Điệp Viên Hai Chiều
Cơn bão số năm vẫn điên cuồng cào xé bầu trời bán đảo Thanh Đa, trút những trận mưa như roi quất sầm sập xuống mái lá sờn rách của căn chòi bỏ hoang. Trong không gian tối tăm, ngọn lửa từ chiếc đèn dầu đặt trên phản gỗ khẽ chao nghiêng, hắt lên gương mặt của Vũ Minh Khang. Ngoại hình mới của anh – mái tóc cắt ngắn sát da đầu và cặp kính gọng nhựa đen dày cộm – hoàn toàn rũ bỏ vẻ tri thức nhã nhặn ngày trước, biến anh thành một kẻ ẩn dật lạnh lùng của khu ổ chuột ven sông. Khang khẽ ho khan, lau vệt máu khô trên khóe môi rách. Mùi thuốc Bắc ngai ngái đặc trưng của khu phố cổ Quận 5 bám trên vạt áo khoác gió của anh khẽ bốc lên, hòa lẫn với mùi cồn sát trùng lạnh ngắt phát ra từ bả vai trái. Vết thương rách cơ vai trái vừa được khâu băng bó tạm thời nhói lên từng cơn buốt nhói khi anh khẽ dịch chuyển cánh tay, nhưng Khang vẫn giữ cho nhịp tim ổn định tuyệt đối ở mức sáu mươi mốt nhịp mỗi phút nhờ kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân.
Anh quay sang nhìn Trần Quốc Phong, người đang hì hục thiết lập đường truyền mã hóa trên chiếc máy tính xách tay đặt trong góc tối.
“Phong, kích hoạt Trương Công Danh ngay lập tức,” Khang cất giọng trầm ấm, đều đặn ở tần số thấp, hoàn toàn không có một chút dao động sinh học nào thể hiện sự mệt mỏi. “Đêm nay, chúng ta phải đặt tai mắt ngay dưới gầm bàn của Thụy.”
Phong gật đầu, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím để mở cổng kết nối sóng vô tuyến dự phòng. Chỉ vài giây sau, chiếc điện thoại cục gạch rẻ tiền đặt trên mặt phản gỗ rung lên bần bật. Khang cầm máy, áp sát tai. Đầu dây bên kia vang lên tiếng thở dốc hỗn loạn, tiếng sấm sét từ ngoại ô Quận 7 dội qua loa thoại xen lẫn tiếng mưa xối xả trên mái tôn của Viện dưỡng lão Bạch Sa.
“Anh... Anh Minh đúng không?” Giọng của Bác sĩ Trương Công Danh run rẩy tột độ, gã đang thì thầm từ phòng vệ sinh chung của khu hành chính Bạch Sa. “Tôi... tôi không làm được đâu! Thụy đang nghi ngờ tôi. Lúc nãy khi bàn giao ca trực đêm, lão ta cứ nhìn chằm chằm vào tôi rồi hỏi về lịch trình dọn rác kỹ thuật của Mai Anh. Lão ta biết có kẻ nội gián! Nếu tôi bị phát hiện lén lút vào phòng lão, lão sẽ giết tôi mất! Tôi muốn rút lui, tôi trả lại tiền cho các người!”
Nghe tiếng khóc lóc đầy hoảng loạn của Danh, Khang không hề biến sắc. Anh khẽ đẩy gọng kính nhựa đen dày lên sống mũi, ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết. Anh biết Danh là một kẻ hèn nhát, tham tiền nhưng sợ chết. Nếu để nỗi sợ hãi này kiểm soát, gã sẽ lập tức đầu hàng và phản bội. Khang kích hoạt phương pháp Phân rã bẫy tâm lý (Deconstruction) để bẻ gãy rào cản phòng vệ tâm lý cuối cùng của gã.
“Danh, nghe tôi nói này,” Khang cất giọng trầm tĩnh, chậm rãi nhưng đanh thép, từng từ như một nhát búa gõ thẳng vào thùy trán của gã phụ tá. “Cậu nghĩ cậu còn đường lui sao? Cậu định rút lui bằng cách nào khi Bác sĩ Thụy đã nắm trong tay toàn bộ hồ sơ sai phạm cũ của cậu về việc ký khống bệnh án? Cậu có tin rằng chỉ cần cậu nộp đơn xin nghỉ, sáng mai Thụy sẽ giao thẳng tập hồ sơ đó cho cơ quan điều tra để biến cậu thành kẻ thế thân hoàn hảo cho vụ di chúc giả lập của Trịnh Hoàng Nam không?”
