Kẻ Tống Tiền Lộ Diện
Sương mù buổi sớm trên bán đảo Thanh Đa đã tan hẳn, nhường chỗ cho cái nắng oi ả, hầm hập của một ngày chớm hạ Sài Gòn. Nhưng bên trong con hẻm cụt sâu hoắm trên đường Nguyễn Công Trứ, Quận 1, bầu không khí dường như vẫn bị đông cứng bởi một thứ bóng tối ẩm ướt và lạnh lẽo.
Quán cà phê “Góc Tối” nằm lọt thỏm giữa hai bức tường bê tông cao vút, nhuốm màu rêu phong của những ngôi nhà cổ từ thời thuộc địa. Đúng như cái tên của nó, quán không có cửa sổ, ánh sáng duy nhất hắt ra từ những bóng đèn dây tóc màu vàng vọt, tù mù treo lơ lửng trên những sợi dây điện trần rỉ sét. Tiếng nhạc jazz trầm buồn, khàn đặc của Billie Holiday rỉ rả phát ra từ chiếc loa thùng cũ kỹ đặt nơi góc quầy pha chế, hòa lẫn với tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ chiếc phin cà phê nhôm đặt trên bàn. Không có camera giám sát, không có nhân viên phục vụ lảng vảng, chỉ có mùi khói thuốc lá nồng nặc và mùi gỗ mục ngai ngái bốc lên từ những bộ bàn ghế sờn rách.
Vũ Minh Khang ngồi im lặng ở chiếc bàn cuối quán, khuất sau một tấm vách ngăn bằng gỗ ép. Anh mặc một chiếc áo khoác gió màu đen rộng thùng thình để che đi vóc dáng gầy gộc và một bên bả vai trái đang được băng bó. Dưới cặp kính gọng nhựa đen dày cộm – thứ ngụy trang mới thay thế cho cặp kính gọng kim loại cũ – đôi mắt sâu hoắm của anh dường như tối sầm lại. Vết rách cơ vai trái từ cuộc trốn chạy đêm trước ở Viện điều dưỡng Bạch Sa vẫn nhói lên từng cơn buốt nhức theo nhịp đập của mạch quản, rỉ ra một vệt máu tươi ẩm ướt thấm nhẹ qua lớp băng gạc. Mùi thuốc Bắc ngai ngái đặc trưng của khu phố cổ Quận 5 vẫn còn phảng phất trên vạt áo gió của anh, pha lẫn với mùi cồn sát trùng lạnh ngắt.
Khang đưa ngón tay trỏ khẽ gõ nhẹ xuống mặt bàn gỗ theo nhịp đều đặn một giây một lần, mô phỏng lại tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ của cha anh – thứ vũ khí thôi miên lâm sàng cốt lõi hiện đã bị Bác sĩ Bùi Vĩnh Thụy tịch thu. Việc mất đi chiếc đồng hồ khiến thùy trán của anh đau buốt dữ dội, một biểu hiện lâm sàng của trạng thái Suy nhược cấp độ 2 đang tàn phá hệ thần kinh sau những phiên thôi miên sâu liên tục. Mắt phải của anh thỉnh thoảng lại mờ nhòe đi, những đốm xám lốm đốm quay cuồng trong tầm nhìn. Anh phải nhắm chặt mắt, áp dụng kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control), hít sâu một hơi qua đường mũi, giữ luồng khí lạnh ẩm mốc trong lồng ngực đúng ba giây rồi thở ra từ từ để cưỡng ép nhịp tim hạ xuống mức sáu mươi mốt lần một phút ổn định tuyệt đối.
*Cạch.*
Tiếng cửa gỗ của quán khẽ mở ra. Một bóng người dáo dác lách vào qua khe cửa hẹp, kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai tối màu để che đi gương mặt. Kẻ đó mặc một chiếc áo khoác gió đen rộng, nhưng dưới gấu áo khẽ để lộ mảng vải màu xanh nhạt của đồng phục y tế Bạch Sa. Gã đi nhanh về phía bàn của Khang, dáng đi hơi khom, cặp kính cận dày cộm trên sống mũi lấp loáng dưới ánh đèn vàng vọt.
Đó chính là Bác sĩ Trương Công Danh, phụ tá đắc lực của Thụy tại Bạch Sa. Biển số xe máy Wave Alpha đỏ 59H1-404.24 mà Khang ghi nhớ được tại tiệm net cỏ Quận 5 đã bị Trịnh Ngọc Vy dùng quan hệ giới thượng lưu tra cứu ra chủ sở hữu ngay trong buổi sáng.
