Bản Di Chúc Bị Tráo
Cơn bão số năm gầm rú ngoài cửa sổ căn chòi lá bỏ hoang ven sông Sài Gòn, bán đảo Thanh Đa. Từng luồng gió lạnh ẩm ướt, nồng nặc mùi bùn sình và nước lợ sông kẽ rít qua những vách lá mục nát, thổi thốc vào không gian tối tăm bên trong. Ngọn lửa nhỏ nhoi của chiếc đèn dầu đặt trên mặt phản gỗ sờn rách khẽ chao đảo, đổ những vệt bóng dài dặt dẹo lên bức tường tre ẩm mốc. Vũ Minh Khang ngồi xếp bằng, hai tay buông thõng tự nhiên trên đùi, đầu khẽ cúi sâu dưới chiếc kính gọng nhựa đen dày cộm – thứ ngụy trang duy nhất biến anh thành ‘Bác sĩ Minh’ ẩn dật. Vết rách cơ vai trái, vết thương cũ từ cuộc trốn chạy nghẹt thở dưới hầm B2 Bạch Sa vừa được Mai Anh khâu khẩn cấp bằng cồn sát trùng, giờ đây lại bắt đầu giật lên từng cơn buốt nhói dữ dội. Máu rỉ ra, thấm qua lớp băng gạc trắng, loang một vệt đỏ sẫm trên chiếc áo khoác gió màu đen rộng thùng thình.
*Rầm!*
Cánh cửa tre sũng nước bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Trịnh Ngọc Vy vội vã bước vào giữa màn mưa bão. Tà áo lụa thiết kế tối giản màu đen của cô ướt sũng, dính chặt vào bờ vai run rẩy. Gương mặt xinh đẹp quý phái thường ngày giờ đây nhợt nhạt cắt không còn giọt máu, đôi mắt ngập tràn sự hoảng loạn tột độ dưới những giọt nước mưa còn đọng lại trên mi. Vy không nhìn Phong hay Mai Anh đang đứng trong góc tối. Ánh mắt cô khóa chặt vào Khang, giọng nói lạc đi vì nghẹn ngào:
“Khang... Luật sư Trịnh Thế Vũ... hắn đã soạn thảo xong bản di chúc giả lập tại Bạch Sa rồi. Thụy và hắn... họ chuẩn bị mang bản di chúc đó vào phòng biệt giam số 404 ngay trong đêm nay để cưỡng ép lấy dấu vân tay của cha tôi!”
Vy khóc nghẹn, hai vai cô run lên bần bật dưới áp lực tinh thần quá lớn. Sự xuất hiện của Trịnh Thế Vũ – gã luật sư biến chất đứng sau các phi vụ pháp lý bẩn của bà cả Lương Mỹ Hạnh – chính là nhát dao chí mạng đập tan mọi hy vọng cứu vãn tập đoàn của cô.
“Họ... họ soạn sẵn điều khoản nhượng lại toàn bộ ba mươi lăm phần trăm cổ phần chi phối tập đoàn Hoàng Nam Biotech cho bà cả,” Vy quỵ xuống cạnh chiếc bàn gỗ sờn, hai tay ôm lấy mặt, những giọt nước mắt ấm áp lẫn lộn với nước mưa chảy tràn qua kẽ tay. “Quyền thừa kế của tôi... di nguyện bảo vệ quỹ từ thiện y tế của cha tôi... tất cả sẽ bị xóa sổ hoàn toàn. Khang ơi, chúng ta mất trắng rồi. Hạnh có cả một liên minh tư pháp đứng sau bảo kê, chúng ta không thể thắng nổi chúng bằng luật pháp thông thường đâu!”
Khang im lặng lắng nghe. Anh áp dụng kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control), hít một hơi thật sâu qua đường mũi, giữ luồng khí lạnh ẩm mốc trong lồng ngực đúng ba giây rồi thở ra từ từ qua khóe môi rách. Nhịp tim đang đập dồn dập ở mức chín mươi lần lập tức bị cưỡng ép hạ xuống mức sáu mươi mốt lần một phút ổn định lâm sàng. Anh cần sự tỉnh táo tuyệt đối lúc này. Nhưng ngay khi anh định mở miệng trấn an Vy, một cơn đau buốt đột ngột bùng phát từ thùy trán, dữ dội như một cây đinh sắt gỉ sét cắm sâu vào vỏ não.
