Giành Giật Sự Sống
Cơn bão số ba vẫn gầm rú điên cuồng bên ngoài những ô kính cường lực của Viện điều dưỡng Bạch Sa, trút những đợt mưa xối xả xuống vùng ngoại ô ngập sương của Nam Sài Gòn. Trên hành lang tầng bốn khu VIP, ánh đèn huỳnh quang trắng toát hắt xuống nền gạch vô trùng một thứ ánh sáng lạnh lẽo, cô độc. Vũ Minh Khang bước đi dứt khoát, từng nhịp chân nện xuống sàn gạch phát ra tiếng động trầm đục.
Dưới lớp áo blouse trắng phẳng phiu dự phòng mà anh vừa vội vã khoác lên, vết rách cơ vai trái từ cuộc đào thoát dưới hầm B2 đang co thắt dữ dội. Cơn đau buốt nhói chạy dọc thùy vai, rỉ máu tươi thấm đỏ một mảng nhỏ bên vai áo mới. Trạng thái Suy nhược thần kinh cấp độ 1 đang tàn phá thùy trán của anh; hai bên thái dương giật liên hồi, mắt phải mờ nhẹ khiến tầm nhìn của anh thỉnh thoảng bị bao phủ bởi một màn sương xám xịt. Nhưng trong tay phải của anh, ống tiêm tự động chứa Lọ thuốc chống sốc phản vệ Epinephrine được siết chặt như một thứ vũ khí sinh tử. Anh không thể lùi bước. Tính mạng của tỷ phú Trịnh Hoàng Nam đang đếm ngược từng giây.
Ngay trước cánh cửa gỗ sồi dày nặng của Phòng biệt giam số 404, Trần Văn Thành đứng sừng sững như một pho tượng đá. Gã vệ sĩ riêng của bà cả Hạnh mặc bộ vest đen bó sát lộ cơ bắp cuồn cuộn, tai đeo bộ đàm bảo vệ, gương mặt lầm lì không một chút cảm xúc. Nhìn thấy Khang tiến lại gần với vết máu lờ mờ trên vai áo và ống tiêm trên tay, Thành lập tức bước lên một bước, cánh tay hộ pháp đưa ra chặn đứng lối đi.
“Bác sĩ Minh,” giọng Thành trầm đục, đầy đe dọa. “Giám đốc Thụy đã ra lệnh niêm phong phòng bốn mươi tư. Không ai được phép vào trong khi chưa có chữ ký của bà chủ hoặc chính Giám đốc. Đề nghị anh quay lại phòng trực.”
Khang dừng bước. Dưới gọng kính cận thường, đôi mắt sâu hoắm vì thiếu ngủ của anh khóa chặt vào nhãn cầu của Thành. Áp dụng kỹ thuật phân tích vi biểu cảm gương mặt, Khang nhận ra cơ mặt quanh khóe mắt của Thành khẽ co rút khi nhìn thấy ống tiêm Epinephrine. Gã vệ sĩ này đang cảnh giác, nhưng cũng mang một nỗi sợ hãi mơ hồ trước tình trạng khẩn cấp của y khoa.
“Trần Văn Thành,” Khang cất giọng trầm ấm, đều đặn ở tần số thấp, hoàn toàn không có một chút dao động âm sắc nào thể hiện sự hoảng loạn. “Anh có biết tiếng bíp kéo dài phát ra từ bên trong căn phòng kia nghĩa là gì không? Máy đo điện tâm đồ của Chủ tịch Nam đang báo động đỏ. Nhịp tim của ông ấy đã tụt xuống dưới bốn mươi hai lần một phút và đang rơi vào trạng thái flatline – ngừng tuần hoàn hoàn toàn.”
Thành khẽ nhíu mày, nhưng cánh tay vẫn không hạ xuống. “Tôi chỉ nhận lệnh từ bà chủ.”
“Nếu ông Nam chết trong ca trực của tôi vì anh cố tình cản trở cấp cứu,” Khang tiến lên nửa bước, áp sát gã vệ sĩ, giọng nói đè thấp nhưng đanh thép như búa gõ. “Theo Điều 132 Bộ luật Hình sự Việt Nam, anh sẽ bị truy tố tội không cứu giúp người đang trong tình trạng nguy kịch đến tính mạng, với khung hình phạt lên đến năm năm tù giam. Hơn thế nữa, anh nghĩ Lương Mỹ Hạnh sẽ đứng ra bảo vệ một gã vệ sĩ vô danh như anh trước pháp luật, hay bà ta sẽ đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu anh để tẩy trắng cho bản thân? Anh chỉ là một con cờ mạng. Khi tập đoàn Hoàng Nam bị thanh tra vì cái chết của Chủ tịch, anh sẽ là kẻ đầu tiên bị thí tốt.”
