Lột Xác Trong Bóng Tối
Ánh bình minh nhợt nhạt của ngày mới lách qua những khe lá dừa nước ẩm ướt, hắt lên nền gỗ cũ kỹ của Chùa Lá một vệt sáng xám lạnh. Vũ Minh Khang ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu cói đơn sơ, bả vai trái được băng bó kỹ lưỡng vẫn nhói lên từng cơn buốt nhói sau ca khâu khẩn cấp đêm qua. Tiếng chuông chùa ngân vang từ chánh điện đã dứt, trả lại cho không gian sự tĩnh lặng tịch mịch của vùng ngoại ô ven sông Nhà Bè. Trên tay anh, trang thứ hai của bức di thư của người cha quá cố – cố Bác sĩ Vũ Minh Sơn – đang mở ra. Nét mực xanh đã ố vàng theo năm tháng nhưng từng nét chữ vẫn sắc sảo, phơi bày một chân tướng lịch sử mà Khang chưa từng dám nghĩ tới.
Trong thư, cha anh viết: *“Khang, nếu con đang đọc những dòng này, nghĩa là con đã dấn thân vào mê lộ Bạch Sa. Mười năm trước, chính Trịnh Hoàng Nam đã tìm đến cha khi ông ấy nhận ra Lương Mỹ Hạnh đang âm thầm đầu độc mình bằng thạch tín liều thấp. Nam biết mình không thể thoát khỏi sự bủa vây của gia tộc họ Lương, nên ông ấy đã cầu xin cha thực hiện một ca thôi miên hồi quy sâu đặc biệt. Chúng ta đã cùng nhau thiết lập một Khóa chấn thương (Trauma Lock) dựa trên ký ức đau đớn nhất của Nam – vụ tai nạn năm mươi hai tuổi chứng kiến cái chết của người mẹ. Đó là nơi duy nhất an toàn để cất giấu mã khóa bảo mật của Quỹ bảo trợ y tế Hoàng Nam. Nam biết Hạnh sẽ dùng mọi phác đồ hóa dược để đông cứng não bộ của ông ấy, nhưng một khi Khóa chấn thương còn tồn tại, tiềm thức của ông ấy sẽ không bao giờ bị khuất phục. Cha đã hứa với Nam sẽ bảo vệ bí mật này bằng cả mạng sống. Vụ tai nạn xe hơi của cha không phải ngẫu nhiên, Khang ạ. Đạt và Hạnh đã đánh hơi được thỏa thuận này. Nếu con tiếp tục, con phải chấp nhận sống trong bóng tối, vì ngoài sáng, chúng có cả một hệ thống tư pháp chống lưng.”*
Khang từ từ khép bức di thư lại, lồng ngực thắt chặt. Cơn chấn thương xương ức do cú đá của Bóng Đen đêm qua vẫn âm ỉ đau, nhưng nỗi đau tinh thần còn khủng khiếp hơn. Cha anh đã chết để bảo vệ y đức, bảo vệ lời hứa với một bệnh nhân. Và giờ đây, gánh nặng đó đã chính thức đặt lên vai anh. Khang đưa tay lên vuốt nhẹ vầng trán vẫn còn vã mồ hôi lạnh. Nhờ tiếng chuông chùa tần số thấp hỗ trợ thiền định sâu, Trạng thái Thần kinh của anh đã khôi phục được một trăm phần trăm sức khỏe, nhưng anh biết, đây chỉ là sự bình yên tạm thời trước khi cơn bão thực sự ập đến.
*Cạch.*
Cánh cửa gỗ phòng khách khẽ mở. Luật sư Nguyễn Huy Hoàng bước vào, theo sau là Trịnh Ngọc Vy và nhà báo Trần Quốc Phong. Gương mặt ai nấy đều hằn sâu sự mệt mỏi và lo âu tột độ. Vy mặc một bộ đồ lụa đen giản dị, đôi mắt xinh đẹp quý phái húp híp đỏ vì khóc suốt đêm. Phong vẫn mang chiếc ba lô kaki sờn bụi bặm, râu quai nón lún phún đầy sương đêm.
