Đòn Trả Đũa Hóa Học
Cơn bão số ba càn quét qua ngoại ô quận ven sông Sài Gòn, quất những luồng gió rít buốt lạnh vào những bức tường rêu phong của khu biệt thự bỏ hoang phía sau Viện dưỡng lão Bạch Sa. Vũ Minh Khang mở mắt. Bùn lầy nhão nhoét sộc vào miệng và mũi anh, mang theo vị tanh nồng của đất ẩm và lá mục. Cơn đau từ bả vai trái giật lên từng hồi buốt nhói, rát bỏng như có ai đó dùng thanh sắt nung đỏ áp thẳng vào da thịt. Vết rách cơ vai trái rỉ máu tươi liên tục từ cuộc đào thoát nghẹt thở qua đường ống thông gió dưới hầm B2 vẫn chưa được băng bó, máu nóng thấm đẫm một bên áo blouse trắng sờn cũ, hòa cùng nước mưa lạnh ngắt chảy ròng ròng xuống bùn đất.
Khang nghiến chặt răng, cố ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra khỏi cổ họng. Anh dùng cánh tay phải còn lành lặn chống xuống đất, run rẩy đẩy cơ thể gầy guộc ngồi dậy. Trạng thái Suy nhược cấp độ 1 đang tàn phá hệ thần kinh của anh một cách tàn nhẫn. Hai bên thái dương giật liên hồi theo nhịp đập của tim, thùy trán đau nhức như có hàng nghìn cây đinh cắm sâu vào vỏ não. Mắt phải của anh mờ hẳn đi, tầm nhìn bị bao phủ bởi một màn sương xám xịt với những đốm sáng lập lòe quay cuồng.
Anh run rẩy thọc tay vào túi áo trong của chiếc blouse rách nát. Ngón tay dính đầy bùn đất khẽ chạm vào lớp nhựa chống nước bảo vệ chiếc Kính cận gọng đen tích hợp camera. Vật chứng sinh tử chứa toàn bộ ảnh chụp hồ sơ bệnh án thật của tỷ phú Trịnh Hoàng Nam vẫn còn nguyên vẹn. Khang thở phào một hơi khàn đục. Tập hồ sơ đó chứa đựng chẩn đoán khống của Bác sĩ Nguyễn Minh Triết – lá bài tẩy pháp lý vô giá mà anh và Luật sư Hoàng cần để bẻ gãy liên minh của Thụy và Hạnh sau này.
*Gâu! Gâu! Gâu!*
Tiếng chó béc-giê sủa vang dội từ phía tường rào Bạch Sa cắt đứt dòng suy nghĩ của Khang. Ánh đèn pin công suất lớn của đội bảo an do Nguyễn Văn Hải chỉ huy bắt đầu quét loang loáng qua những bụi cây sanh rậm rạp sát mép rạch nước. Hải đang dẫn người lùng sục khu biệt thự hoang này.
Khang biết mình chỉ có tối đa ba phút trước khi con béc-giê đánh hơi được vệt máu tươi của anh. Áp dụng kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control), anh cố gắng hít sâu qua đường mũi, giữ luồng khí lạnh ẩm mốc trong lồng ngực đúng ba giây rồi thở ra từ từ để ép nhịp tim đang đập dồn dập ở mức một trăm hai mươi lần xuống mức bảy mươi lần một phút. Anh phải di chuyển ngay lập tức.
Men theo những điểm mù của bức tường đổ nát, Khang lết từng bước chân nặng nề qua bãi cỏ sình lầy, lách qua khe hở của hàng rào kẽm gai để quay trở lại khu vực hành chính của viện dưỡng lão trước khi Hải kịp quét nhiệt toàn khu vực. Anh lẻn vào phòng trực cá nhân bằng lối cửa phụ ca đêm, nhanh chóng lột bỏ chiếc blouse rách nát dính đầy máu và bùn đất giấu vào đáy tủ sắt khóa kín. Khang dùng cồn y tế sát trùng nhanh vết rách cơ vai trái, cơn đau buốt khiến anh suýt ngất đi, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, quấn gạc băng bó chặt chẽ rồi khoác lên mình một chiếc áo blouse trắng phẳng phiu dự phòng. Anh đeo chiếc kính cận thường khác lên mắt, dù mắt phải vẫn mờ nhẹ do phản phệ thôi miên sâu ca đêm, cố gắng tạo ra một diện mạo hoàn hảo, điềm tĩnh thường ngày của một bác sĩ trị liệu lâm sàng.
