Nhạc nềnGrief

Bóng Ma Mười Năm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão sầm sập quất vào những lớp kính mờ bụi của phòng khám cũ tại Quận 5. Căn nhà hai tầng bỏ hoang từ mười năm trước, nằm khuất sau những tán bàng cổ thụ ẩm ướt, giờ đây chìm trong bóng tối tịch mịch của khu phố cổ. Mùi ẩm mốc của giấy tờ cũ, mùi gỗ mục và không khí lạnh lẽo của một nơi không có hơi người lâu năm xộc thẳng vào mũi, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở.


Vũ Minh Khang và Nguyễn Văn Hùng chật vật khênh Vũ Minh Hoàng lên căn gác lửng hẹp. Hoàng đã ngất xỉu lâm sàng, gương mặt trẻ trung bầm tím, khóe môi rách vẫn còn rỉ máu. Đặt em trai nằm xuống chiếc nệm lò xo cũ đã sờn rách, Khang thở dốc, bám chặt vào thành lan can gỗ để giữ thăng bằng. Vết rách cơ vai trái của anh – hậu quả từ cuộc xô xát đẫm máu tại bến cảng Cát Lái – lại rách miệng, máu tươi thấm đẫm lớp băng gạc trắng, loang lổ ra chiếc áo sơ mi sờn cũ.


“Tôi phải đi ngay,” Hùng taxi thì thầm, giọng gã lầm lì nhưng lộ rõ vẻ lo lắng khi nhìn xuống bả vai đẫm máu của Khang. “Vết máu trên ghế sau xe taxi quá nhiều. Hải an ninh Bạch Sa có mạng lưới quét sinh học rất mạnh. Nếu tôi không mang xe đi tẩy rửa và xử lý vết máu này ngay trong đêm, chúng sẽ lần ra vị trí của chúng ta qua camera giao thông thùy trán.”


Khang khẽ gật đầu, cố gượng dậy để đưa cho Hùng một xấp tiền mặt từ Quỹ tài chính cá nhân của Ngọc Vy đã chuẩn bị sẵn. “Cảm ơn anh, Hùng. Hãy cẩn thận. Rửa sạch kẽ da bọc ghế thật kỹ. Đừng để lại bất kỳ dấu vết sinh học nào.”


Sau khi tiếng động cơ xe taxi của Hùng lịm dần ngoài con hẻm tối, phòng khám cũ chỉ còn lại tiếng mưa bão gầm rú ngoài cửa sổ và tiếng thở khò khè, đứt quãng của Hoàng. Khang quỳ sụp xuống cạnh em trai, mở hộp dụng cụ y tế cũ nát còn sót lại trong ngăn tủ gỗ của cha. Đôi bàn tay anh run rẩy dữ dội. Trạng thái Suy nhược cấp độ 3 (Xóa nhòa ranh giới bản ngã) đang bùng phát dữ dội bên trong vỏ não của anh. Những xung điện đau nhức giật liên hồi bên hai thái dương, khiến mắt phải của anh mờ hẳn đi, tầm nhìn bị bao phủ bởi một màn sương xám xịt đầy những đốm sáng lập lòe.


Khang cố gắng dùng cồn sát trùng để lau vết thương trên mặt Hoàng. Sức nóng của cồn khiến Hoàng khẽ rên rỉ trong cơn mê sảng. Khang dùng kim khâu y tế cũ, xỏ chỉ, rồi tỉ mỉ khâu lại vết rách nông trên cổ em trai – vệt máu do lưỡi dao bấm của Sáng Đen để lại. Từng mũi khâu của Khang chậm chạp nhưng chính xác, bản năng của một bác sĩ lâm sàng giúp anh duy trì sự tập trung tối thiểu. Thế nhưng, khi mũi khâu cuối cùng vừa hoàn thành, thùy trán của Khang đột ngột rung lên bần bật.