“Khang, chúng ta không còn thời gian nữa,” Luật sư Hoàng mở chiếc cặp da khóa số, rút ra một tập tài liệu dày đặt lên bàn gỗ. “Lương Mỹ Hạnh đã chính thức nộp đơn xin tước quyền giám hộ của Vy đối với tỷ phú Nam lên tòa án sơ thẩm Quận 7. Bà ta sử dụng bản giám định tâm thần phân liệt giả do Bác sĩ Triết ký khống. Với thế lực của Hạnh, tòa sẽ thông qua đơn này trong vòng bốn mươi tám giờ tới. Một khi mất quyền giám hộ, Vy sẽ không thể tiếp cận cha mình, và Thụy sẽ lập tức tăng liều Haloperidol-X để xóa sạch phần ký ức còn lại của ông Nam.”
Khang đẩy gọng kính cận kim loại mảnh lên sống mũi, ánh mắt lạnh lùng lâm sàng khôi phục: “Hồ sơ bệnh án thật của bệnh nhân 404 mà tôi chụp được dưới hầm B2 Bạch Sa có đủ để bẻ gãy bản giám định của Triết không?”
“Về mặt lý thuyết là đủ,” Hoàng thở dài, gõ nhẹ ngón tay xuống bàn. “Nhưng vấn đề là danh tính của anh. Bác sĩ Thụy đã gửi báo cáo vi phạm y đức nghiêm trọng của anh lên Hội đồng Y khoa, cáo buộc anh đột nhập trái phép và sử dụng các phương pháp thôi miên chưa qua kiểm định gây nguy hiểm tính mạng cho bệnh nhân. Hải an ninh cũng đang ráo riết truy lùng anh khắp thành phố dưới danh nghĩa một kẻ trộm cắp chất độc nhóm A từ kho dược Bạch Sa. Nếu anh xuất hiện ngoài sáng với danh nghĩa Vũ Minh Khang, anh sẽ bị bắt giữ ngay lập tức trước khi kịp trình chứng cứ ra tòa.”
Khang im lặng. Anh nhìn qua khe cửa sổ hướng về phía gian phòng bên cạnh, nơi mẹ Lan đang ngủ say dưới tác động của thuốc thảo dược, và em trai Hoàng đang nằm hồi sức với gương mặt bầm tím. Lời cầu xin khóc nghẹn của mẹ đêm qua lại vang vọng bên tai anh: *“Bỏ đi con... mẹ không thể mất thêm con nữa...”*
Nếu anh tiếp tục di chuyển ngoài sáng dưới cái tên Vũ Minh Khang, không chỉ anh bị bắt, mà gia đình anh cũng sẽ bị băng đảng Đất Thép của Đạt truy sát đến cùng để bịt đầu mối. Anh phải đưa ra một lựa chọn tàn nhẫn nhất.
“Tôi sẽ chết,” Khang cất giọng trầm ấm, đều đặn ở tần số thấp, hoàn toàn không có một sự dao động cảm xúc nào.
Ngọc Vy giật mình, ngước mắt nhìn anh đầy kinh ngạc: “Anh Khang, anh nói gì vậy?”
“Vũ Minh Khang phải chết về mặt pháp lý,” Khang giải thích, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Luật sư Hoàng. “Đó là cách duy nhất để vô hiệu hóa sự truy lùng của Hải an ninh và lệnh bắt giữ của Thụy. Chỉ khi Vũ Minh Khang biến mất khỏi cõi đời này, Hạnh mới nới lỏng sự phòng bị, và tôi mới có tự do tuyệt đối để thâm nhập vào bóng tối, tiếp tục giải mã tiềm thức của ông Nam.”
