Nhạc nềnGrief

Giao Dịch Đẫm Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng ánh sáng đèn pin từ chiếc container rỗng phía xa bất ngờ dừng lại, rọi thẳng vào vách sắt ngay sát cạnh vị trí Khang đang đứng, kèm theo tiếng bước chân nặng nề nện xuống nền đất ẩm ướt đang tiến lại gần.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Vũ Minh Khang cảm nhận được từng thớ cơ trên vai trái co rút dữ dội. Vết rách cơ vai do cuộc đào thoát đêm qua tại Bạch Sa đang âm ỉ rỉ máu, thấm qua lớp băng gạc mỏng và dán chặt vào lớp áo sơ mi ẩm ướt. Cơn đau thùy trán của trạng thái Suy nhược thần kinh cấp độ 2 giật lên từng cơn nhức nhối sau thái dương, làm mắt phải của anh mờ đi trong tích tắc. Khang nhắm mắt, áp dụng kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control). Anh hít vào thật chậm qua đường mũi, giữ luồng khí lạnh buốt của sương sâm sông Đồng Nai trong lồng ngực đúng ba giây để cưỡng ép nhịp tim đang nhảy vọt ở mức chín mươi lần xuống mức sáu mươi lần một phút ổn định tuyệt đối. Sự tỉnh táo lâm sàng quay trở lại. Anh không được phép hoảng loạn.


“Đứng im! Hai thằng kia, giơ tay lên!” Một giọng nói khàn đặc, thô bạo vang lên từ phía sau luồng sáng.


Khang từ từ giơ hai tay lên, lòng bàn tay hướng về phía trước để biểu thị sự không phòng vệ. Bên cạnh anh, nhà báo Trần Quốc Phong cũng chậm rãi giơ tay, nhưng ngón tay gã vẫn khẽ chạm vào chiếc máy ghi âm ngụy trang đang bật trong túi áo khoác.


“Tôi là Vũ Minh Khang,” Khang cất giọng điềm tĩnh, tần số giọng nói trầm ấm và đều đặn đến đáng kinh ngạc, hoàn toàn lọc bỏ mọi sự run rẩy sinh học. “Tôi đến để gặp Lương Quốc Đạt theo đúng hẹn. Đừng bắn. Tài nguyên các người muốn đang nằm trong tay tôi.”


Tên tay sai cầm đèn pin tiến lại gần, họng súng găm đen ngòm chĩa thẳng vào ngực Khang. Gã dùng mũi súng hất hàm, ra hiệu cho hai người di chuyển dọc theo lối đi hẹp giữa hai dãy container rỉ sét màu đỏ gạch. Sương mù dày đặc nuốt chửng bóng dáng họ, chỉ để lại tiếng bước chân dẫm lên bùn nhão ì oạp và tiếng xích sắt va đập lách cách từ những cẩu trục bỏ hoang ven sông.


Họ dừng lại trước cửa chiếc container số 102. Cánh cửa sắt khổng lồ hé mở một khoảng vừa đủ để ánh sáng vàng vọt, tù mù từ một bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng bên trong hắt ra, cắt đôi màn sương mù xám xịt.


“Vào đi!” Tên tay sai đẩy mạnh vào vai Khang. Cú đẩy đột ngột tác động trực tiếp vào vết rách cơ vai trái, khiến Khang nghiến chặt răng để ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra ngoài khóe môi. Anh loạng choạng bước vào bên trong không gian ngột ngạt của chiếc container.


Mùi rỉ sét nồng nặc pha lẫn mùi ẩm mốc của gỗ mục và một mùi tanh tao của máu khô lập tức xộc vào mũi Khang. Giữa container, một chiếc ghế gỗ cũ kỹ được đóng chặt xuống sàn. Trên ghế, Vũ Minh Hoàng đang bị trói chặt bằng dây thừng nylon màu xanh bản lớn. Gương mặt trẻ trung của cậu sinh viên y khoa năm cuối giờ đây bầm tím, khóe môi rách nứt rỉ máu, đầu gục xuống ngực.


