Nhạc nềnGrief

Kế Hoạch Khóa Ký Tự

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn phòng làm việc cũ của cố Bác sĩ Vũ Minh Sơn chìm trong một sự im lặng đến ngột ngạt. Ánh sáng vàng vọt, chập chờn từ chiếc đèn bão đặt trên bàn làm việc phủ đầy bụi bặm khẽ lay động theo từng cơn gió rít ngoài cửa sổ. Mùi ẩm mốc của giấy tờ cũ, mùi dầu máy đồng hồ rỉ sét hòa lẫn với mùi cồn sát trùng nồng nặc tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đè nặng lên lồng ngực của ba con người đang đứng bên trong.


Vũ Minh Khang ngồi sụp trên chiếc ghế bành da cũ sờn màu nâu đen. Vết rách cơ vai trái vừa được Lê Mai Anh khâu khẩn cấp bằng những mũi kim thô sơ vẫn đang giật lên từng cơn buốt nhói, máu tươi rỉ ra thấm đỏ một mảng gạc vô trùng trắng phẳng phiu dưới lớp áo khoác. Thùy trán của anh đau nhức như có hàng nghìn cây đinh cắm sâu vào vỏ não, hệ quả của tình trạng Suy nhược cấp độ 2 do lạm dụng thôi miên sâu liên tục trong đêm bão. Mắt phải của anh mờ hẳn đi, tầm nhìn chập chờn những đốm sáng lập lòe.


Trần Quốc Phong bước lại gần, đặt bàn tay gân guốc lên vai Khang, giọng nói khàn đặc đầy vẻ sốt ruột:


“Khang, cậu phải tỉnh táo lại! Giờ hẹn của thằng Đạt là mấy giờ? Chúng ta chỉ còn chưa đầy mười hai tiếng đồng hồ trước khi tối hậu thư của nó hết hạn!”


Khang nhắm chặt mắt, cố gắng kích hoạt kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân để hạ nhịp tim đang đập dồn dập ở mức chín mươi lần xuống mức sáu mươi mốt lần một phút ổn định lâm sàng. Anh hít vào thật sâu qua đường mũi, giữ luồng khí lạnh ẩm mốc trong phổi đúng ba giây rồi thở ra từ từ. Nhưng thùy trán quá tải không chịu tuân theo mệnh lệnh. Khoảng trống ký ức ngắn hạn vẫn đen kịch, che khuất hoàn toàn con số thời gian cụ thể mà Lương Quốc Đạt đã hét vào điện thoại lúc nửa đêm.


“Tôi... tôi không thể nhớ nổi,” Khang mấp máy môi, giọng nói thều thào, đứt quãng. “Mảnh ký ức đó... bị khóa rồi.”


“Để tôi xử lý,” Phong nghiến răng, rút từ trong ba lô kaki sờn cũ chiếc máy ghi âm chuyên dụng ngụy trang dạng bút viết. “Lúc Đạt gọi đến số máy phụ của tôi, tôi đã kịp kích hoạt tính năng tự động ghi âm cuộc gọi. Nhưng file âm thanh bị lẫn quá nhiều tiếng sấm sét và tiếng mưa bão ngoài trời, tôi chưa thể nghe rõ.”


Phong nhanh nhẹn mở chiếc laptop ThinkPad cũ kỹ, cắm cáp kết nối chiếc bút ghi âm. Những ngón tay gõ phím tanh tách của gã nhà báo điều tra nhanh chóng khởi động phần mềm lọc tạp âm chuyên dụng. Trên màn hình hiển thị biểu đồ sóng âm hỗn loạn với những đỉnh nhọn hoắt của tiếng sấm.


“Nghe kỹ này,” Phong bấm nút phát.


