Nhạc nềnGrief

Lời Khai Từ Bạch Sa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn giông bão từ phía sông Sài Gòn thổi thốc vào bán đảo Thanh Đa, kéo theo những luồng khí ẩm ướt, lạnh buốt tràn qua các khe hở của căn chòi lá bỏ hoang. Bên trong, không gian chìm trong bóng tối âm u, chỉ có ánh sáng nhạt nhòa, chập chờn từ chiếc đèn dầu đặt trên mặt phản gỗ sờn rách. Vũ Minh Khang ngồi xếp bằng, hai tay buông thõng tự nhiên trên đùi. Dưới cặp kính gọng nhựa đen dày cộm – thứ ngụy trang mới biến anh thành một kẻ ẩn dật vô danh – đôi mắt anh nhắm nghiền. Vết rách cơ vai trái, hệ quả từ cuộc trốn chạy nghẹt thở dưới hầm B2 Bạch Sa đêm trước, lại bắt đầu giật lên từng cơn buốt nhói dữ dội. Máu rỉ ra, thấm qua lớp băng gạc ẩm ướt, loang một vệt đỏ sẫm trên vai chiếc áo khoác gió màu đen rộng thùng thình.


Nhưng nỗi đau thể xác ấy không đáng sợ bằng cơn bão đang tàn phá thùy trán của anh. Trạng thái Suy nhược thần kinh cấp độ 2 đang khiến vỏ não của Khang căng ra như một sợi dây đàn sắp đứt. Mắt phải của anh thỉnh thoảng lại mờ hẳn đi, tầm nhìn bị bao phủ bởi những đốm xám lập lòe quay cuồng. Khang nghiến chặt răng, áp dụng kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control). Anh hít một hơi thật sâu qua đường mũi, giữ luồng khí lạnh ẩm mốc trong lồng ngực đúng ba giây rồi thở ra từ từ qua khóe môi. Nhịp tim đang đập dồn dập ở mức chín mươi lần lập tức bị cưỡng ép hạ xuống mức sáu mươi mốt lần một phút ổn định lâm sàng. Anh cần sự tỉnh táo tuyệt đối của một chuyên gia trị liệu lúc này. Thời gian của anh và những người đồng minh không còn nhiều.


*Rầm!*


Cánh cửa tre của căn chòi bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Trần Quốc Phong bước vào trước, tấm áo khoác kaki sũng nước mưa bết chặt vào người gã. Theo sau gã là Nguyễn Văn Hùng, người tài xế taxi công nghệ lầm lì đang nửa đỡ, nửa dìu một bóng người mảnh mai bước qua bậc cửa bùn lầy.


Đó là Lê Mai Anh.


Nữ y tá trẻ của Viện dưỡng lão Bạch Sa giờ đây không còn vẻ tề chỉnh, phúc hậu thường ngày trong bộ đồng phục điều dưỡng. Cô ướt sũng từ đầu đến chân, mái tóc dài bết chặt vào hai bên má nhợt nhạt, đôi môi run lên bần bật vì lạnh và sợ hãi. Ngay khi bước chân vào khoảng không gian tối tăm của căn chòi, Mai Anh loạng choạng ngã quỵ xuống nền đất ẩm. Đôi bàn tay cô co quắp, siết chặt lấy chiếc túi xách giả da dính đầy bùn đất trước ngực như thể đó là chiếc phao cứu mạng duy nhất của mình.


“Mai Anh!” Khang mở mắt, gượng dậy bước nhanh lại gần. Cú di chuyển đột ngột khiến vết thương vai trái kéo căng thớ thịt, một cơn đau buốt truyền thẳng lên đỉnh đầu khiến anh khẽ lảo đảo. Nhưng anh nhanh chóng khống chế biểu cảm gương mặt, quỳ xuống cạnh cô.


