Nhạc nềnGrief

Tin Nhắn Nặc Danh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bán đảo Thanh Đa những ngày cuối năm chìm trong một màn sương muối ẩm ướt và lạnh buốt, thứ sương đặc quánh bốc lên từ dòng sông Sài Gòn cuộn chảy đỏ ngầu phù sa. Gió chướng thổi thốc qua những rặng dừa nước xơ xác, quật vào vách lá của căn chòi tạm bợ nằm sát mép nước những tiếng sàn sạt khô khốc. Nơi đây từng là chòi canh cá bỏ hoang của một dân chài địa phương, nay trở thành nơi ẩn mình duy nhất của Vũ Minh Khang – người vừa mới tự tay khai tử danh tính của chính mình trên danh nghĩa pháp lý.


Trong không gian chật chội chưa đầy mười mét vuông, mùi bùn đất sình lầy trộn lẫn với mùi ẩm mốc của lá dừa mục nát tạo nên một thứ không khí ngột ngạt đến khó thở. Khang ngồi xếp bằng trên tấm phản gỗ nứt nẻ, ánh sáng duy nhất trong căn chòi là ngọn đèn dầu hỏa leo lét, tỏa ra làn khói đen khét lẹt. Anh chậm rãi cởi chiếc áo khoác gió sẫm màu bám đầy sương đêm, để lộ bả vai trái băng bó chằng chịt. Vết khâu từ cuộc chạy trốn ở Bạch Sa vẫn chưa lành hẳn, thỉnh thoảng lại nhói lên từng cơn buốt nhức khi thớ cơ bị kéo căng. Khang dùng một tay, khó khăn thấm cồn sát trùng vào bông y tế rồi tỳ mạnh lên vết thương. Cơn đau sinh lý dữ dội ập đến khiến quai hàm anh bạnh ra, vầng trán nhăn lại dưới mái tóc đã được cắt ngắn gọn gàng.


Anh không còn đeo chiếc kính gọng kim loại mảnh quen thuộc nữa. Thay vào đó là cặp kính gọng nhựa đen dày, thô kệch – thứ ngụy trang hoàn hảo biến chuyên gia thôi miên xuất sắc Vũ Minh Khang thành 'Bác sĩ Minh', một kẻ ẩn dật vô danh trong khu ổ chuột ven sông. Anh tự nhủ bản thân phải chịu đựng. Nỗi đau thể xác này chẳng là gì so với vực thẳm tội ác của gia tộc họ Lương đang bao phủ lấy người cha quá cố của anh và tỷ phú Trịnh Hoàng Nam.


*Bíp. Bíp.*


Tiếng rung đột ngột của chiếc điện thoại cục gạch rẻ tiền đặt trên mặt phản gỗ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng tịch mịch của đêm muộn. Khang khựng lại, bàn tay đang cầm bông băng đông cứng giữa không trung. Ánh mắt anh sắc lạnh xoáy vào màn hình đơn sắc đang nhấp nháy luồng sáng xanh nhạt. Một số điện thoại lạ, không có trong danh bạ, gửi đến một dòng tin nhắn ngắn gọn nhưng đủ sức làm đông cứng cả dòng máu đang chảy trong huyết quản anh:


*“Tôi biết anh đang giữ những gì dưới hầm B2.”*


Cơn đau thùy trán đột ngột bùng phát như một nhát búa gõ mạnh vào vỏ não. Trạng thái Suy nhược thần kinh cấp độ 2 tích lũy từ những phiên thôi miên sâu trước đó khiến hai bên thái dương của anh giật lên liên hồi. Mắt phải của anh mờ đi trong vài giây, những đốm xám lốm đốm quay cuồng trong tầm nhìn. Khang lập tức nhắm chặt mắt, ép bản thân kích hoạt kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control). Anh hít một hơi thật sâu qua đường mũi, giữ luồng khí lạnh ẩm mốc trong lồng ngực đúng ba giây rồi thở ra từ từ qua khóe môi.


*Hít vào... một, hai, ba... thở ra.*


Nhịp tim đang nhảy vọt lên hơn một trăm lần một phút của anh bị cưỡng ép hạ xuống mức sáu mươi mốt lần ổn định lâm sàng. Sự điềm tĩnh lạnh lùng của một nhà trị liệu tâm lý quay trở lại. Khang mở mắt, cầm chiếc điện thoại lên, phân tích từng ký tự của dòng tin nhắn.


Kẻ gửi tin nhắn biết về vụ đột nhập hầm B2 – nơi đặt Phòng lưu trữ bệnh án mật Bạch Sa. Điều đó có nghĩa là vỏ bọc 'kẻ đột nhập chuyên nghiệp bên ngoài' mà anh và Phong dày công dàn dựng đã bị rách một mảng lớn. Đáng sợ hơn, kẻ này không gửi thông tin cho Bác sĩ Thụy hay Hải an ninh để nhận thưởng, mà lại nhắn tin trực tiếp vào số máy bảo mật mới kích hoạt của anh.


