Cuộc Đào Thoát Đêm Mưa
Tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài cửa kính dày ba lớp của Viện dưỡng lão Bạch Sa nghe như tiếng gầm của một con quái thú đang cố gắng xé toạc bầu trời ngoại ô Nam Sài Gòn. Nước mưa xối xả đập vào những tấm kính cường lực, chảy thành những dòng thác mờ đục, nhòa nhạt dưới ánh đèn cao áp lập lòe của khu sân vườn phía dưới. Gió rít qua khe hở của các khớp cửa hành lang tạo nên những âm thanh u uất, lạnh lẽo, càng làm tăng thêm bầu không khí ngột ngạt bên trong phòng biệt giam số 404.
Trong góc phòng, Vũ Minh Khang đứng sừng sững bên cạnh giường bệnh của tỷ phú Trịnh Hoàng Nam. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt sâu hoắm lộ rõ những vệt máu đỏ rực vì thiếu ngủ và căng thẳng thần kinh tột độ. Dưới lớp áo blouse trắng phẳng phiu, vết rách cơ vai trái từ phi vụ đột nhập hầm B2 đêm trước đang co thắt dữ dội, rỉ máu tươi thấm đỏ một mảng vai áo mới. Cơn đau buốt nhói chạy dọc thùy vai mỗi khi anh cử động, nhưng Khang cố gắng dùng kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control) để ép nhịp tim đang đập dồn dập ở mức chín mươi lần xuống mức sáu mươi mốt lần một phút ổn định tuyệt đối. Anh cần sự tỉnh táo tối đa của một chuyên gia lâm sàng lúc này.
Bên cạnh anh, nữ y tá Lê Mai Anh đang run rẩy điều chỉnh con lăn của bộ truyền dịch. Gương mặt thanh tú của cô gái trẻ tái nhợt dưới ánh đèn huỳnh quang, đôi bàn tay nắm chặt chai Antidote-V run lên bần bật. Cô ghé sát tai Khang, giọng nói run rẩy nhưng dứt khoát thì thầm:
“Anh Khang, y tá trưởng Nga đã xuống phòng trực chung dưới tầng trệt. Nhưng tôi vừa nghe thấy tiếng bộ đàm của đội bảo an hành lang. Giám đốc Thụy đã phát hiện ra các chỉ số điện tâm đồ của ông Nam có sự biến đổi bất thường trong ca trực của anh. Gã đang cùng Trưởng ban an ninh Nguyễn Văn Hải dẫn người lên tầng bốn để phong tỏa phòng này. Chúng ta không còn thời gian nữa!”
Khang nhắm mắt lại trong hai giây, hít sâu một hơi qua đường mũi để xoa dịu cơn đau thùy trán đang giật liên hồi – dấu hiệu cảnh báo của tình trạng Suy nhược cấp độ 1 do lạm dụng thôi miên sâu liên tục. Anh biết, nếu Thụy và Hải ập vào lúc này, khi anh chưa trích xuất được phân đoạn cuối cùng của mã khóa bảo mật và chưa thoát khỏi viện, cả anh và em trai Vũ Minh Hoàng đang bị giam giữ tại cảng Cát Lái đều sẽ rơi vào vực thẳm không lối thoát. Đạt đã ra tối hậu thư hai mươi tư giờ, và mỗi phút trôi qua đều là một bước lùi đưa Hoàng sát hơn đến cái chết.
“Mai Anh, chuẩn bị đúng quy trình ngắt điện cục bộ khu VIP,” Khang cất giọng trầm ấm, đều đặn ở tần số thấp, hoàn toàn không có một chút dao động âm sắc nào để trấn an cô gái trẻ. “Tôi đã liên lạc với thợ điện Bùi Văn Nam qua tần số vô tuyến dự phòng. Anh ấy đang túc trực tại trạm biến áp phụ của khu B. Chúng ta chỉ có đúng ba phút bóng tối trước khi hệ thống máy phát điện dự phòng khôi phục hoạt động.”
Mai Anh khẽ gật đầu dứt khoát, nhanh tay khóa van đường truyền Antidote-V, ngụy trang chai thuốc giải độc vào khay inox dưới lớp khăn vô trùng. Cô bước nhanh về phía cửa phòng, tay đặt hờ lên chốt khóa từ bên trong, sẵn sàng phối hợp hành động.
Khang quay lại nhìn vị tỷ phú đang nằm bất động trên giường bệnh. Hơi thở của Trịnh Hoàng Nam yếu ớt, phả ra mùi tỏi nhẹ đặc trưng của độc chất arsenic tích tụ lâu ngày. Khang nhanh chóng cắm chiếc USB chứa mã hóa sóng não vào cổng kết nối của máy đo EEG Mini cầm tay. Anh khởi động lại Thiết bị gõ nhịp Metronome cơ học giấu trong túi áo blouse, tạo ra tiếng tích tắc đều đặn ở tần số 1Hz hoàn hảo.
“Hãy tập trung vào nhịp gõ... Ông Nam... Cánh cửa két sắt Quỹ y tế đang mở ra... Hãy đọc tiếp chuỗi ký tự cuối cùng...” Khang cúi sát vào tai vị tỷ phú, giọng nói thôi miên đè thấp đầy uy quyền dẫn dụ sóng não Nam về trạng thái Theta Sâu.