Luật sư Hoàng nhìn Khang một lúc lâu, rồi chậm rãi gật đầu. Anh rút từ đáy cặp da ra một bộ hồ sơ mới phẳng phiu. “Tôi đã lường trước việc này. Đây là hồ sơ chứng tử giả lập của Vũ Minh Khang, xác nhận anh đã tử vong do tai nạn đuối nước trên sông Sài Gòn trong đêm mưa bão vừa qua. Và đây...” Hoàng đẩy một tấm Thẻ ID nhân viên giả danh Bác sĩ Minh cùng một bộ giấy tờ tùy thân mới tinh mang tên 'Nguyễn Văn Minh'. “Từ bây giờ, anh không còn là Vũ Minh Khang nữa. Anh là Nguyễn Văn Minh, một bác sĩ trị liệu tâm lý đã nghỉ hưu sớm, sống ẩn dật. Danh tính này đã được hợp thức hóa trên hệ thống dữ liệu quốc gia nhờ các mối quan hệ ngầm của tôi.”
Khang cầm cây bút máy lên. Đầu ngón tay anh khẽ run nhẹ khi đặt bút ký vào biên bản bàn giao danh tính cũ. Ký tên vào đây nghĩa là anh chính thức từ bỏ quyền làm con của mẹ Lan, từ bỏ quyền làm anh của Hoàng trước pháp luật. Anh sẽ trở thành một bóng ma không quá khứ, một kẻ đào tẩu mang tiếng xấu trôi sông. Anh nhìn sang Vy, giọng nói khàn đặc: “Vy, hứa với tôi. Bảo vệ mẹ và Hoàng tại Chùa Lá này. Tuyệt đối không để họ biết tôi còn sống cho đến khi mọi chuyện kết thúc. Sự im lặng của họ là lá chắn an toàn nhất.”
Vy cúi đầu, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống mặt bàn gỗ. Cô siết chặt nắm tay, giọng nghẹn ngào nhưng kiên định: “Tôi hứa. Bằng cả sinh mạng và tài sản của gia tộc Trịnh, tôi sẽ chu cấp và bảo vệ bác gái và Hoàng an toàn tuyệt đối tại đây.”
Khang quay sang Phong, rút chiếc thẻ nhớ MicroSD nhỏ xíu ra khỏi gọng kính cận tích hợp camera đặt lên bàn. “Phong, đây là toàn bộ ảnh chụp Hồ sơ bệnh án thật của bệnh nhân 404 chứng minh ông Nam bị đầu độc bằng thạch tín liều thấp và phác đồ Haloperidol-X bất hợp pháp của Thụy. Cậu hãy mang nó về Tòa soạn báo Độc Lập bảo quản.”
Phong đón lấy chiếc thẻ nhớ, ánh mắt rực lửa căm hờn: “Tôi sẽ cho phát tán nó lên tất cả các diễn đàn báo chí độc lập ngay lập tức!”
“Không được!” Khang chặn tay Phong lại, giọng nói đanh thép lâm sàng. “Hạnh và Thụy đang nắm giữ mạng sống của ông Nam vật lý. Nếu cậu công bố quá sớm khi chúng ta chưa nắm giữ quyền giám hộ pháp lý, Hạnh sẽ phát điên và rút ống thở của Nam ngay lập tức để tiêu hủy nhân chứng sống. Cậu chỉ được phép công bố khi tôi ra tín hiệu. Hãy dùng nó làm lá bài tẩy để đe dọa gián tiếp, buộc Thụy phải phân tán sự chú ý.”
Phong nghiến răng, gật đầu dứt khoát: “Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ chờ lệnh của anh.”
“Bây giờ, chúng ta phải thực hiện phi vụ ngụy trang,” Khang đứng dậy, cởi chiếc áo blouse trắng rách nát, dính đầy bùn đất và vệt máu khô từ vết thương vai trái ra. Anh đưa chiếc áo cho Phong. “Phong, hãy mang chiếc áo này cùng một vài vật dụng cá nhân cũ của tôi ra đoạn rạch nước sát bờ kênh Quận 8 – nơi Bóng Đen đã truy sát tôi đêm qua. Hãy để chiếc áo vướng vào những rặng dừa nước bị xé rách dưới sông, tạo hiện trường giả như tôi đã bị nước cuốn trôi khi trốn chạy. Hải an ninh chắc chắn sẽ cho người quét sinh học khu vực đó. Vết máu tươi của tôi trên áo sẽ đánh lừa được máy quét của chúng.”
