Nhạc nềnGrief

Lùng Sục Quận 8

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa bão quất liên hồi vào những tấm kính mờ bụi của phòng khám cũ tại Quận 5. Trong không gian tối tăm, ngột ngạt mùi giấy tờ ẩm mốc và gỗ mục, giọng nói nghiêm nghị, gấp gáp của Đại úy Phạm Tiến Dũng phát ra từ loa thoại chiếc điện thoại di động của Trịnh Ngọc Vy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang quay cuồng của Vũ Minh Khang.


“Vy! Đưa Khang rời khỏi phòng khám ngay lập tức! Thằng Đạt đã phát hiện ra chiếc USB Khang giao ở cảng Cát Lái chỉ là mã giả lập tự hủy. Hắn đang điên cuồng trả thù. Tôi vừa nhận được tin báo từ mạng lưới an ninh khu vực: Sát thủ 'Bóng Đen' cùng năm tên đàn em vũ trang của Đất Thép đang bao vây Ngôi nhà nhỏ tại Quận 8 của mẹ Khang để bắt giữ bà ấy làm con tin mới!”


Khang đứng sừng sững bên bàn làm việc cũ sờn bụi bặm của người cha quá cố. Cơn đau thắt từ thùy trán đột ngột bùng phát dữ dội, như một cây đinh sắt nung đỏ đóng sâu vào vỏ não. Trạng thái Suy nhược thần kinh cấp độ 3 (Xóa nhòa ranh giới bản ngã) đang tàn phá hệ thần kinh của anh sau những phiên thôi miên sâu liên tục. Mắt phải của anh mờ hẳn đi, tầm nhìn nhòe nhoẹt dưới một màn sương xám xịt đầy những đốm sáng lập lòe.


Trong cơn hoang tưởng chập chờn, anh vẫn nhìn thấy bóng ma đẫm máu của cha mình đang đứng ở góc phòng, nhưng tiếng thét của Ngọc Vy đã kéo anh trở lại thực tại tàn nhẫn.


“Khang! Anh nghe thấy chú Dũng nói gì không? Chúng ta phải đi ngay!” Vy nắm chặt lấy bả vai trái đang rỉ máu của anh, gương mặt xinh đẹp quý phái của cô tái nhợt dưới ánh đèn bão chập chờn.


Khang nghiến răng, áp dụng kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control). Anh hít một hơi thật sâu qua đường mũi, giữ luồng khí lạnh ẩm mốc trong lồng ngực đúng ba giây rồi thở ra từ từ qua khóe môi rách. Nhịp tim đang đập dồn dập ở mức một trăm mười lần lập tức hạ xuống mức sáu mươi lăm lần một phút ổn định lâm sàng. Bản năng của một chuyên gia tâm lý học hành vi giúp anh lấy lại sự tỉnh táo tối thiểu giữa cơn bão thần kinh.


“Không được,” Khang cất giọng khàn đặc nhưng đanh thép. “Vy, cô phải ở lại đây để chăm sóc cho Hoàng. Nó vừa mới thoát khỏi bãi container, cơ thể còn rất yếu và đang hôn mê. Nếu cô đi theo tôi, Đạt sẽ có thêm một con tin để khống chế tập đoàn Hoàng Nam Biotech.”


“Nhưng vai của anh...” Vy nhìn xuống vệt máu tươi đang thấm đẫm lớp băng gạc trắng trên vai trái của Khang, vệt thương rách cơ sâu vừa được khâu tạm thời đang có dấu hiệu rách miệng do anh cử động mạnh.


“Tôi không sao,” Khang dứt khoát quay sang Trần Quốc Phong, người đang đứng bên cửa sổ gặm chặt điếu thuốc lá điện tử không khói. “Phong, chúng ta đi. Xe máy của cậu còn đủ xăng chứ?”


