh tay tắt ứng dụng EEG, tháo các điện cực trên thái dương Nam cất vào túi áo blouse.
*Rè... rè...*
Tiếng bộ đàm nội bộ trong túi áo Khang bỗng nháy lên hai tiếng khàn đục, khô khốc.
Tín hiệu cảnh báo của Mai Anh.
Khang lập tức đứng bật dậy, tim anh đập mạnh một nhịp. Anh nhanh chóng gạt công tắc quạt trần quay trở lại mức số một bình thường, dọn dẹp khay inox dụng cụ và đứng thẳng lưng sát bên giường bệnh của Nam, đóng vai một bác sĩ đang kiểm tra ống truyền dịch ca đêm.
Tiếng bước chân đều đặn, nặng nề của đế giày da nện xuống sàn vinyl ngoài hành lang đang tiến lại gần phòng 404.
Bác sĩ Trương Công Danh.
Khang áp dụng kỹ thuật kiểm soát nhịp tim tự thân, hít sâu giữ hơi thở để ép nhịp tim xuống mức sáu mươi lần một phút, giữ cho gương mặt mình hoàn toàn lạnh lùng và chuyên nghiệp dưới ánh đèn vàng mờ tối.
Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng 404.
Qua tấm kính quan sát cường lực nhỏ trên cánh cửa gỗ sồi, bóng người hơi khom của Danh hiện lên in bóng xuống nền nhà. Cặp kính cận dày cộm của gã phản chiếu ánh đèn neon ngoài hành lang lấp loáng đầy nghi kỵ. Danh đứng im lặng ngoài cửa, đầu khẽ nghiêng sang một bên như đang cố gắng lắng nghe xem có tiếng động lạ nào phát ra từ bên trong căn phòng biệt giam của vị tỷ phú.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!