***
Cùng lúc đó, dưới tầng hầm B2 của Viện dưỡng lão Bạch Sa, bầu không khí ngột ngạt và căng thẳng như một thùng thuốc súng sắp nổ tung.
Bác sĩ Bùi Vĩnh Thụy đứng sừng sững giữa Phòng lưu trữ bệnh án mật, gương mặt lạnh lùng thường ngày giờ đây xám xịt vì giận dữ. Đôi mắt sắc lẹm như dao mổ sau tròng kính không gọng sang trọng nhìn chằm chằm vào chiếc tủ tài liệu số bốn mươi tư đang mở toang. Tập hồ sơ bệnh án thật của tỷ phú Trịnh Hoàng Nam đã bị động vào, lớp bụi dày trên kệ thép chữ T bị lau sạch, để lại những vệt ngón tay rõ mồn một.
“Trưởng ban Hải,” giọng Thụy trầm thấp nhưng chứa đựng một sự tàn nhẫn ghê người. “Anh giải thích thế nào về việc này? Hệ thống an ninh AI trị giá hàng triệu đô la của anh lại để một kẻ đột nhập vào tận phòng lưu trữ mật mà không hề phát ra một tiếng động báo động nào sao?”
Nguyễn Văn Hải đứng cúi đầu, hai tay siết chặt bộ đàm bên hông, cơ bắp cuồn cuộn dưới bộ đồng phục bảo an khẽ rung lên. “Báo cáo Giám đốc, kẻ đột nhập đã sử dụng một thiết bị gây nhiễu công nghệ cao để làm lặp camera giám sát trong đúng mười lăm phút. Hơn nữa... gã đã tẩu thoát qua hệ thống thông gió cơ học cũ từ thời Pháp, lối đi không nằm trên bản đồ số hóa của chúng ta. Chó nghiệp vụ đã đuổi theo vệt máu tươi ra đến khu biệt thự hoang sát mép rạch nước, nhưng cơn bão lớn đã xóa sạch dấu vết sau đó.”
Thụy khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng, đầy sát khí xuất hiện trên khóe môi. Gã không cần Hải phải tìm ra kẻ đó là ai. Trong đầu gã đã có sẵn một cái tên duy nhất có đủ tri thức lâm sàng, sự nhạy bén và động cơ để thực hiện phi vụ điên rồ này.
“Vũ Minh Khang,” Thụy thì thầm, danh tự của người đồng nghiệp trẻ tuổi vang lên như một lời tuyên án tử. “Mày nghĩ mày có thể dùng những tấm ảnh chụp bệnh án đó để đe dọa tao sao? Con trai của Vũ Minh Sơn... mày giống hệt thằng cha mày mười năm trước, kiêu ngạo và ngu ngốc.”
Thụy quay phắt người lại, chiếc áo blouse trắng của gã vung lên trong không trung. Gã bước nhanh về phía thang máy kỹ thuật, ra lệnh cho Hải qua bộ đàm: “Tăng cường lực lượng bảo vệ túc trực hai mươi tư trên hai mươi tư trước cửa phòng bốn mươi tư khu VIP. Không cho bất kỳ ai tiếp cận Trịnh Hoàng Nam, kể cả con gái ông ta. Và... gọi Lê Thị Nga lên phòng làm việc của tao ngay lập tức.”
***
Mười lăm phút sau, tại phòng điều hành sang trọng của Giám đốc chuyên môn ở tầng trệt.
Y tá trưởng Lê Thị Nga bước vào, gương mặt trung niên lạnh lùng không chút cảm xúc, mái tóc búi chặt phía sau gọn gàng dưới mũ y tế. Bà ta đứng nghiêm nghị trước bàn làm việc của Thụy, hai tay đan vào nhau trước bụng.
“Giám đốc gọi tôi?” Nga hỏi, giọng nói đều đều vô cảm.
Thụy không thèm ngước mắt lên khỏi tập tài liệu, tay gã xoay xoay chiếc chìa khóa tủ thuốc cấm nhóm A luôn đeo trên cổ áo. “Nga, phác đồ điều trị của Trịnh Hoàng Nam hiện tại đang sử dụng liều lượng Haloperidol-X là bao nhiêu?”
“Báo cáo Giám đốc, năm miligam mỗi ngày, tiêm tĩnh mạch chậm vào ca sáng,” Nga trả lời chuẩn xác theo đúng sổ sách lâm sàng.