Đầu dây bên kia im bặt, chỉ còn tiếng thở dốc nghẹn ngào của Danh. Khang tiếp tục ép sâu vào tử huyệt tâm lý của đối phương:
“Thụy và Hạnh không bao giờ để những kẻ biết quá nhiều được sống yên ổn. Rút lui lúc này không phải là tự bảo vệ, mà là tự sát. Cách duy nhất để cậu sống sót và có được một tỷ đồng để trốn ra nước ngoài là giúp tôi vạch trần Thụy trước khi lão ta kịp ra tay tiêu hủy chứng cứ. Tôi cam kết bảo an tuyệt đối cho tính mạng của cậu, nhưng cậu phải làm đúng theo chỉ dẫn của tôi từng giây một.”
Sự im lặng kéo dài năm giây đầy ngột ngạt. Cuối cùng, Danh khẽ nấc lên một tiếng, giọng nói yếu ớt đầu hàng: “Tôi... tôi phải làm gì?”
“Trong túi áo blouse của cậu có Thiết bị gây nhiễu camera mini mà tôi đã gửi qua Ông Tư,” Khang bình thản chỉ đạo, đầu óc phân tích nhanh chóng sơ đồ vật lý của Bạch Sa. “Văn phòng của Thụy có một camera góc rộng gắn ở góc trần phía Tây Bắc. Khi cậu bước vào phạm vi ba mét, hãy nhấn nút kích hoạt thiết bị gây nhiễu. Nó sẽ tạo ra một vòng lặp hình ảnh giả lập dài đúng một phút trên màn hình của phòng an ninh trung tâm. Cậu chỉ có đúng sáu mươi giây đó để ra tay.”
“Nhưng làm sao tôi đặt được bút ghi âm dưới gầm bàn mà không bị Thụy nghi ngờ?” Danh hỏi, giọng vẫn run lên bần bật.
“Cậu hãy đóng vai một gã phụ tá nhút nhát, mang bản báo cáo ca trực đêm vào nộp khẩn cấp cho Thụy. Thụy là kẻ kiêu ngạo, lão luôn thích nhìn xuống người khác. Hãy chọn thời điểm Thụy đang ký giấy tờ, hoặc cố tình làm rơi tập tài liệu xuống sàn gỗ. Khi cậu cúi xuống nhặt, đó là điểm mù vật lý hoàn hảo nhất của camera hành chính và cũng là tầm mắt của Thụy. Đừng cố gắn chiếc bút ghi âm vào ghế ngồi của lão, vì ghế thường xuyên bị nhân viên dọn dẹp lau chùi hàng ngày. Hãy gắn nó vào góc khuất dưới gầm bàn gỗ sồi, sát mép hộc tủ bên phải. Đó là nơi Thụy thường ngồi đối thoại trực tiếp với bà cả Lương Mỹ Hạnh mỗi khi bà ta đến viện.”
Khang siết chặt điện thoại, vết thương vai trái lại nhói lên một nhịp khiến anh khẽ nhíu mày: “Nhớ kỹ, cậu chỉ có một phút trước khi vòng lặp camera bị phòng an ninh phát hiện bất thường. Hãy hành động ngay bây giờ.”
“Tôi... tôi hiểu rồi,” Danh thì thầm rồi cúp máy.
Tại sảnh chính Viện dưỡng lão Bạch Sa, Trương Công Danh bước ra khỏi phòng vệ sinh, mồ hôi lạnh vã ra đầm đìa sau lưng áo blouse trắng. Gã khẽ chạm tay vào túi áo, nơi chiếc bút bi cao cấp – thực chất là Chiếc bút ghi âm ngụy trang gắn micro định hướng siêu nhạy – đang nằm im lìm cạnh thiết bị gây nhiễu mini. Tiếng sấm sét ngoài trời bão rền vang như tiếng gầm của một con thú dữ, làm rung chuyển những tấm kính cường lực dọc hành lang vô trùng lạnh lẽo.
Danh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh biểu cảm gương mặt để che giấu sự hoảng loạn trước những chiếc camera hồng ngoại đang nhấp nháy đèn đỏ trên trần nhà. Gã bước từng bước chậm rãi về phía Văn phòng Bác sĩ Thụy ở tầng trệt.
*Cộc. Cộc.*
“Vào đi,” giọng nói lạnh lùng, sắc mỏng của Bác sĩ Bùi Vĩnh Thụy vang lên từ bên trong.
Danh đẩy cửa bước vào. Văn phòng của Thụy sang trọng nhưng ngột ngạt, mùi tinh dầu sả chanh nồng nặc không thể khỏa lấp được mùi hóa chất ngai ngái của tủ thuốc đặc trị nhóm A đặt sát tường. Thụy đang ngồi sau chiếc bàn gỗ sồi lớn, ánh mắt sắc lẹm như dao mổ sau tròng kính không gọng ngước lên nhìn gã phụ tá.
“Có chuyện gì?” Thụy hỏi, tay vẫn lật giở xấp bệnh án của khu VIP.
“Dạ... thưa Giám đốc, đây là báo cáo ca trực đêm của khoa VIP,” Danh cúi khom người, giọng nói run rẩy tự nhiên của gã vô tình trở thành vỏ bọc hoàn hảo che mắt Thụy. Gã bước lại gần bàn làm việc, tay phải lén thọc vào túi áo khoác, ngón trỏ ấn mạnh vào nút kích hoạt của thiết bị gây nhiễu camera mini.
