Nhạc nềnGrief

Căn Phòng Số 404

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hành lang kính của Viện điều dưỡng Bạch Sa lúc mười giờ sáng im ắng một cách đáng sợ. Ánh nắng rực rỡ của vùng ven Nam Sài Sài Gòn xuyên qua những tấm kính cường lực dày, hắt xuống sàn vinyl màu xám tro những vệt sáng sắc cạnh nhưng không mang lại chút hơi ấm nào. Vũ Minh Khang bước đi thầm lặng, tiếng đế giày cao su mềm của anh hoàn toàn bị triệt tiêu trên mặt sàn vô trùng. Chiếc áo blouse trắng mới tinh, phẳng phiu nhưng còn vương mùi hóa chất tẩy rửa công nghiệp bao bọc lấy dáng người gầy guộc của anh. Trên ngực áo, chiếc thẻ nhân viên y tế mang tên "Bác sĩ Vũ Minh Khang" khẽ đung đưa theo từng nhịp bước.


Khang đưa ngón tay trỏ lên khẽ đẩy gọng kính cận kim loại mảnh, đôi mắt sâu hoắm vì thiếu ngủ nheo lại khi nhìn về phía cuối hành lang tầng bốn khu VIP. Nơi đó, cánh cửa gỗ sồi gụ sẫm màu của Phòng biệt giam số 404 đang hiện ra như một dấu chấm hết lạnh lẽo. Trịnh Ngọc Vy đã không hề phóng đại khi miêu tả nơi này như một ngôi mộ kiên cố dành cho người sống. Để đến được đây, Khang đã phải lách qua ba trạm gác an ninh, chịu đựng ánh mắt dò xét như muốn lột trần của Nguyễn Văn Hải, và ký vào bản cam kết bảo mật thông tin y tế đầy tính đe dọa của Bác sĩ Thụy.


Anh dừng lại trước cánh cửa phòng 404. Một chiếc camera hình cầu màu đen gắn trên trần hành lang đang chĩa thẳng vào lưng anh, ánh đèn LED đỏ nhấp nháy như một con mắt quỷ không bao giờ nhắm. Khang áp dụng kỹ thuật Heart Control, chủ động hít sâu qua đường mũi, giữ hơi thở lại trong lồng ngực ba giây để ép nhịp tim từ tám mươi lần xuống mức sáu mươi mốt lần một phút ổn định tuyệt đối. Anh biết, bất kỳ một biểu hiện sinh học bất thường nào của anh lúc này cũng sẽ bị phòng an ninh trung tâm ghi nhận.


Khang đưa thẻ từ nhân viên lên đầu đọc gắn sát mép cửa. Một tiếng "tít" khô khốc vang lên, kèm theo tiếng xạch nhẹ của chốt khóa cơ học tự động lùi lại. Anh đẩy cửa bước vào, nhanh chóng khép hờ cánh cửa phía sau để cách ly với thế giới bên ngoài.


Không gian bên trong phòng 404 được bao phủ bởi một màu trắng toát đến nhức mắt. Bốn bức tường được sơn lớp sơn chống bám bẩn đặc biệt, không hề treo bất kỳ một bức tranh hay vật trang trí nào. Giữa phòng, trên chiếc giường bệnh đa chức năng điều khiển bằng điện, tỷ phú Trịnh Hoàng Nam nằm bất động. Cơ thể của vị tài phiệt sinh dược từng thâu tóm nửa thị trường dược phẩm phía Nam giờ đây chỉ còn là một bộ khung xương hốc hác, nhợt nhạt dưới lớp chăn bông mỏng màu trắng. Mái tóc ông bạc trắng, xơ xác như cỏ dại mùa khô, làn da tay mỏng dính, lộ rõ những đường gân xanh tím chằng chịt dưới các ống truyền dịch.


Khang bước lại gần giường bệnh, tiếng rì rì đều đặn của máy thở Siemens và tiếng bíp chậm rãi, lạnh lùng của máy đo điện tâm đồ là những âm thanh duy nhất tồn tại trong căn phòng này. Anh đặt chiếc khay inox đựng dụng cụ chẩn đoán xuống bàn phụ, đôi mắt sắc bén bắt đầu quét dọc cơ thể người bệnh.


Khang cúi xuống, áp dụng kỹ năng Lắng nghe nhịp tim (Cardiac Listening) bằng cách ghé sát tai vào vùng trước tim của Nam. Anh lọc bỏ tiếng rít của máy thở, tập trung toàn bộ thính giác vào tiếng đập của cơ tim. Tiếng tâm thu mờ nhạt, nhịp tim dao động không đều ở mức sáu mươi bốn lần một phút, thỉnh thoảng xuất hiện những quãng nghỉ bất thường đầy nguy hiểm.


