Nhạc nềnGrief

Mê Lộ Khởi Đầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc xe taxi cũ kỹ giảm tốc độ rồi dừng hẳn trước cánh cổng sắt khổng lồ của Viện dưỡng lão Bạch Sa. Ngoại ô Quận 7 lúc sáu giờ sáng bị bao phủ bởi một màn sương mù đặc quánh từ sông Sài Gòn phả vào, khiến những rặng dừa nước hai bên đường lộ ra những chiếc lá dài nhọn hoắt như những cánh tay quái dị trong bóng tối nhập nhoạng. Khang ngồi ở ghế sau, lồng ngực khẽ phập phồng. Anh có thể nghe thấy tiếng động cơ xe nổ máy đều đặn hòa lẫn với tiếng tích tắc rất khẽ, rất mực quen thuộc phát ra từ túi quần tây – nơi chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ của cha anh đang nằm im lìm.


Anh đưa tay lên, chỉnh lại gọng kính cận kim loại mảnh, rồi khẽ vuốt nhẹ nếp nhăn trên chiếc áo sơ mi màu xám sẫm đã hơi sờn cổ. Đêm qua anh gần như thức trắng. Việc thiết lập một Cung điện Ký ức hoàn chỉnh trong não bộ để làm nơi cất giấu các mảnh mã khóa bảo mật sắp tới đã tiêu tốn của anh quá nhiều năng lượng thần kinh. Hiện tại, hai bên thái dương của anh vẫn còn cảm giác đau nhức âm ỉ, một dấu hiệu cảnh báo sớm của tình trạng quá tải vỏ não thùy trán.


"Đến nơi rồi đó chú em," tài xế taxi cất giọng uể oải, mắt nhìn ra cánh cổng sắt cao hơn ba mét được gia cố bằng ba lớp rào kẽm gai sắc lẹm phía trên. "Cái chỗ này nhìn như trại giam chứ dưỡng lão cái nỗi gì. Chú em vào đây làm việc thật à?"


"Dạ, tôi có lịch hẹn thử việc," Khang trả lời ngắn gọn, giọng trầm và điềm tĩnh. Anh mở cửa xe, luồng không khí ẩm ướt, lạnh buốt và nồng đượm mùi muối mặn của vùng ven sông sực thẳng vào mũi, khiến anh tỉnh táo lại phần nào.


Ngay khi chiếc taxi quay đầu lao vút vào màn sương, cánh cửa nhỏ bên hông cổng sắt mở ra. Một người đàn ông có vóc dáng đậm người, cơ bắp cuồn cuộn dưới bộ đồng phục trưởng ban an ninh màu xanh thẫm bước ra. Đó là Nguyễn Văn Hải. Gương mặt gã vuông chữ điền, mái tóc cắt cua sát da đầu, và đôi mắt sắc lạnh, ti hí của một cựu sĩ quan cảnh sát bị sa thải luôn nhìn láo liên đề phòng. Bên hông gã, chiếc bộ đàm thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rè rè khó chịu.


"Đứng im. Xuất trình giấy tờ," Hải cất giọng khàn đặc, đầy tính răn đe vật lý. Gã bước đến trước mặt Khang, luồng khí thế áp chế của kẻ quen dùng bạo lực tỏa ra nồng nặc.


Khang không lùi bước. Anh áp dụng kỹ thuật Heart Control, chủ động hít sâu một hơi dài qua đường mũi, giữ lại trong phổi ba giây rồi thở ra chậm rãi bằng miệng. Nhịp tim của anh lập tức được kéo ghì xuống, duy trì ở mức sáu mươi lần một phút ổn định tuyệt đối. Anh đưa tay vào túi áo khoác, lấy ra chiếc Thẻ thông hành VIP Bạch Sa bằng kim loại bạc mà Ngọc Vy đã giao cho anh đêm qua.


"Tôi là Vũ Minh Khang, bác sĩ trị liệu tâm lý mới được cô Trịnh Ngọc Vy bảo trợ bảo lãnh đến để hỗ trợ điều trị cho Chủ tịch Trịnh Hoàng Nam," Khang nói, giọng nói của anh được điều chỉnh ở tần số thấp, chậm rãi và đều đặn, không hề có một chút run rẩy nào.