Tiếng rè rè của sóng điện thoại yếu kết hợp với tiếng mưa xối xả vang lên trong không gian tĩnh lặng của phòng khám cũ. Đoạn hội thoại ban đầu bị nhiễu hoàn toàn, nhưng khi Phong kéo thanh trượt bộ lọc tần số thấp, giọng nói khàn đặc, hung bạo của Lương Quốc Đạt bắt đầu hiện rõ:


“...Mười một giờ đêm nay, bến cảng Cát Lái. Mang chiếc USB chứa mã hóa sóng não của ông già Nam đến đổi mạng cho thằng em trai mày. Trễ một phút, tao gửi ngón tay nó về nhà mẹ mày ở Quận 8.”


*Cạch.*


Khang giật nảy mình, đôi mắt sâu hoắm đột ngột mở trừng. Con số “mười một giờ đêm nay” và địa điểm “bến cảng Cát Lái” như một luồng điện mạnh kích hoạt các liên kết thần kinh thùy trán đang ngủ đông. Bức tường ngăn tâm lý trong Memory Palace của anh khẽ rung động, giải phóng mốc thời gian bị chôn giấu.


“Mười một giờ đêm,” Khang khẽ thì thào, giọng nói đã lấy lại sự lạnh lùng sắc bén vốn có. “Chúng ta còn đúng bảy tiếng đồng hồ.”


“Nơi này không còn an toàn nữa,” Phong vừa rút USB vừa gập nhanh laptop. “Hùng taxi báo rằng Hải an ninh đã cho người rà soát các camera giao lộ hướng từ Quận 7 sang Quận 5. Chiếc xe của Hùng dính máu của cậu ở ghế sau, Hải chắc chắn sẽ sớm tìm ra chiếc xe đó. Chúng ta phải di chuyển ngay lập tức.”


“Đi đâu?” Mai Anh lo lắng hỏi, tay vẫn ôm chặt hộp cứu thương.


“Tòa soạn báo Độc Lập ở Quận 3,” Phong dứt khoát nói. “Đó là một tòa nhà cũ, lối vào nằm sâu trong ngõ hẻm phức tạp, có lối thoát hiểm phía sau thông ra đường lớn. Hải và người của Hạnh không thể phong tỏa nơi đó dễ dàng như phòng khám bỏ hoang này.”


Ba mươi phút sau, dưới sự che chở của cơn mưa giông buổi sớm đang bắt đầu ngớt, họ đã di chuyển an toàn đến Tòa soạn báo Độc Lập. Căn phòng làm việc của Phong nằm trên gác lửng của một tòa nhà kiểu Pháp cũ kỹ, ngập tràn mùi mực in và những chồng báo cũ xếp cao đến tận trần nhà. Hệ thống máy tính rà quét sóng vô tuyến và camera an ninh tự chế của Phong đặt ở góc phòng đang hoạt động đều đặn, phát ra những tiếng o o nhỏ nhẹ.


Ngay khi cánh cửa gỗ dày được khóa chặt, Trịnh Ngọc Vy bước ra từ bóng tối của phòng trong. Gương mặt quý phái của ái nữ tập đoàn sinh dược Hoàng Nam Biotech tái nhợt vì lo lắng, đôi mắt sưng húp lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm trắng mất ngủ. Cô vẫn mặc bộ đồ lụa tối giản màu đen, đôi bàn tay đan chặt vào nhau run rẩy nhẹ khi nhìn thấy vết thương trên vai Khang.


“Anh Khang... anh không sao chứ?” Vy bước lại gần, giọng nói run rẩy. “Tôi vừa nghe Phong nói về cuộc gọi của Đạt. Chúng ta phải giao mã khóa thật cho gã để cứu Hoàng trước! Năm tỷ, mười tỷ, hay thậm chí toàn bộ Quỹ bảo trợ y tế... tôi có thể dùng tài sản cá nhân để bù đắp lại sau. Nhưng tính mạng của em trai anh...”