Nhưng điều khiến đồng tử của Khang co rút lại chính là mùi hương lơ lửng trong không khí ngay sát gương mặt hốc hác của vị tỷ phú. Giữa mùi cồn y tế và mùi nước xịt phòng hương bạc hà nồng nặc, Khang ngửi thấy một mùi hương cực kỳ đặc trưng, thoảng nhẹ nhưng vô cùng bền bỉ: mùi tỏi nhẹ phả ra từ hơi thở sâu của người bệnh.


Kỹ năng Nhận biết độc chất qua hơi thở được cha anh truyền dạy năm xưa lập tức đưa ra câu trả lời trong não bộ Khang như một tia chớp: Ngộ độc thạch arsenic (thạch tín) liều thấp tích tụ lâu ngày.


Khang đứng thẳng dậy, lồng ngực anh thắt chặt lại vì kinh hoàng. Arsenic liều thấp khi được đưa vào cơ thể qua đường ăn uống hàng ngày sẽ không gây ra cái chết ngay lập tức để tránh sự điều tra của pháp y. Nó sẽ tàn phá dần dần hệ thần kinh trung ương, gây ra các triệu chứng mệt mỏi, mất phương hướng, run rẩy cơ bắp, và cuối cùng là trạng thái sa sút trí tuệ giả lập trước khi đẩy nạn nhân vào cơn hôn mê sâu do suy đa tạng. Đây chính là lý do vì sao bệnh án của Nam tại Bạch Sa bị Thụy ghi khống là sa sút trí tuệ thể nặng tiến triển thành hôn mê đột quỵ.


"Lương Mỹ Hạnh... Bác sĩ Thụy..." Khang thầm gọi tên hai kẻ chủ mưu trong đầu, nắm tay anh siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Họ không chỉ giam lỏng Trịnh Hoàng Nam để thâu tóm tập đoàn, mà đang giết chết ông từng ngày một cách hợp pháp ngay dưới sự giám sát của hệ thống y tế tư nhân cao cấp này.


Khang nhanh chóng lấy một ống nghiệm thủy tinh nhỏ từ trong túi áo, định tiếp cận nang tóc của Nam để lấy mẫu kiểm nghiệm độc chất. Nang tóc là nơi lưu trữ dư lượng arsenic hoàn hảo nhất, một bằng chứng vật lý không thể chối cãi trước tòa án.


*Cạch.*


Tiếng tay nắm cửa xoay mạnh đột ngột vang lên.


Khang giật mình, nhưng phản xạ lâm sàng cực nhanh giúp anh giữ tay không hề run rẩy. Anh nhanh chóng thả ống nghiệm vào trong khay inox, đứng thẳng lưng, hai tay đút vào túi áo blouse, xoay người lại đối diện với cửa phòng ngay khi cánh cửa mở toang.


Y tá trưởng ca ngày Lê Thị Nga bước vào. Người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi này có vóc dáng cao gầy, mặc bộ đồng phục điều dưỡng màu xanh đậm phẳng phiu không một nếp nhăn. Mái tóc của cô ta được búi chặt phía sau gáy dưới chiếc mũ y tế, gương mặt lạnh lùng không một chút cảm xúc, và đôi mắt sắc sảo đầy nghi kỵ đang nhìn thẳng vào Khang qua cặp kính cận gọng nhựa đen dày.


"Bác sĩ Khang," giọng của Nga sắc mỏng, lạnh lùng và đầy tính chất vấn. "Hôm nay không có lịch trị liệu tâm lý của Chủ tịch Nam trong phác đồ ca ngày. Anh vào đây ngoài giờ trực để làm gì?"


Khang không hề né tránh ánh mắt của Nga. Anh áp dụng kỹ thuật đọc vị vi biểu cảm gương mặt, nhận thấy cơ quanh khóe miệng của Nga khẽ co rút nhẹ khi cô ta nhìn vào chiếc khay dụng cụ của anh. Cô ta đang cảnh giác ở mức tối đa. Đây chính là tai mắt trực tiếp của bà cả Lương Mỹ Hạnh cài cắm tại phòng 404.


"Chào chị Nga," Khang cất giọng trầm ấm, chậm rãi và đều đặn, hoàn toàn làm chủ tần số âm thanh của mình để xoa dịu sự căng thẳng trong phòng. "Tôi đang tiến hành khảo sát môi trường thính giác lâm sàng của phòng bệnh."