Hải nhíu mày. Gã giật lấy chiếc thẻ kim loại, lật qua lật lại dưới ánh đèn pha cực mạnh của trạm gác. Gã đút chiếc thẻ vào đầu đọc từ cầm tay. Một tiếng "tít" khô khốc vang lên, màn hình hiển thị màu xanh lá cây – thẻ hoàn toàn hợp lệ. Tuy nhiên, Hải vẫn chưa chịu buông tha. Gã chỉ tay về phía chiếc camera hình cầu màu đen gắn trên vách tường trạm gác.


"Nhìn thẳng vào camera để quét sinh trắc học nhận diện khuôn mặt," Hải ra lệnh.


Khang ngước mắt nhìn thẳng vào ống kính camera AI. Ánh sáng đỏ từ hệ thống quét laser bắt đầu rà dọc gương mặt anh. Khang biết rõ, hồ sơ pháp lý của anh đã được Vy làm giả lập một phần dưới danh nghĩa một bác sĩ trị liệu tự do nghèo khó đang cần tiền gấp để chữa bệnh cho mẹ. Nhưng hệ thống AI của Bạch Sa cực kỳ nhạy bén.


"Tít! Tít! Tít!"


Tiếng chuông cảnh báo màu vàng vang lên từ máy tính của Hải. Hải nhìn vào màn hình, mắt híp lại đầy nghi kỵ. "Hệ thống phát hiện có bốn phần trăm sai lệch cấu trúc cơ mặt so với ảnh hồ sơ đăng ký ban đầu. Tròng mắt có quầng thâm nặng, cơ mặt co rút nhẹ. Anh đang giấu giếm điều gì?"


Áp lực đè nặng lên vai Khang. Anh biết chỉ cần một biểu hiện hoảng loạn nhỏ, Hải sẽ lập tức khóa tay anh lại và trục xuất ra ngoài. Khang khẽ mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng hoàn toàn tự nhiên của một người đang chịu áp lực cuộc sống.


"Anh Hải," Khang nói, giọng pha chút tự giễu. "Mẹ tôi đang nằm trong phòng hồi sức tích cực vì nhồi máu cơ tim cấp. Đêm qua tôi phải túc trực bên giường bệnh suốt mười hai tiếng, sau đó lại phải chuẩn bị phác đồ điều trị cả đêm. Nếu hệ thống của anh không phát hiện ra tôi bị sụt cân và thiếu ngủ trầm trọng, thì tôi mới là người nghi ngờ độ chính xác của cái camera đó đấy."


Khang vừa nói vừa quan sát vi biểu cảm của Hải. Đôi lông mày của Hải khẽ giãn ra một chút, khóe mắt gã bớt căng cứng. Đó là phản xạ có điều kiện của một kẻ thực dụng – gã nhận ra Khang chỉ là một kẻ nghèo hèn đang bán mạng vì tiền để cứu người nhà, một con tốt dễ dàng bị kiểm soát.


"Vào đi," Hải trả trả lại chiếc thẻ VIP cho Khang, giọng lạnh lùng. "Nhưng nhớ cho kỹ, ở Bạch Sa này, camera giám sát hai mươi tư trên bảy. Đi đúng lộ trình hành lang dành cho nhân viên y tế. Nếu bước lệch một bước vào khu vực cấm, tôi sẽ là người trực tiếp tống cổ anh ra ngoài."


"Cảm ơn anh Hải," Khang cúi đầu chào lịch sự rồi bước qua barie tự động.


Bên trong khuôn viên Viện dưỡng lão Bạch Sa, không khí còn ngột ngạt hơn bên ngoài. Những tòa nhà bốn tầng được sơn màu trắng sữa lạnh lẽo, bao quanh bởi những thảm cỏ xanh mướt được cắt tỉa phẳng phiu đến mức giả tạo. Mùi hóa chất khử trùng Cloramin B nồng nặc lơ lửng trong sương mù, nuốt chửng hoàn toàn mùi cỏ cây tự nhiên. Khang di chuyển dọc theo hành lang kính dẫn về phía khu hành chính, tai anh nhạy bén ghi nhận vị trí của từng chiếc camera góc rộng gắn ở các góc trần nhà. Đúng như Phong đã cảnh báo, không hề có một điểm mù vật lý nào ở các lối đi chính.


Khang được một y tá hướng dẫn đưa lên tầng trệt của tòa nhà trung tâm, dừng lại trước một cánh cửa gỗ sồi gụ lớn có tấm biển đồng khắc chữ: *Giám đốc chuyên môn – Bác sĩ Bùi Vĩnh Thụy*.