“Tăng gấp đôi liều lượng lên cho tao. Mười miligam trực tiếp vào cơ thể ông ta ngay lập tức,” Thụy lạnh lùng ra lệnh, giọng nói nhẹ nhàng như thể gã chỉ đang điều chỉnh một liều vitamin thông thường.
Nga khẽ khựng lại một nhịp, đôi lông mày nhíu nhẹ dưới vành mũ y tế. Với kinh nghiệm của một y tá trưởng lâu năm, bà ta biết rõ độc tính khủng khiếp của Thuốc ức chế thần kinh Haloperidol-X. “Mười miligam? Giám đốc, nồng độ này vượt quá giới hạn an toàn lâm sàng của một bệnh nhân đang hôn mê sâu. Polymer sinh học mạch ngắn trong thuốc sẽ tích tụ ở thùy trán với tốc độ cực nhanh, gây đông cứng hoàn toàn các liên kết thần kinh. Sóng não của ông Nam có nguy cơ rơi thẳng xuống Trạng thái Sóng Delta nguy kịch, thậm chí có thể kích hoạt phản xạ tự hủy ký ức của não bộ, dẫn đến chết não lâm sàng hoặc đột quỵ co thắt mạch máu.”
Thụy ngước mắt lên, ánh mắt sắc lẹm sau gọng kính như muốn đóng băng người đối diện. “Tao không cần mày dạy tao về y khoa lâm sàng, Nga ạ. Bà cả Lương Mỹ Hạnh đã ký giấy ủy quyền phác đồ đặc biệt cho tao. Việc của mày là thực hiện mệnh lệnh. Đông cứng hoàn toàn thùy trán của Trịnh Hoàng Nam lại. Tao muốn thiết lập một Khóa hóa dược tuyệt đối, không để bất kỳ một khe hở thần kinh nào có thể phản hồi lại các kích thích thính giác từ bên ngoài. Tao muốn thằng ranh con Vũ Minh Khang phải đối mặt với một bức tường đá vô tri vô giác khi nó cố tình thôi miên Nam.”
Nga cúi đầu, sự trung thành tuyệt đối với dòng tiền tài trợ của bà cả Hạnh nhanh chóng dập tắt chút lưỡng lự y đức cuối cùng. “Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ tự tay thực hiện việc tiêm thuốc.”
“Tốt. Đi làm ngay đi. Và nhớ... giám sát chặt chẽ con bé Lê Mai Anh. Tao nghi ngờ nó đang có những biểu hiện đồng cảm không cần thiết với bệnh nhân,” Thụy lạnh lùng bổ sung trước khi xua tay cho Nga lui ra.
***
Tại Phòng biệt giam số 404, ánh sáng trắng nhợt nhạt của chiếc đèn huỳnh quang âm trần hắt xuống giường bệnh của tỷ phú Trịnh Hoàng Nam. Vị tài phiệt sinh dược nằm bất động, gương mặt hốc hác nhợt nhạt như một xác chết được bao bọc bởi những đường ống truyền dịch chằng chịt. Tiếng máy đo nhịp tim phát ra những tiếng *bíp... bíp...* đều đặn nhưng yếu ớt ở mức sáu mươi tư lần một phút.
Cánh cửa phòng rít lên một tiếng nhẹ khi y tá trưởng Lê Thị Nga đẩy xe thuốc inox bước vào. Theo sau bà ta là Lê Mai Anh. Cô y tá trẻ mặc bộ đồng phục xanh nhạt, hai tay siết chặt khay dụng cụ bằng inox, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ căng thẳng tột độ.
Mai Anh lén nhìn qua khe kính cửa phòng trực điều dưỡng đối diện. Cô biết Khang đang ở trong đó, cô cũng biết vai trái của anh đang bị thương nặng sau phi vụ đột nhập đêm qua. Trái tim cô đập dồn dập trong lồng ngực, nỗi lo sợ bị Nga phát hiện hành vi tráo thuốc giải độc Antidote-V khiến lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi.
Nga bước đến sát giường bệnh, lạnh lùng rút từ trong khay thuốc ra một lọ thủy tinh tối màu có nhãn hiệu viết bằng mật mã hóa học: *Haloperidol-X (Nồng độ 10mg)*. Bà ta cắm kim tiêm vào lọ, từ từ rút ra một dung dịch chất lỏng màu vàng nhạt, đặc quánh.
Mai Anh nhìn chằm chằm vào ống tiêm, đồng tử cô co thắt lại khi nhận diện được liều lượng nồng độ ghi trên ống. Mười miligam. Đây là liều chết người đối với một bộ não đang bị tổn thương thùy trán.
