Trận Chiến Tiền Thức
Tiếng rít của gió biển Cát Lái luồn qua những khe hở của chiếc container số 102 tạo nên một chuỗi âm thanh u uất, tựa như tiếng khóc than oán hận vọng về từ vực thẳm dĩ vãng. Bên trong không gian ngột ngạt rực mùi rỉ sét và sương muối, ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng khẽ chao đảo, đổ những bóng đen dài ngoằn ngoèo lên vách sắt.
Trần Văn Sáng, gã sát thủ với biệt danh Sáng Đen, thô bạo giật phăng chiếc bật lửa Zippo bằng đồng cổ từ tay Vũ Minh Khang. Những ngón tay thô ráp, chai sần của gã lật mở nắp chiếc bật lửa, để lộ phần chân cắm USB bằng kim loại sáng loáng ẩn giấu bên trong. Sáng Đen khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng và vô cảm xuất hiện trên gương mặt xám ngoét. Gã quay người, cắm mạnh chiếc USB vào cổng kết nối bên hông chiếc máy tính xách tay Panasonic Toughbook đang đặt trên hòm gỗ.
Chiếc laptop quân sự bọc cao su chống va đập khẽ rung lên một nhịp. Trên màn hình LCD dày cộm, luồng ánh sáng xanh chết chóc bùng lên, hắt thẳng vào gương mặt đầy sẹo của Lương Quốc Đạt và chiếu rõ những giọt mồ hôi đang rịn ra trên trán Vũ Minh Hoàng. Hoàng bị trói chặt trên chiếc ghế gỗ đối diện, đôi mắt sưng húp của cậu sinh viên y khoa nhìn chằm chằm vào anh trai mình, lồng ngực phập phồng thở gấp.
“Đứng sát vào đây, thằng ranh,” Đạt hất hàm, giọng nói ồm ồm vang lên đầy đe dọa. “Chuyên gia bảo mật của chị cả đang quét dữ liệu từ xa qua cổng vệ tinh. Mày chỉ có một cơ hội để nhập mã. Nếu màn hình hiện màu đỏ... thằng Sáng sẽ cắt đứt gân chân của em trai mày ngay lập tức.”
Khang bước lên một bước. Cú bước đi khiến vết rách cơ vai trái – vết thương từ cuộc trốn chạy đêm qua tại Bạch Sa – kéo căng thớ thịt, rỉ máu tươi thấm đẫm lớp băng gạc dưới áo sơ mi. Cơn đau buốt từ bả vai truyền thẳng lên thùy trán, kích hoạt những xung điện đau nhức dữ dội của trạng thái Suy nhược thần kinh cấp độ 2. Mắt phải của Khang mờ đi trong tích tắc, những đốm xám lốm đốm quay cuồng trong tầm nhìn.
*Hít vào... giữ lại ba giây... thở ra từ từ.*
Khang nhắm mắt, kích hoạt kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control). Anh cưỡng ép nhịp tim đang đập dồn dập ở mức chín mươi lăm lần xuống mức sáu mươi mốt lần một phút ổn định lâm sàng. Anh cần giữ cho đôi bàn tay hoàn toàn tĩnh lặng. Trên bàn phím cơ của chiếc Toughbook, mười ngón tay của anh lơ lửng, lạnh ngắt nhưng không hề run rẩy.
Trên màn hình, một hộp thoại màu đen hiện ra với dòng chữ nhấp nháy bằng tiếng Anh: [ENTER ENCRYPTED KEY - STAGE 1]. Ngay phía dưới là dòng trạng thái quét gói tin thời gian thực từ chuyên gia bảo mật của bà cả Hạnh đang giám sát từ xa.
Sáng Đen đứng ngay sau lưng Khang, lưỡi dao bấm bằng thép đen tỳ sát vào động mạch cảnh của Hoàng. Chỉ cần một chuyển động nhỏ của Khang, lưỡi dao sẽ cắt đứt nguồn sống của em trai anh.
“Mày đang chần chừ cái gì?” Đạt gằn giọng, tay gã đặt hờ lên báng súng găm dưới áo khoác da. “Gõ đi!”
Khang mở mắt, ánh mắt anh khôi phục sự lạnh lùng và điềm tĩnh tuyệt đối dưới gọng kính đen. Anh biết, chiếc USB này thực chất chỉ chứa chuỗi mã khóa giả lập tự hủy sau mười mười hai giờ do anh và Phong thiết lập dựa trên thuật toán năm 2016 của cha mình. Nếu anh gõ sai cú pháp hoặc để lộ bất kỳ sự do dự nào, chuyên gia bảo mật từ xa sẽ phát hiện ra sự bất thường của gói tin và báo động cho Đạt.
Anh bắt đầu gõ. Những tiếng gõ phím *lạch cạch* khô khốc vang lên đều đặn trong container tĩnh lặng. Khang cố tình gõ chậm, ngắt quãng giữa các ký tự.
“Chuỗi mã khóa của Quỹ bảo trợ y tế Hoàng Nam được cấu trúc dựa trên thuật toán Cung điện Ký ức của tỷ phú Trịnh Hoàng Nam,” Khang vừa gõ vừa cất giọng trầm ấm, đều đặn ở tần số thấp để làm loãng sự tập trung cảnh giác của Đạt. “Tám ký tự đầu tiên là sự kết hợp giữa mốc thời gian chấn thương tâm lý sâu nhất của ông Nam và nhịp sinh học sóng não Theta gốc. Ký tự đầu tiên: H. Ký tự thứ hai: N. Ký tự thứ ba là con số 1...”
