Nhạc nềnGrief

Nơi Trú Ẩn Cuối Cùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ngón tay trỏ của Bóng Đen từ từ siết chặt vào cò súng lạnh ngắt, tiếng bão ngoài kia gầm rú xối xả như muốn nhấn chìm tiếng bóp cò tử thần sắp vang lên. Họng súng ngắn giảm thanh chĩa thẳng vào giữa trán Vũ Minh Khang, đen ngòm và lạnh lẽo như chính cái chết đang cận kề. Khang nằm bất lực trên nền nhà đầy bùn đất của ngôi nhà nhỏ tại Quận 8, bả vai trái rách sâu đang tuôn máu nóng hổi, lồng ngực đau nhức nhối sau cú đá tống như búa bổ của gã sát thủ chuyên nghiệp. Mắt phải anh mờ hẳn đi do cơn quá tải thần kinh của trạng thái Suy nhược cấp độ 3, tầm nhìn nhòe nhoẹt chỉ còn thấy một bóng đen sừng sững di chuyển chậm rãi.


*Cạch.*


Tiếng búa gõ của khẩu súng khẽ vang lên. Nhưng ngay trước khi gã sát thủ kịp bóp cò kết liễu mạng sống của nhà trị liệu trẻ, một tiếng nổ xé toạc màn đêm vang lên từ phía cửa chính phòng khách.


*Đoành!*


Không phải tiếng súng giảm thanh êm nhẹ, mà là tiếng súng lục quân dụng vang dội, đanh thép. Viên đạn găm thẳng vào khung cửa gỗ mục nát ngay sát bả vai Bóng Đen, bắn ra những tia lửa và mảnh gỗ vụn tung tóe. Gã sát thủ phản xạ cực nhanh, rụt người lại theo bản năng sinh tồn rồi xoay họng súng hướng về phía nguồn phát tiếng nổ.


“Công an đây! Hạ súng xuống!”


Giọng nói dõng dạc, đanh thép của Đại úy Phạm Tiến Dũng vang lên giữa làn khói súng mù mịt. Ông Dũng đứng sừng sững ở cửa chính, hai tay cầm chắc khẩu súng ngắn, ánh mắt sắc bén khóa chặt bóng dáng gã sát thủ trong bóng tối. Ngay phía sau ông, nhà báo Trần Quốc Phong lăm lăm chiếc gậy sắt, gương mặt sạm đen vì khói pháo khói ngụy trang ngoài ngõ.


Bóng Đen lập tức đánh giá tình hình. Tiếng còi hú của xe cảnh sát bắt đầu vang vọng từ đầu hẻm lớn Quận 8, át cả tiếng mưa bão. Là một sát thủ máu lạnh được Đạt thuê riêng, hắn hiểu rõ nguyên tắc không được phép sa lưới pháp luật khi vị trí đã bị lộ. Không hề do dự một giây, Bóng Đen xoay người, đạp tung cánh cửa sổ gỗ hướng ra nhánh kênh tẻ phía sau nhà, lao thẳng vào dòng nước xiết đen ngòm dưới cơn mưa bão xối xả.


“Đừng đuổi theo! Nước sông đang dâng cao nguy hiểm lắm!” Ông Dũng hét lớn khi thấy Phong định lao về phía cửa sổ. Ông nhanh chóng chạy lại gần, quỳ xuống đỡ lấy bà Nguyễn Thị Lan đang lịm đi trên chiếc giường tre sát góc tường. “Chị Lan! Chị có sao không?”


Bà Lan khó thở, gương mặt khắc khổ xám xịt do cơn đau tim mạch vành cấp độ 3 bùng phát dữ dội. Bà không màng đến tính mạng của mình, đôi bàn tay run rẩy bám chặt lấy tay ông Dũng, hướng mắt về phía Khang: “Cứu... cứu thằng Khang... vai nó...”


Phong lao đến bên Khang, đỡ anh dậy. Vết thương rách cơ vai trái của Khang lại rách miệng, máu tươi thấm đẫm cả một bên vai áo sơ mi, chảy ròng ròng xuống nền nhà dính đầy bùn đất. Khang thở dốc, lồng ngực đau nhói như bị xé rách do chấn thương xương ức nghiêm trọng sau cú đá của Bóng Đen.


“Khang! Tỉnh lại đi cậu em!” Phong đỡ Khang dậy, giọng nói khàn đặc vì lo lắng. “Xe của Hùng taxi đang chờ ở đầu hẻm tắt bên kia kênh. Chúng ta phải đưa bác gái và cậu đi ngay. Hải an ninh Bạch Sa đang quét định vị khu vực này, nếu chậm trễ, người của tập đoàn Hoàng Nam sẽ phong tỏa toàn bộ Quận 8!”