“Hoàng!” Khang khẽ gọi, bước chân anh định lao về phía em trai nhưng lập tức bị chặn lại bởi một họng súng đen ngòm.


Nghe tiếng gọi, Hoàng khó khăn ngước đầu lên. Đôi mắt sưng húp của cậu co rụt lại khi nhìn thấy Khang. Cậu cố gắng lắc đầu, giọng nói khàn đặc qua bờ môi rách: “Anh... anh Khang... đừng giao... di vật của cha... chúng nó...”


“Câm mồm!”


Một gã đàn ông trung niên bước ra từ góc tối của container. Gã mặc chiếc áo khoác da màu đen rộng thùng thình, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to bản, gương mặt bặm trợn nổi bật với một vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương trái xuống má. Đó chính là Lương Quốc Đạt, ông trùm của băng đảng tín dụng đen Đất Thép. Đứng ngay sát sau lưng Đạt là Trần Văn Sáng, gã sát thủ máu lạnh biệt danh Sáng Đen, mặc bộ đồ đen bó sát, đôi mắt ti hí không chút cảm xúc nhìn Khang như nhìn một món hàng ký gửi.


Đạt bước lại gần Hoàng, thong thả rút ra một điếu thuốc lá, châm lửa. Gã phả khói thẳng vào gương mặt đầy vết thương của Hoàng, rồi quay sang nhìn Khang bằng ánh mắt giễu cợt đầy thú tính.


“Mày đến đúng giờ đấy, thằng ranh bác sĩ,” Đạt cười khẩy, giọng nói ồm ồm vang vọng trong không gian hẹp bằng kim loại của container. “Tao cứ tưởng mày đã chết chìm dưới sông Sài Gòn cùng con đàn bà Mai Anh rồi chứ. Xem ra mạng mày lớn thật. Nhưng mạng em trai mày thì đang ngắn dần theo từng phút đấy.”


Khang đứng sừng sững dưới ánh đèn vàng vọt, hai tay buông thõng tự nhiên. Dưới gọng kính gọng đen, đôi mắt sâu hoắm vì thiếu ngủ của anh rà quét nhanh biểu cảm của Đạt và Sáng Đen. Anh áp dụng kỹ thuật đọc vị vi biểu cảm gương mặt. Cơ mặt của Đạt giãn ra, khóe mắt hơi cong lên – gã đang ở trạng thái tự tin tuyệt đối, tin rằng mình nắm hoàn toàn chuôi dao. Nhưng Sáng Đen đứng phía sau lại có xu hướng hơi nghiêng đầu, tay gã đặt hờ vào thắt lưng – gã sát thủ này đang cảnh giác vật lý cực cao.


“Tôi đã mang thứ ông muốn đến đây,” Khang nói, tay anh đưa vào túi áo khoác, chậm rãi rút ra chiếc bật lửa Zippo bằng đồng cổ – thứ thực chất là chiếc USB chứa chuỗi mã khóa giả lập tự hủy sau mười hai giờ do anh thiết lập dựa trên thuật toán năm 2016 của cha mình. “Năm tỷ đồng nợ gốc của Hoàng, cộng với danh dự của gia đình tôi. Tất cả nằm trong này. Thả Hoàng ra, tôi sẽ giao nó cho ông.”


Đạt nhìn chằm chằm vào chiếc bật lửa Zippo trong tay Khang, ánh mắt gã lóe lên sự tham lam tột độ của một kẻ sắp chạm tay vào khối tài sản hai trăm triệu đô la của Quỹ bảo trợ y tế Hoàng Nam. Gã khẽ ra hiệu bằng mắt cho Sáng Đen.


Sáng Đen lập tức bước lên một bước, rút phăng chiếc dao bấm chuyên dụng bằng thép đen từ ống tay áo, gí sát lưỡi dao sắc lẹm vào cổ họng Hoàng. Sợi dây thừng nylon siết chặt vào da thịt Hoàng khiến cậu khẽ rên rỉ, lưỡi dao kề sát động mạch cảnh của cậu chỉ cần một lực ấn nhẹ là máu sẽ phun trào.


