Nhạc nềnGrief

Bẫy Con Tin Xuất Hiện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cạch cơ học sắc lẹm vang lên giữa không gian tĩnh lặng của phòng biệt giam số 404.


Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhịp tim của Vũ Minh Khang như ngừng đập. Toàn bộ dây thần kinh trên cơ thể anh căng ra như dây đàn dưới áp lực cực đại. Dưới lớp áo blouse trắng phẳng phiu dự phòng, vết rách cơ vai trái từ cuộc đào thoát dưới hầm B2 đang co thắt dữ dội, rỉ máu tươi thấm đỏ một mảng nhỏ bên vai áo mới. Cơn đau buốt nhói chạy dọc thùy vai, nhưng anh không được phép để lộ bất kỳ một sơ hở nào.


Cánh cửa gỗ sồi dày nặng từ từ mở ra. Y tá trưởng Lê Thị Nga bước vào, đôi mắt sắc lạnh dưới cặp kính lão quét nhanh một lượt khắp căn phòng.


Mai Anh, với gương mặt thanh tú đã tái nhợt vì hoảng sợ, nhanh chóng bước lên một bước che chắn trước đường truyền tĩnh mạch của tỷ phú Trịnh Hoàng Nam. Cô vờ như đang tỉ mỉ điều chỉnh con lăn của bộ truyền dịch saline thông thường, che giấu hoàn toàn chai Antidote-V nhỏ giọt lén lút phía sau.


Khang đứng sừng sững bên cạnh giường bệnh, hai tay buông thõng tự nhiên. Ngón tay trái của anh khẽ lách vào túi áo blouse, ấn chặt vào cần gạt cơ học của Thiết bị gõ nhịp Metronome cơ học để dập tắt tiếng tích tắc 1Hz đều đặn ngay lập tức. Căn phòng chỉ còn lại tiếng bíp đều đặn của máy đo điện tâm đồ monitor.


“Bác sĩ Minh,” Nga cất giọng khàn đặc, đầy vẻ nghi kỵ hành chính. “Tôi nghe thấy tiếng còi báo động đỏ phát ra từ phòng này dưới tầng trệt. Có chuyện gì xảy ra với Chủ tịch Nam?”


Khang áp dụng kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control), hít sâu một hơi qua đường mũi, giữ luồng khí lạnh lại trong lồng ngực đúng ba giây để ép nhịp tim đang đập dồn dập xuống mức sáu mươi mốt lần một phút ổn định tuyệt đối. Anh ngước mắt lên, đối thoại bằng giọng nói trầm ấm ở tần số thấp, hoàn toàn không có một chút dao động âm sắc nào:


“Chủ tịch Nam vừa trải qua một cơn cường phế vị cấp tính do áp suất khí quyển của cơn bão số ba sụt giảm đột ngột ngoài trời. Nhịp tim của ông ấy đã tụt xuống dưới mức bốn mươi lăm lần một phút. Tôi đã lập tức tiêm một liều Epinephrine cứu hộ để kích thích nút xoang tim hoạt động trở lại. Chị xem, các chỉ số sinh tồn hiện đã ổn định ở mức năm mươi lăm lần.”


Nga tiến lại gần, dùng ngón tay đeo găng cao su gạt nhẹ mí mắt của Nam để kiểm tra phản xạ đồng tử. Khang nín thở, quan sát từng vi biểu cảm trên gương mặt bà ta bằng kỹ thuật phân tích lâm sàng. Khóe miệng Nga khẽ giật nhẹ, cơ chân mày nhíu lại – bà ta đang nghi ngờ, nhưng phác đồ cấp cứu bằng Epinephrine của Khang quá hoàn hảo và đúng quy chuẩn y khoa lâm sàng đến mức bà ta không thể bắt bẻ.