“Tại sao lại là số 1?” Đạt nhíu mày, gã giang hồ mù công nghệ hoàn toàn bị thu hút bởi những lời giải thích mang tính chuyên môn lâm sàng của Khang.
“Năm 1976, mẹ của Trịnh Hoàng Nam qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi thảm khốc ngay trước mắt ông ấy khi ông ấy mới mười hai tuổi,” Khang điềm tĩnh giải thích, ngón tay anh gõ phím tiếp theo. “Cha tôi, cố Bác sĩ Vũ Minh Sơn, đã dùng chính mốc thời gian chấn thương này để làm ‘hạt giống’ (seed) mã hóa cho hệ thống bảo mật thùy trán của Nam. Khi ông Nam rơi vào trạng thái sóng Theta sâu dưới tác động thôi miên, tiềm thức của ông ấy sẽ tự động tái hiện lại hình ảnh chiếc xe cháy năm 1976 để làm rào cản phòng vệ. Chuỗi ký tự tiếp theo bắt buộc phải trùng khớp với tần số nhịp tim của ông ấy tại thời điểm chấn thương đó: 9, 7, 6...”
Khang gõ ký tự cuối cùng của phân đoạn một: V.
Chuỗi ký tự hiển thị trên màn hình: [HN-1976-V]. Đây chính là 8 ký tự đầu tiên của mã khóa thật mà Khang đã trích xuất được ở Bạch Sa, nhưng anh đã lồng nó vào một phân vùng dữ liệu giả lập tự hủy do Phong lập trình.
Trên màn hình Toughbook, vòng tròn quét dữ liệu của chuyên gia bảo mật từ xa xoay tròn liên tục trong mười giây dài đằng đẵng. Mười giây đó đối với Khang tựa như một thiên niên kỷ dưới vực thẳm. Vai trái của anh đau nhói, máu bắt đầu thấm qua lớp áo sơ mi mỏng, nhưng nhịp tim của anh vẫn được găm chặt ở mức sáu mươi lần một phút nhờ Heart Control.
*Bíp!*
Màn hình máy tính đột ngột chuyển sang màu xanh lá cây sáng rực. Dòng chữ lớn hiện lên: [STAGE 1 DECRYPTED - 33% PROGRESS SUCCESSFUL].
Đạt nhìn thấy dòng chữ, đôi mắt gã mở to kinh ngạc, rồi gã bộc phát một tiếng cười sảng khoái đầy thú tính. Gã lao lại gần, vỗ mạnh vào bả vai trái của Khang khiến vết thương rách cơ đau điếng, nhưng Khang vẫn đứng im phăng phắc, không hề biến đổi sắc mặt.
“Khá lắm! Thằng ranh bác sĩ!” Đạt cười lớn, quay sang ra lệnh cho Sáng Đen. “Thả chân thằng Hoàng ra! Nhưng vẫn giữ xích tay nó lại. Chúng ta cần kiểm tra phân đoạn tiếp theo.”
Sáng Đen lầm lỳ cúi xuống, dùng chìa khóa mở chiếc xích sắt đang khóa chặt hai chân của Hoàng vào chân ghế. Hoàng khẽ rên rỉ, hai chân cậu tê dại vì bị xích quá lâu, cậu cố gắng cử động nhưng đôi tay vẫn bị xích chặt ra phía sau ghế gỗ.
Khang khẽ thở phào trong lòng, nhưng lý trí anh lập tức dựng lên một cảnh báo mới. Anh đã cứu được một phần tự do vật lý cho Hoàng, nhưng họ vẫn đang nằm giữa sào huyệt giang hồ cảng Cát Lái, và chiếc USB giả lập chỉ còn hoạt động được chưa đầy mười một tiếng trước khi tự hủy dữ liệu.
Anh định bước lại gần để kiểm tra vết thương trên mặt Hoàng, nhưng Sáng Đen đã lập tức đứng chắn ngang lối đi, họng súng găm đen ngòm gí sát vào ngực Khang, ánh mắt gã sát thủ như muốn nhìn thấu qua lớp kính cận của anh.
“Đứng im tại chỗ,” Sáng Đen gằn giọng.
Đúng lúc bầu không khí trong container đang căng thẳng tột độ, chiếc điện thoại Vertu bảo mật của Lương Quốc Đạt đặt trên hòm gỗ đột ngột rung lên bần bật. Tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên dồn dập, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm sương mù cảng Cát Lái.
Đạt nhíu mày, liếc nhìn màn hình hiển thị số gọi đến. Gương mặt bợm trợn của gã khẽ biến đổi khi nhận ra ID người gọi. Gã nhanh chóng cầm điện thoại lên, nhấn nút nhận cuộc gọi và bật loa ngoài.
Giọng nói khàn đặc, đầy vẻ hoảng loạn và tức giận của Bác sĩ Bùi Vĩnh Thụy gầm lên qua loa ngoài điện thoại, lẫn trong tiếng gió bão gào rú dữ dội:
“Đạt! Thằng Khang đã trốn thoát khỏi Bạch Sa đêm nay rồi! Toàn bộ hồ sơ bệnh án thật của thằng Nam dưới hầm B2 đã bị mất cắp! Thằng ranh đó đang giữ tài liệu giả lập và mã khóa giả để đánh lừa mày đấy! Đừng tin bất kỳ thứ gì nó giao ra!”
Tiếng gầm của Thụy vang vọng khắp không gian hẹp của chiếc container số 102, khiến nụ cười trên môi Lương Quốc Đạt đột ngột đông cứng lại, và lưỡi dao trong tay Sáng Đen lập tức tỳ mạnh vào cổ họng Vũ Minh Hoàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!