Nơi Trú Ẩn Đêm Bão
Tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài cửa kính xe taxi của Hùng nghe như tiếng gầm của một con quái thú đang cố xé toạc bầu trời đêm Sài Gòn. Chiếc xe lao đi điên cuồng trên những cung đường ngập nước của ngoại ô Quận 7 hướng về phía trung tâm thành phố. Những vệt chớp sáng lòa liên tục rạch đôi màn đêm đen kịt, hắt những luồng ánh sáng xanh xao, nhợt nhạt lên băng ghế sau.
Tại đó, Vũ Minh Khang đang nằm nửa tỉnh nửa mê, đầu tựa sát vào thành cửa kính lạnh ngắt. Gương mặt anh xám ngoét, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa lẫn với những giọt nước mưa còn sót lại trên tóc. Vết rách cơ vai trái từ phi vụ đột nhập hầm B2 đêm trước giờ đây đã hoàn toàn rách miệng dưới áp lực của cuộc đào thoát nghẹt thở. Máu tươi rỉ ra xối xả, thấm qua lớp băng gạc mỏng, nhuộm đỏ một mảng lớn chiếc áo khoác chống nước rồi tràn xuống, loang lổ thành một vệt màu sẫm đen đẫm trên lớp da bọc ghế sau của xe Hùng taxi.
Bên cạnh anh, Lê Mai Anh đang quỳ sụp dưới sàn xe chật hẹp, hai tay cô đè chặt chiếc khăn vô trùng lên vai Khang để cố cầm máu. Gương mặt thanh tú của cô y tá trẻ ướt sũng nước mưa, đôi mắt ngập tràn sự hoảng loạn dồn dập:
“Anh Khang! Anh phải tỉnh táo! Vết thương rách sâu quá, máu không cầm được. Hùng ơi! Anh chạy nhanh lên một chút được không? Anh ấy đang lịm đi rồi!”
Nguyễn Văn Hùng không đáp, gương mặt găm chặt dưới chiếc mũ lưỡi trai sụp tối. Đôi bàn tay gân guốc của gã siết chặt vô lăng, đạp lút ga lách qua một vũng nước ngập sâu trên đường Nguyễn Văn Linh. Gã nhìn qua gương chiếu hậu trong xe, giọng nói lầm lì nhưng đanh thép:
“Chúng ta sắp vào địa phận Quận 5. Tôi sẽ không đưa cậu ấy đến bệnh viện công lập. An ninh của Hải và người của bà cả Hạnh chắc chắn đã phong tỏa tất cả các phòng cấp cứu lớn. Tôi sẽ đưa hai người đến phòng khám cũ của cha Khang. Nơi đó bỏ hoang mười năm nay, là điểm mù hoàn hảo nhất lúc này.”
Khang khẽ rên rỉ một tiếng khàn đục trong cổ họng. Cơn đau đầu dữ dội từ vùng thùy trán đột ngột bùng phát, giật lên từng cơn buốt nhói theo nhịp tim. Mắt phải của anh hoàn toàn mờ đi, tầm nhìn bị bao phủ bởi một màn sương xám xịt với những đốm sáng lập lòe quay cuồng – dấu hiệu lâm sàng điển hình của tình trạng Suy nhược cấp độ 2 (Mất định hướng tạm thời) do lạm dụng thôi miên sâu liên tục trong đêm bão.
Anh cố gắng mấp máy môi, giọng nói thều thào, đứt quãng:
“Mai Anh... chiếc USB... trong túi áo...”
“Tôi giữ rồi! Chiếc USB chứa mã hóa sóng não vẫn an toàn tuyệt đối trong túi chống nước của tôi,” Mai Anh khóc nghẹn, tay vẫn không rời vết thương vai đang không ngừng rỉ máu. “Anh đừng nói nữa, hãy tập trung kiểm tra nhịp thở đi!”
Khang nhắm mắt lại. Anh cố gắng kích hoạt kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control) để hạ nhịp tim đang đập dồn dập ở mức một trăm mười lần xuống mức sáu mươi lần một phút, nhưng thùy trán quá tải không còn tuân theo mệnh lệnh của ý chí. Một khoảng trống trí nhớ ngắn hạn đột ngột ập đến. Khang ngơ ngác mở mắt nhìn trần xe taxi, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh hoàn toàn không nhớ vì sao mình lại ở đây, cô gái trẻ đang khóc trước mặt mình là ai, và vết thương trên vai mình từ đâu mà có.