“Mày không có quyền ra điều kiện ở đây, thằng ranh,” Đạt nghiến răng, giọng nói đột ngột trở nên lạnh lẽo, tàn nhẫn. “Đưa cái USB đây, hoặc tao sẽ để thằng Sáng cắt tiết em trai mày ngay trước mặt mày. Tao đếm đến ba.”


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, khi lưỡi dao của Sáng Đen đã chạm vào da cổ Hoàng, Phong đứng bên cạnh Khang khẽ gồng mình định lao lên bọc lót. Nhưng Khang đã nhanh hơn. Anh đưa tay chặn trước ngực Phong, giữ cho cơ thể mình đứng im phăng phắc. Nhịp tim của anh, thông qua kỹ thuật Heart Control, vẫn duy trì ở mức sáu mươi lần một phút. Sự điềm tĩnh đến lạnh lùng của anh khiến cả Đạt và Sáng Đen phải khựng lại một nhịp.


“Lương Quốc Đạt,” Khang cất giọng trầm ấm, đều đặn ở tần số thấp, sử dụng kỹ năng Thao túng tâm lý hội thoại (Conversational Loop) để gài bẫy tư duy của đối thủ. “Ông nghĩ một kẻ xảo quyệt như chị gái ông – bà cả Lương Mỹ Hạnh – lại để cho ông dễ dàng chạm vào số tiền hai trăm triệu đô la đó sao? Ông có biết vì sao bà ta phải thuê chuyên gia bảo mật từ nước ngoài để kiểm tra chuỗi mã khóa này không?”


Đạt nhíu mày, điếu thuốc trên môi gã khẽ run nhẹ. “Mày muốn nói cái gì?”


“Mã khóa bảo mật của Quỹ y tế Hoàng Nam không phải là một chuỗi ký tự tĩnh,” Khang bước lên nửa bước, khoảng cách vừa đủ để anh nhìn thẳng vào đồng tử của Đạt, nhưng không quá gần để kích hoạt phản xạ nổ súng của Sáng Đen. “Cha tôi và tỷ phú Trịnh Hoàng Nam mười năm trước đã thiết lập một hệ thống bảo vệ sinh học phức tạp. Chuỗi mã khóa này được liên kết trực tiếp với biểu đồ nhịp sinh học và sóng não Theta gốc của ông Nam. Nếu nhịp tim của ông Nam tại Bạch Sa có bất kỳ sự biến đổi bất thường nào do tác động ngoại lực, hoặc nếu ông ấy đột ngột qua đời trước khi mã khóa được nhập hoàn chỉnh vào máy chủ trung tâm, toàn bộ Quỹ bảo trợ y tế sẽ lập tức bị khóa vĩnh viễn.”


Khang dừng lại một nhịp, quan sát thấy đồng tử của Đạt khẽ co rút – dấu hiệu của sự hoang mang và nghi ngờ logic bắt đầu xâm chiếm tâm trí gã. Khang tiếp tục vòng lặp câu hỏi gài bẫy:


“Ông nghĩ vì sao Thụy và Hạnh phải giam lỏng ông Nam ở phòng 404 và tiêm Haloperidol-X liều cao mỗi ngày để đông cứng thùy trán của ông ấy? Họ làm vậy là để giữ cho nhịp sinh học của ông ấy ở trạng thái giả lập ổn định, ngăn chặn hệ thống tự hủy kích hoạt. Nếu ông dùng bạo lực ép tôi giao ra toàn bộ mã khóa lúc này, và nếu tôi giao ra mã khóa thật nhưng nhịp sinh học của ông Nam bị đứt gãy do cơn đột quỵ sáng nay... ông nghĩ Quỹ đầu tư Vanguard sẽ trả cho ông một xu nào sao? Hay ông sẽ chỉ nhận được một đống dữ liệu rác đã bị khóa vĩnh viễn, trong khi cảnh sát kinh tế đã bao vây toàn bộ bến cảng?”