“Đầy bình,” Phong ném chiếc điện thoại cục gạch vào túi áo khoác kaki sờn bụi, ánh mắt rực lên sát khí của một nhà báo điều tra từng trải qua nhiều trận chiến sinh tử. “Tôi đã chuẩn bị sẵn hai chiếc áo mưa tối màu và một hộp pháo khói ngụy trang trong cốp xe. Đường từ Quận 5 sang Quận 8 đang ngập nặng do triều cường và mưa bão, đi xe máy đi hẻm tắt là cách duy nhất để vượt qua các chốt chặn của Hải an ninh.”


Khang gật đầu. Anh liếc nhìn em trai Vũ Minh Hoàng đang nằm bất tỉnh trên chiếc nệm cũ trên gác lửng, rồi quay sang nhìn Vy bằng ánh mắt đầy gửi gắm. Vy hiểu ý, cô siết chặt tay anh, thầm thì: “Tôi sẽ bảo vệ Hoàng bằng mọi giá. Anh nhất định phải đưa bác gái về an toàn.”


Khang và Phong lao ra khỏi phòng khám cũ, lao thẳng vào màn mưa bão trắng trời của Sài Gòn. Chiếc xe máy côn tay của Phong nổ máy giòn giã, lao vút đi trong những con hẻm tối tăm ngập nước của Quận 5, hướng về phía cầu chữ Y để sang địa phận Quận 8.


Mưa xối xả quất vào mặt Khang đau rát. Vết thương trên vai trái nhói lên từng cơn buốt lạnh khi nước mưa thấm qua lớp áo sơ mi mỏng. Mỗi lần xe xóc nẩy qua những ổ gà ngập nước, cơn đau thùy trán lại giật lên liên hồi theo nhịp đập của mạch quản, khiến Khang phải nhắm chặt mắt để chống lại cơn buồn nôn do suy nhược thần kinh trung ương. Anh biết, giới hạn chịu đựng của vỏ não mình đã chạm ngưỡng cực hạn. Nếu đêm nay xảy ra thêm một biến cố thôi miên hoặc va đập mạnh, anh có nguy cơ rơi vào trạng thái mất trí nhớ ngắn hạn vĩnh viễn.


*Mình không được phép ngã xuống lúc này. Mẹ đang đợi.* Khang tự nhủ, bàn tay gầy gò siết chặt vào thắt lưng của Phong.


Sau gần hai mươi phút di chuyển nghẹt thở qua những tuyến đường ngập sâu đến lốc máy, chiếc xe máy của Phong giảm tốc độ, rẽ vào một con hẻm nhỏ khuất nẻo men theo nhánh kênh tẻ của Quận 8. Sương mù và hơi nước bốc lên từ dòng kênh đen ngòm khiến không gian trở nên mờ mịt, lạnh lẽo.


Ở góc tối dưới một hiên nhà tôn dột nát, một bóng người mặc áo mưa cánh dơi màu xanh đen đang đứng cảnh giác nhìn ra đầu hẻm. Đó là Bà Lê Thị Mai, Trưởng ban Từ thiện và Tổ trưởng tổ dân phố khu vực này. Nhìn thấy ánh đèn xe máy quen thuộc của Phong, bà Mai vội vã vẫy tay, ra hiệu cho hai người tấp xe vào góc tối.


“Bác Mai!” Khang bước xuống xe, loạng choạng suýt ngã do khớp gối tê dại vì lạnh. “Tình hình mẹ cháu thế nào rồi bác?”


Bà Mai kéo sụp chiếc mũ áo mưa xuống, gương mặt phúc hậu hằn sâu nỗi lo sợ tột độ. Bà thì thầm, giọng run lên bần bật: “Khang ơi, nguy to rồi! Khoảng mười lăm phút trước, có một chiếc SUV màu đen không biển số đỗ xịch trước đầu hẻm. Năm tên đàn em bặm trợn mặc áo mưa tối màu bước xuống, tay đứa nào cũng lăm lăm gậy sắt và dao găm. Chúng đã khóa chặt cửa chính ngôi nhà nhỏ của cháu rồi. Bác thấy một tên cao lớn, mặc đồ đen trùm kín đầu, đeo khẩu trang – chính là đứa mà chú Dũng cảnh báo là sát thủ 'Bóng Đen' – đã cạy khóa cửa sau để lẻn vào nhà.”