“Đây là... đâu?” Khang lẩm bẩm, ánh mắt đờ đẫn vô hồn.
Mai Anh bàng hoàng nhìn anh: “Anh Khang? Anh không nhận ra tôi sao? Tôi là Mai Anh đây! Chúng ta vừa trốn thoát khỏi Bạch Sa!”
Cơn mất định hướng kéo dài khoảng mười giây trước khi các liên kết thần kinh thùy trán của Khang chậm rãi kết nối trở lại dưới tác dụng của nhịp thở sâu. Anh khẽ rùng mình, nhận ra sự suy giảm trí nhớ ngắn hạn của mình đã chạm ngưỡng báo động đỏ. Nếu anh không tìm cách bảo vệ não bộ ngay lập tức, phần ký ức chứa mã khóa bảo mật Quỹ bảo trợ y tế (Phần 1) vừa trích xuất được từ tỷ phú Nam sẽ bị xóa sạch vĩnh viễn.
*Két!*
Chiếc xe taxi của Hùng đột ngột đánh lái gấp, rẽ vào một con hẻm nhỏ tối tăm, sâu hút sát mép kênh rạch Quận 5. Con hẻm chật hẹp đến mức gương chiếu hậu của xe suýt quệt vào những bức tường gạch rêu phong của những ngôi nhà cổ cũ kỹ. Hùng dừng xe trước một cánh cửa sắt rỉ sét bám đầy dây leo héo úa. Phía trên cánh cửa, tấm biển hiệu bằng gỗ sờn rách chỉ còn lờ mờ hàng chữ viết tay: *“Phòng khám Tâm lý Lâm sàng – Bác sĩ Vũ Minh Sơn”*.
“Đến nơi rồi. Xuống xe nhanh!” Hùng tắt đèn pha, mở cửa lao ra ngoài dưới làn mưa tầm tã.
Gã cùng Mai Anh vực Khang xuống xe. Sức nặng của cơ thể Khang đè nặng lên vai Hùng, trong khi Mai Anh cố gắng che chắn cho anh khỏi những hạt mưa lạnh buốt. Khang loạng choạng bước đi, đôi giày vải dính đầy bùn đất kéo lê trên bậc thềm đá trơn trượt.
Hùng rút từ trong túi ra một chùm chìa khóa cũ – di vật mà Khang từng giao cho gã giữ phòng hờ – tra vào ổ khóa xích sắt của phòng khám. Tiếng xích sắt va vào cửa kêu loảng xoảng khô khốc giữa tiếng sấm sét gầm vang.
*Cạch. Két...*
Cánh cửa sắt nặng nề mở ra, để lộ một không gian tối tăm, lạnh lẽo bên trong. Một mùi ẩm mốc của giấy tờ cũ, mùi dầu máy đồng hồ và mùi gỗ mục lâu năm sực thẳng vào mũi. Hùng nhanh chóng khóa chặt cửa sắt lại từ bên trong, bật chiếc đèn pin cầm tay ánh sáng vàng nhạt quét dọc căn phòng.
Nơi đây từng là phòng làm việc và trị liệu của cố Bác sĩ Vũ Minh Sơn mười năm trước. Mọi thứ vẫn được giữ nguyên vẹn kể từ ngày ông qua đời: chiếc ghế bành da cũ sờn màu nâu đen đặt ở góc phòng, chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ phủ đầy bụi bặm, và hàng chục chiếc đồng hồ cổ treo tường đủ kích cỡ đã ngừng chạy từ lâu, đứng im lặng như những bia mộ thời gian.
Từ bóng tối của góc phòng, một bóng người cao gầy mặc áo khoác kaki sờn bụi bặm bước ra. Đó là Trần Quốc Phong. Gã nhà báo điều tra tự do đang cầm trên tay một chiếc đèn bão nhỏ, gương mặt gai góc đầy vẻ lo lắng:
“Hùng! Khang! Hai người điên rồi sao? Tôi vừa nghe thấy tần số vô tuyến của bảo an Bạch Sa báo động đỏ toàn viện. Hải đang dẫn người quét dọc các tuyến đường hướng về Quận 8!”
