Nhạc nềnGrief

Thỏa Thuận Phú Mỹ Hưng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa giông ngoài hiên vẫn quật liên hồi vào mái tôn rỉ sét của ngôi nhà nhỏ bên bờ Kênh Tẻ, Quận 8. Tiếng nước chảy xối xả qua những rãnh nứt trên tường vôi vang lên đều đặn, hòa cùng mùi ẩm mốc đặc trưng của khu ổ chuột ven sông. Trên chiếc bàn gỗ loang lổ những vệt sơn đỏ – tàn tích từ cuộc khủng bố của đám đòi nợ thuê Lâm "Sẹo" – tấm séc trị giá năm tỷ đồng và chiếc Thẻ thông hành VIP Bạch Sa bằng kim loại bạc nằm im lìm dưới ánh đèn tuýp mờ nhạt.


Trịnh Ngọc Vy đứng đó, đôi mắt sâu thẳm ẩn sau hàng mi cong dài nhìn chăm chằm vào Vũ Minh Khang. Cô không thúc ép, nhưng sự im lặng của cô mang một sức nặng ngột ngạt không kém gì không khí trước một cơn bão lớn.


Khang chậm rãi thở ra, ngón tay anh vẫn miết nhẹ lên mặt kính của chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ – di vật duy nhất của cha anh. Tiếng tích tắc 1Hz cơ học của nó vẫn gõ đều đặn vào lòng bàn tay anh, giữ cho nhịp tim của anh ổn định ở mức năm mươi tám lần một phút nhờ kỹ thuật Heart Control. Anh ngước lên, đôi mắt sâu hoắm vì thiếu ngủ nhìn thẳng vào ái nữ của tập đoàn sinh dược Hoàng Nam.


"Nơi này không an toàn," Khang nói, giọng trầm và lạnh lùng. "Đàn em của Lương Quốc Đạt có tai mắt khắp khu vực này. Nếu cô muốn đàm phán một thỏa thuận trị giá hàng triệu đô la, chúng ta cần một nơi mà tiếng mưa rơi không bị lẫn với tiếng bước chân của kẻ theo dõi."


Ngọc Vy khẽ gật đầu, một thoáng ngạc nhiên lướt qua đôi mắt cô trước sự điềm tĩnh đến đáng sợ của người đàn ông trẻ tuổi đang gánh trên vai món nợ sát sườn. "Tôi có xe chờ ở đầu hẻm. Đi thôi."


Nửa tiếng sau, chiếc sedan sang trọng màu đen bóng của Vy đã đưa họ rời xa những con hẻm lầy lội, ngập ngụa nước bẩn của Quận 8 để tiến vào đại lộ Nguyễn Văn Linh rộng lớn, hướng thẳng về phía khu đô thị Phú Mỹ Hưng. Qua cửa kính xe, Khang nhìn những dãy biệt thự đơn lập ẩn hiện sau những hàng cây được cắt tỉa hoàn hảo, những ánh đèn vàng ấm áp tỏa ra từ các ô cửa kính hai lớp cách âm. Sự tương phản giữa hai thế giới chỉ cách nhau một cây cầu khiến lòng anh thắt lại. Một bên là mẹ anh đang nằm thoi thóp trong phòng hồi sức tích cực, một bên là sự xa hoa tĩnh lặng được xây dựng trên những dòng tiền khổng lồ mà anh sắp phải dấn thân vào.


Căn hộ chung cư Phú Mỹ Hưng của Ngọc Vy nằm trên tầng cao nhất của một tòa tháp kính hiện đại. Không gian bên trong được thiết kế tối giản với hai tông màu đen trắng chủ đạo, lạnh lẽo và không có một chút dấu vết của sự sống gia đình thông thường. Từ ban công kính cường lực, Khang có thể nhìn thấy dòng sông Sài Gòn uốn lượn như một con rắn khổng lồ dưới màn sương mù ẩm ướt của đêm muộn.


Vy cởi chiếc áo khoác măng tô tối màu, để lộ vóc dáng mảnh mai trong bộ đồ lụa mềm mại. Cô rót hai tách trà ấm, đặt một tách trước mặt Khang rồi ngồi xuống chiếc ghế bành da đối diện.


"Bây giờ chúng ta có thể nói chuyện nghiêm túc," Vy bắt đầu, giọng cô mang theo sự sắc sảo của một người đã quen với việc điều hành các cuộc họp ban quản trị. "Tôi đã chuyển năm tỷ đồng vào tài khoản trung gian của Luật sư Nguyễn Huy Hoàng để bảo lãnh cho em trai anh khỏi băng đảng Đất Thép. Nhưng trước khi tôi ký lệnh giải ngân chính thức để xóa sạch hồ sơ nợ của Hoàng, tôi cần biết chắc chắn: anh có thực sự đủ khả năng thôi miên cha tôi?"