“Mẹ cháu có kịp chạy không bác?” Khang hỏi, lồng ngực anh thắt lại, nhịp tim bắt đầu có xu hướng tăng nhanh.


“Không kịp,” bà Mai lắc đầu khóc nghẹn. “Mẹ cháu mấy hôm nay bệnh tim tái phát, chỉ nằm một chỗ trên giường trực. Bác định gọi công an phường nhưng bão lớn quá làm đổ cột thu phát sóng, điện thoại mất tín hiệu hoàn toàn, trạm công an lại đang bận di dời dân vùng ngập lụt sát bờ kênh nên không cử người xuống ngay được. Bác chỉ biết đứng đây canh chừng cho cháu.”


Phong bước lại gần, vỗ vai bà Mai: “Bác Mai, bác đã làm rất tốt rồi. Bây giờ bác hãy lánh tạm vào nhà dân bên cạnh, đừng để tụi nó phát hiện. Phần còn lại để cháu và Khang xử lý.”


Bà Mai gật đầu, lo lắng nhìn Khang một lần nữa rồi nhanh chóng lủi vào bóng tối của con hẻm bên cạnh.


Khang đứng im lặng dưới màn mưa, đôi mắt sâu hoắm nhìn về phía cuối con hẻm, nơi Ngôi nhà nhỏ tại Quận 8 của gia đình anh đang nằm im lìm trong bóng tối. Ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ, mái tôn rỉ sét, nơi lưu giữ những ký ức ấm áp duy nhất của anh về người cha quá cố, giờ đây đã trở thành một hiểm địa chết chóc. Cánh cổng sắt màu xanh nhạt vẫn còn loang lổ những vệt sơn đỏ khô khốc từ vụ tạt sơn đe dọa mấy hôm trước, trông như những vệt máu loang lổ dưới ánh chớp sáng lòa của cơn giông.


“Khang, chúng ta không thể xông thẳng vào cửa chính,” Phong quan sát thực địa, phân tích nhanh với giọng nói trầm thấp chuyên nghiệp của một nhà báo điều tra. “Đám đàn em của Đạt có ít nhất bốn đứa đang canh gác quanh hẻm. Tụi nó đều có vũ khí lạnh, và không ngoại trừ khả năng có súng quân dụng. Thể trạng của cậu hiện tại không chịu nổi một cú va đập nhẹ chứ đừng nói là cận chiến.”


“Tôi biết,” Khang đưa mắt nhìn ra phía sau ngôi nhà, nơi có một nhánh kênh tẻ chảy sát mép tường bếp. “Nhà tôi có một lối cửa sổ nhà bếp mở thẳng ra bờ kênh. Ngày trước ba tôi thường neo thuyền nhỏ ở đó khi đi khám bệnh vùng sông nước. Chúng ta sẽ đột nhập qua lối đó. Phong, cậu cần tạo ra một sự xao nhãng lớn ở cửa chính để hút sự chú ý của Bóng Đen và đám đàn em.”


Phong nhếch mép cười, rút từ trong ba lô ra một hộp pháo khói ngụy trang và một viên gạch vỡ nhặt bên lề đường. “Cứ giao cho tôi. Tôi sẽ cho tụi nó một trận náo loạn ở cửa trước. Sau khi tôi nổ pháo khói và đập vỡ cửa kính chính, cậu phải nhanh chóng lẻn vào qua cửa sổ bếp. Nhớ kỹ, chỉ có đúng một cơ hội để ra tay trước khi Bóng Đen phát hiện ra trò nghi binh.”


