Nhạc nềnGrief

Bến Cảng Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít bánh xe chói tai trên mặt đường Nguyễn Văn Linh ẩm ướt vẫn còn ong óng trong màng nhĩ của Vũ Minh Khang khi chiếc taxi của Nguyễn Văn Hùng ôm cua gấp, lao thẳng vào bóng tối của tuyến đường dẫn về phía cảng Cát Lái. Phía sau họ, ánh đèn pha nhấp nháy của chiếc Ford Ranger thuộc đội an ninh Bạch Sa đã hoàn toàn mất hút sau những giao lộ chằng chịt của quận ngoại ô. Hùng đã thành công cắt đuôi một cách ngoạn mục, nhưng cái giá phải trả là sự im lặng căng thẳng đến nghẹt thở bao trùm không gian chật hẹp bên trong xe.


Khang tựa đầu vào lớp kính cửa sổ lạnh ngắt, hơi thở của anh phả ra những vệt sương mờ nhạt. Trên băng ghế sau bằng da bọc của chiếc taxi, một vệt máu tươi sẫm màu đã bắt đầu khô lại, thấm đẫm vào kẽ chỉ. Đó là máu từ vết rách cơ vai trái của anh, vết thương bị rách miệng do những chuyển động đột ngột trong cuộc trốn chạy đêm qua, dù đã được Lê Mai Anh khâu băng tạm thời nhưng giờ đây lại bắt đầu rỉ máu, nhức nhối theo từng nhịp đập của mạch quản. Thùy trán của anh đau buốt như có một dòng điện xoay chiều liên tục chạy qua, một biểu hiện lâm sàng không thể chối cãi của tình trạng Suy nhược cấp độ 2 (Mất định hướng tạm thời) do hậu quả của việc thôi miên sâu liên tục.


“Chúng ta sắp đến rìa cảng rồi,” giọng nói lầm lì, trầm đục của Hùng taxi vang lên từ ghế lái, gã khẽ kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai xuống để che đi ánh mắt cảnh giác đang quét qua gương chiếu hậu. “Tôi sẽ không chạy xe vào sát cổng chính. Đám đàn em của Lương Quốc Đạt chắc chắn đã cắm chốt canh phòng ở đó. Tôi sẽ thả hai người ở đoạn rạch nước cách bến bãi khoảng năm trăm mét. Hai người đi bộ men theo mép bùn để vào trong. Sau khi xong việc, tôi sẽ nổ máy chờ sẵn ở lối rẽ cầu Mỹ Thủy.”


Khang khẽ gật đầu, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức: “Cảm ơn anh, Hùng. Hãy cẩn thận với vết máu trên ghế sau. Nếu người của Hải an ninh tìm thấy chiếc xe này trước khi anh kịp rửa sạch, họ sẽ lần ra hành trình của chúng ta.”


“Tôi biết cách xử lý,” Hùng đáp ngắn gọn, chiếc xe từ từ giảm tốc rồi tấp sát vào một lùm dừa nước rậm rạp bên vệ đường tối tăm.


Khang bước xuống xe, luồng không khí ẩm ướt, lạnh buốt và nồng nặc mùi muối mặn pha lẫn mùi bùn sình của sông Đồng Nai lập tức ập vào mặt anh. Trần Quốc Phong đã đứng chờ sẵn bên cạnh gã, chiếc ba lô kaki sờn cũ khoác lệch một bên vai, đôi mắt sắc sảo của gã nhà báo điều tra không ngừng rà quét xung quanh. Đêm nay, cảng Cát Lái không có trăng. Một màn sương mù dày đặc, đục ngầu từ lòng sông bốc lên, nuốt chửng những đỉnh cẩu trục khổng lồ phía xa và biến những dãy container rỉ sét xếp cao như núi thành một mê lộ kim loại khổng lồ, lạnh lẽo và đầy hiểm họa.