*Tích... tắc... tích... tắc...*


Một tiếng gõ nhịp đều đặn ở tần số 1Hz vang lên bên tai Khang. Nhưng căn phòng này làm gì có đồng hồ quả quýt? Chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ của cha anh đã bị Bác sĩ Bùi Vĩnh Thụy tịch thu tại Bạch Sa. Đây là ảo giác thính giác.


Khang ngước mắt nhìn lên bức tường xám mốc đối diện. Dưới ánh sáng chập chờn của chiếc đèn bão, mảng tường ẩm ướt đột ngột biến dạng. Anh không còn thấy lớp sơn bong tróc nữa. Thay vào đó, anh thấy cố Bác sĩ Vũ Minh Sơn – người cha quá cố của mình – đang ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế xoay bằng gỗ cơ học cũ ngay bàn làm việc phía dưới gác lửng. Lưng của ông đẫm máu tươi, bộ quần áo dính chặt vào da thịt như thể ông vừa bước ra từ vụ tai nạn xe hơi thảm khốc mười năm trước.


“Ba...” Khang mấp máy môi, giọng nói khản đặc. Anh loạng choạng bước xuống cầu thang gỗ mục nát, đôi mắt sâu hoắm nhìn chằm chằm vào bóng ma trước mặt.


Nhưng khi anh tiến lại gần, gương mặt của cha anh đột ngột biến đổi, da dẻ nhợt nhạt, mái tóc bạc trắng xơ xác, hơi thở phả ra nồng nặc mùi tỏi đặc trưng của ngộ độc thạch arsenic liều thấp. Đó là Trịnh Hoàng Nam. Vị tỷ phú đang nằm hôn mê trong phòng 404 Bạch Sa đang nhìn anh bằng ánh mắt cầu cứu lạnh buốt.


“Chiếc xe tải... Chiếc xe tải màu xanh lá cây của Đất Thép...” Khang lẩm bẩm một mình, hai tay ôm chặt lấy đầu, quỳ sụp xuống nền nhà bám đầy bụi bặm. “Đạt là kẻ lái xe. Hắn đã đâm vào ba... tụi nó đã dàn dựng vụ tai nạn mười năm trước... để cướp tài liệu thử thuốc an thần lỗi... Ba ơi...”


Khang bắt đầu nói chuyện một mình với bức tường trống không dưới gầm bàn làm việc, hai tay cào cấu liên tục vào vết rách cơ vai trái đang chảy máu, nhầm lẫn hoàn toàn giữa ký ức vụ tai nạn của cha mình mười năm trước với vụ mưu sát đầu độc tỷ phú Nam hiện tại. Ranh giới bản ngã của anh đã bị xóa nhòa hoàn toàn dưới sự phản phệ thần kinh của liệu pháp thôi miên sâu liên tục.


*Cạch.*


Cánh cửa sắt cũ kỹ của phòng khám đột ngột bị đẩy ra. Một bóng người mảnh mai, quý phái nhưng u buồn bước vào giữa màn mưa bão. Đó là Trịnh Ngọc Vy. Cô mặc bộ đồ lụa tối giản màu đen, mái tóc dài ướt sũng nước mưa dán chặt vào đôi gò má tái nhợt vì mệt mỏi. Vy hoảng hốt khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt: Khang đang quỳ dưới đất, lẩm bẩm những lời hoang tưởng vô nghĩa với bức tường mốc, bả vai trái máu chảy ròng ròng nhuộm đỏ một bên áo.


“Khang! Anh tỉnh lại đi! Khang!” Vy lao đến, quỳ xuống bên cạnh và giữ chặt lấy hai vai anh.


Sự tiếp xúc vật lý đột ngột khiến Khang giật mình, anh vung tay định đẩy cô ra trong cơn hoang tưởng tự vệ. Nhưng Vy không buông tay. Cô chạy vội về phía chiếc phích nước cũ đặt góc phòng, dội nước ấm lên chiếc khăn gạc sạch rồi áp mạnh vào hai bên thái dương đang giật liên hồi của Khang.