Danh kéo ghế ngồi xuống đối diện Khang, hơi thở gã dồn dập, hổn hển. Gã không tháo mũ, chỉ ngước đôi mắt đầy nghi kỵ và đố kỵ nhìn thẳng vào Khang. Gã đặt một chiếc hộp nhựa nhỏ màu xám lên mặt bàn gỗ, bên trong là chiếc kính cận gọng kim loại mảnh cũ kỹ – vật chứng chí mạng chứng minh Khang đã đột nhập vào hầm B2 Bạch Sa.
“Bác sĩ Khang... hay tôi nên gọi anh là Bác sĩ Minh?” Danh cất giọng sắc mỏng, khàn khàn đầy vẻ châm biếm. “Anh giả chết đuối trên sông Sài Gòn giỏi thật đấy. Cả viện Bạch Sa, từ lão Thụy đến đội bảo an của Hải đều tin rằng anh đã làm mồi cho cá. Nhưng chiếc kính cận này lại không biết nói dối. Nó nằm ngay dưới đường ống thông gió hầm B2, dính đầy máu của anh.”
Khang không vội đáp. Anh thong thả đẩy ly nước lọc về phía Danh, ngón tay vẫn giữ nhịp gõ đều đặn xuống bàn. Sự điềm tĩnh lạnh lùng của anh khiến Danh khẽ nhíu mày, gã siết chặt hai tay lại thành nắm đấm.
“Tôi không đến đây để uống nước,” Danh nghiến răng, hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu nhưng vẫn không giấu nổi sự hung hãn pha lẫn sợ hãi. “Một tỷ đồng tiền mặt. Chuyển vào tài khoản của tôi trước mười hai giờ đêm nay. Nếu không, chiếc kính này cùng đoạn clip ghi hình anh đột nhập hầm B2 trích xuất từ camera dự phòng sẽ nằm ngay ngắn trên bàn làm việc của Bác sĩ Thụy và bà cả Lương Mỹ Hạnh. Anh biết rõ kết cục của mình nếu bà Hạnh biết anh còn sống chứ?”
Khang dừng nhịp gõ tay. Anh ngước mắt lên, ánh mắt sắc lẹm sau tròng kính gọng nhựa đen khóa chặt lấy gương mặt của Danh. Anh áp dụng kỹ thuật Đọc vị nói dối qua hướng mắt (Ocular Deception) và nhận diện các vi biểu cảm trên cơ mặt đối phương. Khóe miệng Danh khẽ giật nhẹ sang bên phải, nhịp chớp mắt dồn dập lên tới ba mươi lần một phút, và khi gã nói đến con số “một tỷ”, nhãn cầu của gã khẽ liếc nhanh sang hướng trên bên trái – biểu hiện điển hình của việc đang kiến tạo một kịch bản giả lập để che giấu sự hoảng loạn vô thức.
“Anh đang nợ cá độ bóng đá bao nhiêu, anh Danh?” Khang cất giọng trầm ấm, đều đặn ở tần số thấp, hoàn toàn không có một chút dao động âm sắc nào. “Một tỷ hai trăm triệu? Hay là một tỷ rưỡi?”
Câu hỏi đột ngột của Khang như một nhát dao đâm trúng tử huyệt. Gương mặt Danh lập tức biến sắc, làn da xám xịt của gã tái nhợt đi dưới ánh đèn vàng. Gã lắp bắp, nhãn cầu liếc mạnh sang bên trái để truy xuất ký ức thật trước khi cố gắng phòng thủ bằng một lời nói dối:
“Anh... anh nói nhảm cái gì đó? Tôi nợ nần gì liên quan đến anh? Tôi chỉ muốn tiền của anh để giữ im lặng!”
“Anh liếc mắt sang trái khi tôi nhắc đến khoản nợ,” Khang chậm rãi phân tích, giọng nói của anh như một chiếc máy quét lâm sàng lạnh lùng bóc tách từng lớp phòng vệ của đối thủ. “Theo quy luật chuyển động nhãn cầu của tâm lý học hành vi, đó là phản xạ truy xuất dữ liệu từ thùy thái dương phải – nơi lưu trữ những ký ức chân thực và đau đớn nhất. Anh đang nợ băng đảng Đất Thép của Lương Quốc Đạt. Và anh biết rõ, nếu không trả đủ tiền trước ngày mốt, chúng sẽ không chỉ chặt tay anh, mà còn tìm đến nhà mẹ anh ở Gò Vấp.”
