Lửa Đốt Cát Lái
Tiếng rít chói tai từ loa ngoài chiếc điện thoại Vertu của Lương Quốc Đạt vẫn còn rung lên bần bật trong không gian chật hẹp, ngột ngạt của chiếc container số 102. Giọng của Bác sĩ Bùi Vĩnh Thụy gầm lên như một con thú dữ bị dồn vào chân tường, băm vằn bầu không khí nồng nặc mùi rỉ sét và sương muối của bến cảng Cát Lái: “Đạt! Thằng Khang đã trốn thoát khỏi Bạch Sa đêm nay rồi! Toàn bộ hồ sơ bệnh án thật của thằng Nam dưới hầm B2 đã bị mất cắp! Thằng ranh đó đang giữ tài liệu giả lập và mã khóa giả để đánh lừa mày đấy! Đừng tin bất kỳ thứ gì nó giao ra!”
Một giây im lặng chết chóc bao trùm. Nụ cười sảng khoái, đắc thắng trên gương mặt bợm trợn của Lương Quốc Đạt đột ngột đông cứng lại. Đôi mắt gã trợn trừng, những thớ thịt trên má giật liên hồi, chuyển từ trạng thái tham lam tột độ sang một cơn thịnh nộ điên cuồng. Gã nhìn chằm chằm vào màn hình chiếc Toughbook quân sự vẫn đang hiển thị dòng chữ giả lập màu xanh lá cây lừa dối: [STAGE 1 DECRYPTED - 33% PROGRESS SUCCESSFUL].
“Thằng chó ranh!” Đạt gầm lên, tiếng hét xé toạc màn sương ẩm ướt. Gã vung tay ném mạnh chiếc điện thoại Vertu vào vách sắt container, tạo nên một tiếng xoảng chát chúa. “Sáng! Giết chết mẹ hai anh em tụi nó cho tao! Thằng ranh này dám giỡn mặt với tao!”
Ngay lập tức, Trần Văn Sáng – Sáng Đen – không hề do dự một mili giây. Đôi mắt lạnh lùng, vô cảm của gã sát thủ loe lên một tia sát khí tàn nhẫn. Lưỡi dao bấm bằng thép đen trên tay gã lập tức tỳ mạnh vào cổ họng Vũ Minh Hoàng. Một vệt máu đỏ tươi rỉ ra trên làn da cổ xanh xao của cậu sinh viên y khoa năm cuối. Hoàng nhắm chặt mắt, bả vai run lên bần bật dưới sợi xích sắt đang khóa chặt hai tay ra sau ghế.
“Anh Khang! Chạy đi!” Hoàng hét lên trong tuyệt vọng, giọng khản đặc vì ngạt thở.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Vũ Minh Khang cảm thấy thùy trán của mình như bị một ngọn lửa thiêu đốt. Trạng thái Suy nhược thần kinh cấp độ 2 bùng phát dữ dội. Những xung điện đau nhức giật liên hồi bên hai thái dương, mắt phải của anh mờ hẳn đi, những đốm xám lốm đốm quay cuồng trong tầm nhìn. Vết rách cơ vai trái – vết thương chưa kịp lành từ đêm đào thoát ở Bạch Sa – kéo căng thớ thịt dưới lớp áo sơ mi, rỉ máu tươi thấm đẫm băng gạc.
*Hít vào... giữ lại ba giây... thở ra từ từ.*
Khang cưỡng ép bản thân kích hoạt kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control). Nhịp tim đang nhảy vọt lên một trăm hai mươi lần một phút của anh lập tức bị đè xuống mức năm mươi lăm lần ổn định lâm sàng. Giữa vực thẳm của cơn đau và cái chết cận kề, lý trí của một chuyên gia tâm lý học lâm sàng xuất chúng giúp anh nhìn thấu chuyển động của đối thủ. Anh biết mình không thể đấu võ tay đôi với một sát thủ chuyên nghiệp như Sáng Đen, nhất là khi thể lực đang suy kiệt và vai trái bị chấn thương nặng. Anh cần một đòn feint – một sự đánh đổi.
Khang liếc nhanh sang chiếc laptop Toughbook đang đặt trên hòm gỗ. Chiếc USB ngụy trang dạng bật lửa Zippo chứa chuỗi mã khóa giả lập vẫn đang cắm ở đó. Đạt đã vứt bỏ đàm phán, nghĩa là chiếc USB đó không còn giá trị cứu mạng Hoàng nữa. Ưu tiên tối cao lúc này là mạng sống của em trai.