“Không được,” Khang cắt ngang lời cô bằng một giọng nói trầm, lạnh lùng nhưng chứa đựng sự kiên định tuyệt đối. Anh ngồi xuống chiếc ghế xoay văn phòng, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào Vy. “Cô Vy, cô đang hoảng loạn và đưa ra quyết định dựa trên cảm xúc. Tôi đã nghiên cứu hồ sơ tâm lý tội phạm của Lương Quốc Đạt. Hắn không hành động vì tiền của cô, hắn hành động theo lệnh của Hạnh để xóa sạch mọi dấu vết liên quan đến mã khóa bảo mật.”


Khang dừng lại một nhịp, áp dụng kỹ thuật phân tích vi biểu cảm để đọc vị sự căng thẳng của Vy. Anh chỉ tay vào sơ đồ bến cảng Cát Lái mà Phong vừa trải ra bàn:


“Đạt là một kẻ máu lạnh, thực dụng. Hắn biết rất rõ rằng một khi mã khóa thật được giao nộp, giá trị lợi dụng của tôi và Hoàng sẽ trở về con số không. Hơn nữa, chúng ta đã phát hiện ra bí mật đầu độc thạch tín của Hạnh tại Bạch Sa. Cô nghĩ Hạnh sẽ để hai anh em tôi sống sót rời khỏi bến cảng để làm nhân chứng trước tòa sao? Khi có được mật mã thật, Đạt sẽ bóp cò mà không hề chớp mắt. Kẻ chết không thể nói.”


Vy khựng lại, đôi môi cô run rẩy, không thể phản bác lại logic lạnh lùng nhưng tàn nhẫn của Khang. Cô bước lùi lại một bước, hai tay ôm lấy mặt:


“Vậy... vậy chúng ta phải làm thế nào? Nếu không giao mã khóa thật, Đạt sẽ giết Hoàng ngay tại chỗ!”


“Chúng ta sẽ giao cho hắn một mã khóa giả lập,” Khang cất giọng đều đặn, mắt hướng về cuốn sổ tay chẩn đoán lâm sàng 2016 của cha anh đặt trên bàn. “Một chuỗi mật mã được chế tạo dựa trên thuật toán mã hóa cũ của cha tôi. Nó sẽ đánh lừa được hệ thống kiểm tra công nghệ của tập đoàn Hoàng Nam trong vòng mười hai tiếng đồng hồ, nhưng sau đó sẽ tự động kích hoạt cơ chế tự hủy dữ liệu và khóa chặt tài khoản Quỹ y tế vĩnh viễn.”


Khang mở cuốn sổ tay bìa da cũ sờn của cha. Anh lật đến trang ghi chép về ca điều trị của Trịnh Hoàng Nam mười năm trước, chỉ vào những dãy ký tự mật mã toán học được viết bằng nét mực xanh ngay ngắn:


“Cha tôi và tỷ phú Nam từng xây dựng một hệ thống bảo mật hai lớp dựa trên nhịp sinh học sóng não của chính ông Nam. Đạt và các chuyên gia công nghệ của Hạnh chắc chắn đã chuẩn bị sẵn một máy quét dữ liệu từ xa để kiểm tra tính xác thực của mã khóa khi giao dịch. Nếu tôi giao một chuỗi ký tự ngẫu nhiên, máy quét sẽ lập tức báo lỗi và Hoàng sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng nếu chúng ta sử dụng thuật toán toán học y khoa của cha tôi, chuỗi ký tự giả lập sẽ khớp hoàn toàn với cấu trúc logic của Quỹ y tế ở phân đoạn đầu tiên.”


Phong bước lại gần, gật đầu tán thưởng: “Tôi hiểu rồi. Giao diện máy quét của chúng sẽ hiển thị dòng chữ 'Stage 1 Decrypted' thành công, khiến Đạt tin rằng gã đã có được mật mã thật. Mười hai tiếng đồng hồ là khoảng thời gian vàng quá đủ để chúng ta giải cứu Hoàng và rút lui đến vùng an toàn.”