“Chúng tôi không về Quận 8,” Hùng đặt Khang ngồi sụp xuống chiếc ghế bành da cũ sờn, thở dốc. “Hải đã biết danh tính thật của Khang. Về nhà lúc này là tự sát. Phong, giúp tôi khóa chặt các cửa sổ phía sau.”
Mai Anh lập tức mở hộp dụng cụ y tế khẩn cấp mà cô lén mang theo từ Bạch Sa. Cô xé rách tay áo sơ mi của Khang, để lộ vết rách cơ vai trái đang chảy máu loang lổ. Vết thương dài khoảng năm phân, thịt da tím tái do chấn thương và nước mưa ngấm vào.
“Anh Khang, anh phải chịu đau một chút. Tôi phải rửa vết thương bằng cồn sát trùng và khâu lại ngay lập tức, nếu không vết rách sẽ bị nhiễm trùng hoại tử,” Mai Anh run rẩy nói, tay cầm chiếc kẹp vô trùng.
Khang nghiến chặt răng gật đầu. Khi dòng cồn đỏ lạnh buốt đổ trực tiếp vào vết thương hở, một cơn đau rát buốt thấu xương tủy chạy dọc sống lưng lên thẳng đại não. Khang co rúm người lại, hai tay bấu chặt vào thành ghế da đến mức móng tay rách miệng. Anh không hét lên, chỉ có tiếng thở hắt ra khàn đục qua kẽ răng.
Phong bước lại gần, đặt chiếc đèn bão lên bàn làm việc bụi bặm, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Khang:
“Khang, cậu có lấy được mã khóa không? Chiếc USB bảo mật đâu?”
Khang không trả lời ngay. Đầu óc anh lại rơi vào một khoảng trống định hướng ngắn hạn. Anh nhìn Phong, rồi nhìn những chiếc đồng hồ cổ treo trên tường. Tiếng mưa bão đập vào mái tôn phía trên đầu nghe như tiếng gõ nhịp 1Hz của chiếc đồng hồ quả quýt bị Thụy tịch thu. Trong cơn ảo giác thần kinh, Khang thấy những chiếc đồng hồ trên tường đột ngột quay ngược kim với tốc độ chóng mặt, và bóng ma của người cha quá cố đang đứng trong góc tối nhìn anh với ánh mắt đầy dằn vặt.
“Cha...” Khang lẩm bẩm, tay phải đưa lên không trung như muốn chạm vào ảo ảnh.
Phong hoảng hốt nhìn Mai Anh: “Cậu ấy bị làm sao thế này? Có phải bị sốc thuốc không?”
“Không phải sốc thuốc! Đây là phản phệ thần kinh do lạm dụng thôi miên sâu kéo dài quá giới hạn bốn mươi lăm phút lâm sàng ca đêm bão,” Mai Anh vừa nhanh tay khâu mũi kim đầu tiên qua da thịt Khang vừa giải thích, mồ hôi hột chảy dài trên trán. “Thùy trán của anh ấy đang bị quá tải nghiêm trọng, dẫn đến hội chứng Mất định hướng tạm thời. Phong! Anh đừng hỏi cậu ấy về mã khóa nữa! Việc ép não bộ truy xuất thông tin lúc này sẽ làm vỡ các liên kết ký ức ngắn hạn của anh ấy vĩnh viễn!”
Khang cảm thấy ý thức của mình đang trôi tuột xuống một vực thẳm tối tăm. Ranh giới giữa thực tại phòng khám bụi bặm Quận 5 và phòng biệt giam trắng 404 Bạch Sa hoàn toàn bị xóa nhòa. Anh thấy mình đang đứng trước giường bệnh của Nam, nhưng gương mặt Nam lại biến đổi thành gương mặt của em trai Vũ Minh Hoàng đang bị trói chặt trên ghế gỗ với vết thương rỉ máu.
“Hoàng... anh sẽ cứu em...” Khang thì thào, nhịp thở trở nên dồn dập, nông và ngắn.
Anh biết mình sắp phát điên. Bản ngã của anh đang bị nuốt chửng bởi những mảnh ký ức hỗn loạn của chính mình và của tỷ phú Nam mà anh vừa trích xuất. Cách duy nhất để sống sót, cách duy nhất để bảo vệ chuỗi mật mã 8 ký tự đầu tiên 'HN-1976-V' là phải thực hiện kỹ thuật Tự thôi miên bảo toàn trí nhớ (Memory Shield) ngay lập tức.