“Đừng... đừng chạm vào tôi!” Mai Anh thét lên một tiếng khàn đặc, hoảng loạn lùi lại sát vách lá. Đôi mắt cô trợn tròn, đồng tử giãn to tột độ dưới ánh đèn dầu tù mù. Cô không nhìn Khang, cô đang nhìn vào một khoảng không vô định, hơi thở dồn dập, đứt quãng của hội chứng tăng thông khí (hyperventilation) co thắt lồng ngực.


“Hải... Nguyễn Văn Hải và con chó béc-giê của gã... Họ đang ở ngay phía sau. Tiếng còi báo động... còi báo động đỏ đang rú vang trên hành lang khu B... Lão Thụy sẽ tiêm thuốc cho tôi... Lão sẽ giết tôi như đã giết những bệnh nhân nghèo đó...” Mai Anh lẩm bẩm liên tục, những câu nói rời rạc, hỗn loạn của một trí não đang bị chấn thương tâm lý cấp tính (acute trauma) đông cứng.


Phong bước lên một bước, giọng gã sốt ruột: “Khang, chúng ta phải hỏi cô ấy ngay! Tập hồ sơ bệnh án thật đâu? Cuốn sổ cấp phát thuốc đâu? Nếu Hải lần theo vết máu trên xe của Hùng tìm đến đây, chúng ta sẽ mất sạch chứng cứ!”


“Lùi lại, Phong!” Khang giơ tay chặn Phong lại, giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép mang tính mệnh lệnh lâm sàng. “Cô ấy đang rơi vào trạng thái hoảng loạn cực hạn (panic attack) và phân ly tạm thời (dissociation). Nếu anh cố ép cô ấy truy xuất ký ức lúc này, hệ thần kinh của cô ấy sẽ tự động khóa cứng, hoặc tệ hơn là kích hoạt cơ chế phòng vệ tự hủy, gây tổn thương não vĩnh viễn. Tắt hết đèn pin đi. Tắt cả nguồn điện thoại. Tôi cần không gian tối tĩnh lặng tuyệt đối để giảm kích thích giác quan (sensory deprivation).”


Phong mím môi, hiểu rõ tính nghiêm trọng trong lời nói của Khang. Gã tắt chiếc đèn pin công suất lớn, chỉ để lại ngọn lửa nhỏ nhoi, ấm áp của chiếc đèn dầu giữa căn chòi. Tiếng mưa bão gầm rú ngoài vách lá giờ đây trở thành một dải âm thanh nền (White Noise) đều đặn, che giấu đi những tiếng động cơ học của thế giới bên ngoài.


Khang từ từ ngồi xuống đất, giữ khoảng cách đúng một mét rưỡi với Mai Anh – vùng an toàn vật lý tối thiểu để không làm kích hoạt phản xạ tự vệ sinh học của cô. Anh không đeo chiếc kính cận gọng nhựa đen dày nữa, để lộ đôi mắt sâu thẳm, điềm tĩnh đến kỳ lạ dưới ánh đèn dầu. Anh bắt đầu áp dụng kỹ thuật Phân rã bẫy tâm lý (Deconstruction) kết hợp với Đồng bộ hơi thở (Respiratory Sync).


Khang không nhìn thẳng vào mắt Mai Anh để giảm áp lực đối đầu thính giác. Anh chủ động hít vào thật sâu qua đường mũi, giữ lại ba giây, rồi thở ra thật chậm qua khóe môi. Tiếng thở của anh đều đặn, nhịp nhàng, tạo nên một tần số sinh học ổn định giữa không gian tĩnh mịch. Dần dần, thính giác đặc hiệu của Mai Anh vô thức bắt đầu ghi nhận nhịp thở của anh.