Khang gõ cửa ba tiếng đều đặn.


"Vào đi," một giọng nói trầm ấm, đầy uy quyền vang lên từ bên trong.


Khang đẩy cửa bước vào. Văn phòng của Thụy rộng lớn và xa hoa một cách đáng kinh ngạc đối với một cơ sở y tế. Sàn phòng được lót thảm len dày màu xám tro, triệt tiêu hoàn toàn tiếng bước chân. Phía sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ lớn là Bác sĩ Bùi Vĩnh Thụy. Gã khoảng bốn mươi lăm tuổi, mái tóc muối tiêu được chải chuốt kỹ lưỡng bằng keo bóng loáng, đeo chiếc kính không gọng sang trọng. Ánh mắt gã sắc lẹm, lạnh lùng như dao mổ ẩn sau tròng kính, hoàn toàn đối lập với nụ cười giả tạo, phúc hậu đang nở trên môi.


"Cậu là Vũ Minh Khang?" Thụy hỏi, tay gã đang lật giở hồ sơ lý lịch của Khang. Gã không đứng dậy, chỉ khẽ chỉ tay về phía chiếc ghế đối diện. "Ngồi đi."


Khang bước đến, kéo ghế ngồi xuống một cách lịch sự nhưng giữ khoảng cách vừa phải. Anh đặt hai tay lên đùi, mắt nhìn thẳng vào Thụy, âm thầm quan sát ngôn ngữ cơ thể của đối phương. Chiếc chìa khóa tủ thuốc cấm nhóm A bằng đồng nhỏ đang treo khẽ khàng trên túi áo blouse của Thụy – vật phẩm mà Khang cần phải lưu ý sau này.


"Tôi đã xem qua hồ sơ của cậu," Thụy bắt đầu, giọng gã mang một sự condescending lạnh lùng. "Tốt nghiệp loại ưu chuyên ngành tâm lý học lâm sàng, nhưng mười năm qua chỉ làm việc tự do tại các phòng khám nhỏ vùng ven, thu nhập bấp bênh, lại đang gánh một khoản nợ gia đình khá lớn. Cô Trịnh Ngọc Vy đã đánh giá quá cao tài năng của cậu khi đề xuất cậu làm bác sĩ điều trị chính cho Chủ tịch Nam. Cậu có biết ở Bạch Sa này, chúng tôi có những chuyên gia hàng đầu từ Pháp và Mỹ không?"


Khang biết đây là đòn phủ đầu tâm lý nhằm hạ thấp lòng tự trọng của anh, ép anh vào thế phòng ngự. Anh khẽ mỉm cười, giọng nói vẫn giữ được sự trầm ấm ổn định:


"Thưa Bác sĩ Thụy, những chuyên gia hàng đầu từ Pháp hay Mỹ có thể rất giỏi về các phác đồ hóa dược hiện đại. Nhưng đối với một bệnh nhân đang hôn mê sâu do tổn thương tinh thần và thể chất tích lũy như Chủ tịch Nam, việc lạm dụng thuốc an thần liều cao chỉ làm đông cứng các liên kết thần kinh thùy trán. Liệu pháp thôi miên hồi quy sâu của tôi không dùng thuốc, nó đi thẳng vào tiềm thức để đánh thức các phản xạ sinh học tự nhiên. Đó là điều mà hóa dược không thể làm được."


Thụy khẽ nheo mắt. Nụ cười giả tạo trên môi gã biến mất trong tích tắc, thay vào đó là một sự lạnh lùng chuyên môn đáng sợ. Gã đẩy một tập hồ sơ bệnh án dày cộm màu đỏ về phía Khang.


"Khẩu khí lớn lắm," Thụy cười lạnh. "Vậy thì để tôi thử thách năng lực thực tế của cậu. Đây là hồ sơ bệnh lý lâm sàng giả lập của 'Bệnh nhân T' – một ca bệnh tâm thần phân liệt thể căng trương lực cực kỳ phức tạp mà hội đồng y khoa của chúng tôi đang tranh cãi. Cậu có mười phút để phân tích và đưa ra phác đồ trị liệu thôi miên phù hợp. Nếu cậu không chỉ ra được kẽ hở hoặc đưa ra giải pháp sai, tôi sẽ lập tức hủy bỏ hợp đồng bảo trợ của cô Vy và trục xuất cậu khỏi Bạch Sa vì tội lừa đảo y tế."