Lời nói của Khang như một mũi kim châm thẳng vào nỗi sợ hãi thầm kín nhất của gã vệ sĩ. Thành khẽ liếc mắt sang trái – biểu hiện của việc não bộ đang nhanh chóng tính toán rủi ro pháp lý và sinh tử của bản thân. Gã nghe thấy tiếng bíp dài, nghẹn ứ của máy đo tim vọng qua khe cửa cách âm. Sự do dự hiện rõ trên gương mặt lầm lì của gã.
“Tránh ra. Trước khi quá muộn,” Khang ra lệnh, uy quyền của một bác sĩ lâm sàng bùng nổ.
Thành từ từ hạ cánh tay xuống, bước lùi lại một bước. Khang không chần chừ một giây, dùng thẻ từ quét nhanh qua đầu đọc. Tiếng *tít* khô khốc vang lên, anh đẩy mạnh cửa bước vào phòng 404.
Bên trong phòng, không khí ngập tràn mùi cồn sát trùng và mùi tỏi nhẹ phả ra từ hơi thở yếu ớt của Trịnh Hoàng Nam. Trên giường bệnh, vị tỷ phú đang co giật nhẹ, môi tím tái, lồng ngực hóp lại dưới lớp chăn ga trắng toát. Lê Mai Anh đang quỳ bên cạnh giường, hai tay cô run rẩy giữ chặt mặt nạ oxy thở máy, nước mắt trào ra trên gương mặt thanh tú.
“Anh Khang! Nhịp tim ông ấy tụt xuống ba mươi lăm rồi! Sóng não phẳng hoàn toàn!” Mai Anh hét lên trong hoảng loạn.
“Mai Anh, bình tĩnh! Giữ chặt mặt nạ!”
Khang lao đến bên giường bệnh. Anh nhanh chóng lột bỏ nắp bảo vệ của Lọ thuốc chống sốc phản vệ Epinephrine. Bằng một động tác dứt khoát và chuẩn xác của một bác sĩ cấp cứu chuyên nghiệp, Khang đâm mạnh đầu kim tiêm tự động vào vùng cơ đùi ngoài của Nam qua lớp chăn mỏng. Tiếng *xạch* cơ học vang lên, toàn bộ dung dịch Epinephrine được phóng thích trực tiếp vào cơ thể vị tỷ phú.
Khang khóa chặt mắt vào màn hình monitor. Mười giây trôi qua dài như một thế kỷ. Vết rách trên vai anh thắt lại đau đớn, máu tươi bắt đầu thấm rõ hơn qua lớp vải blouse mới, nhưng anh không bận tâm.
*Bíp... bíp... bíp...*
Tiếng còi cảnh báo bắt đầu thay đổi nhịp độ. Đường biểu diễn điện tâm đồ trên màn hình từ một đường thẳng tắp bắt đầu xuất hiện những xung nhọn trở lại. Nhịp tim của Nam từ ba mươi lăm dần vọt lên bốn mươi lăm, rồi ổn định ở mức năm mươi lăm lần một phút. Cơ thể ông ngừng co giật, hơi thở tuy còn nông nhưng đã bắt đầu đều đặn hơn.
“Cứu được rồi... tim ông ấy đập lại rồi,” Mai Anh thở phào, ngồi sụp xuống sàn gạch, hai vai run lên bần bật.
“Chưa xong đâu,” Khang nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. “Đây chỉ là phản ứng kích thích tim tạm thời của Epinephrine. Nồng độ mười miligam Haloperidol-X mà Nga tiêm vẫn đang đông cứng thùy trán của ông ấy. Khóa hóa dược này sẽ phá hủy hoàn toàn tế bào não của Nam nếu chúng ta không trung hòa nó ngay lập tức.”
Khang quay sang khay thuốc inox trên xe đẩy của Mai Anh. Anh định rút chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ của cha ra để chuẩn bị dẫn dụ thôi miên, nhưng bàn tay anh khựng lại trong không trung. Chiếc đồng hồ – di vật duy nhất, neo thính giác cốt lõi của anh – đã bị Thụy tịch thu và khóa chặt dưới văn phòng tầng trệt. Cơn đau đầu thùy trán của Khang giật mạnh một nhịp như trừng phạt sự thiếu sót của anh.
“Anh Khang, đồng hồ của anh bị Thụy giữ rồi... chúng ta làm thế nào để thôi miên?” Mai Anh lo lắng hỏi.