“Phong... Mai Anh... giữ im lặng tuyệt đối...” Khang cố gắng dùng chút lực tàn cuối cùng để ra lệnh. Giọng nói của anh đè thấp, mang theo tần số dẫn dụ vô thức của một chuyên gia lâm sàng bậc thầy. “Không ai... được chạm vào tôi... trong vòng ba mươi phút tới...”
Mai Anh nhanh chóng thắt nút mũi khâu cuối cùng trên vai Khang, cắt chỉ rồi lùi lại một bước, ra hiệu cho Phong giữ im lặng. Cô hiểu rằng đây là ranh giới sinh tử của một nhà thôi miên tự cứu lấy bộ não của chính mình.
Khang tựa hẳn đầu vào lưng ghế bành da. Anh nhắm mắt lại, lọc bỏ hoàn toàn tiếng gió rít ngoài cửa sổ và tiếng mưa rơi xối xả trên mái tôn. Trong bóng tối của tâm trí, anh bắt đầu lắng nghe tiếng gõ nhịp cơ học đều đặn của chiếc đồng hồ thạch anh treo tường duy nhất còn chạy trong phòng khám cũ.
*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*
Tần số âm thanh đạt ngưỡng 1Hz hoàn hảo. Khang chủ động điều hòa nhịp thở của mình tương thích với nhịp gõ thính giác. Anh hít vào sâu trong bốn nhịp gõ, giữ khí lại trong lồng ngực hai nhịp, rồi thở ra từ từ trong bốn nhịp tiếp theo. Nhịp tim của anh bắt đầu hạ dần từ chín mươi lăm xuống mức sáu mươi lăm lần một phút ổn định lâm sàng. Sóng não chuyển dịch từ dải Beta căng thẳng về dải Alpha thư giãn, rồi chạm ngưỡng Theta nông.
Khang bắt đầu xây dựng cấu trúc Memory Shield trong tiềm thức. Anh tái hiện lại ngôi nhà ấu thơ của mình tại Quận 8 trước khi bị tạt sơn đỏ – một không gian bình yên, an toàn tuyệt đối. Anh bước qua cánh cửa gỗ cũ kỹ, đi vào căn phòng ngủ nhỏ của mình. Tại đó, anh đặt một chiếc két sắt kiên cố bằng thép đen giả định dưới gầm giường.
Khang chậm rãi lấy phân đoạn mã khóa bảo mật 'HN-1976-V' cùng các thuật toán liên kết sóng não vừa trích xuất được từ Nam, mã hóa chúng thành một cuốn sổ tay nhỏ màu xanh đặt vào trong két sắt. Anh đóng cửa két, quay mã số khóa bảo mật hai lớp bằng ngày sinh của cha mình và ngày tốt nghiệp y khoa của bản thân.
Tiếp theo, anh xây dựng một bức tường ngăn tâm lý (Psychological Wall) dày đặc bao quanh chiếc két sắt, cô lập hoàn toàn vùng ký ức tối mật này khỏi những khu vực vỏ não đang bị tổn thương và hỗn loạn do phản phệ thôi miên. Mọi ảo ảnh về vụ tai nạn xe hơi của cha mười năm trước hay hình ảnh ngọn lửa bùng cháy tại Bạch Sa đều bị chặn đứng bên ngoài bức tường ngăn cách này.
Khi bức tường cuối cùng được thiết lập vững chắc, Khang cảm thấy một luồng khí lạnh mát mẻ lan tỏa khắp thùy trán, dập tắt hoàn toàn cơn đau đầu dữ dội đang giật liên hồi. Ý thức của anh dần trở lại trạng thái Thần kinh Ổn định.
Khang chậm rãi mở mắt ra.
Ánh sáng vàng nhạt của chiếc đèn bão trên bàn chiếu sáng gương mặt đã khôi phục lại vẻ điềm tĩnh lạnh lùng thường ngày của anh. Đôi mắt sâu sau gọng kính kim loại mảnh đã lấy lại sự sắc bén, nhạy bén vốn có. Vết thương vai trái đã được Mai Anh băng bó gọn gàng bằng gạc vô trùng trắng phẳng phiu, không còn rỉ máu tươi.
“Anh tỉnh rồi sao? Anh có nhận ra tôi là ai không?” Mai Anh bước lại gần, lo lắng hỏi, tay cầm chai nước ấm.