“Mai Anh,” Khang cất giọng trầm ấm, âm sắc đều đặn ở tần số thấp dưới 60Hz để xoa dịu hệ thần kinh giao cảm của cô. “Nghe tôi này. Nhìn vào ngọn lửa đèn dầu trước mặt cô đi. Ngọn lửa màu vàng ấm áp, nó đứng yên, không chuyển động. Tiếng mưa ngoài kia rất đều... rào... rào... rào... Không có tiếng còi báo động nào cả. Không có Nguyễn Văn Hải. Không có chó nghiệp vụ. Đây là Thanh Đa. Nước sông đang chảy rất chậm dưới chân chúng ta. Cô đã an toàn.”


Mai Anh khẽ giật mình. Ánh mắt hoảng loạn của cô từ từ di chuyển, khóa chặt vào ngọn lửa nhỏ đang cháy đều trên bấc đèn dầu. Nhịp thở dồn dập của cô bắt đầu chậm lại, cố gắng đồng bộ với nhịp thở đều đặn của Khang.


“Nhưng... nhưng họ sẽ tìm thấy tôi...” Mai Anh thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng đã khôi phục lại một phần ý thức thực tại.


“Họ không thể tìm thấy cô ở đây,” Khang tiếp tục dùng ngôn từ bóc tách từng nỗi sợ hãi của cô bằng các câu hỏi logic lâm sàng (Deconstruction). “Bạch Sa cách đây mười lăm cây số đường sông. Cơn bão đã xóa sạch mọi dấu vết sinh học ngoài cổng phụ. Ông Tư đã khóa cửa sau và xóa nhật ký quét thẻ của cô. Danh đã quay lại phòng trực và đóng vai nạn nhân bị tấn công. Không một ai biết cô đang ở đây. Cô sợ điều gì nhất lúc này, Mai Anh? Sợ bị tước bằng điều dưỡng? Hay sợ cái chết?”


“Tôi... tôi sợ mình sẽ trở thành đồng phạm,” Mai Anh nấc lên, hai dòng nước mắt ấm áp chảy dài trên gương mặt tái nhợt. “Tôi đã tráo thuốc cho ông Nam... Tôi đã lén chụp ảnh sổ tay cấp phát thuốc... Nếu cảnh sát biết, họ sẽ bắt tôi. Nhưng nếu tôi không làm, ông Nam sẽ chết. Lão Thụy... lão ta tăng liều Haloperidol-X lên mười miligam mỗi ngày. Đó không phải là điều trị, Khang ạ. Đó là một phác đồ đông cứng tế bào não thùy trán để xóa sạch ký ức ngắn hạn của ông ấy vĩnh viễn!”


“Cô không phải là đồng phạm, Mai Anh,” Khang nói, giọng nói đầy sự đồng cảm sâu sắc nhưng cực kỳ lý trí. “Cô là người duy nhất giữ vững y đức tại Bạch Sa. Cô tráo thuốc để cứu mạng một con người. Hành động của cô là tự vệ y khoa hợp pháp. Và bây giờ, cô đang nắm giữ chìa khóa để đưa toàn bộ tội ác của Thụy và Hạnh ra ngoài sáng. Đưa cuốn sổ tay cho tôi, Mai Anh. Hãy để tôi gánh vác trách nhiệm pháp lý đó thay cô.”


Mai Anh nhìn thẳng vào mắt Khang. Sự điềm tĩnh, kiên định và ánh mắt ấm áp của người đàn ông trước mặt đã hoàn toàn dập tắt cơn hoảng loạn cuối cùng trong tiềm thức của cô. Cô từ từ nới lỏng vòng tay đang siết chặt chiếc túi xách bùn đất. Với những ngón tay vẫn còn run rẩy nhẹ, cô kéo khóa túi, rút ra một cuốn sổ tay nhỏ màu đen sờn cũ – vật chứng y tế vô giá mà cô đã mạo hiểm cả mạng sống để cất giấu suốt thời gian qua.


“Đây... đây là cuốn Sổ tay cấp phát thuốc hàng ngày của y tá,” Mai Anh trao cuốn sổ vào tay Khang, giọng cô khàn đặc nhưng đã hoàn toàn tỉnh táo. “Tôi đã lén chụp lại toàn bộ các trang sổ gốc ca ngày trước khi Nga niêm phong tủ tài liệu. Cuốn sổ này ghi chép chi tiết sự thay đổi liều lượng arsenic bất thường trong thức ăn của ông Nam.”