“Sáng! Đằng sau!” Khang hét lớn, đồng thời dùng hết sức bình sinh, dùng bả vai phải không bị thương tông thẳng vào chiếc ghế sắt nặng nề bên cạnh, đẩy nó va mạnh vào người Sáng Đen.
Cú tông bất ngờ khiến Sáng Đen hơi loạng choạng. Lưỡi dao bấm trượt khỏi động mạch cảnh của Hoàng, chỉ để lại một vết cắt nông. Đúng lúc gã sát thủ định quay lại đâm thẳng dao vào ngực Khang, một tiếng nổ trầm đục, dữ dội vang lên ngay sát vách container số 102.
*Đoàng! Đoàng!*
Cánh cửa sắt của container bị áp lực khí thổi tung ra. Từ bên ngoài bến bãi, những hộp khói cứu hộ mà nhà báo Trần Quốc Phong đã âm thầm bố trí từ trước đồng loạt kích nổ theo lệnh điều khiển từ xa. Một làn khói màu vàng lưu huỳnh dày đặc, nồng nặc xộc thẳng vào bên trong container qua cửa chính và các khe hở rỉ sét. Khói tràn vào nhanh như thác lũ, nuốt chửng ánh sáng tù mù của bóng đèn sợi đốt, làm cay xè mắt và bóp nghẹt đường thở của tất cả mọi người.
“Khụ! Khụ! Đạn khói! Tụi nó có đồng bọn!” Đạt ho sặc sụa, tay gã quờ quạng rút khẩu súng găm dưới áo khoác da, bắn loạn xạ vào màn khói dày đặc. Tiếng súng nổ vang rền trong không gian hẹp, đạn găm vào vách sắt container rít lên những tiếng *ken két* kinh hoàng.
Trong màn khói vàng mù mịt không thấy rõ năm ngón tay, Khang nín thở, hạ thấp trọng tâm cơ thể. Nhờ khả năng ghi nhớ hình ảnh hoàn hảo (Eidetic Memory), sơ đồ kết cấu của chiếc container 102 và vị trí chiếc ghế của Hoàng đã được anh chụp lại trong đầu từ trước. Anh bò rạp dưới sàn, tránh né những làn đạn lạc đang găm loang loáng trên đầu.
Anh chạm vào chân ghế gỗ của Hoàng. Hoàng đang ho sặc sụa, ngạt khói đến mức sắp mất đi ý thức.
“Hoàng! Anh đây!” Khang thì thầm, tay anh mò mẫm lên thắt lưng của Hoàng, rồi lần theo sợi xích sắt ra phía sau ghế.
Đúng lúc đó, một bóng đen cao lớn đổ sụp xuống ngay phía sau Khang. Đó là Sáng Đen. Dù bị mù trong khói, gã sát thủ vẫn sở hữu thính giác nhạy bén của một con thú săn mồi. Gã nghe thấy tiếng xích sắt va chạm. Một luồng gió lạnh rít lên khi lưỡi dao bấm của Sáng Đen chém sượt qua bả vai trái của Khang, làm rách toạc lớp áo sơ mi và cắt vào da thịt.
Cơn đau buốt thấu xương truyền thẳng lên não bộ, nhưng Khang không hề phát ra một tiếng động. Anh dùng tay phải quờ quạng dưới đất, nhặt được chiếc gậy sắt ba khúc của một tên đàn em bỏ lại, vung mạnh ra sau đánh trúng vào cổ tay cầm dao của Sáng Đen. Tiếng xương rạn khẽ vang lên cùng tiếng chiếc dao găm rơi keng xuống sàn sắt.
Chớp lấy cơ hội vàng trong vòng ba giây, Khang mò mẫm thọc tay vào túi quần của Sáng Đen khi gã đang lùi lại vì đau. Ngón tay anh chạm vào một chùm chìa khóa cơ học tròn trịa. Anh giật mạnh chùm chìa khóa, quay lại tra nhanh vào ổ khóa xích tay của Hoàng.
*Cạch.*
Chiếc xích sắt bung ra. Khang đỡ lấy Hoàng khi cơ thể cậu sinh viên đổ ập về phía trước.
“Chạy! Hoàng, bám chặt lấy anh!” Khang gầm khẽ, dùng bả vai phải đỡ lấy một phần trọng lượng của em trai, dìu cậu lao ra khỏi cánh cửa container đang ngập tràn khói độc.