Hơi ấm từ chiếc khăn và mùi hương lụa nhẹ nhàng từ cơ thể Vy bắt đầu xoa dịu những xung điện thần kinh đang hỗn loạn trong não bộ của Khang. Anh hít một hơi thật sâu, áp dụng kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control) để cưỡng ép nhịp tim đang đập dồn dập ở mức một trăm hai mươi lần xuống mức sáu mươi lần một phút ổn định lâm sàng.


“Vy... là cô sao?” Khang chớp mắt liên tục, mắt trái dần khôi phục tầm nhìn, tiêu cự tập trung vào gương mặt lo lắng của ái nữ tập đoàn Hoàng Nam.


“Là tôi đây, Khang. Anh đang bị suy nhược thần trung ương nặng rồi,” Vy nói, giọng cô run lên khi giúp anh lau sạch vết máu trên vai. “Hoàng thế nào rồi?”


“Hoàng an toàn rồi... Tôi vừa khâu vết thương cho nó,” Khang thều thào, tựa lưng vào chân bàn làm việc cũ để lấy lại sức. “Sao cô tìm được đến đây?”


Vy thở dài, rút từ trong túi xách ra một hộp thuốc bổ thần kinh liều cao và một tập tài liệu in từ máy tính. “Nhờ thiết bị định vị GPS siêu nhỏ mà Phong khâu vào gấu áo của anh trước khi đi Cát Lái. Nhưng Khang... chúng ta gặp rắc rối lớn rồi. Bác sĩ Thụy đã ra tay trước.”


Vy đặt tập tài liệu lên mặt bàn bụi bặm dưới ánh đèn bão chập chờn. Khang nheo mắt đọc kỹ những dòng chữ in trên các trang tin y khoa nội bộ. Đó là một báo cáo giám định chuyên môn khống được ký tươi bởi Bác sĩ Nguyễn Minh Triết – thành viên Hội đồng Giám định Pháp y Tâm thần.


Trong báo cáo, Thụy vu khống Vũ Minh Khang là kẻ lừa đảo thôi miên, có biểu hiện hoang tưởng tâm thần nặng nề sau cái chết của cha mình, và đã có hành vi “trị liệu cưỡng bức, gây tổn thương não bộ nghiêm trọng cho tỷ phú Trịnh Hoàng Nam”. Hội đồng Y khoa Trị liệu Lâm sàng Quận 7 đã ngay lập tức ban hành quyết định đình chỉ bằng hành nghề của Khang vĩnh viễn, đồng thời phát lệnh truy nã hành chính đối với anh.


“Đòn hiểm thật,” Khang cười lạnh, giọng nói trầm xuống đầy sát khí. “Thụy biết tôi đã chụp được hồ sơ bệnh án thật dưới hầm B2 chứng minh ông Nam bị đầu độc bằng thạch arsenic. Bằng cách bôi nhọ danh dự và tước bằng hành nghề của tôi, Thụy đã vô hiệu hóa hoàn toàn giá trị pháp lý của tập hồ sơ đó trước tòa án sơ thẩm. Một kẻ điên bị đình chỉ bằng y khoa thì lời khai và chứng cứ thu thập được sẽ bị coi là vô giá trị.”


“Tôi đã liên lạc với Luật sư Nguyễn Huy Hoàng,” Vy nắm chặt tay Khang, ánh mắt kiên cường. “Hoàng hứa sẽ dùng các hồ sơ sai phạm cũ của Triết liên quan đến các ca giám định khống trước đây để ép Triết phải rút lại báo cáo. Nhưng việc đó cần thời gian. Hiện tại, anh không thể xuất hiện ngoài sáng được nữa.”


Khang im lặng, ánh mắt anh nhìn chăm chằm vào ngăn bàn làm việc bằng gỗ gõ đỏ cũ kỹ của cha mình. Trong cơn hoang tưởng ký ức vừa rồi, khi anh nhìn thấy bóng ma của cha ngồi ở đây, ông đã liên tục gõ ngón tay đẫm máu vào một điểm mù dưới gầm bàn – ngay sát mép hông của ngăn kéo chính.