Khang nghiến chặt răng, áp dụng kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control). Anh hít một hơi thật sâu qua đường mũi, giữ luồng khí lạnh ẩm mốc trong lồng ngực đúng ba giây rồi thở ra từ từ qua khóe môi rách rỉ máu. Nhịp tim đang đập dồn dập ở mức một trăm hai mươi lần lập tức hạ xuống mức bảy mươi lần một phút ổn định lâm sàng. Bản năng của một chuyên gia tâm lý học hành vi giúp anh lấy lại sự tỉnh táo tối thiểu giữa cơn bão thần kinh.


“Cháu... cháu không sao,” Khang thều thào, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức. “Chú Dũng... giúp cháu đưa mẹ ra xe trước. Chúng ta phải đón cả Hoàng ở phòng khám cũ Quận 5 rồi rời khỏi thành phố ngay lập tức.”


Ông Dũng gật đầu dứt khoát, bế xốc bà Lan chạy ra phía lối cửa sau hướng ra bờ kênh, nơi Phong đã chuẩn bị sẵn chiếc xe máy côn tay để trung chuyển ra đường lớn. Cơn mưa bão Sài Gòn đêm nay đổ bộ dữ dội hơn, nước ngập mênh mông che khuất mọi dấu vết di chuyển của họ.


Nửa tiếng sau, chiếc xe taxi Hyundai bạc của Hùng lao vút đi trong màn mưa bão trắng trời, hướng thẳng về phía ngoại ô phía Nam thành phố. Trong khoang xe chật hẹp, không khí đặc quánh mùi thuốc sát trùng, mùi máu tươi và tiếng thở dốc đầy lo âu. Vũ Minh Hoàng đã được Vy đưa lên xe an toàn từ phòng khám cũ Quận 5, cậu sinh viên y khoa nằm co quắp ở băng ghế trước, gương mặt bầm tím vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Ở băng ghế sau, bà Lan nằm gối đầu lên đùi Khang, hơi thở yếu ớt đứt quãng.


Bà Lan khóc nấc lên, đôi bàn tay gầy gộc, thô ráp chai sần nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Khang. Những giọt nước mắt nóng hổi của người mẹ khắc khổ thấm qua lớp áo sơ mi ướt sũng của anh.


“Khang ơi... mẹ xin con... bỏ đi con...” Bà Lan thều thào, giọng nói chứa đựng sự cầu xin tột cùng của một người mẹ đã trải qua quá nhiều giông bão cuộc đời. “Mẹ mất cha con mười năm trước rồi... Mẹ không thể mất thêm con hay thằng Hoàng nữa. Năm tỷ kia... nhà mình mất cũng được, mẹ ra đường ở cũng được, nhưng mẹ cần các con sống khỏe mạnh. Con đừng điều tra về tập đoàn Hoàng Nam nữa, tụi nó là ác quỷ, tụi nó sẽ giết con mất thôi!”


Lời cầu xin của mẹ như một nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực đang chấn thương của Khang. Nỗi dằn vặt sâu sắc bùng lên bên trong tâm trí anh. Anh nhìn sang Hoàng đang hôn mê với những vết bầm tím trên mặt, rồi nhìn xuống người mẹ già yếu đang cận kề cái chết vì bệnh tim mạch vành.


*Chính mình... chính sự kiêu ngạo và lý tưởng y đức điên rồ của mình đã đẩy gia đình vào hiểm cảnh này.* Khang tự trách, lồng ngực thắt lại đau đớn. Anh khẽ vuốt mái tóc chớm bạc của mẹ, giọng nghẹn ngào: “Mẹ... con xin lỗi. Nhưng con đã đi quá xa rồi. Con không thể lùi bước khi chưa đòi lại công lý cho ba.”


Chiếc xe taxi rẽ vào một con đường đất nhỏ gồ ghề, hai bên đường là những rặng dừa nước ẩm ướt của vùng ven sông Nhà Bè. Sương mù và hơi nước bốc lên mờ mịt. Cuối con đường hiện ra bóng dáng một ngôi chùa cổ kính nằm biệt lập sát mép sông Sài Gòn.


Đó là Chùa Lá.


Không gian Chùa Lá chìm trong sự thanh tịnh tuyệt đối của một đêm mưa bão muộn. Tiếng mưa rơi xối xả trên những mái lá dừa nước tạo nên một âm thanh trầm đục, đều đặn, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn, bạo lực của ngôi nhà Quận 8 vừa rồi. Mùi hương trầm nhẹ nhàng tỏa ra từ chánh điện gỗ, xoa dịu phần nào bầu không khí căng thẳng của nhóm người đào tẩu.


