Săn Lùng Bóng Ma
Sương mù buổi sớm ở bán đảo Thanh Đa không tan đi mà càng lúc càng đặc quánh, nuốt chửng những rặng dừa nước xơ xác vào một màu xám xịt, lạnh lẽo. Gió chướng từ sông Sài Gòn thốc qua khe liếp của căn chòi lá, mang theo vị muối mặn mòi và cái lạnh ẩm ướt thấm sâu vào da thịt.
Vũ Minh Khang ngồi im lặng trên phản gỗ, chiếc áo khoác gió sẫm màu đẫm sương đêm đặt bên cạnh. Dưới ánh sáng mờ nhạt của buổi bình minh, anh đang dùng một tay siết chặt cuộn băng gạc y tế quanh bả vai trái. Vết khâu từ cuộc chạy trốn ở Viện dưỡng lão Bạch Sa bị kéo căng, rỉ ra một vệt máu tươi đỏ thẫm, thấm qua lớp vải gạc mới thay. Cơn đau sinh lý nhức nhối truyền thẳng từ bả vai lên thùy trán, kích hoạt một xung điện đau buốt dữ dội.
*Bíp. Bíp.*
Chiếc điện thoại cục gạch rẻ tiền trên mặt phản gỗ lại rung lên. Khang khựng người, bàn tay dính máu khô khẽ run nhẹ khi cầm thiết bị lên. Dòng tin nhắn thứ hai từ số máy rác đêm qua hiện lên trên màn hình đơn sắc:
*“Một tỷ đồng đổi lấy chiếc kính cận gọng kim loại và sự im lặng của tôi trước Bác sĩ Thụy. Giao dịch trước mười hai giờ đêm nay, hoặc món đồ này sẽ nằm trên bàn làm việc của Ban giám đốc.”*
Khang nghiến chặt răng, một cơn mờ mắt phải đột ngột ập đến. Trạng thái Suy nhược cấp độ 2 (Mất định hướng tạm thời) do tác dụng phụ của các phiên thôi miên sâu liên tục bắt đầu tàn phá thùy trán của anh. Những đốm xám lốm đốm quay cuồng trong tầm nhìn của mắt phải, khiến anh tạm thời mất đi khả năng ước lượng khoảng cách vật lý. Khang nhắm chặt mắt, áp dụng kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control). Anh hít một hơi thật sâu qua đường mũi, giữ luồng khí lạnh ẩm mốc trong lồng ngực đúng ba giây rồi thở ra từ từ qua khóe môi rách.
*Hít vào... một, hai, ba... thở ra.*
Nhịp tim đang đập dồn dập ở mức chín mươi lăm lần một phút của anh bị cưỡng ép hạ xuống mức sáu mươi mốt lần ổn định lâm sàng. Tầm nhìn của mắt phải dần khôi phục, dù hai bên thái dương vẫn giật lên từng cơn đau nhức. Anh lập tức bấm số liên lạc mã hóa của nhà báo Trần Quốc Phong.
“Phong, kẻ tống tiền vừa ra giá,” Khang cất giọng trầm ấm, đều đặn để che giấu sự suy kiệt thể xác. “Hắn muốn một tỷ đồng trước đêm nay. Cậu đã định vị được tọa độ phát tín hiệu chưa?”
Giọng Phong khàn đặc vang lên qua loa thoại, kèm theo tiếng gõ bàn phím dồn dập: “Tôi đang quét đây. Nút thắt dữ liệu của tin nhắn vừa rồi không còn nằm trong mạng nội bộ Bạch Sa nữa. Kẻ này đã di chuyển ra ngoài. Trạm BTS vừa ghi nhận thiết bị của hắn kết nối nằm ở khu vực Quận 5, bán kính hai trăm mét xung quanh phố Hải Thượng Lãn Ông. Khang, tọa độ đó sát sườn phòng khám cũ của cha cậu mười năm trước.”
Khang khẽ nheo mắt. Phòng khám cũ của cha anh tại Quận 5 – nơi bỏ hoang mười năm nay kể từ sau vụ tai nạn đầy nghi vấn của cố Bác sĩ Vũ Minh Sơn. Kẻ tống tiền di chuyển về khu vực đó là ngẫu nhiên, hay hắn đang âm thầm điều tra thân thế thực sự của anh?
“Tôi sẽ qua đó ngay,” Khang quyết định dứt khoát. “Đạt và băng đảng Đất Thép đang ráo riết lùng sục khu vực Thanh Đa này sau vụ tôi biến mất khỏi Bạch Sa. Hải an ninh cũng đang rà soát các camera giao thông để tìm chiếc xe taxi của Hùng. Ở lại đây quá lâu là tự sát.”
“Nhưng thể trạng của cậu hiện tại không thể di chuyển bình thường,” Phong lo ngại. “Mắt phải của cậu đang bị mờ do suy nhược vỏ não, vai trái lại rách cơ chảy máu. Nếu người của Đạt nhận diện được cậu trên đường...”