Danh nuốt nước bọt khan, những giọt mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán gã, chảy dài xuống thái dương. Gã định đứng bật dậy bỏ về, nhưng đúng lúc đó, bóng dáng cao lớn, lầm lì của nhà báo Trần Quốc Phong xuất hiện ngay sau tấm vách ngăn. Phong đứng sừng sững chặn lối cửa ra vào duy nhất của quán, đôi mắt sắc bén và bàn tay đút trong túi áo khoác gió căng phồng như đang giữ một vật cứng đe dọa vật lý. Danh run rẩy ngồi sụp trở lại ghế.
Khang tiếp tục sử dụng kỹ thuật Thao túng tâm lý hội thoại (Conversational Loop), dẫn dắt Danh vào một vòng lặp câu hỏi gài bẫy để bẻ gãy hoàn toàn ý chí kháng cự của gã:
“Hãy nghĩ xem, anh Danh. Tại sao anh nhặt được chiếc kính cận này từ ba ngày trước nhưng không giao ngay cho Bác sĩ Thụy để lập công thăng chức? Anh đang chạy đua vào ghế Phó trưởng khoa cơ mà? Thụy đã hứa sẽ nâng đỡ anh sau khi vụ làm giả bệnh án của tỷ phú Nam hoàn tất. Vậy tại sao anh lại giữ nó?”
“Tôi...” Danh ngập ngừng, miệng há hốc nhưng không thể tìm ra lời giải thích hợp lý.
“Bởi vì anh biết rõ bản chất của Thụy,” Khang dồn dập ép cung bằng giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép. “Thụy là một kẻ tàn nhẫn và đa nghi tột cùng. Nếu anh giao chiếc kính này cho ông ta, câu hỏi đầu tiên ông ta hỏi anh sẽ là: ‘Tại sao anh lại giấu nó suốt ba ngày qua?’ Ông ta sẽ nghi ngờ anh đang âm thầm thu thập chứng cứ để phản bội ông ta. Và kết cục của những kẻ biết quá nhiều bí mật của Thụy nhưng không còn giá trị lợi dụng... anh đã thấy Bác sĩ Triết và những hộ lý cũ chưa? Họ đều biến mất khỏi ngành y tế một cách lặng lẽ. Anh có muốn mình là người tiếp theo ‘biến mất’ không?”
Nỗi sợ hãi sinh tử bùng phát mạnh mẽ trong ánh mắt của Danh. Gã liếc nhìn chiếc kính cận trên bàn, rồi lại nhìn Khang. Sự kiêu ngạo, đố kỵ ban đầu của gã phụ tá biến chất hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ của một con thú bị dồn vào góc tối.
“Anh... anh muốn gì?” Danh run rẩy hỏi, giọng lạc đi. “Tôi chỉ cần tiền trả nợ. Tôi không muốn chết.”
“Tôi sẽ cho anh tiền,” Khang thong thả nói, đưa tay vào túi áo lấy ra một xấp tài liệu ngân hàng. “Đây là cam kết giải ngân từ Quỹ tài chính cá nhân của Ngọc Vy. Năm trăm triệu đồng tiền mặt sẽ được chuyển thẳng cho chủ nợ của anh tại băng Đất Thép ngay trong chiều nay để xóa sạch khoản nợ gốc. Năm trăm triệu còn lại sẽ được thanh toán dưới dạng một tấm vé máy bay một chiều và hồ sơ bảo lãnh anh sang Singapore làm việc tại một phòng khám liên kết của gia đình Ngọc Vy ngay sau khi vụ án này kết thúc. Anh sẽ có một danh tính mới, một cuộc đời mới, tránh xa khỏi Thụy và băng đảng của Đạt.”
Đôi mắt Danh sáng lên một tia hy vọng cực hạn khi nhìn vào xấp tài liệu ngân hàng có chữ ký tươi của Trịnh Ngọc Vy. Nhưng lòng tham và sự hoài nghi của gã vẫn khiến gã do dự:
“Chỉ... chỉ cần chiếc kính này thôi sao?”
“Không,” Khang lắc đầu, ánh mắt anh lạnh lùng như băng giá. “Chiếc kính này chỉ là tấm vé để anh ngồi vào bàn đàm phán này. Cái tôi cần ở anh là vai trò một nội gián hai chiều bên trong Bạch Sa. Anh phải giúp tôi đặt một thiết bị nghe lén vào văn phòng của Thụy, và báo cáo cho tôi mọi biến động điều trị của tỷ phú Nam.”
Danh sững sờ. Gã biết việc đặt máy nghe lén trong văn phòng Thụy là một canh bạc sinh tử. Nếu bị Thụy phát hiện, gã sẽ bị khép tội xâm phạm đời tư y tế và bị Hải bảo an thủ thủ tiêu ngay lập tức. Gã lắc đầu quầy quậy:
“Không được! Thụy kiểm tra văn phòng mỗi ngày. Hải bảo an cũng quét sóng vô tuyến liên tục. Tôi làm thế là tự sát!”