“Cậu đi nổi không, Khang?” Phong đỡ lấy cánh tay không bị thương của Khang, giọng lo lắng khi nhận ra bước đi loạng choạng của bạn mình. “Vết thương vai của cậu lại rỉ máu rồi kìa. Sương mù thế này rất dễ làm mất phương hướng, đặc biệt là khi thùy trán của cậu đang bị suy nhược.”


“Tôi ổn,” Khang nghiến răng, cố giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy. Anh đưa tay sờ vào túi áo khoác sẫm màu, xác nhận chiếc USB ngụy trang dưới dạng bật lửa Zippo – thứ chứa chuỗi mã khóa giả lập tự hủy sau mười hai giờ – vẫn nằm an toàn ở đó. Ở gấu áo khoác của anh, thiết bị định vị GPS siêu nhỏ mà Phong mua bằng tiền mặt của Vy đã được khâu kín kẽ. Họ đang đi vào sào huyệt của một con thú dữ, và mỗi bước chân đều phải được tính toán bằng logic của sự sinh tồn.


Thay vì đi theo con đường trải đá dăm dẫn vào cổng cảng bỏ hoang, Khang ra hiệu cho Phong rẽ xuống lối mòn sình lầy sát mép nước. Tiếng sóng vỗ ì oạp vào những chiếc cọc tre ven rạch và tiếng gió rít qua những khe hở của các thùng container rỉ sét tạo nên một thứ âm thanh nền hoàn hảo, che giấu hoàn toàn tiếng bước chân của họ.


Nhưng khi họ vừa đi được khoảng hai trăm mét vào sâu trong mê lộ, một cơn đau dữ dội đột ngột bùng phát từ thùy trán của Khang, giật mạnh lên thái dương như một nhát búa nện trực diện. Mắt phải của anh hoàn toàn mờ đi, tầm nhìn bị bao phủ bởi một màn sương xám xịt quay cuồng. Khang loạng choạng, đầu gối anh khuỵu xuống, cả cơ thể gầy gò suýt chút nữa đã ngã nhào vào vũng sình lầy hôi thối nếu Phong không kịp thời choàng tay qua eo đỡ lấy anh.


“Khang! Tỉnh lại!” Phong thì thầm bên tai anh đầy sốt ruột. “Cậu bị quá tải thần kinh rồi! Chúng ta đang ở ngay sát bốt gác của chúng!”


Khang tỳ chặt tay vào vách tôn lạnh ngắt của một chiếc container màu xanh mục nát, hàm răng siết chặt đến mức bật máu ở kẽ lợi. Anh biết mình không được phép ngất đi lúc này. Nếu anh đầu hàng trước cơn suy nhược, Hoàng sẽ chết. Khang nhắm nghiền mắt, cố gắng kích hoạt kỹ năng Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control). Anh bắt đầu hít vào thật sâu qua đường mũi, giữ luồng khí lạnh ẩm mốc của bến cảng trong phổi đúng ba giây để làm dịu đi sự hưng phấn vô thức của vỏ não, rồi thở ra từ từ qua khóe môi. Anh lặp lại quy trình lâm sàng này ba lần, ép nhịp tim đang đập dồn dập ở mức chín mươi lăm lần xuống mức năm mươi lăm lần một phút ổn định.


Cơn đau đầu dịu đi một chút, tầm nhìn ở mắt phải của anh từ từ khôi phục lại những đường nét mờ nhạt trong sương mù. Khang thở ra một hơi khàn đục, điều chỉnh lại chiếc kính gọng đen trên sống mũi, xác nhận camera lỗ kim tích hợp trên gọng kính vẫn đang hoạt động ổn định để ghi lại toàn bộ hiện trường.


“Tôi kiểm soát được rồi,” Khang thì thào, mồ hôi lạnh vã ra đẫm cả trán. “Phong, rà soát xung quanh đi. Đừng dùng đèn pin thường.”


Phong gật đầu, gã quỳ sụp xuống bên cạnh Khang, rút từ trong ba lô ra chiếc ống nhòm hồng ngoại chuyên dụng. Gã áp mắt vào ống kính, quét qua những khoảng trống giữa các dãy container rỉ sét xếp chồng lên nhau phía trước.