“Tôi nhận ra cô, Mai Anh. Cảm ơn cô vì mũi khâu,” Khang cất giọng trầm ấm, đều đặn ở tần số thấp ổn định. Anh quay sang nhìn Phong: “Phong, tình hình bên ngoài thế nào rồi?”
Phong thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện bàn làm việc: “Cậu làm tôi suýt rớt tim ra ngoài đấy. Điện thoại bảo mật của tôi vừa nhận được định vị GPS từ Hùng taxi. Hải đã cho người phong tỏa các lối ra vào Quận 7 nhưng chưa tiến vào Quận 5. Tuy nhiên, vấn đề lớn nhất lúc này là Lương Quốc Đạt.”
Nhắc đến Đạt, lồng ngực Khang khẽ thắt lại. Khoản nợ năm tỷ đồng của em trai Vũ Minh Hoàng và tối hậu thư hai mươi tư giờ cứu mạng đang đè nặng lên vai anh từng giây từng phút.
“Đạt đã liên lạc lại chưa?” Khang hỏi, tay siết chặt chiếc USB bảo mật lấy từ túi Mai Anh.
“Có. Khoảng một tiếng trước, khi cậu đang trong trạng thái tự thôi miên sâu, gã đã gọi vào số máy phụ của tôi,” Phong rút chiếc điện thoại cục gạch cũ kỹ ra, gương mặt lộ rõ vẻ nghiêm trọng. “Gã nói gã biết cậu đã trốn thoát khỏi Bạch Sa cùng một phần mã khóa. Gã ra lệnh cho cậu phải mang chiếc USB chứa dữ liệu đến điểm hẹn giao dịch để đổi mạng cho Hoàng.”
Khang đứng bật dậy, vết thương vai trái giật nhẹ một cơn đau nhức nhưng anh phớt lờ. Anh đi lại phía cửa sổ hé mở, nhìn ra màn mưa bão trắng xóa đang bao phủ lấy dòng kênh tẻ Quận 5 sương mù ẩm ướt. Trí tuệ của một chuyên gia phân tích hành vi bắt đầu vận hành sắc bén:
“Đạt chỉ là một gã giang hồ bạo lực hoạt động bằng tiền tài trợ của bà cả Hạnh. Gã không có đủ kiến thức công nghệ để giải mã dữ liệu sóng não trong USB này. Người thực sự muốn có mã khóa là Hạnh và Thụy để hợp thức hóa bản di chúc giả lập. Giao dịch này thực chất là một cái bẫy thủ tiêu diệt khẩu ngay khi chúng có được dữ liệu.”
“Tôi biết,” Phong gật đầu đồng tình. “Vì vậy tôi đã chuẩn bị sẵn một số thiết bị định vị GPS siêu nhỏ để gắn vào người cậu và Hoàng khi tiếp cận hiện trường. Nhưng chúng ta phải biết chính xác thời gian và địa điểm cụ thể để lên phương án bọc lót.”
Khang quay lại bàn làm việc, tay đặt lên cuốn sổ tay lâm sàng cũ của cha. Anh cố gắng truy xuất lại cuộc gọi đe dọa của Đạt mà anh nhận được lúc nửa đêm tại phòng trực Bạch Sa trước khi đào thoát.
Anh nhớ rõ giọng cười sằng sặc của Đạt qua loa điện thoại, nhớ rõ tiếng Hoàng khóc lóc van xin ở đầu dây bên kia, nhớ rõ địa điểm gã chỉ định: bãi container bỏ hoang cảng Cát Lái...
Nhưng khi Khang cố gắng nhớ lại mốc thời gian cụ thể mà Đạt yêu cầu phải có mặt...
Một khoảng trống đen kịt đột ngột xuất hiện trong não bộ của anh.
Khang sững sờ. Anh nhắm mắt lại, cố gắng bóc tách các tầng ký ức giả định trong Memory Shield để tìm kiếm con số thời gian, nhưng thùy trán chỉ trả về một dải sóng phẳng lặng không tiếng động. Tác dụng phụ của tình trạng Suy nhược cấp độ 2 đã xóa sạch thông tin chi tiết về thời gian giao dịch trong cuộc gọi của Đạt khỏi trí nhớ ngắn hạn của anh.
Khang giật mình nhận ra mình đã quên mất một chi tiết cực kỳ quan trọng trong cuộc gọi đe dọa của Đạt về thời gian giao dịch.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!