Khang không vội trả lời. Anh nâng tách trà lên, hơi ấm tỏa ra làm mờ đi tròng kính cận gọng kim loại mảnh của anh. Anh đặt tách trà xuống, hơi nghiêng đầu và bắt đầu áp dụng Kỹ thuật phân tích vi biểu cảm gương mặt mà anh đã rèn luyện hàng nghìn giờ lâm sàng.


Anh quan sát Trịnh Ngọc Vy. Đôi vai cô khẽ nhô cao, các cơ quanh vùng mắt căng cứng, và khóe môi bên trái của cô thỉnh thoảng có một sự co rút cực nhỏ – dưới 0.2 giây – khi cô nhắc đến tên mẹ kế Lương Mỹ Hạnh. Đó là biểu hiện của sự căm ghét tột độ pha lẫn một nỗi sợ hãi vô thức đang bị kìm nén.


"Cô Trịnh," Khang chậm rãi nói, giọng anh trầm xuống ở tần số thấp có khả năng xoa dịu thần kinh đối phương. "Cô đang nghi ngờ tôi vì tôi quá trẻ so với những giáo sư tâm thần học mà cô có thể thuê bằng tiền. Nhưng cô biết rất rõ, những giáo sư đó đều đã bị Lương Mỹ Hạnh hoặc Bác sĩ Bùi Vĩnh Thụy mua chuộc bằng cổ phần ngầm của Hoàng Nam Biotech. Cô chọn tôi không chỉ vì tôi là kẻ đang ở bước đường cùng, mà vì cô biết tôi là người duy nhất không thể bị mua chuộc bởi kẻ đã gài bẫy nợ em trai tôi."


Vy khẽ mím môi, ngón tay cô siết chặt lấy thành tách trà. Khang tiến thêm một bước tâm lý, đánh thẳng vào điểm yếu cốt lõi của cô:


"Và quan trọng hơn, cô đang sợ hãi. Cô không chỉ sợ mất tập đoàn. Cô sợ rằng nếu cô không tìm ra mã khóa bảo mật của Quỹ y tế sớm, mẹ kế của cô sẽ rút ống thở của cha cô tại Bạch Sa. Và sau đó... cô sẽ là mục tiêu tiếp theo bị đầu độc bằng thạch tín liều thấp trong các bữa ăn tại ngôi biệt thự Phú Mỹ Hưng đó, đúng không?"


"Xoảng!"


Tách trà trên tay Vy khẽ chao đảo, một vài giọt nước nóng bắn ra bàn đá. Gương mặt quý phái của cô trong thoáng chốc trở nên trắng bệch. Cô nhìn Khang bằng ánh mắt đầy kinh ngạc pha lẫn đề phòng tột độ.


"Làm sao anh biết về chuyện thạch tín?" Vy hỏi, giọng cô run lên nhẹ.


"Biểu hiện lâm sàng của cô," Khang điềm tĩnh giải thích, ngón tay chỉ vào vùng móng tay hơi có những vệt trắng ngang của Vy. "Và sự đa nghi cực hạn của cô khi từ chối uống nước đóng chai có sẵn trên xe, chỉ tự tay rót trà khi về đến căn hộ này. Cô đang tự bảo vệ mình khỏi sự đầu độc dần. Cha cô, tỷ phú Trịnh Hoàng Nam, cũng đã trải qua trạng thái này trước khi rơi vào hôn mê sâu tại căn phòng 404 Bạch Sa."


Vy tựa lưng vào ghế, thở hắt ra một hơi dài như thể vừa trút bỏ được một bức tường ngụy trang nặng nề. "Anh thực sự rất sắc sảo, bác sĩ Khang. Đúng vậy. Cha tôi không bị sa sút trí tuệ tự nhiên. Ông ấy bị đầu độc dần bằng arsenic liều thấp trong suốt ba năm qua bởi Lương Mỹ Hạnh. Khi ông phát hiện ra và cố gắng thay đổi di chúc để bảo vệ tôi, bà ta đã cấu kết với Bác sĩ Thụy để đưa ông vào Bạch Sa dưới danh nghĩa điều trị đặc biệt, cô lập ông hoàn toàn với thế giới bên ngoài."


Vy lấy ra một tập hồ sơ bảo mật, đẩy về phía Khang. "Đây là sơ đồ mặt bằng và lịch trình tuần tra của lực lượng bảo an Bạch Sa do nhà báo Trần Quốc Phong cung cấp. Mã khóa bảo mật của Quỹ bảo trợ y tế Hoàng Nam gồm hai mươi tư ký tự được cha tôi khóa bằng thuật toán sóng não Theta sâu trong tiềm thức của ông. Chỉ có liệu pháp thôi miên hồi quy sâu mới có thể ép bộ não của ông tái hiện lại chuỗi ký tự đó mà không làm kích hoạt cơ chế tự hủy ký ức."