“A...!”
Khang rên lên một tiếng khàn đục. Anh bất ngờ ngã gục xuống sàn gỗ ẩm ướt, hai tay ôm chặt lấy đầu, toàn thân co giật mạnh. Cơn đau thùy trán giật liên hồi theo nhịp đập của mạch quản, kéo theo một màn sương xám xịt phủ kín tầm nhìn của mắt phải. Đây không còn là những cơn đau đầu thông thường của Suy nhược cấp độ 2 nữa. Áp lực từ các phiên thôi miên sâu liên tục tại Bạch Sa, kết hợp với chấn thương thể xác và sự suy kiệt năng lượng thần kinh, đã đẩy hệ thần kinh của Khang vượt qua ngưỡng chịu đựng cuối cùng, kích hoạt trạng thái nguy kịch: Suy nhược cấp độ 3 (Xòa nhòa ranh giới bản ngã).
Trong cơn co giật, ý thức của Khang bắt đầu phân rã. Ranh giới giữa ký ức của chính anh và ký ức của tỷ phú Trịnh Hoàng Nam mà anh vừa trích xuất được bị xóa nhòa hoàn toàn.
Khang trợn tròn mắt, nhưng anh không còn nhìn thấy căn chòi lá Thanh Đa nữa. Trước mắt anh là một không gian tinh thần siêu thực, hỗn loạn đầy mảnh vỡ. Anh thấy mình đứng giữa một vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng mười năm trước, ngọn lửa đỏ rực liếm láp khung thép méo mó của chiếc xe tải, và bóng ma đẫm máu của cha anh – cố Bác sĩ Vũ Minh Sơn – đang đứng trong lửa, nhìn anh với ánh mắt đầy oán hận. Nhưng ngay lập tức, hình ảnh đó lại chồng chéo lên vụ tai nạn năm mười hai tuổi của Trịnh Hoàng Nam. Anh nghe thấy tiếng thét xé lòng của người mẹ quá cố của Nam, cảm nhận được nỗi đau thương tột cùng và sự dằn vặt của vị tỷ phú khi bị người cha độc tài bỏ mặc.
*“Mày là ai? Mày là Vũ Minh Khang... hay mày chính là Trịnh Hoàng Nam?”* – Một giọng nói vô hình gầm rú bên tai Khang, kéo bản ngã của anh chìm sâu xuống vực thẳm lãng quên.
“Khang! Anh Khang!”
Trịnh Ngọc Vy hét lên kinh hoàng. Nỗi đau khổ cá nhân lập tức bị dẹp bỏ trước cảnh tượng người đồng minh duy nhất của cô đang cận kề cái chết. Vy lao đến, quỳ sụp xuống vũng nước bùn bên cạnh Khang. Nhìn thấy cơ hàm của anh co rút mạnh, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau phát ra tiếng ken két khô khốc, cô không hề do dự. Vy nhớ lại những kiến thức sơ cứu lâm sàng cơ bản mà Hoàng từng chỉ dẫn. Cô cố gắng giữ chặt đầu Khang trên đùi mình, dùng đôi bàn tay mềm mại nhưng giờ đây đầy sức mạnh để ổn định vùng cổ của anh, ngăn anh không cắn vào lưỡi trong cơn co thắt thần kinh cực hạn.
“Mai Anh! Lấy khăn sạch! Phong! Giúp tôi giữ chặt tay anh ấy!” Vy hét lên, giọng cô lạc đi vì sợ hãi nhưng ánh mắt lại ánh lên một sự kiên cường đáng kinh ngạc. Cô đè chặt hai vai Khang, bỏ mặc tà áo lụa đắt tiền bị máu từ vết thương vai của anh nhuộm đỏ sẫm.
Trong bóng tối của tiềm thức, Khang đang phải chiến đấu với sự sụp đổ của chính não bộ mình. Cơn sốc phản vệ thần kinh đang cố gắng xóa sạch các liên kết thùy trán, đe dọa biến anh thành một kẻ thực vật mất trí nhớ vĩnh viễn.