Khang nhận lấy cuốn sổ tay màu đen. Cầm vật chứng trên tay, anh cảm thấy bả vai trái nhói lên một cơn đau buốt như một lời nhắc nhở về cái giá đắt đỏ mà họ đã phải trả để có được nó. Phong lập tức bước lại gần, dùng chiếc điện thoại bảo mật bật chế độ ánh sáng màn hình yếu để Khang phân tích các dòng ghi chép.


Khang lật giở từng trang giấy mỏng. Những dòng chữ viết tay ngay ngắn của các điều dưỡng viên Bạch Sa hiện lên dưới ánh sáng xanh nhạt, ghi lại chi tiết phác đồ điều trị của tỷ phú Trịnh Hoàng Nam từ ba tháng trước. Ánh mắt Khang dừng lại ở cột ghi chú dinh dưỡng đặc biệt dành cho phòng 404:


*“Ngày 12 tháng 4: Bệnh nhân dùng 150ml súp yến sào do người nhà mang vào. Chỉ số nhịp tim sau ăn: 85 bpm, xuất hiện cơn co thắt cơ mặt nhẹ, hơi thở có mùi tỏi đặc trưng.”*

*“Ngày 28 tháng 4: Bệnh nhân dùng 150ml súp đặc biệt. Xuất hiện triệu chứng rụng tóc cục bộ, da lòng bàn tay dày sừng nhẹ. Bác sĩ Thụy chỉ định tăng liều Haloperidol-X lên 5mg để dập tắt các biểu hiện hưng cảm vô thức.”*

*“Ngày 15 tháng 5: Liều Haloperidol-X tăng lên 10mg. Nhịp tim duy trì ở mức 50 bpm ổn định giả lập do ức chế thần kinh trung ương.”*


“Chính là nó,” Khang rít qua kẽ răng, đôi mắt sâu hoắm của anh lóe lên một tia sáng lạnh lùng. “Nguồn gốc chất độc Arsenic trong súp. Hạnh không đầu độc Nam bằng một liều thạch tín cực mạnh để gây tử vong ngay lập tức. Bà ta dùng phương pháp tích tụ độc chất liều thấp (chronic arsenic poisoning) qua phần súp yến sào mang từ ngoài vào mỗi ngày. Arsenic liều thấp tàn phá dần các liên kết thần kinh thùy trán, gây ra các biểu hiện sa sút trí tuệ giả lập giống hệt bệnh Alzheimer.”


“Và khi Nam bắt đầu có những phản ứng tự vệ vô thức của não bộ để chống lại chất độc, Thụy lập tức dùng thuốc ức chế thần kinh Haloperidol-X liều cao để khóa chặt vùng thùy trán của ông ấy,” Phong phân tích, gương mặt gã sạm đi vì phẫn nộ. “Hai lớp khóa. Khóa hóa dược dập tắt sóng não Theta để Nam không thể nhớ lại mã khóa bảo mật, và chất độc arsenic hủy hoại dần thể xác để ông ấy chết dần chết mòn một cách hợp pháp dưới danh nghĩa bệnh lý tự nhiên. Thật là một âm mưu tàn nhẫn và hoàn hảo!”


“Cuốn sổ tay này là bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo cho tôi và Mai Anh,” Khang khép cuốn sổ lại, nhét sâu vào lớp lót thắt lưng chống nước bên hông. “Nó chứng minh Thụy đã tự ý thay đổi liều lượng thuốc đặc trị nhóm A mà không thông qua hội đồng y khoa lâm sàng, đồng thời cố tình xóa bỏ các chỉ số ngộ độc kim loại nặng trên hệ thống máy chủ điện tử. Đây là vật chứng khoa học thứ hai kết nối trực tiếp với chất độc arsenic trong súp của Nam mà chúng ta thu thập được.”