Bước ra ngoài, không gian bến cảng Cát Lái là một trận địa hỗn loạn kinh hoàng. Sương mù dày đặc sát sông Đồng Nai hòa lẫn với làn khói vàng từ các hộp khói nổ của Phong tạo thành một bức tường sương khói mù mịt, che khuất toàn bộ tầm nhìn của đám đàn em Đạt. Tiếng còi báo động của bến cảng rú vang dội, tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn tàu đá ngoài xa bị đè bẹp bởi tiếng súng nổ chát chúa và tiếng la hét của những gã giang hồ đang mất phương hướng.
“Tụi nó chạy hướng bờ sông! Đuổi theo!” Giọng Đạt gầm lên từ phía sau container 102. Tiếng bước chân nện rầm rập trên nền đất ẩm ướt đang áp sát.
Khang dắt Hoàng chạy luồn lách theo đường zích zắc giữa những khối container khổng lồ rỉ sét màu đỏ gạch. Vai trái anh máu chảy ròng ròng, thấm đẫm một bên áo sơ mi, chảy xuống cánh tay lạnh ngắt. Cơn đau đầu dữ dội từ thùy trán khiến đầu anh như muốn nổ tung, mắt phải hoàn toàn bị bao phủ bởi một màn sương xám xịt. Anh chỉ có thể dùng mắt trái để định vị những lối đi hẹp tối tăm giữa các chồng container.
*Mình phải giữ vững sự tỉnh táo... Không được ngất xỉu lúc này... Phải cứu Hoàng...*
Khang nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, từng bước chân dẫm lên bùn nhão ì oạp đầy nặng nề. Hoàng bên cạnh anh bước đi loạng choạng, hai chân rã rời do bị xích quá lâu, liên tục vấp ngã vào các góc sắt nhọn của container. Khang phải dùng cả cơ thể để kéo em trai đi tới.
Phía sau họ, ánh đèn pin quét loang loáng qua màn khói vàng, những vệt sáng sắc lẹm cắt đôi bóng tối sương mù. Sáng Đen và ba tên đàn em vũ trang đang ráo riết đuổi theo, khoảng cách giữa hai bên đang thu hẹp dần từ năm mươi mét xuống còn chưa đầy hai mươi mét.
“Đứng lại! Thằng ranh!” Tiếng một phát đạn súng găm nổ vang, viên đạn sượt qua vách container sát tai Khang, bắn ra những tia lửa xẹt xẹt trong đêm tối.
Khang kéo Hoàng rẽ gấp vào một lối cụt giữa hai chồng container cao bốn tầng. Trước mặt họ là bờ sông Đồng Nai cuộn sóng đục ngầu, lạnh buốt và tối đen như một vực thẳm không đáy. Đường lui đã bị cắt đứt. Phía sau, ánh đèn pin của Sáng Đen đã xuất hiện ở đầu ngã rẽ.
“Hết đường chạy rồi, bác sĩ,” giọng Sáng Đen lạnh lùng vang lên trong màn sương khói, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào ngực Khang.
Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng động cơ gầm rú dữ dội xé toạc màn đêm lạnh lẽo của bến cảng. Từ phía hàng rào gỗ mục nát giáp ranh với rạch nước ngoại ô, chiếc xe taxi Hyundai màu bạc của Nguyễn Văn Hùng lao thẳng tới với tốc độ kinh hoàng. Chiếc xe tông sầm qua hàng rào gỗ, mảnh gỗ vỡ vụn bay tứ tung, ánh đèn pha công suất cao rọi thẳng vào mắt Sáng Đen và đám đàn em làm chúng bị mù hướng tạm thời.
*Két... két...*
Hùng taxi đánh lái điêu luyện, thực hiện một cú drift quét đuôi xe tạo nên tiếng lốp rít chói tai trên nền đất sình lầy, chắn ngang giữa Khang và họng súng của Sáng Đen. Cửa kính sau hạ xuống, Hùng hét lớn qua tiếng động cơ nổ giòn:
“Lên xe! Mau lên!”
Khang dùng hết chút sức tàn cuối cùng, đẩy Hoàng vào băng ghế sau trước, rồi tự mình nhoài người leo vào trong cabin tối tăm. Đúng lúc Sáng Đen kịp định thần lại và nâng súng ngắm thẳng vào lốp sau xe taxi, một bóng người sừng sững bước ra từ phía sau đuôi xe Hùng.