*Đó không phải là ảo giác ngẫu nhiên... Đó là ký ức hình ảnh được Memory Palace của mình tái hiện lại từ những lần quan sát cha làm việc khi còn nhỏ...*


Khang gạt Vy ra, bò rạp xuống sàn gỗ mục nát, thọc tay vào khoảng trống hẹp dưới gầm bàn làm việc. Ngón tay anh chạm vào một khe hở nhỏ bị che phủ bởi lớp băng dính đen đã khô cứng theo thời gian. Anh dùng chiếc tuốc-nơ-vít gỉ sét trong hộp dụng cụ, dồn lực vào cánh tay phải không bị thương để cạy mạnh vào khe hở gỗ.


*Cạch. Rắc.*


Một miếng gỗ ép mỏng bật ra, để lại một hốc tối sâu khoảng mười phân dưới đáy ngăn bàn. Khang thọc tay vào trong, lôi ra một chiếc hộp nhựa bọc kín bằng nylon chống ẩm. Bên trong chiếc hộp là một cuốn băng ghi âm cassette cũ kỹ, lớp vỏ nhựa đã ngả màu vàng ố, trên nhãn băng có nét chữ viết tay bằng mực xanh đã phai màu của cha anh: *“Trịnh Hoàng Nam – Phiên trị liệu cuối cùng – 12/08/2016”*.


“Băng ghi âm mười năm trước của cha tôi và ông Nam...” Khang thốt lên, đôi mắt sâu hoắm rực lên một tia sáng hy vọng giữa đêm tối bão bùng. “Đây chính là chìa khóa chứa tần số giọng nói gốc của ông Nam trước khi bị đầu độc. Tôi có thể dùng nó để bẻ gãy Khóa chấn thương thùy trán của ông ấy!”


Khang vội vã cầm cuốn băng đặt vào chiếc máy phát băng cassette cơ học cũ kỹ đặt trên bàn làm việc của cha. Anh nhấn nút Play bằng đầu ngón tay run rẩy.


*Rắc... kẹt... kẹt...*


Tiếng bánh răng nhựa rỉ sét cọ xát vào nhau phát ra những âm thanh khô khốc, chói tai. Chiếc máy phát cassette cũ kỹ đã bị hỏng hoàn toàn hệ thống chuyển động cơ học sau mười năm bỏ hoang. Sợi băng từ bên trong bị kéo căng, kẹt cứng giữa các bánh răng rỉ sét, đe dọa sẽ bị đứt đôi nếu Khang cố tình ấn nút khởi động lại.


“Không được rồi... Bánh răng cơ học đã bị vỡ vụn,” Khang nghiến răng đầy dằn vặt, nhìn sợi băng từ đang bị kẹt chặt bên trong khe máy.


Đúng lúc sự bế tắc và thất bại kỹ thuật đang đè nặng lên không gian phòng khám cũ, chiếc điện thoại di động bảo mật của Trịnh Ngọc Vy đặt trên bàn đột ngột đổ chuông dồn dập. Màn hình hiển thị số gọi đến của Cảnh sát Phạm Tiến Dũng.


Vy vội vã áp điện thoại lên tai. Giọng nói nghiêm nghị, gấp gáp của ông Dũng vang lên qua loa thoại, át cả tiếng mưa bão gầm rú ngoài cửa kính:


“Vy! Đưa Khang rời khỏi phòng khám ngay lập tức! Thằng Đạt đã phát hiện ra chiếc USB Khang giao ở cảng Cát Lái chỉ là mã giả lập tự hủy. Hắn đang điên cuồng trả thù. Tôi vừa nhận được tin báo từ mạng lưới an ninh khu vực: Sát thủ 'Bóng Đen' cùng năm tên đàn em vũ trang của Đất Thép đang bao vây Ngôi nhà nhỏ tại Quận 8 của mẹ Khang để bắt giữ bà ấy làm con tin mới!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!