Khang nhận lấy tập hồ sơ. Anh mở ra, các trang giấy chứa đầy các chỉ số sinh hóa phức tạp, biểu đồ điện não đồ (EEG) hỗn loạn và danh mục các loại thuốc thần kinh cực mạnh đã được sử dụng.


Khang tập trung tinh thần tối đa. Khả năng tập trung tuyệt đối (Hyper-focus) được kích hoạt, lọc bỏ hoàn toàn tiếng máy điều hòa chạy rì rì trong phòng. Anh đọc lướt qua các dòng chữ bằng kỹ năng chụp ảnh ký ức.


*Bệnh nhân T, 52 tuổi. Triệu chứng: Mất ngôn ngữ hoàn toàn, cứng đờ cơ bắp, xuất hiện các ảo giác hoang tưởng nặng về đêm. Phác đồ điều trị hiện tại: Haloperidol 20mg/ngày kết hợp Olanzapine 15mg/ngày...*


Khang khẽ nhíu mày khi nhìn vào biểu đồ điện não đồ thùy trán. Các đường sóng não hiển thị những xung nhọn biên độ lớn bất thường ở vùng thùy thái dương, nhưng thùy trán lại phẳng lặng một cách kỳ lạ như một người chết não.


Anh bắt đầu áp dụng phương pháp Phân rã bẫy tâm lý (Deconstruction). Khang không nhìn vào các triệu chứng bề mặt mà bóc tách mối quan hệ nhân quả giữa các chỉ số sinh học và liều lượng thuốc.


Chỉ sau ba phút, Khang ngẩng đầu lên, ánh mắt anh sắc bén nhìn thẳng vào mắt Thụy qua tròng kính cận.


"Bác sĩ Thụy," Khang chậm rãi nói, giọng anh mang một sự tự tin tuyệt đối. "Hồ sơ giả lập này thực chất là một cái bẫy chuyên môn được thiết kế rất tinh vi. Nhưng nó có một kẽ hở sinh học không thể che giấu."


Thụy khẽ nhích người về phía trước, ngón tay gã gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ gụ. "Ồ? Kẽ hở gì?"


"Biểu đồ EEG hiển thị thùy trán phẳng lặng hoàn toàn, được chẩn đoán là do tổn thương thực thể của chứng căng trương lực," Khang phân tích, ngón tay anh chỉ vào biểu đồ điện não. "Nhưng chỉ số đồng tử trong hồ sơ lại ghi nhận phản xạ ánh sáng bình thường và nồng độ prolactin trong máu tăng vọt lên mức hai trăm ngàn ngọc gam trên mililit. Đây không phải là triệu chứng của bệnh tâm thần phân liệt tự nhiên. Đây là biểu hiện lâm sàng điển hình của hội chứng ngoại tháp ác tính do ngộ độc hóa chất ức chế thần kinh nhóm butyrophenone – cụ thể là việc lạm dụng Haloperidol liều cực cao trong thời gian dài."


Khang dừng lại một chút, quan sát vi biểu cảm của Thụy. Khóe mắt của Thụy khẽ giật nhẹ, và gã vô thức thu hai tay lại dưới bàn. Khang biết mình đã đánh trúng đích. Anh tiếp tục dồn ép bằng ngôn từ sắc bén:


"Nói cách khác, 'Bệnh nhân T' trong hồ sơ này không hề bị điên hay sa sút trí tuệ bẩm sinh. Ông ta đang bị giam cầm trong chính cơ thể mình bởi một 'Khóa hóa dược' do chính bác sĩ điều trị thiết lập bằng cách tiêm thuốc quá liều. Nếu tôi dùng liệu pháp thôi miên sâu trên bệnh nhân này mà không thực hiện quy trình giải độc hóa dược lâm sàng bằng Antidote-V trước, áp lực sóng não Theta sẽ lập tức làm co thắt mạch máu não, gây đột quỵ và chết não lâm sàng ngay trên giường bệnh. Bác sĩ Thụy, ông đưa tôi hồ sơ này... là muốn tôi vô tình giết chết bệnh nhân bằng phương pháp của mình, đúng không?"