“Tôi sẽ ngụy trang,” Khang cắt lời. “Hẹn gặp cậu ở góc đường Hồng Bàng và Nguyễn Tri Phương trong ba mươi phút nữa.”
Mười lăm phút sau, Vũ Minh Khang bước ra khỏi căn chòi lá dưới một diện mạo hoàn toàn khác. Anh khoác lên mình chiếc áo khoác xanh sờn cũ của một tài xế xe ôm công nghệ, đội chiếc mũ bảo hiểm sụp nửa mặt và đeo cặp kính gọng nhựa đen dày cộm để che đi đôi mắt sâu hoắm vì thiếu ngủ. Chiếc USB chứa mã hóa sóng não của tỷ phú Nam được anh giấu kỹ trong lớp lót thắt lưng chống nước.
Khang dắt chiếc xe máy Wave Alpha cũ – phương tiện duy nhất còn sót lại của phòng khám cũ – lao vào màn sương mù ẩm ướt của bán đảo Thanh Đa, hướng thẳng về phía trung tâm Quận 5.
Đường phố Sài Gòn buổi sớm đông đúc và hỗn loạn. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú và luồng ánh sáng chói chang từ đèn xe cộ dội vào võng mạc khiến Khang choáng váng. Cơn đau thùy trán lại bùng phát dữ dội. Khi anh vừa đánh lái quẹo từ đường Nguyễn Tri Phương vào đại lộ Hồng Bàng, mắt phải của anh đột ngột tối sầm lại. Khang mất định hướng không gian trong tích tắc, chiếc xe máy chao đảo mạnh, suýt chút nữa tông thẳng vào dải phân cách bê tông.
Khang nghiến răng, dùng hết sức bình sinh bóp chặt phanh tay, tấp chiếc xe sát vào lề đường trước một tiệm thuốc Bắc trên phố Hải Thượng Lãn Ông. Mùi thuốc Bắc ngai ngái, thơm nồng sực vào mũi, kích hoạt một mảnh ký ức cũ về những ngày anh còn nhỏ ngồi xem cha bốc thuốc trị liệu cho bệnh nhân. Khang tựa trán vào tay lái, thở dốc. Vết rách cơ vai trái lại rỉ máu, thấm đẫm mảng gạc trắng dưới lớp áo khoác sờn cũ.
Anh nhắm mắt lại, ép bản thân thực hiện kỹ thuật kiểm soát nhịp tim tự thân một lần nữa để điều hòa thính giác và thị giác. Trong bóng tối của tâm trí, anh cô lập mọi tiếng ồn ào của phố xá xung quanh, chỉ tập trung vào nhịp đập chậm dần của tim mình.
*Một... hai... ba...*
Khi nhịp tim hạ xuống mức ổn định, Khang mở mắt ra. Mắt phải đã nhìn rõ trở lại, dù thái dương vẫn đau buốt. Đúng lúc đó, Phong xuất hiện trên chiếc xe máy tay ga, dừng lại sát cạnh anh. Gương mặt nhà báo điều tra sạm đi vì căng thẳng, gã khẽ hất hàm ra hiệu:
“Khang, cậu ổn không? Thiết bị quét Bluetooth cầm tay của tôi vừa phát hiện ra tín hiệu MAC của chiếc điện thoại gửi tin nhắn đang hoạt động trong con hẻm nhỏ phía sau phòng khám cũ của cha cậu. Có ít nhất ba tiệm net cỏ ở khu vực này. Hắn đang ở một trong số đó.”
Khang khẽ gật đầu, kéo sụp kính gọng nhựa đen lên sống mũi: “Đi thôi. Chúng ta phải tìm ra hắn trước khi hắn mất kiên nhẫn.”
Họ đi bộ vào con hẻm sâu, nơi những dãy nhà cổ lợp ngói âm dương nhuốm màu thời gian nằm san sát nhau. Mùi ẩm mốc của những bức tường rêu phong trộn lẫn với mùi khói bụi đô thị tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.
Phong cầm chiếc điện thoại chạy phần mềm quét Bluetooth chuyên dụng, đi trước dẫn đường. Khi họ tiếp cận tiệm net cỏ mang tên “Phong Vân” nằm cách phòng khám cũ của cha Khang chỉ vài căn nhà, Phong đột ngột dừng lại, chỉ vào màn hình:
“Tín hiệu mạnh nhất ở đây. Thiết bị gửi tin nhắn vừa tắt nguồn cách đây đúng hai phút. Hắn vừa mới thực hiện thao tác gì đó trên mạng và ngắt kết nối vật lý.”