Khang siết chặt nắm tay, vết thương trên vai trái lại nhói lên một cơn đau buốt lạnh. Anh biết mình đang đặt cược tính mạng của cả hai mẹ con vào kế hoạch mạo hiểm này. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.


Khang lặng lẽ tách khỏi Phong, cúi thấp người men theo mép tường ẩm ướt của những ngôi nhà bên cạnh để tiến về phía bờ kênh tẻ. Nước kênh dâng cao do triều cường, ngập đến tận đầu gối Khang, lạnh buốt và nồng nặc mùi bùn đất thải. Anh cắn răng chịu đựng, từng bước di chuyển khó khăn dưới bùn lầy sát mép nước. Vết thương trên vai trái bắt đầu rỉ máu tươi, thấm đỏ một mảng áo sơ mi sờn cũ dưới lớp áo mưa mỏng.


Anh tiếp cận sát bức tường gạch cũ của nhà mình. Ô cửa sổ nhà bếp bằng gỗ mục nát nằm ngay phía trên mép nước khoảng một mét. Khang dùng hai tay bám vào bậu cửa sổ gồ ghề, cố gắng không phát ra tiếng động. Vết rách cơ vai trái bị kéo căng thớ thịt, đau buốt đến mức anh suýt chút nữa đã buông tay rơi xuống dòng nước bẩn. Khang nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, dùng kỹ thuật Heart Control để ép nhịp tim đang đập dồn dập xuống mức tối thiểu, giữ cho hơi thở không bị đứt quãng.


Qua khe hở của cánh cửa sổ gỗ mục, Khang nhìn vào bên trong gian bếp tối tăm. Mùi dầu mỡ cũ, mùi nước mắm và không khí ấm áp quen thuộc của gia đình xộc vào mũi, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo của dòng kênh ngoài kia. Gian bếp trống không, cửa thông ra phòng khách đang khép hờ.


Khang lách người qua ô cửa sổ gỗ, nhẹ nhàng đặt chân xuống nền gạch bếp trơn trượt. Anh nhặt một thanh gỗ dày từ chiếc chân bàn ăn cũ bị gãy góc bếp làm vũ khí tự vệ. Thanh gỗ nặng, chắc nịch, là thứ duy nhất có thể giúp anh bù đắp lại sự thiếu hụt về thể lực lúc này.


Đúng lúc đó, từ phía cửa chính ngôi nhà vang lên một tiếng động lớn:


*Xoảng! Rầm!*


Tiếng gạch vỡ ném mạnh vào lớp cửa kính chính vang dội khắp con hẻm tĩnh lặng, kèm theo tiếng nổ chát chúa của hộp pháo khói ngụy trang do Phong kích hoạt. Ánh sáng lập lòe của pháo khói màu đỏ vàng bùng lên ngoài cửa sổ phòng khách, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn cực độ. Tiếng đàn em của Đạt hét lên hoảng hốt dội vào bên trong.


“Có biến ngoài cửa trước! Thằng nào ném pháo khói đó? Bắt lấy nó!”


Khang biết thời cơ đã đến. Anh nhẹ nhàng đẩy cánh cửa bếp, lẻn vào bóng tối của phòng khách.


Phòng khách gia đình Khang vốn nhỏ hẹp, giờ đây đã bị đập phá hoàn toàn. Những cuốn sách tâm lý học cũ của cha anh bị ném vương vãi trên sàn nhà dính đầy bùn đất, chiếc tủ kính đựng thuốc gia đình bị đập vỡ vụn, mảnh thủy tinh găm khắp nơi.


Giữa không gian hỗn độn và tối tăm đó, dưới ánh sáng chập chờn của chiếc đèn bão đặt trên bàn gỗ, Khang nhìn thấy một cảnh tượng khiến máu trong người anh như đông cứng lại.