“Y tá trưởng Nga...” Mai Anh không kiềm chế được, cất giọng run rẩy. “Chỉ số điện tâm đồ của Chủ tịch Nam sáng nay đang có dấu hiệu suy giảm biên độ sóng T. Tiêm mười miligam Haloperidol-X lúc này có thể gây co thắt phế quản cấp và liệt cơ hoành. Chúng ta có nên báo cáo lại với Giám đốc Thụy để kiểm tra lại chỉ số không?”
Nga quay ngoắt đầu lại, ánh mắt sắc lạnh như muốn nhìn thấu tâm can của Mai Anh. “Lê Mai Anh, từ bao giờ một y tá điều trị ca ngày như cô lại có quyền phản biện phác đồ điều trị của Giám đốc chuyên môn vậy? Cô đang làm việc tại Bạch Sa, quy tắc đầu tiên ở đây là tuyệt đối tuân thủ đơn thuốc đã được ký tươi. Hay là... cô đang nhận được sự chỉ dẫn chuyên môn nào khác ngoài hệ thống?”
Lời nói của Nga chứa đựng một sự đe dọa trực tiếp, khiến Mai Anh tái mặt, lập tức im lặng. Cô biết, nếu cô tiếp tục can thiệp, Nga sẽ nghi ngờ cô và Khang ngay lập tức.
Nga quay lại giường bệnh, sát trùng vùng cổng truyền tĩnh mạch trên mu bàn tay của Nam. Bà ta đưa đầu kim tiêm sát vào cổng truyền, chuẩn bị đẩy pít-tông.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, lương tâm y đức của một điều dưỡng viên trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng Mai Anh. Cô không thể đứng nhìn tỷ phú Nam bị đầu độc đến chết não ngay trước mắt mình.
*Xoảng!*
Mai Anh cố tình trượt chân, làm đổ mạnh khay dụng cụ inox xuống sàn gạch vô trùng. Những chiếc kéo y tế, bông băng và lọ cồn rơi vãi tung tóe, phát ra những tiếng động leng keng chói tai vang vọng khắp căn phòng tĩnh lặng.
Nga giật mình, dừng tay tiêm, quay lại quát lớn: “Mai Anh! Cô làm cái trò gì thế hả? Có mỗi cái khay dụng cụ cũng không cầm chắc được sao?”
“Tôi... tôi xin lỗi y tá trưởng!” Mai Anh rối rít cúi xuống, giả vờ hốt hoảng nhặt những cuộn bông băng dính đầy cồn dưới đất. “Do sàn nhà trơn quá... tôi sẽ dọn sạch ngay lập tức.”
“Tránh ra!” Nga tức giận gạt Mai Anh ra một bên. “Đúng là đồ vô dụng. Đứng im đó cho tôi.”
Nga tự mình quay lại, không thèm để ý đến Mai Anh nữa. Bà ta cầm ống tiêm lên, dứt khoát cắm vào cổng truyền tĩnh mạch của Nam và đẩy mạnh pít-tông. Dung dịch Haloperidol-X màu vàng nhạt từ từ đi vào dòng máu của vị tỷ phú.
Mai Anh quỳ dưới đất, hai tay run rẩy nhặt những chiếc kéo y tế, nhưng đôi mắt cô vẫn khóa chặt vào hành động của Nga. Lợi dụng lúc Nga đang quay lưng che khuất tầm nhìn của camera góc rộng trên trần nhà, Mai Anh lén rút chiếc điện thoại thông minh từ túi áo đồng phục ra, nhanh tay chụp lại trang Sổ tay cấp phát thuốc hàng ngày của y tá đang đặt trên khay thuốc của xe đẩy. Bức ảnh chụp rõ ràng dòng chữ viết tay của Nga: *Tiêm tĩnh mạch Haloperidol-X (10mg) theo chỉ thị trực tiếp của Giám đốc Thụy – 10:30 AM*. Đây là bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo chứng minh Khang không liên quan đến việc Nam bị tăng liều thuốc độc, đồng thời là vật chứng đanh thép tố cáo tội ác chuyên môn của Thụy.
Ngay khi dung dịch thuốc độc đi vào cơ thể Nam, các chỉ số sinh học trên máy đo bắt đầu biến động một cách khủng khiếp.