Đó là Cảnh sát Phạm Tiến Dũng. Ông mặc thường phục giản dị nhưng phong thái uy nghiêm, hai tay cầm chắc khẩu súng ngắn quân dụng K54.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Ba phát súng chỉ thiên đanh thép vang dội cả bến cảng Cát Lái, xé toạc màn sương khói dày đặc. Giọng nói nghiêm nghị, đầy sức nặng pháp lý của ông Dũng gầm lên qua chiếc loa cầm tay:
“Công an đây! Tất cả hạ vũ khí xuống! Khu vực này đã bị bao vây!”
Tiếng súng răn đe của cảnh sát khu vực kết hợp với tiếng còi hú giả lập từ chiếc còi cứu hộ của Phong phát ra từ phía xa khiến Lương Quốc Đạt hoảng sợ. Gã giang hồ máu lạnh dù hung bạo nhưng cực kỳ nhạy cảm với lực lượng chức năng. Gã biết nếu bị bắt giữ tại đây cùng súng đạn và con tin, đường sống của gã sẽ bị cắt đứt.
“Sáng! Rút lui! Mau!” Đạt hét lớn, vội vã kéo đàn em chạy ngược về phía các container tối tăm để tẩu thoát bằng đường sông.
Sáng Đen liếc nhìn chiếc xe taxi đang rồ ga, đôi mắt gã sát thủ hằn học nhìn thẳng vào Khang qua lớp kính cường lực một giây cuối cùng trước khi lùi vào bóng tối sương mù.
“Đi thôi, Hùng!” Ông Dũng hét lớn, nhanh chóng nhảy lên ghế phụ phía trước, đóng sầm cửa xe.
Hùng taxi đạp lút ga. Chiếc xe Hyundai rồ lên mạnh mẽ, bánh xe quay tít bắn bùn đất tung tóe ra phía sau rồi lao vút qua hàng rào đổ nát, hướng thẳng về phía đại lộ Nguyễn Văn Linh rộng lớn để thoát khỏi hiểm địa cảng Cát Lái.
Bên trong băng ghế sau của xe taxi, sự im lặng ngột ngạt bao trùm. Tiếng mưa lâm thâm bắt đầu rơi xuống kính chắn gió, tiếng cần gạt nước gạt đều đặn tạo nên nhịp điệu tẻ nhạt. Khang nằm vật ra ghế bọc da, hơi thở đứt quãng, lồng ngực phập phồng đau đớn. Vết thương rách sâu ở vai trái rỉ máu tươi liên tục, thấm qua lớp áo sơ mi mỏng ướt sũng nước mưa và bắt đầu loang lổ, thấm đỏ đẫm một mảng lớn trên kẽ da bọc ghế sau của xe Hùng taxi.
*Vết máu này... Hải an ninh chắc chắn sẽ tìm thấy chiếc xe này nếu Hùng không kịp rửa sạch...*
Khang nghĩ thầm trong cơn mê sảng, thùy trán anh đau nhói như có hàng nghìn mảnh thủy tinh găm vào vỏ não. Mắt phải của anh hoàn toàn mất đi tầm nhìn tạm thời do phản phệ thần kinh của trạng thái Suy nhược cấp độ 2. Anh đã cứu được Hoàng, nhưng cái giá phải trả là sự suy kiệt hoàn toàn thể xác và mất đi chiếc USB ngụy trang chứa mã giả lập vào tay Đạt.
Bên cạnh anh, Vũ Minh Hoàng gục đầu vào vai anh trai. Gương mặt cậu sinh viên y khoa bầm tím, khóe môi rách rỉ máu tươi, nhưng đôi mắt cậu đã khôi phục một phần ánh sáng lý trí. Cậu nhìn vết máu đang loang lổ trên ghế xe, rồi khẽ run rẩy nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Khang.
Hoàng ghé sát tai Khang, giọng nói yếu ớt, thầm thì đầy sợ hãi nhưng chứa đựng một thông tin chấn động:
“Anh Khang... Trong lúc bị tụi nó nhốt trong container... Em nghe thằng Đạt nói chuyện điện thoại với bà Hạnh... tụi nó bảo phải dọn dẹp sạch sẽ tàn dư của vụ tai nạn xe mười năm trước... vụ của ba mình...”
Nói xong, Hoàng kiệt sức gục lịm đi trên vai Khang. Khang trợn tròn mắt, cơn đau đầu dữ dội như đột ngột bị đóng băng bởi một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
*Vụ tai nạn mười năm trước... không phải ngẫu nhiên... là do tụi nó dàn dựng...*
Vực thẳm ân oán mười năm trước chính thức thức tỉnh giữa màn mưa bão cảng Cát Lái.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!