Nga nhíu mày, bước thêm một bước về phía giường bệnh, đứng chắn giữa Khang và tỷ phú Nam. "Khảo sát môi trường thính giác? Bạch Sa không có quy trình nào mang tên như thế dành cho bác sĩ tâm lý."


"Đó là vì phác đồ thôi miên hồi quy sâu của tôi khác biệt với các phương pháp trị liệu thông thường, chị Nga," Khang giải thích, giọng anh pha chút nghiêm túc của một chuyên gia học thuật. "Để đưa một bệnh nhân đang hôn mê sâu như Chủ tịch Nam vào trạng thái sóng não Alpha thả lỏng, tôi bắt buộc phải đo lường chính xác các tần số âm thanh nền trong phòng. Tiếng rít đều đặn ở tần số năm mươi héc của máy thở Siemens, tiếng bíp của máy đo điện tâm đồ, thậm chí là tiếng gió rít qua khe cửa kính cường lực kia. Tất cả những âm thanh đó đều là những kích thích giác quan vô thức có thể phá vỡ vùng an toàn tâm lý của bệnh nhân khi tôi bắt đầu dẫn dụ sóng não. Nếu không khảo sát trước để thiết lập tần số nhịp gõ đồng hồ tương thích, phiên trị liệu sẽ thất bại hoàn toàn."


Nga nhìn chằm chằm vào Khang, ánh mắt cô ta lướt dọc từ gương mặt điềm tĩnh của anh xuống chiếc thẻ nhân viên y tế trên ngực áo. Sự hoài nghi trong mắt cô ta không hề giảm đi.


"Anh Khang," Nga nói, giọng nói lạnh đi vài phần. "Tôi đã làm việc ở khoa VIP này mười năm. Tôi biết rõ những kẻ cố tình dùng các lý thuyết cao siêu để lách luật viện dưỡng lão thường có mục đích gì. Đưa thẻ nhân viên của anh cho tôi kiểm tra."


Nga chìa bàn tay đeo găng cao su y tế ra trước mặt Khang. Khang khẽ thở dài trong lòng. Anh biết Nga đang cố tình tìm kiếm một kẽ hở hành chính để báo cáo cho Thụy trục xuất anh ngay lập tức. Anh đưa tay lên ngực, tháo chiếc thẻ nhân viên ra giao cho cô ta.


Nga giật lấy chiếc thẻ, đút vào máy quét cầm tay mang theo bên hông. Màn hình máy quét hiển thị dòng chữ màu xanh lá cây xác nhận danh tính hợp lệ, nhưng Nga vẫn chưa chịu buông tha. Cô ta bước lại gần khay inox dụng cụ của Khang, dùng đầu ngón tay lật giở chiếc ống nghe và chiếc búa phản xạ y tế.


"Trong khay này có gì nữa không?" Nga hỏi, mắt liếc xéo về phía túi áo blouse của Khang.


"Chỉ có các công cụ chẩn đoán phản xạ thần kinh thông thường, thưa y tá trưởng," Khang trả lời, anh chủ động lùi lại một bước để thể hiện sự hợp tác vô hại. "Nếu chị không tin, tôi có thể mời Bác sĩ Thụy đến đây để trực tiếp giám định phác đồ khảo sát âm thanh này."


Việc Khang chủ động nhắc đến Thụy làm Nga khẽ khựng lại. Cô ta biết Thụy đã ký hợp đồng cho phép Khang điều trị dưới sự bảo lãnh của Vy, và việc làm căng thẳng quá mức khi chưa có bằng chứng vật lý rõ ràng sẽ khiến Thụy gặp rắc rối với ái nữ tập đoàn.


"Không cần làm phiền Giám đốc," Nga trả lại chiếc thẻ cho Khang, giọng nói vẫn đầy tính đe dọa. "Nhưng từ ngày mai, mọi ca vào phòng 404 của anh phải được đăng ký trước ba mươi phút bằng văn bản gửi cho tôi. Bây giờ, yêu cầu anh rời phòng lập tức. Đã đến giờ tôi tiêm thuốc định kỳ cho Chủ tịch."


Nga vừa nói vừa quay lưng lại phía tủ thuốc đầu giường, lấy ra một lọ thủy tinh nhỏ chứa dung dịch không màu – lọ thuốc Haloperidol-X cực độc mà Thụy dùng để khóa chặt ký ức của Nam.