*Không... mình không thể đầu hàng lúc này...* – Khang tự gầm thét trong tâm trí. – *Mã khóa bảo mật... ý nghĩa thực sự của mã khóa bảo mật Quỹ y tế... mình phải bảo vệ nó bằng mọi giá...*
Anh nhắm chặt mắt trong tiềm thức, cố gắng lọc bỏ mọi tiếng gầm rú của ảo ảnh. Anh cần một cái neo thính giác lâm sàng. Chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ của cha anh đã bị Thụy tịch thu, nhưng tần số gõ nhịp cơ học 1Hz của nó đã được khắc sâu vào từng tế bào não của anh suốt mười năm qua.
*Tích... tắc... tích... tắc...*
Khang bắt đầu đếm nhịp tưởng tượng trong đầu. Anh sử dụng kỹ thuật Tự thôi miên bảo toàn trí nhớ (Memory Shield). Anh xây dựng một bức tường thép kiên cố trong Cung điện Ký ức của mình, gom toàn bộ tám ký tự đầu tiên của mã khóa bảo mật ‘HN-1976-V’ cùng những mảnh ký ức về cha mình nhốt chặt vào bên trong, rồi khóa lại bằng tần số sóng Alpha thư giãn sâu. Anh cô lập hoàn toàn vùng tổn thương vỏ não khỏi các ngăn chứa dữ liệu thật.
*Một. Hai. Ba... Thả lỏng...*
Cơn co giật thể xác của Khang bắt đầu chậm dần. Nhịp thở dồn dập, đứt quãng của anh dần trở lại trạng thái ổn định lâm sàng ở mức mười sáu lần một phút. Cơ hàm của anh giãn ra, đôi bàn tay co quắp từ từ buông lỏng trên nền đất ẩm. Khang mở mắt ra. Tròng mắt anh đỏ ngầu những tia máu gãy, mắt phải vẫn còn một màn sương mờ nhạt che phủ, nhưng ánh mắt anh đã lấy lại được sự sắc bén, lạnh lùng của một chuyên gia trị liệu xuất chúng.
“Khang... anh tỉnh rồi?” Vy khóc nghẹn, cô vẫn ôm chặt đầu anh, những giọt nước mắt nóng hổi của cô rơi xuống gò má gầy gò của anh.
Khang gượng dậy, dùng chút sức tàn chặn tay Vy lại khi cô định rút điện thoại gọi cấp cứu 115. Anh biết, nếu xe cấp cứu đến, Hải an ninh Bạch Sa sẽ lập tức định vị được tọa độ căn chòi Thanh Đa thông qua mạng lưới giám sát y tế của tập đoàn.
“Đừng gọi...” Khang thều thào, giọng nói khàn đặc nhưng kiên định đến đáng sợ. “Tôi... tôi tự khóa được ký ức rồi. Mã khóa vẫn an toàn.”
Anh tựa lưng vào chiếc cột tre của căn chòi, thở dốc. Vết rách vai trái rỉ máu thấm đẫm lớp băng gạc mới khâu, nhưng Khang hoàn toàn phớt lờ nỗi đau thể xác đó. Anh nhìn thẳng vào mắt Vy, thần thái uy nghiêm, kiên định bùng cháy giữa bóng tối ẩm ướt:
“Vy... nghe tôi nói này. Bản di chúc giả lập của Hạnh và luật sư Vũ soạn thảo... sẽ hoàn toàn vô hiệu...”
Vy ngơ ngác nhìn anh, nước mắt vẫn đọng trên khóe mắt: “Ý anh là sao? Họ có chữ ký tươi của bác sĩ Triết, họ sẽ cưỡng ép lấy vân tay của cha tôi ngay đêm nay...”
Khang khẽ nhếch khóe môi rách, lộ ra một nụ cười lạnh lùng đầy tính toán lâm sàng:
“Dấu vân tay cưỡng bức trên giường bệnh hôn mê là vô giá trị trước pháp luật nếu chúng ta chứng minh được lúc đó thùy trán của Nam hoàn toàn bị đông cứng bởi độc chất. Nhưng quan trọng hơn cả... bản di chúc khống đó sẽ hoàn toàn sụp đổ nếu chúng ta trích xuất được đoạn ghi âm tâm nguyện thật của Nam ẩn sâu trong vùng ký ức cấm của ông ấy.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!