Trên giường bệnh, đôi mắt nhắm nghiền của Trịnh Hoàng Nam khẽ rung động dưới mí mắt, đôi môi khô khốc mấp mập phát ra những âm thanh khàn đặc, đứt quãng từ sâu trong tiềm thức bị khóa chặt:
“HN... một... chín... bảy... sáu... V... một... không... bảy... chín... K... tám... chữ... cuối... là... tám... một... chín... hai... S... A...”
Màn hình máy đo EEG hiển thị dải sóng não Theta của Nam đột ngột dao động mạnh rồi rơi thẳng xuống dải sóng phẳng. Chiếc USB bảo mật trên khay dụng cụ chớp đèn xanh liên tục, báo hiệu tiến trình trích xuất và mã hóa một phần ba phân đoạn mã khóa bảo mật đầu tiên (gồm 8 ký tự đầu và các thuật toán liên kết) đã hoàn tất một trăm phần trăm.
Đúng lúc đó, một tiếng *cạch* lớn vang lên từ phía cửa phòng, kèm theo tiếng quét thẻ từ dồn dập từ bên ngoài.
“Bác sĩ Minh! Mở cửa! Lệnh của Giám đốc Thụy yêu cầu kiểm tra phòng cấp cứu khẩn cấp!” Tiếng gầm rú khàn đặc của Trưởng ban an ninh Nguyễn Văn Hải vang lên qua khe kính cường lực, kèm theo tiếng sủa dữ dội của chó béc-giê ngoài hành lang.
Khang giật phăng chiếc USB chứa mã hóa sóng não ra khỏi máy đo, nhét sâu vào túi áo khoác chống nước giấu dưới áo blouse trắng. Anh ra ám hiệu cho Mai Anh bằng một cái gật đầu dứt khoát.
Mai Anh lập tức nhấn nút đàm thoại nội bộ kết nối với trạm biến áp phụ: “Anh Nam! Ngắt điện!”
Cách đó hai trăm mét, tại trạm biến áp phụ khu B nằm khuất sau nhà kho dược Bạch Sa, thợ điện Bùi Văn Nam – người vạm vỡ mang bộ đồ bảo hộ dính đầy dầu mỡ – đang đứng trước bảng điều khiển trung tâm. Nghe thấy tín hiệu khẩn cấp của Mai Anh qua bộ đàm, anh không hề do dự, dùng chiếc kìm cách điện chuyên dụng gạt mạnh cầu dao tổng của phân khu VIP tầng 4.
*Xoạch! Phựt!*
Một tiếng nổ nhỏ của cầu chì vang lên, kéo theo một luồng hắc ín khét lẹt. Toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng hành lang, camera giám sát và các thiết bị y tế của khu VIP tầng 4 Viện dưỡng lão Bạch Sa lập tức tắt ngấm, chìm vào một khoảng không gian tối tăm như mực. Tiếng bíp đều đặn của máy monitor phòng 404 dừng lại đột ngột, digi-flatline hoàn toàn, chỉ còn lại tiếng mưa bão gầm rú điên cuồng đập vào cửa kính ngoài sáng chớp liên hồi.
“Mất điện rồi! Hải! Cho người khóa chặt lối thoát hiểm phía sau ngay lập tức!” Tiếng bác sĩ Thụy hét lên hoảng loạn ngoài hành lang, hòa lẫn trong tiếng chó sủa vang dội.
“Chúng ta đi!” Khang khẽ gọi Mai Anh.
Trong bóng tối dày đặc của căn phòng, Khang nắm chặt lấy cổ tay Mai Anh, dùng khả năng ghi nhớ hình ảnh hoàn hảo (Eidetic Memory) để định vị lối đi mà không cần ánh sáng. Anh đẩy mạnh cánh cửa phòng 404 xông ra ngoài hành lang kính đúng lúc hệ thống báo động dự phòng bắt đầu hú còi khẩn cấp bằng nguồn pin tích điện của các trạm gác.
Ánh chớp từ những đám mây giông ngoài cửa kính thỉnh thoảng lại rạch đôi bóng tối hành lang, chiếu sáng những bóng người đang chạy hỗn loạn. Khang nhìn thấy bóng dáng sừng sững của Nguyễn Văn Hải cùng ba vệ sĩ đang dùng đèn pin quét dọc lối đi chính hướng về phòng 404.
“Có kẻ chạy trốn hướng ra cầu thang thoát hiểm khu B! Đuổi theo!” Hải gầm lên khi ánh đèn pin quét trúng tà áo blouse trắng của Khang.
Khang và Mai Anh lao nhanh vào lối cửa thoát hiểm phụ của khu B, chạy xuống những bậc cầu thang bê tông tối tăm, lạnh ngắt theo sơ đồ điểm mù mà Ông Tư bảo vệ già đã chỉ dẫn từ trước. Vết rách trên vai trái của Khang giật mạnh từng cơn buốt nhói, máu tươi rỉ ra nhiều hơn, thấm đẫm lớp vải lót áo khoác, nhưng anh nghiến chặt răng chịu đựng, không để tốc độ di chuyển bị giảm sút.