Không khí trong văn phòng đột ngột rơi vào trạng thái đông cứng lạnh lẽo. Tiếng máy điều hòa dường như cũng ngừng hoạt động. Thụy nhìn Khang bằng ánh mắt đầy kinh ngạc pha lẫn một sự kiêng dè tột độ. Gã không ngờ một bác sĩ nghèo hèn, sống chui lủi ở các phòng khám vùng ven lại có thể nhìn thấu một phác đồ hóa dược lậu được ngụy trang tinh vi đến thế chỉ trong vòng vài phút.


Sau một khoảng lặng dài ngột ngạt, Thụy bất ngờ bật cười lớn. Tiếng cười của gã vang vọng trong căn phòng khép kín, nhưng ánh mắt gã vẫn lạnh như băng.


"Xuất sắc! Thực sự xuất sắc!" Thụy vừa nói vừa vỗ tay nhẹ. "Vũ Minh Khang, cậu quả thực thừa hưởng thiên tài về tâm lý học lâm sàng của cha cậu, cố Bác sĩ Vũ Minh Sơn. Cậu là người đầu tiên chỉ ra được sự tương tác hóa học này trong hồ sơ thử nghiệm của chúng tôi."


Gương mặt Thụy đột ngột đanh lại, gã rướn người sát về phía Khang, giọng nói trầm xuống đầy đe dọa:


"Nhưng cậu nên nhớ một điều. Ở Bạch Sa này, tôi là luật pháp, tôi là người quyết định phác đồ điều trị. Tôi đồng ý cho cậu nhận việc dưới sự bảo trợ của cô Vy. Cậu sẽ có một văn phòng riêng – Phòng trị liệu tâm lý Bạch Sa ở tầng trệt. Nhưng quyền tiếp cận phòng VIP số 404 của Chủ tịch Nam sẽ bị giới hạn nghiêm ngặt. Cậu chỉ được phép vào phòng khi có sự đồng ý của tôi, dưới sự giám sát trực tiếp của Y tá trưởng Lê Thị Nga và hệ thống camera an ninh. Cậu không được phép sử dụng bất kỳ liệu pháp thôi miên sâu nào vượt quá bốn mươi lăm phút mỗi phiên. Mọi di chuyển, mọi phác đồ điều trị của cậu phải được báo cáo chi tiết bằng văn bản cho tôi hàng ngày."


Thụy lấy ra một chiếc thẻ nhân viên y tế màu xanh nhạt, đẩy về phía Khang.


"Ký vào bản cam kết quy chế bảo mật này, và cậu có thể bắt đầu làm việc. Đừng cố gắng thông minh hơn tôi, bác sĩ Khang. Ở đây, những kẻ cố tình đi tìm sự thật thường không có một kết cục tốt đẹp đâu."


Khang nhìn chiếc thẻ nhân viên y tế trên bàn. Anh biết, Thụy đồng ý nhận anh không phải vì nể Vy, mà vì Thụy muốn đưa anh vào vùng giám sát đặc biệt để dễ bề khống chế và tiêu diệt nếu anh có hành vi bất thường. Nhưng đây chính là cơ hội duy nhất để anh tiếp cận phòng 404.


Khang cầm chiếc bút máy lên, đặt nét ký dứt khoát vào bản cam kết.


"Tôi tuân thủ quy chế của viện, thưa Bác sĩ Thụy," Khang nói, giọng điệu vẫn giữ được sự điềm tĩnh lạnh lùng của một chuyên gia lâm sàng.


Anh đứng dậy, nhận lấy chiếc thẻ nhân viên y tế và bước ra khỏi văn phòng. Ngay khi cánh cửa gỗ sồi đóng lại sau lưng, Khang khẽ thở hắt ra. Vết thương vai trái của anh – tàn tích từ vụ va chạm với giang hồ đòi nợ trước đó – khẽ nhói lên đau nhức. Anh đút tay vào túi áo khoác, siết chặt chiếc Thẻ thông hành VIP bằng kim loại bạc.


Anh đã vượt qua được mê lộ khởi đầu tại trạm gác của Hải và bẫy chuyên môn của Thụy để chính thức đặt chân vào hiểm địa Bạch Sa. Nhưng áp lực thực sự giờ đây mới bắt đầu. Anh phải tìm cách lách qua hệ thống camera giám sát dày đặc và sự rình rập của y tá trưởng Nga để tiếp cận Căn phòng số 404 – nơi tỷ phú Trịnh Hoàng Nam đang nằm hôn mê sâu dưới tác động của những liều thuốc độc dược cực mạnh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!