*Bíp... Bíp... Bíp... Bíp...*
Tiếng còi cảnh báo nhịp tim đột ngột tăng nhanh tần số. Nhịp tim của Nam từ sáu mươi tư lần một phút vọt lên một trăm mười lần, rồi đột ngột tụt dốc không phanh xuống mức bốn mươi hai lần một phút. Sóng não hiển thị trên màn hình EEG biến đổi hỗn loạn, các dải sóng Alpha và Beta biến mất hoàn toàn, thay thế bằng một đường hình sin cực chậm, biên độ thấp ở tần số dưới 3Hz.
Trạng thái Sóng Delta (Hôn mê sâu) đã bị kích hoạt cưỡng bức bởi hóa chất độc hại.
Cơ thể Nam bắt đầu xuất hiện những cơn co giật nhẹ. Các ngón tay của ông co quắp lại, cơ mặt co rúm, đồng tử hai bên giãn rộng, mất phản xạ với ánh sáng của đèn huỳnh quang. Khóa hóa dược đã hoàn toàn đóng băng thùy trán của ông, cô lập mọi liên kết thần kinh dài hạn.
Nga nhìn vào màn hình máy đo nhịp tim đang nhấp nháy đèn đỏ cảnh báo nguy kịch, gương mặt bà ta vẫn lạnh lùng không một chút biến sắc. Bà ta thản nhiên đưa tay lên bấm nút tắt âm thanh cảnh báo trên máy đo để ngăn tiếng chuông báo động truyền ra ngoài hành lang khu VIP.
“Y tá trưởng... Chủ tịch Nam đang bị sốc phản vệ thần kinh!” Mai Anh đứng bật dậy, giọng nói lạc đi vì sợ hãi. “Nhịp tim đang tụt xuống dưới ba mươi lăm! Ông ấy sẽ bị ngừng tim mất!”
“Im lặng!” Nga lạnh lùng ngắt lời cô. “Đây là phản ứng lâm sàng bình thường khi tăng liều điều trị đặc biệt. Không có gì phải hoảng loạn. Cô ở lại đây theo dõi chỉ số sinh tồn của ông ta trong vòng mười lăm phút tới. Nếu nhịp tim tụt xuống dưới ba mươi, hãy dùng máy trợ thở cơ học. Tôi xuống văn phòng báo cáo với Giám đốc Thụy.”
Nga thu dọn ống tiêm rỗng, lạnh lùng đẩy xe thuốc bước ra khỏi phòng 404, khép chặt cánh cửa kính cách âm dày nặng phía sau, để lại Mai Anh một mình trong căn phòng trắng toát ngập tràn tiếng bíp yếu ớt của máy đo tim.
***
Ngay khi bóng dáng của Nga biến mất ở ngã rẽ hành lang, Mai Anh lập tức lao về phía giường bệnh. Cô ghé sát tai vào ngực Nam, thính giác lâm sàng nhận diện rõ tiếng tim đập rời rạc, nghẹn ứ dưới lồng ngực hốc hác của ông. Hơi thở phả ra từ khóe môi mấp máy của vị tỷ phú mang theo một mùi tỏi nhẹ đặc trưng – dấu hiệu của dư lượng thạch arsenic liều thấp tích tụ lâu ngày mà Khang từng phát hiện nay càng trở nên nồng nặc do cơ thể bị suy giảm chức năng đào thải độc chất nghiêm trọng.
“Không được... ông Nam không được chết...” Mai Anh thì thầm, nước mắt cô bắt đầu trào ra vì sợ hãi và bất lực. Cô biết, nếu Nam chết lúc này, toàn bộ sự thật về cái chết của cha Khang và tội ác của tập đoàn Hoàng Nam sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn vào bóng tối.
Cô nắm chặt chiếc điện thoại chứa bức ảnh chụp sổ tay cấp phát thuốc, lao nhanh ra khỏi phòng 404. Cô chạy trối chết dọc theo hành lang kính lạnh lẽo của tầng bốn khu VIP, tiếng đế giày y tá nện xuống nền gạch vang lên dồn dập, hoảng loạn.
Cô băng qua trạm gác an ninh, nơi hai gã vệ sĩ của Hải đang đứng canh gác sừng sững, chạy thẳng về phía cuối hành lang dẫn về phòng trực cá nhân của Khang. Cô đẩy mạnh cánh cửa gỗ, lao vào bên trong phòng trực tối tăm.
“Anh Khang! Anh Khang ơi!” Mai Anh khóc nấc lên, tiếng gọi khàn đặc vì nghẹn ngào.