Anh bấm nút gọi lại vào số máy vừa gửi tin.


*“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...”*


Giọng nói tổng đài vô cảm vang lên. Kẻ kia đã lập tức tắt nguồn thiết bị ngay sau khi gửi tin nhắn. Hắn biết rõ quy trình phản vết viễn thông. Đây không phải là hành động bộc phát của một kẻ tò mò, mà là một đòn tống tiền được tính toán kỹ lưỡng.


Khang không phí thời gian. Anh nhanh chóng dùng chiếc điện thoại thứ hai – thiết bị liên lạc mã hóa kết nối trực tiếp với nhà báo Trần Quốc Phong – bấm một dãy số mật.


“Phong, tôi đây,” Khang cất giọng trầm ấm, đều đặn, hoàn toàn lọc bỏ mọi sự dao động sinh học. “Tôi vừa nhận được tin nhắn tống tiền từ một số rác. Kẻ đó biết về vụ đột nhập hầm B2 Bạch Sa. Hãy quét trạm phát sóng di động và định vị IP của thiết bị gửi tin ngay lập tức. Số thuê báo là...”


Đầu dây bên kia, tiếng bàn phím gõ lạch cạch vang lên dồn dập giữa tiếng mưa lâm thâm qua loa thoại. Giọng Phong khàn đặc nhưng đầy cảnh giác: “Mẹ kiếp, chúng ta đã ngụy trang vụ trôi sông của cậu hoàn hảo rồi cơ mà? Để tôi chạy phần mềm quét trạm thu phát vô tuyến (BTS) khu vực ven sông. Cậu giữ máy.”


Trong lúc chờ đợi Phong phản vết kỹ thuật, Khang biết mình không thể ngồi im chờ đợi. Anh cần phải biết mình đã để lại sơ hở gì tại hiện trường hầm mật B2 Bạch Sa. Bản thảo nghiên cứu bị tịch thu, nhưng anh đã kịp chụp lại toàn bộ Hồ sơ bệnh án thật của bệnh nhân 404 bằng chiếc kính camera. Liệu có dấu vết vật lý nào sót lại?


Khang ngồi thẳng lưng, nhắm mắt lại. Anh bắt đầu thực hiện kỹ thuật Xây dựng Cung điện Ký ức (Memory Palace) để rà soát lại toàn bộ hành trình đột nhập đêm hôm đó.


Trong bóng tối của tâm trí, căn chòi lá Thanh Đa biến mất. Thay vào đó là kết cấu kiến trúc lạnh lẽo, xám xịt của Viện dưỡng lão Bạch Sa hiện lên với độ chính xác đến từng milimet. Khang tự thôi miên bản thân, đưa sóng não về trạng thái Alpha thư giãn nông để tái hiện lại ký ức trực quan không bị bóp méo bởi cảm xúc sợ hãi.


Anh thấy mình đang đứng trước cửa hầm B2 lúc hai giờ mười lăm phút sáng. Tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài dội qua khe tường bê tông dày. Anh thấy mình quét chiếc thẻ ID giả, cửa thép mở ra. Anh bước vào phòng lưu trữ mật. Mùi giấy mốc, mùi ozone từ máy chủ điều hòa sực lên mũi. Anh lướt ngón tay qua kệ thép chữ T thứ ba, lấy ra tập hồ sơ của Trịnh Hoàng Nam. Chiếc kính cận gọng kim loại mảnh tích hợp camera trên mắt anh liên tục chớp sáng để chụp lại từng trang tài liệu.


Đột nhiên, còi báo động đỏ rú vang do hệ thống điện dự phòng khởi động sớm hơn tính toán mười giây. Đèn hành lang vụt sáng. Tiếng bước chân nặng nề của Hải an ninh và tiếng móng vuốt chó nghiệp vụ cào xuống sàn bê tông dồn dập áp sát.


Khang tái hiện lại cảnh mình hoảng loạn bò vào đường ống thông gió kỹ thuật chật hẹp phía sau tủ hồ sơ. Đường ống bằng tôn rỉ sét co hẹp, cạnh sắc cào rách bả vai trái của anh, máu tươi rỉ ra thấm đẫm vai áo blouse. Trong cơn đau buốt và ngạt thở vì thiếu oxy, anh phải dùng hết sức bình sinh để rướn người qua khúc cua hẹp.


*Keng.*


Một tiếng động kim loại va chạm cực nhỏ vang lên trong ký ức của Khang. Lúc đó, giữa tiếng còi hú điên cuồng và tiếng chó sủa sát nút, anh đã lầm tưởng đó là tiếng khóa dây đai an toàn của túi dụng cụ va vào thành ống tôn.


Nhưng không.