“Giám đốc Thụy đã giải trình xong với ban thanh tra Sở Y tế và đang đi lên tầng bốn,” Nga quay sang nhìn Khang, ánh mắt lạnh lùng như muốn nhìn thấu tâm can anh. “Anh nên nhớ, mọi hành vi can thiệp chuyên môn ngoài phác đồ chỉ định của Giám đốc đều sẽ bị khép vào tội vi phạm quy chế nghiêm trọng. Đề nghị anh quay lại phòng trực điều dưỡng ngay lập tức.”


“Tôi hiểu. Tôi sẽ bàn giao ca trực cho chị sau khi hoàn tất hồ sơ bệnh án cấp cứu,” Khang điềm tĩnh trả lời.


Nga hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng bước ra ngoài, không quên gác chặt cửa phòng 404 từ bên ngoài.


Ngay khi tiếng bước chân của Nga khuất dần sau ngã rẽ hành lang kính, Khang lập tức rút tay ra khỏi túi áo, khởi động lại cần gạt Metronome. Tiếng *tích... tắc...* cơ học lại vang lên đều đặn. Anh cúi sát vào tai vị tỷ phú đang nằm bất động, giọng nói thôi miên đè thấp đầy uy quyền:


“Hãy tập trung vào nhịp gõ... Cánh cửa két sắt Quỹ y tế đang mở ra... Hãy đọc tiếp chuỗi ký tự cuối cùng...”


Trịnh Hoàng Nam mấp máy đôi môi khô khốc, phát ra những âm thanh khàn đặc từ sâu trong tiềm thức bị khóa chặt:


“HN... một... chín... bảy... sáu... V... một... không... bảy... chín... K... tám... chữ... cuối...”


Khang nín thở, tay cầm chiếc bút ghi âm ngụy trang sát khóe môi Nam để ghi nhận từng ký tự vô giá. Đây là một phần ba mã khóa bảo mật của Quỹ bảo trợ y tế Hoàng Nam – tài nguyên tranh đoạt sinh tử có thể cứu sống em trai anh khỏi nợ máu và vạch trần tội ác của Hạnh.


Đột ngột, chiếc điện thoại di động bảo mật trong túi quần Khang rung mạnh liên tục. Một luồng chấn động dữ dội chạy dọc đùi khiến anh giật mình.


Khang nhíu mày, rút điện thoại ra. Màn hình hiển thị một dãy số lạ hoắc, không nằm trong danh bạ. Anh bước nhanh vào góc khuất của phòng vệ sinh phụ trong phòng 404, khép hờ cửa và nhấn nút nghe.


“Alo,” Khang cất giọng trầm lạnh.


“Bác sĩ Khang. Mày trốn kỹ quá,” từ loa thoại, một giọng nói hung bạo, lạnh lùng và khàn đặc vang lên, kèm theo tiếng gió rít mạnh và tiếng xích sắt va đập loảng xoảng.


Đó là Lương Quốc Đạt. Ông trùm của đường dây tín dụng đen “Đất Thép”, em trai ruột của bà cả Lương Mỹ Hạnh.


Lồng ngực Khang thắt lại đau đớn. Anh lập tức kích hoạt kỹ thuật Heart Control để giữ cho giọng nói không bị run rẩy: “Đạt. Mày muốn gì ở tao? Khoản nợ gốc năm tỷ đồng của em trai tao đã được Trịnh Ngọc Vy bảo lãnh thanh toán một phần rồi.”


“Năm tỷ? Ha ha ha!” Tiếng cười man rợ, lạnh lẽo của Đạt vang lên qua loa thoại, cắt đứt lời Khang. “Mày nghĩ tao cần mấy đồng bạc lẻ đó sao, thằng bác sĩ nghèo? Cái tao cần là thứ mày đang cố trích xuất từ thùy trán của lão Nam kìa. Chị cả của tao đã biết mày đang lén lút thôi miên lão dưới Bạch Sa rồi.”


Khang im lặng, hàm răng nghiến chặt đến mức nghe rõ tiếng ken két. Đầu óc anh nhanh chóng phân tích tình huống. Làm sao Đạt biết được? Chắc chắn y tá trưởng Nga hoặc chính Thụy đã báo cáo trực tiếp cho Hạnh.