Mai Anh khẽ gật đầu, cô đã lấy lại được sự thăng bằng tinh thần sau ca trị liệu Deconstruction của Khang. Cô đưa bàn tay run rẩy đón lấy chén trà nóng do Phong vừa rót từ bình giữ nhiệt, uống một ngụm lớn để xua đi cái lạnh đang thấm sâu vào xương tủy. Nhưng ngay khi đặt chén trà xuống mặt phản gỗ, gương mặt cô lại đột ngột biến đổi, đôi mắt ngập tràn sự kinh hoàng tột độ như vừa nhớ ra một chi tiết khủng khiếp.


“Khang... còn một chuyện nữa,” Mai Anh nắm chặt lấy vạt áo khoác của Khang, giọng cô run lên bần bật, hơi thở lại có xu hướng dồn dập. “Trước khi tôi bị giam lỏng... tôi đã lén nấp sau tủ tài liệu phòng trực và nghe thấy cuộc đối thoại điện thoại mật giữa Thụy và Luật sư Trịnh Thế Vũ.”


“Họ nói gì?” Khang hỏi, nhịp tim của anh khẽ tăng nhẹ lên sáu mươi lăm lần một phút đầy cảnh giác.


“Họ... họ đã hoàn tất việc soạn thảo một bản di chúc mới cho ông Nam,” Mai Anh nói, giọng cô lạc đi vì sợ hãi. “Bản di chúc đó nhượng lại toàn bộ ba mươi lăm phần trăm cổ phần chi phối tập đoàn Hoàng Nam Biotech cho bà cả Lương Mỹ Hạnh, tước bỏ hoàn toàn quyền thừa kế hợp pháp của Trịnh Ngọc Vy. Thụy và Vũ luật sư đang chuẩn bị mang bản di chúc giả lập đó vào phòng biệt giam số 404 ngay trong đêm nay.”


Khang biến sắc: “Ép ký di chúc khống? Nam đang hôn mê sâu, ông ấy làm sao có thể ký tên?”


“Họ không cần ông ấy ký tên bằng bút máy,” Mai Anh lắc đầu quầy quậy, nước mắt lại trào ra. “Họ sẽ dùng thôi miên cưỡng bức kết hợp với một liều thuốc kích thích thần kinh liều cao để đưa Nam vào trạng thái tỉnh táo giả lập trong vòng mười lăm phút. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, họ sẽ ép Nam ấn dấu vân tay của mình lên bản di chúc khống dưới sự chứng kiến của hai bác sĩ đồng phạm đã bị mua chuộc. Sau khi có được dấu vân tay hợp pháp... Thụy sẽ rút thiết bị hỗ trợ sự sống của ông Nam ngay lập tức để bịt đầu mối vĩnh viễn!”


Lời tiết lộ của Mai Anh như một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng Khang, đóng băng mọi suy nghĩ trong đầu anh trong một giây ngắn ngủi.


Bản di chúc giả lập sắp được Thụy và luật sư Vũ đưa vào phòng bệnh để thực hiện cưỡng bức. Nếu họ thành công, toàn bộ tài sản của tập đoàn sinh dược sẽ rơi vào tay Hạnh, Ngọc Vy sẽ bị cô lập hoàn toàn, và tính mạng của tỷ phú Trịnh Hoàng Nam sẽ chấm dứt ngay trong đêm nay trước khi đoàn thanh tra y tế kịp can thiệp.


Khang từ từ đứng dậy, bả vai trái nhói đau dữ dội như muốn nứt ra dưới lớp áo khoác gió. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, màn sương mù ẩm ướt của bán đảo Thanh Đa đang cuộn sóng dữ dội dưới cơn bão, báo hiệu một cuộc đối đầu sinh tử mới sắp sửa bùng nổ giữa lòng vực thẳm tăm tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!