“Anh không làm thì nợ máu của Đất Thép cũng sẽ lấy mạng anh trước ngày mốt,” Khang lạnh lùng cắt đứt đường lui cuối cùng của Danh. Anh cúi sát người về phía trước, giọng nói trầm ấm đầy ma lực găm thẳng vào màng nhĩ đối phương. “Hơn nữa, Thụy đã cài phần mềm theo dõi định vị GPS ngầm trên chính chiếc điện thoại Vertu của anh. Anh nghĩ mình đang tự do di chuyển sao? Thụy đã biết anh đến Quận 5 sáng nay. Ông ta đang nghi ngờ anh đi đêm với người ngoài rồi.”
Danh kinh hoàng rút chiếc điện thoại Vertu đắt tiền ra khỏi túi. Khang ra hiệu cho Phong bước lại gần. Phong giật lấy chiếc điện thoại, dùng một thiết bị quét mã độc chuyên dụng kết nối qua cổng cáp. Chỉ sau mười giây, màn hình thiết bị của Phong hiển thị một tiến trình chạy ẩn mang mã độc định vị của Bạch Sa.
Danh nhìn chằm chằm vào màn hình, toàn thân gã run lên bần bật như cầy sấy. Sự thật tàn nhẫn về việc bị người thầy, người cấp trên mà gã luôn cống hiến tôn sùng bấy lâu nay âm thầm giám sát và đề phòng đã đập tan chút lòng trung thành cuối cùng của gã phụ tá biến chất.
“Lão... lão Thụy khốn nạn...” Danh nghiến răng, nước mắt sinh lý vì phẫn nộ và sợ hãi trào ra sau tròng kính dày cộm. Gã đẩy chiếc hộp nhựa chứa kính cận gọng kim loại về phía Khang. “Được! Tôi sẽ làm theo lời anh. Tôi sẽ đặt máy nghe lén cho anh. Nhưng anh phải cứu tôi ra khỏi cái địa ngục đó vĩnh viễn!”
Khang thu chiếc hộp nhựa chứa kính cận vào túi áo khoác gió một cách dứt khoát. Anh khẽ gật đầu với Phong, Phong lùi lại một bước, giải tỏa áp lực lối ra vào.
“Hợp tác vui vẻ, anh Danh,” Khang nói, giọng điệu khôi phục lại sự lạnh lùng chuẩn mực của một nhà trị liệu. “Thiết bị nghe lén sẽ được chuyển giao cho anh qua một đầu mối trung gian vào chiều nay. Bây giờ, hãy quay trở lại Bạch Sa và cư xử như chưa có chuyện gì xảy ra.”
Danh run rẩy đứng dậy, gã vớ lấy xấp hồ sơ cam kết tài chính của Vy nhét chặt vào trong ngực áo. Gã định quay người bước đi, nhưng khi vừa bước được một bước, gã chợt khựng lại như sực nhớ ra điều gì đó cực kỳ kinh hoàng. Gã quay đầu lại, ghé sát tai Khang, giọng nói thì thào run rẩy lạc đi vì sợ hãi:
“Khang... có một chuyện tôi phải báo cho anh ngay. Lão Thụy... lão đã phát hiện ra việc nữ y tá Lê Mai Anh lén lút tráo thuốc giải độc Antidote-V cho tỷ phú Nam từ hai ngày trước nhờ hệ thống camera ẩn mới lắp đặt trong phòng trực. Lão không phạt cô ta ngay vì sợ bứt dây động rừng làm lộ vị trí của anh.”
Cơn đau thùy trán của Khang đột ngột bùng phát dữ dội như một dòng điện cực mạnh chạy qua vỏ não. Anh siết chặt hai tay vào cạnh bàn gỗ đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Vết rách cơ vai trái nhói lên đau buốt.
“Lão Thụy định làm gì cô ta?” Khang gặng hỏi, giọng nói trầm ấm thường ngày đã lộ rõ một tia lạnh lẽo thấu xương.
“Lão Thụy đã liên lạc với bà cả Hạnh,” Danh thầm thì, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên cổ gã. “Họ đã lên kế hoạch dàn dựng một vụ ‘tai nạn y tế’ nghiêm trọng – một ca sốc phản vệ do tiêm nhầm thuốc đặc trị – để loại bỏ hoàn toàn Mai Anh ngay trong ca trực đêm nay tại phòng trực điều dưỡng Bạch Sa. Họ sẽ đổ toàn bộ tội lỗi đầu độc tỷ phú Nam lên đầu cô ta và anh để bịt đầu mối vĩnh viễn.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!