“Mày không tin tao đang nắm giữ át chủ bài à?” Giọng Đạt chợt đè thấp, đầy sát khí. “Sáng Đen, cho nó nghe tiếng thằng em trai cưng của nó đi.”


Ngay lập tức, từ đầu dây bên kia vang lên tiếng khóc nghẹn, đứt quãng đầy hoảng loạn của một chàng trai trẻ:


“Anh Hai! Cứu em... Tụi nó... tụi nó bắt em ở phòng trọ Quận năm... Anh Hai ơi! Đừng giao... á!”


Một tiếng *bốp* nặng nề của báng súng nện thẳng vào xương sườn vang lên, cắt ngang tiếng hét đau đớn của Vũ Minh Hoàng. Tiếng cười man rợ của Trần Văn Sáng (Sáng Đen) vang lên sát ống nghe: “Thằng nhóc này da thịt còn mềm lắm, bác sĩ Khang ạ. Cây dao bấm của tao đang ngứa ngáy đây.”


“Hoàng! Hoàng!” Khang hét lên, sự điềm tĩnh thường ngày hoàn toàn bị phá vỡ trong một giây ngắn ngủi. Vết rách trên vai trái anh giật mạnh, máu tươi thấm loang ra vai áo blouse trắng. Nỗi đau đớn, bất lực và dằn vặt nội tâm tột cùng dâng lên như một cơn sóng thần, bóp nghẹt khí quản của anh. Hoàng là tất cả những gì anh còn lại sau cái chết của cha. Anh đã hứa với mẹ sẽ bảo vệ Hoàng bằng mọi giá, nhưng giờ đây, em trai anh lại bị bắt cóc ngay tại Căn nhà trọ xập xệ Quận 5 vì chính vụ thôi miên đầy rủi ro này.


“Nghe rõ chưa, bác sĩ?” Giọng Đạt quay trở lại, lạnh lùng và tàn nhẫn như một bản án tử hình. “Tao biết mày đã trích xuất được một phần mã khóa bảo mật của Quỹ y tế Hoàng Nam. Tao cho mày đúng hai mươi tư giờ. Mang toàn bộ chuỗi mật mã hai mươi tư ký tự đó đến bãi container bỏ hoang ở cảng Cát Lái. Đúng một giờ đêm mai. Thiếu một ký tự, tao chặt một ngón tay của thằng Hoàng. Nếu mày báo cảnh sát, hoặc nếu tao thấy bóng dáng của thằng Dũng cảnh sát khu vực lảng vảng quanh cảng, tao sẽ dìm xác thằng em mày xuống sông Đồng Nai làm mồi cho cá.”


Trí não của Khang hoạt động với tốc độ cực hạn dưới áp lực sinh tử. Anh nhận ra một kịch bản tàn khốc: Nếu anh giao ra toàn bộ mã khóa bảo mật thật, Đạt và Hạnh sẽ có được quyền truy cập vào tài khoản chứa dữ liệu thử nghiệm lâm sàng chết người của tập đoàn. Khi đó, cả anh, Hoàng và tỷ phú Nam đều sẽ bị thủ tiêu hoàn toàn để bịt đầu mối về Nguyên nhân Hoàng bị gài bẫy cờ bạc và Chân tướng cái chết của cha anh mười năm trước. Chúng sẽ không bao giờ để lại nhân chứng sống.


Anh phải kéo dài thời gian. Anh phải kiểm chứng xem Hoàng có thực sự còn sống và an toàn hay không.


“Đạt,” Khang dùng kỹ thuật kiểm soát nhịp tim tự thân, ép giọng nói trở lại trạng thái lạnh lùng, đĩnh đạc của một chuyên gia tâm lý lâm sàng. “Tao đồng ý giao dịch. Nhưng tao cần bằng chứng thằng Hoàng còn sống và tỉnh táo hoàn toàn. Cho nó nói một câu về di vật của ba tao.”