Khang định đưa tay lấy Thiết bị gõ nhịp Metronome cơ học đặt trên bàn để mang theo, nhưng anh khựng lại. Anh nhìn chiếc máy gõ nhịp bằng gỗ cổ điển – di vật thứ hai liên quan đến người cha mà anh đã dùng để thôi miên Nam khi mất đồng hồ quả quýt. Sau một hồi suy tính, Khang quyết định để chiếc Metronome lại cạnh giường của Hoàng. Hoàng là sinh viên y khoa, chiếc máy này sẽ là vật kỷ niệm, là lời nhắc nhở thầm lặng của cha để Hoàng vững bước tiếp tục con đường y đức, thay phần của anh.
Đêm hôm đó, sương mù dày đặc bao phủ dòng sông Sài Gòn đoạn chảy qua bán đảo Thanh Đa. Gió sông thổi buốt lạnh, mang theo vị mặn mòi của muối và mùi bùn đất ẩm ướt.
Trong căn chòi lá nhỏ bỏ hoang sát mép nước Chùa Lá, dưới ánh đèn dầu leo lét, chập chờn, Khang đứng trước một tấm gương vỡ. Anh cầm chiếc kéo y tế sắc lẹm, tự tay cắt đi mái tóc dài lãng tử thường ngày của mình. Từng lọn tóc đen rụng xuống nền đất ẩm, như những mảnh vụn của quá khứ Vũ Minh Khang đang bị xé bỏ. Anh dùng dao cạo sạch râu, để lộ gương mặt góc cạnh, gầy gò và nhợt nhạt dưới ánh sáng vàng vọt.
Khang tháo chiếc kính cận gọng kim loại mảnh – vật bất ly thân đã đi cùng anh suốt những năm tháng làm chuyên gia trị liệu tâm lý lâm sàng. Không có kính, tầm nhìn của anh nhòe đi một chút, nhưng ánh mắt sâu hoắm của anh lại trở nên sắc lạnh, sắc bén đến đáng sợ. Anh bước ra hiên chòi, đứng sát mép nước sông đang cuộn chảy đen ngòm. Khang đưa tay lên, buông lỏng các ngón tay.
*Tõm.*
Chiếc kính cận cũ rơi xuống dòng nước xiết, lập tức bị nhấn chìm vào bóng tối vô tận của sông Sài Gòn. Vũ Minh Khang đã thực sự chết trong đêm bão.
Anh đeo lên mắt chiếc kính cận gọng nhựa đen dày, thô kệch do Hoàng chuẩn bị sẵn cùng danh tính mới 'Nguyễn Văn Minh'. Gương mặt anh giờ đây trông phong trần, già dặn và lạnh lùng hơn hẳn. Anh khoác lên mình chiếc áo khoác gió màu tối sẫm, bước xuống chiếc đò ngang nhỏ của một người dân chài địa phương đã được Vy mua chuộc.
Chiếc đò từ từ rời bến Chùa Lá, rẽ nước hướng về phía bán đảo Thanh Đa – nơi sương mù đang bao phủ những con hẻm sâu ẩm ướt, bối cảnh mới nơi anh sẽ thiết lập phòng khám chui An Yên để tiếp tục cuộc chiến sinh tử.
Giữa dòng sông lạnh buốt, chiếc điện thoại cục gạch rẻ tiền trong túi áo Khang đột ngột rung lên dồn dập. Khang rút điện thoại ra. Trên màn hình đơn sắc hiển thị một tin nhắn mã hóa từ một số máy lạ không có trong danh bạ:
*“Tôi biết anh đang giữ những gì dưới hầm B2.”*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!