Khang siết chặt nắm tay trong túi áo. Anh biết nếu anh rời đi lúc này, Nam sẽ tiếp tục bị đầu độc thêm một liều lượng lớn, tàn phá các tế bào não thùy trán đến mức không thể phục hồi. Nhưng anh không thể phản kháng vật lý, anh đang ở trong hiểm địa của đối thủ.


*Cạch.*


Cửa phòng 404 một lần nữa mở ra. Lê Mai Anh, nữ y tá trẻ của ca trực, bước vào với vẻ mặt hớt hải.


"Chị Nga!" Mai Anh cất giọng run rẩy, hơi thở gấp gáp. "Có... có ca cấp cứu nhẹ ở sảnh tầng trệt. Một bệnh nhân VIP ở phòng ba lẻ hai bị kích động tâm thần đột ngột, đang đập phá đồ đạc. Bảo vệ Hải yêu cầu chị xuống hỗ trợ giải quyết hồ sơ hành chính khẩn cấp."


Nga quay phắt người lại, lông mày nhíu chặt đầy bực bội. "Đám bảo vệ ăn hại đó không biết tự xử lý bằng thuốc an thần à?"


"Dạ, người nhà bệnh nhân đó là cổ đông lớn của tập đoàn, họ không cho phép tiêm thuốc khi chưa có chữ ký duyệt của y tá trưởng ca ngày," Mai Anh giải thích, mắt cô khẽ liếc qua Khang trong một tích tắc cực kỳ ngắn ngủi.


Khang áp dụng kỹ năng đọc vị nói dối, nhận thấy hướng mắt của Mai Anh khẽ liếc sang phải rồi cụp xuống dưới, hai vai cô hơi co lại. Cô đang nói dối để giải vây cho anh.


Nga thở dài đầy giận dữ. Cô ta đặt lọ thuốc xuống khay y tế đầu giường, quay sang nhìn Khang bằng ánh mắt cảnh cáo tột cùng. "Anh Khang, đi ra ngoài cùng tôi. Mai Anh, cô ở lại trông chừng phòng bốn lẻ bốn, tuyệt đối không cho phép ai chạm vào bệnh nhân khi tôi chưa quay lại."


"Dạ em biết rồi, chị Nga," Mai Anh cúi đầu vâng lời lễ phép.


Khang thu dọn khay dụng cụ của mình, bước đi sau Nga ra phía cửa phòng. Khi đi ngang qua Mai Anh, anh khẽ gật đầu nhẹ như một lời cảm ơn thầm lặng.


Nga bước nhanh ra ngoài hành lang, tiếng gót giày của cô ta nện xuống sàn kính vang lên những tiếng cồm cộp đầy giận dữ. Khang bước theo sau, nhưng ngay khi bước qua ngưỡng cửa, anh vô thức quay đầu lại nhìn qua khe kính cường lực nhỏ trên cánh cửa phòng 404.


Bên trong căn phòng trắng toát lạnh lẽo, Mai Anh đang tiến lại gần giường bệnh của tỷ phú Nam để kiểm tra đường truyền dịch. Khang nheo mắt lại, tập trung toàn bộ khả năng quan sát hình ảnh hoàn hảo của mình.


Anh nhìn thấy Mai Anh lén lút liếc mắt nhìn ra phía cửa phòng để đảm bảo Nga đã đi xa. Sau đó, cô nhanh chóng thọc tay vào túi áo đồng phục, lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ màu đen sờn cũ. Mai Anh lật nhanh cuốn sổ, cầm chiếc bút bi nhỏ dắt trên ngực áo, khẽ ghi chép lại các chỉ số nhịp tim và huyết áp thực tế đang hiển thị trên màn hình máy đo của Nam – những chỉ số sinh học biến động bất thường vốn bị Thụy ra lệnh xóa sạch trên hệ thống lưu trữ điện tử của viện.


Khang đứng sững lại ngoài hành lang trong một giây. Lồng ngực anh khẽ rung lên một nhịp đập mạnh mẽ.


Nữ y tá trẻ Lê Mai Anh không hề vô can hay nhút nhát như vẻ bề ngoài của cô. Cô có lương tâm nghề nghiệp, và cô đang âm thầm ghi chép lại những chứng cứ y tế ngoại phạm của Nam để tự bảo vệ bản thân hoặc chờ đợi một cơ hội phơi bày sự thật ra ánh sáng.


Ánh mắt của Mai Anh khẽ chạm vào mắt Khang qua khe kính cường lực trong một giây ngắn ngủi trước khi cô vội vã cất cuốn sổ tay vào túi áo và quay đi, để lại trong tâm trí anh một tia sáng hy vọng giữa mê lộ tăm tối của Bạch Sa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!