Lời nói của Khang như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tham và sự thiếu hiểu biết công nghệ của Đạt. Gã giang hồ máu lạnh vốn chỉ biết giải quyết mọi việc bằng súng đạn và bạo lực giờ đây hoàn toàn bị rối loạn trước những thuật ngữ y sinh lâm sàng và cơ chế bảo mật phức tạp mà Khang đưa ra. Gã quay sang nhìn Sáng Đen, lưỡi dao trong tay gã sát thủ khẽ nới lỏng khỏi cổ Hoàng một milimet.


“Đạt đại ca,” Sáng Đen thì thào, giọng lạnh lùng nhưng lộ vẻ lưỡng lự. “Thằng ranh này nói có vẻ có lý. Bà cả Hạnh từng dặn chúng ta phải giữ cho thằng Nam sống bằng mọi giá cho đến khi lấy được mã.”


Đạt nghiến răng, cơ mặt gã giật giật đầy giận dữ. Gã nhận ra mình đang bị đưa vào một vòng lặp tư duy do Khang thiết lập, nơi mà bạo lực không còn là công cụ vạn năng. Gã nhìn chằm chằm vào chiếc bật lửa Zippo trong tay Khang, giọng gầm gừ:


“Mày muốn gì?”


“Tôi đề xuất một giao dịch công bằng,” Khang đưa chiếc Zippo lên ngang tầm mắt. “Chiếc USB này chứa phân đoạn 1 của mã khóa bảo mật – tương đương với 33% tiến trình giải mã. Tôi sẽ nhập phân đoạn này vào máy tính của ông để ông kiểm tra tính xác thực của thuật toán. Sau khi hệ thống xác nhận phân đoạn 1 hoạt động, ông phải cho người đưa Hoàng ra ngoài cửa bến cảng, giao cho tài xế Hùng taxi của tôi. Khi Hoàng đã an toàn rời khỏi cảng Cát Lái, tôi sẽ tự tay nhập phân đoạn 2 để hoàn tất giao dịch. Tôi sẽ ở lại đây làm con tin thế thân cho em trai tôi. Ông không mất gì cả, còn tôi thì giữ được mạng cho Hoàng.”


Đạt im lặng, điếu thuốc trên tay gã đã cháy rụi đến tận đầu lọc. Gã đang cân nhắc thiệt hơn. Logic của Khang hoàn hảo đến mức gã không tìm ra kẽ hở nào. Nếu gã giết Hoàng lúc này, Khang chắc chắn sẽ hủy chiếc USB, và gã sẽ mất trắng số tiền khổng lồ có thể giúp gã đổi đời và thoát khỏi sự khống chế của chị gái Hạnh.


Nhưng đúng lúc Khang tưởng chừng như đã kiểm soát được tình thế nhờ đòn thao túng lòng tham đánh trúng đích, một tiếng cười lớn đột ngột bùng phát từ lồng ngực của Lương Quốc Đạt.


“Ha ha ha! Khang ơi là Khang, mày thông minh lắm,” Đạt vứt điếu thuốc xuống sàn container, dùng mũi giày gí nát, ánh mắt gã đột ngột trở nên xảo quyệt, đầy vẻ chế giễu. “Mày nghĩ một gã giang hồ như tao lại đi một mình đến cuộc giao dịch hàng trăm triệu đô này mà không chuẩn bị gì sao? Chị gái tao có thể không hiểu công nghệ, nhưng bà ta có thừa tiền để thuê những kẻ giỏi nhất.”


Gã thò tay xuống dưới gầm chiếc hòm gỗ cũ làm bàn làm việc, chậm rãi kéo ra một chiếc vali bằng thép chuyên dụng của quân đội. Gã bấm mã khóa, chiếc vali mở ra, lộ ra một chiếc máy tính xách tay Panasonic Toughbook bọc cao su chống va đập chuyên dụng của quân sự, màn hình xanh đang hiển thị các dòng mã lệnh chạy liên tục.


“Thằng Sáng!” Đạt hét lớn, giọng đầy đắc ý. “Cắm cái USB của nó vào đây! Chuyên gia bảo mật của bà cả đang online từ xa qua mạng vệ tinh di động. Để xem cái mã khóa của mày là thật hay giả!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!