Khang đẩy cửa bước vào tiệm net. Không gian bên trong tối tăm, nồng nặc mùi khói thuốc lá, tiếng gõ bàn phím lạch cạch và tiếng la hét của những gã thanh niên đang chơi game trực tuyến tạo nên một đống hỗn âm hỗn loạn. Khang áp dụng kỹ thuật đọc vị biểu cảm hành vi, quét nhanh qua từng dãy máy tính.
Giữa những gã thanh niên mặc áo thun lếch thếch, Khang đột ngột khựng lại khi phát hiện một bóng người ngồi ở góc khuất sát lối cửa sau. Kẻ đó mặc một chiếc áo khoác gió màu đen kéo khóa kín cổ, nhưng dưới gấu áo khoác khẽ lộ ra một mảng vải màu xanh nhạt – màu đồng phục y tế đặc trưng của Viện dưỡng lão Bạch Sa.
Khang nhận diện ngay dáng người cao gầy, hơi khom của đối phương qua chiếc kính gọng nhựa đen dày. Đó là một nhân viên y tế của Bạch Sa.
Đúng lúc đó, gã thanh niên kia như đánh hơi thấy nguy hiểm. Hắn lén lút rút chiếc USB khỏi ổ cắm máy tính, đứng bật dậy và vội vã lách qua cánh cửa gỗ thoát hiểm phía sau tiệm net hướng ra con hẻm tối.
“Hắn chạy rồi!” Phong hét lên, định lao theo.
Khang cũng định cất bước đuổi theo bóng người mặc áo khoác gió, nhưng khi anh vừa rướn người lên, vết rách cơ vai trái bị kéo giật mạnh. Cơn đau buốt tột độ truyền thẳng lên thùy trán, kích hoạt một cơn đột quỵ nhẹ của trạng thái Suy nhược cấp độ 2. Mắt phải của anh mờ tịt hoàn toàn, đầu óc quay cuồng, Khang loạng choạng khuỵu gối xuống nền nhà tiệm net, một tay bám chặt vào cạnh bàn máy tính để không bị ngã gục.
“Khang!” Phong vội quay lại đỡ lấy anh.
“Đừng... đừng đuổi theo,” Khang thều thào, giọng khản đặc vì đau đớn. Anh cố gắng dùng mắt trái còn nhìn rõ để hướng ra phía cửa sau, tập trung ghi nhận chi tiết cơ học cuối cùng. “Tôi không thể chạy lúc này. Nhìn... nhìn chiếc xe máy hắn dùng để tẩu thoát ngoài hẻm.”
Qua khe cửa gỗ hờ hững, Khang thấy gã thanh niên mặc áo khoác gió đen leo lên một chiếc xe máy Wave Alpha màu đỏ cũ. Khang áp dụng kỹ năng Chụp ảnh ký ức (Eidetic Scanning), ghi nhớ nguyên vẹn từng con số trên biển số xe trước khi chiếc xe lao vút đi trong con hẻm nhỏ: *59H1 - 404.24*.
“Tôi đã ghi lại biển số xe của hắn,” Khang thở dốc, mồ hôi lạnh vã đẫm trán. “Hùng... bảo Hùng tra cứu chủ sở hữu của biển số này ngay lập tức. Hắn là nhân viên y tế của Bạch Sa.”
Phong đỡ Khang ngồi xuống chiếc ghế nhựa trống cạnh máy tính gã thanh niên kia vừa bỏ lại. Màn hình máy tính vẫn còn hiển thị lịch sử trình duyệt chưa kịp xóa sạch. Phong nhanh tay cắm chiếc USB của mình vào máy tính để trích xuất dữ liệu IP vừa đăng nhập.
Chỉ vài giây sau, Phong trợn tròn mắt nhìn vào màn hình dòng mã lệnh, gương mặt gã nhà báo điều tra trở nên xám ngoét vì kinh hoàng:
“Khang... nhìn cái này đi. Địa chỉ IP mà kẻ này vừa sử dụng để gửi tin nhắn tống tiền cho cậu... nó trùng khớp hoàn toàn với địa chỉ IP của một máy chủ nằm ngay bên trong Phòng khám đa khoa tư nhân đối thủ của Bạch Sa tại Quận 7.”
Khang nheo mắt nhìn vào dòng địa chỉ IP nhấp nháy ánh sáng xanh chết chóc trên màn hình máy tính. Cơn đau đầu thùy trán dường như đóng băng trong tích tắc trước phát hiện mới này.
“Và chưa hết,” Phong thầm thì, giọng run rẩy lạc đi khi ngón tay gã gõ nhanh trên bàn phím để truy xuất nhật ký cổng kết nối Intranet. “Địa chỉ IP này... vừa mới thực hiện thao tác đăng nhập trái phép vào hệ thống camera giám sát nội bộ của Viện dưỡng lão Bạch Sa cách đây đúng hai phút. Hắn đang dùng quyền truy cập đặc biệt để theo dõi phòng bệnh 404 của tỷ phú Nam.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!