“Chết tiệt,” Phong lẩm bẩm, giọng đè thấp đầy căng thẳng. “Có ít nhất bốn tên tuần tra xung quanh khu vực container trung tâm. Chúng đều mang theo hàng nóng giấu dưới áo khoác gió. Đạt đã phong tỏa hoàn toàn lối đi chính. Nếu chúng ta đi thẳng vào, chúng ta sẽ bị ghim đầu trước khi kịp nhìn thấy Hoàng.”


“Để tôi thử thả drone trinh sát góc cao,” Phong nói tiếp, tay mở nắp hộp chứa chiếc drone mini chuyên dụng gã mang theo.


Gã đặt chiếc drone xuống một tấm gỗ phẳng, khởi động cánh quạt. Nhưng ngay khi chiếc drone vừa cất cánh lên độ cao khoảng mười mét, một luồng gió mạnh rít lên từ phía lòng sông Đồng Nai, mang theo hơi nước dày đặc làm đứt gãy tín hiệu điều khiển từ xa. Chiếc drone chao đảo dữ dội trong sương mù, mất kiểm soát rồi rơi thẳng xuống dòng nước xiết bên mép rạch với một tiếng “bõm” nhỏ nhặt.


“Mất drone rồi,” Phong nghiến răng, thu hồi chiếc điều khiển cầm tay. “Gió sát sông quá lớn, sương mù lại quá dày để cảm biến quang học hoạt động.”


“Không sao,” Khang đứng thẳng dậy, bờ vai trái khẽ co rút đau đớn khi anh điều chỉnh lại tư thế đứng. “Chúng ta không cần drone. Hãy tận dụng kết cấu mê lộ của những chiếc container này. Những khối sắt khổng lồ kia xếp lệch nhau tạo ra những góc khuất 90 độ, đó là điểm mù vật lý hoàn hảo của máy quét hồng ngoại và tầm nhìn của bọn canh gác. Chúng ta sẽ di chuyển theo hình chữ Z, men theo mép sình lầy sát sông để tiếp cận vùng trung tâm.”


Khang dẫn đầu bước đi, từng bước chân của anh lún sâu vào lớp bùn nhão nhoét nhưng hoàn toàn không phát ra tiếng động nhờ sự hỗ trợ của tiếng sóng sông Đồng Nai vỗ vào bờ đá bên cạnh. Phong bám sát phía sau, chiếc máy ghi âm ngụy trang trong túi áo gã đã được bật ở chế độ nhạy nhất để thu nhận mọi tần số âm thanh lạ.


Sương mù mỗi lúc một dày đặc hơn, bao phủ lấy cơ thể họ như một tấm màn liệm xám xịt. Mùi rỉ sét của sắt thép bị ăn mòn bởi muối mặn xộc vào mũi Khang, lạnh lẽo và chết chóc. Anh có thể nghe thấy tiếng xích sắt của những chiếc cẩu trục bỏ hoang va đập vào nhau lách cách xa xa theo nhịp gió rít, nghe như tiếng xiềng xích của một hầm ngục vô hình.


Khi họ chỉ còn cách tọa độ container số 102 khoảng năm mươi mét, một âm thanh trầm đục đột ngột xé toạc màn sương tĩnh lặng.


*U... u... u...*


Tiếng còi của một chiếc tàu chở hàng cỡ lớn hú vang lên từ phía lòng sông Đồng Nai, âm thanh kéo dài, u uất và vang vọng khắp bến cảng hoang vắng, khiến lồng ngực Khang thắt lại một nhịp đau nhói.


Ngay sau tiếng còi tàu, từ khoảng trống tối tăm của một chiếc container rỗng khổng lồ phía xa, một luồng ánh sáng trắng sắc lẹm từ đèn pin công suất cao bất ngờ quét qua màn sương mù, loang loáng rọi thẳng về phía lối rẽ nơi Khang và Phong đang ẩn nấp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!