“Mai Anh, bám sát tôi!” Khang thở dốc, tay giữ chặt chiếc túi chống nước chứa USB bảo mật trước ngực.
Họ xuống đến tầng trệt, băng qua lối hành lang kỹ thuật dẫn ra cổng phụ phía sau viện dưỡng lão. Gió lạnh và nước mưa từ cánh cửa sắt hé mở xộc thẳng vào mặt khiến Mai Anh khẽ rùng mình. Phía sau họ, tiếng bước chân nặng nề của Hải và đội tuần tra cùng tiếng móng vuốt chó béc-giê cào xuống nền gạch vô trùng đang áp sát với tốc độ kinh hoàng.
“Đội một chặn cổng phụ phía sau! Không được để xe nào ra ngoài!” Tiếng Hải ra lệnh dồn dập qua bộ đàm vang vọng khắp hành lang kỹ thuật.
Khang đẩy mạnh cánh cửa sắt cổng phụ bước ra ngoài khuôn viên biệt lập của Bạch Sa. Cơn mưa bão đổ ập xuống cơ thể họ, nước mưa lạnh buốt lập tức làm ướt sũng mái tóc và áo blouse của Khang. Bùn đất dưới chân lầy lội, trơn trượt khiến Mai Anh suýt ngã quỵ, nhưng Khang kịp thời dùng cánh tay phải khỏe mạnh đỡ lấy cô.
Ánh đèn pin công suất lớn từ phía sau quét dọc theo bức tường rào kẽm gai cao ba mét, bắt đầu rọi trúng bóng dáng của hai người đang chạy dọc lối đi sình lầy hướng ra đường lớn.
“Đứng lại! Đội an ninh đã khóa barie cổng phụ! Các người không thoát được đâu!” Hải hét lớn từ phía cửa sắt hành lang kỹ thuật, giơ khẩu súng quân dụng lên ngắm bắn.
Khang nhìn về phía con đường lộ ngoại ô Quận 7 cách đó năm mươi mét dưới làn mưa trắng xóa. Đúng lúc này, hai ánh đèn pha màu vàng nhạt đột ngột bật sáng rực rỡ xuyên qua màn sương mù ẩm ướt của đêm bão. Tiếng động cơ gầm rú mạnh mẽ của chiếc taxi công nghệ cũ kỹ vang lên dồn dập.
Đó là Nguyễn Văn Hùng. Người tài xế trung thành đã túc trực quanh Bạch Sa suốt đêm theo thỏa thuận bao trọn gói của Khang.
“Lên xe! Nhanh lên bác sĩ!” Hùng taxi thò đầu ra ngoài cửa sổ hét lớn, tay liên tục bấm còi để đánh lạc hướng đội tuần tra.
Khang kéo mạnh Mai Anh lao ra đường lộ, băng qua vũng bùn lầy lội sát mép rạch nước. Hải nổ súng chỉ thiên, tiếng đạn rít gió vang lên chói tai giữa tiếng sấm sét gầm rú của cơn bão.
“Đoàng! Đoàng!”
Khang đẩy Mai Anh vào băng ghế sau chiếc taxi đang mở sẵn cửa, rồi tự mình nhoài người lao vào theo, đóng sập cửa sắt lại trong gang tấc đúng lúc một phát đạn bắn sượt qua kính chiếu hậu của chiếc xe tạo nên một vệt lửa nhỏ.
“Hùng! Đạp ga! Cắt đuôi chiếc bán tải phía sau!” Khang hét lớn, tay đè chặt vết thương vai trái đang chảy máu dữ dội.
Nguyễn Văn Hùng lầm lì không nói một lời, gương mặt đậm người lộ vẻ quyết đoán dưới chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống mặt. Gã lập tức vào số, đạp lút ga. Chiếc xe taxi cũ kỹ gầm rú dữ dội, bốn bánh xe quay tít trên mặt đường nhựa trơn trượt đầy nước bão, bắn ra những tia nước trắng xóa cao mét rưỡi trước khi lao vút đi vào màn đêm tối tăm.
Phía sau họ, chiếc xe bán tải màu đen hầm hố của Trưởng ban an ninh Nguyễn Văn Hải cũng bật đèn pha rực rỡ, rú ga đuổi theo gắt gao. Ánh đèn pha nhấp nháy của đội an ninh Bạch Sa liên tục quét qua kính sau của chiếc taxi, tạo nên những bóng ma ánh sáng loang loáng, đuổi bám không rời.
Hùng taxi điêu luyện bẻ lái, thực hiện cú cua gấp nguy hiểm ở góc đường hẻm nhỏ ven sông Sài Gòn, lách qua hai chiếc xe rác chắn ngang lối đi để cắt đuôi chiếc bán tải to lớn của Hải trong màn mưa bão trắng xóa.
Chiếc xe taxi của Hùng lao vút đi trong màn mưa bão, bỏ lại phía sau ánh đèn pha nhấp nháy của đội an ninh Bạch Sa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!