Khang lật giở từng trang sơ đồ. Bạch Sa được bao quanh bởi hệ thống camera hồng ngoại dày đặc và lực lượng bảo an do Nguyễn Văn Hải – một cựu cảnh sát biến chất – chỉ huy. Đây không phải là một viện dưỡng lão; đây là một nhà tù công nghệ cao dành cho giới siêu giàu.


"Tại sao cha cô lại tin tưởng thiết lập một hệ thống phòng vệ tâm lý phức tạp như vậy?" Khang hỏi, mắt vẫn không rời khỏi sơ đồ phòng 404.


Ngọc Vy nhìn thẳng vào Khang, ánh mắt cô mang một sự nghiêm túc kỳ lạ. "Bởi vì người đã giúp ông thiết kế hệ thống phòng vệ đó... chính là cha anh, cố Bác sĩ Vũ Minh Sơn, mười năm trước."


Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng Khang. Anh buông tập sơ đồ xuống, chiếc đồng hồ quả quýt trong tay anh đột ngột trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.


"Cha tôi?" Khang lẩm bẩm. "Mười năm trước, ông ấy đã qua đời trong một vụ tai nạn giao thông ngay sau khi kết thúc ca điều trị cho một bệnh nhân VIP. Tôi luôn nghĩ đó là một tai nạn ngẫu nhiên..."


"Không có gì là ngẫu nhiên trong gia tộc họ Trịnh," Vy nói, giọng cô lạnh như băng. "Cha anh đã cảnh báo cha tôi về âm mưu của Hạnh trước khi ông mất. Vụ tai nạn của cha anh xảy ra ngay sau khi ông từ chối bàn giao nhật ký trị liệu của cha tôi cho người của Hạnh. Nếu anh muốn tìm ra chân tướng cái chết của cha mình mười năm trước, Bạch Sa là nơi duy nhất lưu giữ câu trả lời."


Lời nói của Vy như một chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa bóng tối trong tâm trí Khang. Động cơ của anh giờ đây không còn chỉ là cứu em trai Hoàng khỏi món nợ năm tỷ hay bảo vệ mẹ Lan tại bệnh viện. Đó là một món nợ máu từ quá khứ, một lời hứa y đức chưa hoàn thành của thế hệ trước mà anh buộc phải gánh vác.


Khang đứng dậy, cầm lấy chiếc Thẻ thông hành VIP Bạch Sa trên bàn. Kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt anh, mang theo một cam kết sinh tử.


"Tôi đồng ý," Khang nói, giọng anh kiên định và đanh thép. "Nhưng tôi có các quy tắc lâm sàng nghiêm ngặt. Tôi cần cô bảo đảm nguồn cung cấp dung dịch trung hòa độc tố Antidote-V từ Giáo sư Trần Vĩnh để làm loãng bớt nồng độ thuốc ức chế thần kinh Haloperidol-X trong máu của cha cô trước mỗi phiên thôi miên. Nếu không, tôi sẽ bị sốc phản vệ tâm lý ngược khi cố gắng bẻ khóa hóa dược của Thụy."


"Mọi yêu cầu kỹ thuật của anh sẽ được đáp ứng bảo mật thông qua Luật sư Hoàng," Vy đứng dậy, đưa tay ra. "Hợp đồng chính thức đã được ký. Chào mừng anh bước vào cuộc chiến của gia tộc họ Trịnh, bác sĩ Khang."


Khang bắt tay cô, cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhưng kiên cường từ lòng bàn tay của Vy.


Suốt đêm đó, Khang không ngủ. Trong căn phòng dành cho khách của căn hộ Phú Mỹ Hưng, anh tỉ mỉ chuẩn bị các công cụ y khoa của mình. Anh tháo nắp chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ, dùng dầu máy chuyên dụng để bảo dưỡng các bánh răng cơ học, đảm bảo tiếng tích tắc phát ra đạt tần số 1Hz hoàn hảo không một tiếng động phụ. Anh nhắm mắt, tự thôi miên bản thân để thiết lập Cung điện Ký ức (Memory Palace) trong não bộ, chuẩn bị các ngăn chứa bảo mật để lưu trữ phân đoạn mã khóa mà anh sắp trích xuất từ tiềm thức của tỷ phú Nam.


Sáng sớm hôm sau, một màn sương mù dày đặc từ sông Sài Gòn tràn vào thành phố, nuốt chửng những tòa cao ốc kính của Phú Mỹ Hưng trong một màu trắng đục lạnh lẽo.


Khang bước xuống sảnh chung cư, mặc chiếc áo sơ mi sẫm màu giản dị nhưng phẳng phiu. Anh cầm chiếc Thẻ thông hành VIP Bạch Sa trong túi áo, bước lên chiếc xe taxi đang chờ sẵn ngoài sảnh. Chiếc xe từ từ chuyển bánh, lao vào màn sương mù dày đặc hướng về phía ngoại ô Quận 7, nơi Viện dưỡng lão Bạch Sa đang ẩn mình trong bóng tối y tế đầy rẫy bẫy tâm lý chết người.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!