Sư cô Thích Nữ Diệu Tâm – trụ trì chùa Lá – đã đứng chờ sẵn ở hiên chùa với chiếc áo nâu sòng giản dị. Gương mặt sư cô phúc hậu, ánh mắt từ bi thanh tịnh như nước hồ mùa thu. Nhìn thấy vết máu trên vai Khang và tình trạng nguy kịch của bà Lan, sư cô không hề hoảng hốt, chỉ khẽ niệm Phật hiệu rồi ra hiệu cho các đệ tử hỗ trợ đưa họ vào gian phòng khách phía sau.


“A Di Đà Phật. Thí chủ Lan, hãy thả lỏng tâm trí,” Sư cô Diệu Tâm bước lại gần giường tre, đặt bàn tay ấm áp lên trán bà Lan. Sư cô dùng giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng tần số xoa dịu tự nhiên của một người tu hành lâu năm để trấn an người mẹ đang hoảng loạn. “Mọi việc trên đời đều có nhân quả và nhân duyên của nó. Nơi này là cửa Phật thanh tịnh, không một thế lực trần tục nào có thể xâm phạm. Thí chủ hãy tĩnh tâm niệm Phật để bảo toàn sinh khí cho cơ thể.”


Lời nói của Sư cô Diệu Tâm như có một ma lực xoa dịu kỳ lạ. Nhịp thở dồn dập của bà Lan dần chậm lại, gương mặt bớt tím tái và đôi mắt từ từ khép lại dưới tác động của bài thuốc thảo dược an thần do đệ tử sư cô sắc khẩn cấp. Hoàng cũng được đưa sang phòng bên cạnh để chăm sóc y tế lâm sàng.


Chỉ còn lại Khang một mình trong gian phòng gỗ nhỏ hướng ra dòng sông Sài Gòn. Tiếng mưa bão ngoài kia đã ngớt dần, chỉ còn tiếng nước vỗ rì rào vào những rặng dừa nước sát hiên chùa. Khang ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu cói đơn sơ, bả vai trái đã được Phong băng bó lại bằng gạc sạch, nhưng cơn đau thùy trán vẫn giật lên liên hồi.


Trạng thái Suy nhược cấp độ 3 đang đẩy hệ thần kinh của anh vào vực thẳm của sự điên loạn. Những hình ảnh ảo giác chập chờn xuất hiện trước mắt anh: hình ảnh người cha quá cố Vũ Minh Sơn đứng trong vũng máu, hình ảnh tỷ phú Trịnh Hoàng Nam hôn mê trên giường bệnh phòng 404, và cả tiếng cười lạnh lùng của bác sĩ Thụy. Ranh giới giữa ký ức của chính anh và những mảnh tiềm thức của tỷ phú Nam vừa trích xuất được ở bến cảng Cát Lái đang bị xóa nhòa, đe dọa nuốt chửng hoàn toàn bản ngã của anh.


*Mình phải khôi phục lại sự tỉnh táo trước khi quá muộn. Nếu trí nhớ ngắn hạn bị phá hủy hoàn toàn, mình sẽ quên mất 1/3 mã khóa bảo mật đã trích xuất được.* Khang tự nhủ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.


Anh rút từ trong túi áo khoác ra cuốn băng cassette 2016 cũ nát – di vật mà anh đã mạo hiểm lấy được từ phòng khám cũ Quận 5. Khang cố gắng dùng ngón tay xoay nhẹ bánh răng nhựa rỉ sét của cuốn băng để kiểm tra xem dải băng từ bên trong có bị đứt hay không. Anh cố gắng tìm cách giải mã thủ công bằng cách lắng nghe các nếp gấp của băng từ, nhưng vô ích. Máy phát cassette cũ đã bị hỏng hoàn toàn cơ cấu cơ học, và trong điều kiện thiếu thốn thiết bị tại chùa, anh không thể nghe rõ bất kỳ âm thanh nào phát ra từ cuốn băng (Failed Attempt). Sự bế tắc vật lý này khiến cơn đau đầu của anh càng thêm dữ dội.


Khang cất cuốn băng vào túi áo, nhắm mắt lại. Anh biết mình phải thực hiện kỹ thuật tự vệ thần kinh tối cao: Tự thôi miên bảo toàn trí nhớ (Memory Shield).


Đúng lúc đó, Sư cô Diệu Tâm bước vào phòng, tay bưng một bát nước trà ấm tỏa hương sen nhẹ nhàng. Nhìn thấy Khang đang gồng mình chống chọi với cơn đau vỏ não, sư cô khẽ thở dài, bước lại góc phòng và dùng một thanh gỗ gõ nhẹ vào chiếc chuông đồng cổ đặt trên kệ.


*Boong...*


Tiếng chuông chùa vang lên trầm ấm, lan tỏa trong không gian tĩnh lặng của đêm muộn. Tần số âm thanh của tiếng chuông rất thấp, đều đặn và có độ ngân kéo dài hoàn hảo.