Sát thủ 'Bóng Đen' – gã đàn ông cao lớn mặc đồ đen trùm đầu – đang đứng sừng sững giữa phòng khách. Một tay hắn nắm chặt lấy mái tóc chớm bạc của Bà Nguyễn Thị Lan, giật mạnh ra phía sau, ép gương mặt khắc khổ, đầy nếp nhăn của bà phải ngước lên. Tay kia của hắn đang cầm một chiếc dao bấm bằng thép đen sắc lẹm, kề sát vào làn da cổ xanh xao, nhăn nheo của bà.


Bà Lan đang khóc nấc lên trong tuyệt vọng, lồng ngực phập phồng thở gấp do cơn đau tim cấp đang bùng phát. Đôi bàn tay thô ráp chai sần của bà run rẩy bám chặt lấy cánh tay thép nguội của gã sát thủ, đôi mắt ngập tràn sự hoảng loạn nhìn quanh bóng tối.


“Nói! Chiếc rương cũ của Vũ Minh Sơn giấu ở đâu?” Giọng nói của Bóng Đen trầm đục, khàn đặc phát ra sau lớp khẩu trang đen, hoàn toàn lạnh lùng và không chút cảm xúc. “Tao không có kiên nhẫn với một bà già sắp chết đâu.”


Khang cảm thấy thùy trán mình như muốn nổ tung. Sự phẫn nộ và nỗi đau đớn tột cùng bùng cháy bên trong lồng ngực anh. Anh muốn lao ra, muốn xé xác gã sát thủ trước mặt. Nhưng lý trí của một nhà trị liệu lâm sàng buộc anh phải dừng lại một nhịp.


*Không được hoảng loạn. Nếu mình lao ra vô tổ chức, lưỡi dao của hắn sẽ cắt đứt động mạch cổ của mẹ trước khi mình kịp chạm vào hắn.* Khang tự nhẩm, ép nhịp tim xuống mức sáu mươi mốt lần một phút bằng kỹ thuật Heart Control.


Anh quyết định sử dụng kỹ năng thương lượng tâm lý để đánh lạc hướng đối thủ:


“Bóng Đen! Dừng tay lại!” Khang bước ra khỏi bóng tối của cánh cửa bếp, cất giọng trầm ấm, đều đặn ở tần số thấp, hoàn toàn lọc bỏ mọi sự run rẩy sinh học để tạo nên một uy lực tinh thần giả lập. “Thứ mày muốn tìm không nằm trong ngôi nhà này. Chiếc rương cũ của ba tôi đã bị tôi thiêu hủy từ lâu rồi. Bản dịch mã khóa thật của Quỹ bảo trợ y tế Hoàng Nam... đang nằm hoàn toàn trong thùy trán của tôi.”


Bóng Đen khựng lại một nhịp. Gã không hề quay đầu lại, nhưng cơ vai của gã khẽ siết chặt. Khang quan sát thấy biểu cảm cơ thể của gã qua hướng nghiêng của bả vai – đó là phản xạ tự vệ lâm sàng của một kẻ chuyên nghiệp đang phân tích rủi ro.


“Mày là Vũ Minh Khang,” Bóng Đen cất giọng khàn đặc. “Mày nghĩ mày có tư cách để thương lượng với tao sao?”


“Tôi không thương lượng,” Khang tiến lên nửa bước, giữ khoảng cách an toàn năm mét. “Tôi chỉ đang đưa ra một sự thật lâm sàng. Mẹ tôi bị bệnh tim mạch vành cấp độ ba. Nếu mày dùng bạo lực làm bà ấy ngừng tim lúc này, mày sẽ mất đi con tin duy nhất để ép tôi giao ra mã khóa thật. Đạt thuê mày để lấy mã khóa chứ không phải để mang về một xác chết vô dụng.”


Khang cố gắng kéo dài thời gian, dùng kỹ thuật gài bẫy ngôn từ để làm lung lay ý chí của gã sát thủ. Nhưng Bóng Đen hoàn toàn im lặng. Gã không hề có biểu hiện dao động tâm lý nào. Đối với một sát thủ máu lạnh được đào tạo chuyên nghiệp như hắn, các đòn tấn công tâm lý thông thường hoàn toàn vô hiệu.