“Tôi đã có phương án thay thế,” Khang dứt khoát nói. Anh thọc tay vào túi xách y tế cá nhân đặt dưới gầm xe đẩy, rút ra một chiếc hộp gỗ nhỏ. Bên trong là Thiết bị gõ nhịp Metronome cơ học bằng gỗ cổ điển mà anh đã lén chuẩn bị từ trước. Chiếc máy này đã được thợ đồng hồ Đức tinh chỉnh bánh răng cơ học để không phát ra bất kỳ tạp âm phụ nào, chỉ giữ lại tiếng gõ nhịp cơ học đều đặn, hoàn hảo ở tần số 1Hz.
“Mai Anh, lấy Dung dịch trung hòa độc tố Antidote-V ra,” Khang ra lệnh.
Mai Anh nhanh chóng rút từ trong túi áo trong của mình ra một chai dịch truyền nhỏ không nhãn mác, chứa dung dịch chất lỏng trong suốt do Giáo sư Vĩnh bào chế lén lút. Cô cắm bộ dây truyền dịch vào chai, rồi nhẹ nhàng luồn kim truyền vào cổng phụ của đường truyền tĩnh mạch trên tay Nam.
“Điều chỉnh tốc độ nhỏ giọt thật chính xác,” Khang cảnh báo, mắt không rời màn hình monitor. “Đúng ba mươi giọt một phút. Nếu truyền quá nhanh, Antidote-V sẽ phản ứng đột ngột với Haloperidol-X trong máu, gây sốc tim và phù phổi cấp. Chúng ta chỉ có đúng mười lăm phút trước khi Thụy giải trình xong với ban thanh tra Sở Y tế bên ngoài và quay trở lại đây.”
Mai Anh nín thở, ngón tay cô điều chỉnh con lăn của bộ truyền dịch một cách tỉ mỉ. Từng giọt dung dịch Antidote-V trong suốt bắt đầu rơi đều đặn vào ống truyền.
Khi chất đối kháng đi vào hệ tuần hoàn của Nam, Khang đặt chiếc Metronome cơ học lên chiếc bàn gỗ sát đầu giường bệnh. Anh gạt cần gạt cơ học.
*Tích... tắc... tích... tắc...*
Tiếng gõ nhịp cơ học khô khốc, đều đặn vang lên trong không gian yên lặng của phòng 404, lồng ghép hoàn hảo vào tiếng bíp của máy đo tim. Khang ngồi xuống chiếc ghế bành sát giường, nhắm mắt lại để lọc bỏ mọi tiếng ồn của cơn mưa bão ngoài cửa sổ. Anh áp dụng kỹ thuật Đồng bộ hơi thở, chủ động điều chỉnh nhịp thở của mình trùng khớp hoàn toàn với nhịp thở yếu ớt, đứt quãng của Nam.
Sóng não của Nam hiển thị trên màn hình EEG bắt đầu có sự chuyển biến sinh học rõ rệt. Đường sóng Delta phẳng lặng dưới 3Hz bắt đầu xuất hiện những dao động nhẹ, biên độ sóng tăng dần, chuyển dịch về dải tần số từ 4Hz đến 5Hz.
Trạng thái Sóng Theta Sâu (Hồi quy sâu) đã được kích hoạt thành công nhờ sự kết hợp giữa chất giải độc Antidote-V và nhịp gõ của Metronome.
Khang cúi sát vào tai Nam, cất giọng trầm ấm, đều đặn ở tần số thấp – tần số dẫn dụ thôi miên hồi quy sâu mà cha anh đã từng truyền dạy:
“Hãy lắng nghe tiếng gõ nhịp... Mỗi tiếng tích tắc là một bước chân đưa ông trở lại ngôi nhà cổ của gia tộc Trịnh... Cơn bão bên ngoài đã tan... ngọn lửa đã tắt... Ông đang đứng trước chiếc két sắt bảo mật của Quỹ y tế... Hãy mở nó ra... Hãy đọc cho tôi nghe những ký tự tiếp theo...”
Gương mặt hốc hác của Trịnh Hoàng Nam khẽ chuyển động. Khóe mắt ông giật nhẹ, đôi môi khô khốc mấp mập, phát ra những âm thanh khàn đặc, vô thức từ sâu trong tiềm thức:
“HN... 1976... V... một... không...”
Khang nín thở, tay anh cầm chặt chiếc bút ghi âm ngụy trang sát khóe môi của Nam để ghi nhận từng âm sắc. Phân đoạn tiếp theo của mã khóa bảo mật đang dần lộ diện.
Đúng lúc đó, từ phía cửa phòng 404, một tiếng *cạch* cơ học lạnh lẽo vang lên. Tiếng bẻ khóa từ từ xoay chốt cửa từ bên ngoài.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!