Trong Cung điện Ký ức, Khang tua chậm phân cảnh đó với tốc độ một phần mười giây. Anh phóng to hình ảnh cơ thể mình khi rướn qua khúc cua. Cú va đập mạnh vào thành ống thông gió đã làm chiếc kính cận gọng kim loại mảnh thường – chiếc kính thường anh dắt ở túi áo blouse ngoài để ngụy trang – bị tuột ra ngoài túi áo. Nó đã rơi xuống, trượt dọc theo đường ống dốc và nằm lại ngay ngã ba kỹ thuật của hệ thống thông gió hầm B2 Bạch Sa.


Khang mở bừng mắt ra, mồ hôi lạnh vã đẫm hai bên thái dương. Cơn đau thùy trán lại giật lên đau nhói. Anh đã tìm ra kẽ hở vật lý chí mạng.


Chiếc kính cận gọng kim loại mảnh của anh. Đó là chiếc kính đặc chủng có độ cận lệch chuẩn của riêng anh, gọng kính có khắc một vết xước nhỏ ở bản lề trái – vết sẹo cơ học từ một lần va chạm cũ. Bất kỳ kẻ nào nhặt được chiếc kính đó trong đường ống thông gió hầm B2 đều có thể dễ dàng đối chiếu với hồ sơ nhân sự của 'Bác sĩ Khang' mới nhận việc.


Kẻ nặc danh đang nắm giữ vật chứng chí mạng chứng minh Vũ Minh Khang chính là kẻ đã đột nhập hầm mật Bạch Sa. Hắn nắm thế chủ động hoàn toàn.


“Khang! Tôi có kết quả rồi!” Giọng nói của Phong vang lên qua điện thoại, cắt đứt dòng suy nghĩ dồn dập của anh. “Tín hiệu gửi tin nhắn không đi qua các trạm phát sóng công cộng ngoài đường. Kẻ này đã sử dụng một cổng kết nối ảo (Virtual Gateway) để che giấu số máy rác, nhưng nút thắt dữ liệu cuối cùng (data node) lại được định tuyến trực tiếp từ mạng nội bộ (Intranet) của một cơ sở cụ thể.”


Khang siết chặt chiếc điện thoại rẻ tiền, đầu ngón tay trắng bệch: “Là Bạch Sa đúng không?”


“Chính xác,” Phong thở dài, giọng nói lộ rõ sự bàng hoàng. “Tín hiệu IP phát ra từ một thiết bị nội bộ nằm ngay bên trong Viện dưỡng lão Bạch Sa. Có kẻ đang ở ngay trong hang cọp và chơi đùa với chúng ta. Cậu nghĩ là ai? Thụy hay Hải?”


“Không phải Thụy, càng không phải Hải,” Khang phân tích, ánh mắt anh nhìn chăm chằm vào ngọn lửa leo lét của cây đèn dầu. “Nếu là Thụy hay Hải nhặt được kính, chúng đã lập tức báo cho bà cả Hạnh và cho người đến san phẳng Chùa Lá để bắt tôi từ lâu rồi. Kẻ này nhặt được kính nhưng lại giấu đi, chứng tỏ hắn muốn dùng nó làm công cụ để trục lợi cá nhân. Hắn muốn tiền, hoặc muốn thứ gì đó lớn hơn thế từ tôi.”


“Mẹ kiếp, vậy là có một con rắn độc khác đang ẩn mình trong Bạch Sa,” Phong nghiến răng. “Chúng ta phải làm gì bây giờ?”


Khang im lặng trong vài giây. Anh nhìn xuống bả vai trái vẫn còn rỉ một vệt máu đỏ tươi thấm qua lớp băng gạc trắng. Vết máu tươi này như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá mà anh phải trả nếu đi sai một nước cờ trong cuộc đấu trí này. Kẻ nặc danh tống tiền là một biến số nằm ngoài dự tính, nhưng cũng có thể là một kẽ hở để anh xoay chuyển cục diện nếu bóc tách được lòng tham của hắn.


“Hãy giữ im lặng và chờ đợi,” Khang lạnh lùng ra lệnh. “Hắn nắm giữ vật chứng nhưng chưa giao cho Thụy, nghĩa là hắn đang chờ tôi ra giá. Hắn sẽ sớm gửi tối hậu thư tiếp theo kèm theo yêu cầu cụ thể. Phong, cậu hãy tiếp tục giám sát dòng chảy dữ liệu của cổng Intranet Bạch Sa. Chúng ta sẽ bắt con cáo này lộ đuôi bằng chính lòng tham của nó.”


Anh cúp máy. Tiếng gió bão ngoài sông Sài Gòn vẫn gầm rú dữ dội, quật những hạt mưa nặng hạt vào mái lá căn chòi tạm bợ Thanh Đa. Khang tắt ngọn đèn dầu, để mặc bản thân chìm vào bóng tối đặc quánh của sương đêm. Anh biết, cuộc chiến sinh tử này chỉ mới thực sự bắt đầu chuyển mình vào vùng nước tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!