“Nhưng làm thế nào để bảo đảm mã khóa thật không bị thất thoát nếu anh bị chúng khống chế?” Vy lo lắng hỏi.


Khang khẽ mỉm cười lạnh lùng. Anh tháo chiếc kính cận gọng kim loại mảnh đặt lên bàn, nhắm mắt lại.


“Tôi sẽ sử dụng phương pháp Xây dựng Cung điện Ký ức (Memory Palace) để tự thôi miên bản thân ngay bây giờ. Tôi sẽ khóa chặt phân đoạn mã khóa thật 'HN-1976-V' sâu vào trong tiềm thức của mình, đặt nó vào trong một chiếc két sắt giả định dưới gầm giường phòng ngủ ấu thơ trong trí não. Tôi sẽ thiết lập một rào cản phòng vệ tâm lý cực mạnh. Thậm chí nếu Đạt có tiêm thuốc ức chế thần kinh hay tra tấn tôi, vỏ não của tôi cũng sẽ tự động chuyển hướng lời khai sang các thông tin giả lập mà tôi đã chuẩn bị sẵn.”


Khang quay sang nhìn Mai Anh: “Mai Anh, giúp tôi chuẩn bị Thiết bị gõ nhịp Metronome cơ học. Tôi cần tần số 1Hz để tự đưa mình vào trạng thái sóng Theta nông trong vòng mười lăm phút.”


Mai Anh nhanh chóng lấy chiếc máy gõ nhịp bằng gỗ cổ điển từ trong túi xách ra, đặt lên bàn làm việc. Cô gạt cần gạt cơ học, tiếng tích tắc đều đặn, khô khốc bắt đầu vang lên trong căn phòng tối của tòa soạn.


*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*


Khang nhắm mắt lại, điều hòa nhịp thở của mình tương thích hoàn hảo với nhịp gõ thính giác. Anh hít vào sâu trong bốn nhịp, giữ khí hai nhịp, rồi thở ra trong bốn nhịp tiếp theo. Nhịp tim của anh nhanh chóng hạ xuống mức sáu mươi lần một phút ổn định. Ý thức của anh tách rời khỏi thực tại, đi sâu vào Cung điện Ký ức để thực hiện quy trình khóa bảo mật tự thân.


Trong không gian tinh thần tĩnh lặng, Khang bước đi dọc theo hành lang của ngôi nhà cũ Quận 8. Anh mở cửa phòng ngủ, đặt cuốn sổ tay chứa mã khóa thật vào trong chiếc két sắt thép đen dưới gầm giường, quay mã số khóa hai lớp bảo mật. Anh xây dựng một bức tường bê tông dày đặc bao quanh chiếc két sắt, cô lập hoàn toàn vùng dữ liệu này khỏi vùng ý thức ngắn hạn. Khi bức tường cuối cùng được hoàn thành, Khang tự gieo một neo tâm lý phản xạ có điều kiện: chỉ khi nghe thấy từ khóa “Vực thẳm thức tỉnh” từ chính giọng nói của mình, bức tường ngăn cách mới tự động sụp đổ để giải phóng mã khóa thật.


Mười lăm phút sau, Khang mở mắt ra. Ánh mắt anh lạnh lùng, tự tại như một hồ nước không đáy.


“Tôi đã hoàn thành việc khóa ký tự thật,” Khang cất giọng trầm ấm, đều đặn. “Bây giờ, chúng ta sẽ nạp chuỗi mã giả lập vào chiếc USB ngụy trang này.”


Vy khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cô nhanh chóng mở chiếc túi xách da cao cấp, rút ra một xấp tiền mặt dày trị giá hai mươi triệu đồng từ Quỹ tài chính cá nhân của cô đặt lên bàn:


“Phong, đây là kinh phí khẩn cấp. Anh hãy dùng số tiền này để đi mua ngay các thiết bị định vị GPS siêu nhỏ loại tốt nhất có thể giấu dưới đế giày hoặc khâu vào gấu áo của tôi và Khang. Chúng ta phải bảo đảm có thể theo dõi được vị trí của Hoàng ngay cả khi bị chúng cách ly.”