*Hắn không sợ rủi ro mất con tin... Hắn biết mình không dám mạo hiểm tính mạng của mẹ.* Khang kinh hoàng nhận ra sai lầm trong giả định của mình.


Ngay trong khoảnh khắc Bóng Đen siết chặt tay dao, chuẩn bị tỳ mạnh lưỡi thép vào cổ bà Lan để ép Khang phải khuất phục, một tiếng động lớn khác vang lên từ cửa chính:


*Xoảng! Rầm!*


Phong ném mạnh một viên gạch vỡ khác xuyên qua lớp cửa kính phòng khách bị vỡ, tạo nên một tiếng nổ khói mù mịt ngay sát bàn gỗ. Ánh sáng đỏ lập lòe và khói hóa chất dày đặc tràn vào phòng khách, che khuất hoàn toàn tầm nhìn trong một giây ngắn ngủi.


Bóng Đen quay đầu cảnh giác theo bản năng hướng về phía tiếng động ngoài cửa chính.


Thời cơ vàng duy nhất đã xuất hiện.


Khang không hề do dự. Bất chấp cơn đau buốt từ bả vai trái đang rách cơ và cơn suy nhược thần kinh trung ương đang tàn phá thùy trán, anh lao vút ra khỏi bóng tối cửa sau nhà bếp. Thanh gỗ dày trong tay phải anh vung lên một vòng cung dứt khoát dưới ánh sáng chập chờn của đèn bão, đánh mạnh vào cổ tay cầm dao của Bóng Đen.


*Bốp! Cạch!*


Thanh gỗ đập trúng khớp xương cổ tay của gã sát thủ. Một tiếng rắc cơ học vang lên khẽ, chiếc dao bấm bằng thép đen văng ra khỏi tay hắn, rơi xuống nền gạch vỡ vụn.


Nhưng phản xạ chiến đấu thực chiến của Bóng Đen vượt trội hơn hẳn thể trạng suy kiệt của Khang. Ngay khi bị mất vũ khí, gã không hề lùi bước mà lập tức xoay người, vung chân phản công bằng một cú đá tống cực mạnh thẳng vào ngực Khang.


*Bịch!*


Cú đá nặng nề như một chiếc búa tạ quất thẳng vào xương ức của Khang. Toàn bộ lượng dưỡng khí trong phổi anh bị ép sạch ra ngoài. Khang bay văng ra phía sau, va mạnh vào chiếc bàn gỗ ép phòng khách khiến chiếc bàn gãy đôi, mảnh gỗ và gạch vỡ đâm sầm vào lưng anh.


Khang ngã sụp xuống nền nhà dính đầy bùn đất, máu tươi từ bả vai trái tuôn ra xối xả nhuộm đỏ một mảng sàn gạch vô trùng. Anh ho dữ dội, lồng ngực đau nhói như bị xé rách, tầm nhìn mắt phải hoàn toàn tối sầm lại do chấn thương vỏ não tiến triển.


Bóng Đen lạnh lùng bước qua đống đổ nát, thọc tay vào thắt lưng da tối màu dưới lớp áo mưa. Khi gã rút tay ra, Khang kinh hoàng nhìn thấy một vật kim loại đen ngòm, lạnh lẽo dài khoảng hai mươi phân.


Đó là một khẩu súng ngắn tự động có gắn ống giảm thanh chuyên dụng.


Bóng Đen không hề nói một lời. Gã chậm rãi nâng họng súng giảm thanh lên, chĩa thẳng vào giữa trán của Vũ Minh Khang đang nằm bất lực dưới đất.


Khang lao vào nhà qua cửa sau, đối mặt trực diện với 'Bóng Đen' đang kề dao vào cổ mẹ anh trong bóng tối phòng khách.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!