Thính giác đặc hiệu của Khang lập tức ghi nhận tần số này.


*Tần số này... khoảng 1Hz. Nó trùng khớp hoàn toàn với nhịp gõ của chiếc đồng hồ quả quýt của cha.* Khang nhận ra ngay quy luật sinh học của âm thanh. Tiếng chuông chùa không chỉ là một nghi thức tôn giáo, mà đối với một nhà trị liệu lâm sàng, nó là một vật dẫn dụ thính giác hoàn hảo để đưa não bộ về trạng thái sóng Alpha và Theta thư giãn sâu.


Khang chủ động sử dụng tiếng chuông chùa làm neo tâm lý thính giác thay thế cho chiếc đồng hồ quả quýt đã bị Thụy tịch thu. Anh hít vào thật sâu, điều hòa nhịp thở trùng khớp với độ ngân của tiếng chuông, hạ nhịp tim xuống mức năm mươi tám lần một phút.


Anh bắt đầu bước vào không gian tinh thần của chính mình – Cung điện Ký ức (Memory Palace). Trong tâm trí, Khang tái hiện lại ngôi nhà ấu thơ thanh bình tại Quận 8 trước khi giông bão ập đến. Anh đi qua từng gian phòng, tỉ mỉ nhặt nhạnh những mảnh ký ức ngắn hạn đang bị hỗn loạn do tác dụng phụ của thôi miên sâu.


Anh nhìn thấy 8 ký tự đầu tiên của mã khóa bảo mật Quỹ y tế: 'HN-1976-V'. Khang cẩn thận đặt chuỗi ký tự này vào bên trong chiếc rương sắt cũ của cha trong Cung điện Ký ức, khóa chặt lại bằng một chiếc khóa tâm lý vô hình. Anh cô lập hoàn toàn vùng ký ức chấn thương về vụ tai nạn của cha và cuộc đối đầu với Bóng Đen ra khỏi vùng ý thức hoạt động hàng ngày.


Tiếng chuông chùa thứ hai vang lên:


*Boong...*


Sóng não của Khang chuyển dần từ trạng thái Beta căng thẳng về Alpha thư giãn, rồi chạm ngưỡng Theta ổn định. Những cơn đau đầu dữ dội dần dịu đi, màn sương xám xịt trước mắt anh tan biến, nhường chỗ cho sự minh mẫn tuyệt đối của Trạng thái Thần kinh Ổn định (100% Sức khỏe). Bản ngã của anh đã được bảo vệ thành công trước sự xóa nhòa của phản phệ thần kinh.


Khang từ từ mở mắt ra. Ánh bình minh đầu ngày đã bắt đầu ló rạng qua khung cửa sổ gỗ của Chùa Lá, đổ những vệt sáng vàng nhạt, ấm áp xuống nền nhà. Vai trái của anh vẫn còn đau nhức, nhưng tinh thần anh đã khôi phục sự tỉnh táo hoàn toàn của một chuyên gia lâm sàng xuất chúng.


Sư cô Diệu Tâm đứng lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn Khang với ánh mắt đầy thấu hiểu và trân trọng. Sư cô đặt bát trà sen xuống bàn, rồi rút từ trong tay áo nâu sòng ra một phong thư màu vàng ố, giấy đã giòn và sờn cũ theo thời gian mười năm.


“Con đã bảo toàn được tâm trí của mình trước vực thẳm, Khang ạ,” Sư cô Diệu Tâm cất giọng trầm ấm, từ bi. “Cha con – bác sĩ Vũ Minh Sơn – mười năm trước trước khi gặp tai nạn, đã đến ngôi chùa này tĩnh tâm suốt một tuần. Trước khi đi, ông ấy đã ký gửi lại cho ta phong thư này, dặn rằng: 'Nếu một ngày con trai tôi dấn thân vào vực thẳm thôi miên để tìm kiếm sự thật về tôi, hãy giao lại bức thư này cho nó. Nó sẽ là lá chắn bảo mệnh cuối cùng giúp nó không bị lòng căm thù nuốt chửng'.”


Khang bàng hoàng đón lấy phong thư từ tay sư cô. Những đầu ngón tay anh run rẩy khi chạm vào nét chữ viết tay bằng mực xanh quen thuộc của cha ngoài phong bì: *“Gửi con trai Vũ Minh Khang – Khi con thức tỉnh từ vực thẳm”*.


Anh cẩn thận bóc phong thư, rút ra tờ giấy viết tay bên trong. Những dòng chữ của người cha quá cố hiện ra, hé lộ một chân tướng lịch sử kinh hoàng và một thỏa thuận ngầm bí mật giữa ông và tỷ phú Trịnh Hoàng Nam mười năm trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!