Đầu dây bên kia im lặng trong ba giây. Đạt hừ lạnh, tiếng xột xoạt của điện thoại dịch chuyển.


“Anh... Anh Hai...” Giọng Hoàng run rẩy, nghẹn ngào vì đau đớn dội qua loa. “Chiếc đồng hồ... chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ của ba... vẫn chạy đúng nhịp chứ anh? Em xin lỗi... tại em cờ bạc...”


“Đủ rồi!” Đạt giật lại điện thoại, cắt ngang lời Hoàng. “Bằng chứng thế là đủ. Nhớ kỹ, hai mươi tư giờ. Cảng Cát Lái. Đừng giở trò thôi miên hay bẫy tâm lý với tao, thằng ranh con!”


*Tút... tút... tút...*


Cuộc gọi bị ngắt kết nối.


Khang từ từ hạ cánh tay xuống, chiếc điện thoại bảo mật suýt tuột khỏi những ngón tay đang run rẩy nhẹ của anh. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm lưng áo blouse trắng.


Anh bước ra khỏi phòng vệ sinh, đứng lặng lẽ trong ánh sáng ngược của căn phòng biệt giam 404. Tiếng *tích... tắc...* của chiếc Metronome cơ học vẫn gõ đều đặn, vô cảm trên bàn gỗ. Trên giường bệnh, tỷ phú Trịnh Hoàng Nam vẫn nằm bất động, gương mặt nhợt nhạt hốc hác chìm sâu vào trạng thái sóng Theta Sâu vô thức.


Khang nhìn chằm chằm vào gương mặt của người đàn ông đang nắm giữ chiếc chìa khóa cứu mạng em trai mình. Trong đầu anh, một cuộc đấu tranh nội tâm khốc liệt đang diễn ra.


Một bên là y đức của một nhà trị liệu – anh đã hứa với Mai Anh sẽ bảo vệ tính mạng tuyệt đối cho Nam, không được phép thôi miên sâu quá thời gian quy định hoặc ép buộc truy cập thô bạo vào vùng ký ức chấn thương vì có thể gây đột quỵ vĩnh viễn cho bệnh nhân. Một bên là tình máu mủ ruột thịt – tính mạng của Hoàng đang bị treo trên sợi tóc dưới lưỡi dao bấm của Sáng Đen tại bến cảng Cát Lái hoang vu.


Khang nhận ra anh không thể gọi điện cầu cứu cảnh sát khu vực Dũng, bởi mạng lưới bảo kê của Đạt có tai mắt khắp nơi, bất kỳ một động thái ngoài sáng nào cũng sẽ đẩy Hoàng vào chỗ chết ngay lập tức. Anh chỉ có một mình.


Anh phải thực hiện một kế hoạch mạo hiểm kép:


Thứ nhất, anh sẽ không giao ra mã khóa bảo mật thật của Quỹ y tế cho Đạt. Anh sẽ sử dụng các ghi chép nghiên cứu mã hóa cũ của cha mình để thiết lập một chuỗi mã giả lập cực kỳ tinh vi – một chuỗi mã có cấu trúc toán học y khoa hoàn hảo để vượt qua được các đợt quét kiểm tra ban đầu của chuyên gia công nghệ bên phía Hạnh, nhưng sẽ tự động khóa chặt và kích hoạt cơ chế tự hủy dữ liệu sau mười hai giờ, đủ thời gian để anh giải cứu Hoàng.


Thứ hai, anh phải đào thoát khỏi Viện dưỡng lão Bạch Sa ngay trong đêm nay. Sự nghi ngờ của Thụy và Nga đã lên đến đỉnh điểm. Nếu anh không đi bây giờ, anh sẽ bị giam lỏng vĩnh viễn và không bao giờ có cơ hội tiếp cận bến cảng Cát Lái.


Vũ Minh Khang từ từ siết chặt nắm tay, những đầu ngón tay bấu chặt vào lòng bàn tay đến mức rỉ máu. Anh nhìn vào gương mặt bất động của Nam, đưa ra một quyết định mạo hiểm kép.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!