*Tít.*
Một luồng sóng vô tuyến cực ngắn phát ra, vô hiệu hóa tín hiệu camera góc rộng trên trần nhà, ép hệ thống an ninh hiển thị đoạn video vòng lặp một phút trước đó. Thời gian đếm ngược bắt đầu.
Danh run rẩy đưa tập hồ sơ bằng cả hai tay. Đúng lúc Thụy đưa tay nhận lấy, Danh cố tình để tập tài liệu trượt khỏi kẽ tay, khiến những tờ giấy báo cáo rơi loảng xoảng xuống nền sàn gỗ sát chân bàn của Thụy.
“Xin lỗi Giám đốc! Tôi vô ý quá!” Danh hoảng hốt kêu lên, lập tức quỳ sụp xuống để nhặt giấy tờ.
“Thật là vụng về,” Thụy nhíu mày khinh bỉ, lão không thèm nhìn xuống mà cúi đầu tiếp tục ký các văn bản khác trên bàn.
Trong khoảnh khắc Thụy cúi đầu ký giấy, Danh nhanh như cắt rút chiếc bút ghi âm ngụy trang ra khỏi túi áo. Gã định dán nó vào chân ghế của Thụy, nhưng lời cảnh báo của Khang về việc nhân viên dọn dẹp thường xuyên lau chùi ghế đột ngột vang lên trong đầu gã. Danh lập tức thay đổi ý định. Gã đưa tay sâu vào gầm bàn gỗ sồi, tìm đúng góc khuất sát mép hộc tủ bên phải và ấn mạnh phần nam châm của chiếc bút vào thanh thép gia cố dưới gầm bàn.
*Cạch.*
Chiếc bút ghi âm bám chặt vào vị trí mù hoàn hảo. Danh nhanh chóng thu gom những tờ giấy rơi vãi, đứng bật dậy, hơi thở dồn dập dường như sắp nghẹt thở. Gã tắt thiết bị gây nhiễu camera trong túi áo. Đúng năm mươi tám giây. Hệ thống camera giám sát Bạch Sa khôi phục hoạt động bình thường mà không hề kích hoạt chuông báo động tổng.
“Nộp báo cáo xong thì ra ngoài đi, đêm nay đừng lảng vảng quanh khu VIP tầng bốn,” Thụy lạnh lùng ra lệnh, mắt vẫn không rời khỏi trang giấy.
“Dạ... dạ thưa Giám đốc,” Danh cúi đầu, chuẩn bị lùi ra ngoài cửa thoát thân.
Nhưng ngay khi gã vừa đặt tay lên nắm cửa, chiếc điện thoại bảo mật Vertu đặt trên bàn làm việc của Thụy đột ngột đổ chuông. Tiếng nhạc chuông cổ điển vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng của văn phòng. Thụy liếc nhìn màn hình, gương mặt lạnh lùng của lão lập tức giãn ra thành một nụ cười cung kính đầy xảo quyệt. Lão nhấn nút loa ngoài.
“Thưa bà cả,” Thụy cất giọng cung kính.
Giọng nói của Lương Mỹ Hạnh vang lên qua loa thoại, sắc lạnh và đầy quyền lực, át cả tiếng sấm sét gầm rú ngoài cửa sổ Bạch Sa: “Thụy, bản di chúc giả lập đã được luật sư Vũ hoàn thiện xong chưa? Hội đồng quản trị đang gây áp lực rất lớn yêu cầu tôi phải trưng ra giấy ủy quyền tài sản hợp pháp của chồng tôi trước ca họp sáng mai.”
Danh đứng chết lặng sát cánh cửa, hai chân gã như hóa đá dưới nền nhà. Thiết bị ghi âm dưới gầm bàn đã bắt đầu truyền trực tiếp dữ liệu âm thanh thời gian thực về máy tính của Phong tại Thanh Đa.
“Mọi thứ đã sẵn sàng, thưa bà,” Thụy cười lạnh, giọng nói đầy tàn nhẫn. “Luật sư Vũ đã chuẩn bị sẵn mực in dấu vân tay cưỡng bức. Chỉ cần cuộc họp hội đồng quản trị ngày mai kết thúc và bà cả nắm chắc phần thắng trong tay...”
Thụy khẽ dừng lại một nhịp, ánh mắt lão nhìn về phía bức ảnh tỷ phú Nam đặt trên kệ sách, rồi hạ giọng đầy chết chóc:
“Tôi sẽ đích thân rút ống thở của Trịnh Hoàng Nam ngay sau đó. Ca tử vong sẽ được báo cáo là do suy hô hấp cấp tự nhiên do di chứng của đột quỵ. Không một ai có thể nghi ngờ.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!