Trong phòng trực, Vũ Minh Khang đang ngồi sụp trên chiếc ghế bành gỗ cũ kỹ dưới ánh đèn bàn vàng vọt nhạt nhòa. Gương mặt anh tái nhợt, đôi mắt sâu hoắm lộ rõ vẻ kiệt quệ tinh thần tột độ do phản phệ thần kinh của phiên thôi miên sâu ca đêm bão chưa được phục hồi. Vai trái của anh khẽ run lên, một vệt máu đỏ tươi bắt đầu thấm qua lớp vải trắng phẳng phiu của chiếc áo blouse dự phòng.
Anh ngước mắt nhìn Mai Anh, đôi mắt sâu thẳm ẩn sau tròng kính cận thường khẽ nhíu lại khi nhận diện biểu cảm hoảng loạn tột độ trên gương mặt cô y tá trẻ.
“Mai Anh? Có chuyện gì xảy ra ở phòng bốn mươi tư?” Khang hỏi, giọng trầm ấm nhưng khàn đục.
“Bác sĩ Thụy... ông ta đã phát hiện ra vụ đột nhập hầm mật đêm qua!” Mai Anh vừa khóc vừa nói, hai tay cô run rẩy đưa chiếc điện thoại chụp ảnh sổ tay cấp phát thuốc ra trước mặt anh. “Ông ta nghi ngờ anh đứng sau toàn bộ vụ việc nên đã ra đòn trả đũa hóa học. Ông ta bắt y tá trưởng Nga tăng gấp đôi liều lượng Haloperidol-X... tiêm mười miligam trực tiếp vào người Chủ tịch Nam! Nhịp tim của ông Nam đang tụt dốc không phanh xuống mức Delta nguy kịch... ông ấy đang bị co giật và sắp ngừng tim rồi!”
Lời nói của Mai Anh như một luồng điện cực mạnh giật thẳng vào thùy trán đang đau nhức của Khang.
Mười miligam Haloperidol-X.
Khang siết chặt nắm tay, các khớp xương ngón tay kêu răng rắc. Thụy đang muốn dùng mạng sống của Nam để bịt đầu mối, đông cứng hoàn toàn bộ não của vị tỷ phú để phá hủy mọi nỗ lực thôi miên trích xuất mã khóa của anh. Nếu Nam chết não lâm sàng, anh sẽ mất đi cơ hội duy nhất để giải cứu em trai Hoàng khỏi băng đảng đòi nợ thuê Đất Thép của Đạt, và linh hồn của người cha quá cố Vũ Minh Sơn sẽ mãi mãi không được giải oan.
Cơn đau đầu thùy trán đột ngột bùng phát dữ dội, khiến Khang loạng choạng suýt ngã quỵ xuống bàn trực. Một luồng tối đen kịt tràn ngập thùy trán, mắt phải anh mờ tịt đi, toàn bộ cơ thể gầy guộc run lên bần bật vì suy nhược thần kinh quá tải.
“Anh Khang! Anh có sao không?” Mai Anh hốt hoảng đỡ lấy vai anh, bàn tay cô chạm vào vết thương rách cơ vai trái dính máu tươi, khiến anh khẽ rên rỉ vì đau đớn.
“Tôi không sao...” Khang nghiến răng, dùng lực của ý chí nguyên bản cực mạnh để ép nhịp tim và hơi thở trở lại trạng thái điềm tĩnh. Anh ngước nhìn Mai Anh, ánh mắt sâu thẳm lộ rõ một sự kiên định lạnh lùng đến đáng sợ. “Nam không được chết. Chúng ta phải cứu ông ấy.”
Khang đẩy mạnh cánh tủ sắt cá nhân, lôi từ đáy tủ ra một chiếc hộp nhựa y tế màu xám. Anh mở nắp hộp, rút ra một ống tiêm tự động chứa dung dịch không màu – đó chính là Lọ thuốc chống sốc phản vệ Epinephrine cứu hộ khẩn cấp mà anh đã lén chuẩn bị từ trước để phòng hờ các tai biến y tế.
Anh siết chặt ống tiêm Epinephrine trong lòng bàn tay phải, bả vai trái rỉ máu vẫn nhói đau dưới lớp áo blouse trắng phẳng phiu. Anh không còn thời gian để dằn vặt hay lo sợ nữa.
Khang gượng dậy khỏi cơn suy nhược, cầm theo ống tiêm Epinephrine bước thẳng về phía phòng 404 bất chấp đội vệ sĩ đang canh gác.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!