“Tôi đi ngay,” Phong cầm xấp tiền, gật đầu dứt khoát. “Tôi có một người quen chuyên bán thiết bị bảo mật ở Quận 3, chỉ mất khoảng hai mươi phút di chuyển.”


Phong nhanh chóng khoác chiếc áo khoác kaki sờn bụi bặm, bước ra ngoài cửa gỗ. Căn phòng chỉ còn lại Khang, Vy và Mai Anh bên cạnh chiếc máy tính đang chạy tiến trình nạp mã giả lập vào chiếc USB màu bạc ngụy trang dưới dạng một chiếc bật lửa Zippo cổ.


Khang đứng dậy, đi lại phía cửa sổ kính hé mở của gác lửng tòa soạn. Cơn mưa giông buổi sớm đã ngớt hoàn toàn, để lại những vũng nước loang loáng phản chiếu ánh đèn đường nhợt nhạt của Quận 3. Sương mù ẩm ướt từ sông Sài Gòn vẫn lảng vảng đầu hẻm, tạo nên một cảm giác âm u, ngột ngạt.


Khang siết chặt nắm tay, vết thương vai trái giật mạnh một cơn đau nhói buốt. Anh biết, cuộc đối đầu tại bến cảng Cát Lái đêm nay sẽ là trận chiến sinh tử không có chỗ cho bất kỳ một sai sót lâm sàng nào. Đạt là một con thú dữ, và anh phải dùng chiếc bẫy trí tuệ tinh vi nhất để khuất phục hắn.


*Cạch.*


Tiếng cửa gỗ mở ra cắt đứt dòng suy nghĩ của Khang. Phong bước vào phòng, gương mặt gai góc của gã nhà báo đột ngột trở nên tái nhợt dưới ánh đèn bão. Gã không kịp cởi chiếc áo khoác kaki ướt sũng, nhanh chóng khóa chặt chốt cửa sắt dự phòng lại từ bên trong, giọng nói đè thấp đầy vẻ căng thẳng tột độ:


“Khang... Vy... Chúng ta gặp rắc rối lớn rồi.”


Khang áp dụng kỹ thuật đọc vị vi biểu cảm, nhận thấy cơ vai của Phong đang co rút mạnh, nhịp thở dồn dập và hai bên thái dương của gã đang giật liên hồi – dấu hiệu của sự hoảng sợ vật lý thực tế.


“Có chuyện gì xảy ra ngoài phố?” Khang lạnh lùng hỏi.


Phong bước lại gần cửa sổ, khẽ gạt tấm rèm che bằng vải bố cũ sang một bên, chỉ tay xuống con hẻm nhỏ phía dưới đối diện cổng tòa soạn:


“Lúc tôi vừa quay lại đầu hẻm, tôi phát hiện một chiếc xe bán tải Ford Ranger màu đen không bật đèn pha đang lảng vảng ngoài cổng tòa soạn. Biển số xe đã bị bùn đất che mờ cố ý, nhưng tôi nhận ra ký hiệu logo hình tam giác ngược dán ở góc kính chắn gió phía trước. Đó là chiếc xe tuần tra đặc chủng của đội an ninh Viện dưỡng lão Bạch Sa.”


Hai bên thái dương của Khang đột ngột giật mạnh một cơn buốt nhói. Chiếc xe bán tải đen của Hải an ninh đã tìm ra tung tích của họ nhanh hơn anh tính toán. Cái bóng của vực thẳm Bạch Sa đang lầm lũi áp sát, khóa chặt mọi lối thoát của nhóm Khang ngay trước thềm cuộc giao dịch sinh tử cứu mạng em trai.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!