Nhạc nềnGrief

Bẫy Sập Dưới Hầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bíp khởi động lại của máy phát điện dự phòng vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng, báo hiệu mười giây cuối cùng để Vũ Minh Khang tìm lối thoát trước khi hệ thống cảm biến hồng ngoại hoạt động trở lại. Đèn huỳnh quang dọc hành lang hầm B2 chớp nháy liên tục rồi vụt sáng trưng, hắt những vệt sáng trắng lạnh lẽo qua ô cửa kính của Phòng lưu trữ bệnh án mật Bạch Sa. Luồng điện dự phòng đã được kích hoạt sớm hơn dự kiến ba mươi giây. Điều này nằm ngoài mọi tính toán của Nguyễn Tuấn Anh và Ông Tư.


Khang đứng chôn chân giữa căn phòng ngập mùi giấy mốc, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo blouse trắng sờn cũ. Cơn đau đầu từ thùy trán đột ngột bùng lên như một nhát búa bổ, khiến mắt phải của anh nhòe đi, xuất hiện những đốm xám quay cuồng. Trạng thái Suy nhược cấp độ 1 (Quá tải thần kinh) đang tàn phá sức tập trung của anh sau hai phiên thôi miên sâu liên tục ca đêm. Vai trái của anh nhói lên từng cơn buốt nhói, vết rách cơ cũ bị kéo căng khi anh cố giữ thăng bằng.


“Chín giây.” Khang tự nhẩm trong đầu, nhắm mắt lại để kích hoạt kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control). Anh hít sâu qua đường mũi, giữ luồng khí lạnh ẩm mốc trong phổi đúng ba giây để ép nhịp tim đang đập dồn dập ở mức một trăm mười lần xuống mức sáu mươi lăm lần một phút. Anh cần lý trí tỉnh táo tuyệt đối. Việc hoảng loạn lúc này đồng nghĩa với cái chết.


Anh mở mắt, tháo nhanh chiếc Kính cận gọng đen tích hợp camera ra khỏi mặt, gập gọng kính lại rồi nhét sâu vào túi áo trong của blouse trắng. Đây là vật chứng sinh tử chứa toàn bộ ảnh chụp hồ sơ bệnh án thật của tỷ phú Trịnh Hoàng Nam, minh chứng cho âm mưu đầu độc bằng thạch tín của bà cả Lương Mỹ Hạnh. Anh không thể để mất nó. Anh rút chiếc kính cận thường khác từ túi quần ra đeo lên để khôi phục tầm nhìn mờ nhạt.


*U... u... u...*


Tiếng rít của hệ thống thông gió trung tâm bắt đầu hoạt động trở lại. Khang biết, chỉ trong vòng năm giây nữa, cảm biến nhiệt hồng ngoại treo ở góc trần phòng lưu trữ sẽ quét qua vị trí của anh. Anh lao nhanh về phía cánh cửa thép dày ba lớp, hé mắt nhìn qua khe hở kỹ thuật.


Ở phía cuối hành lang B2, tiếng bước chân dập dồn của ít nhất ba người nện xuống nền gạch vô trùng vang lên đều đặn, đi kèm với tiếng móng vuốt cào sột soạt trên sàn gạch và tiếng gầm gừ trầm đục của chó nghiệp vụ.


“Nguyễn Văn Hải,” Khang thầm nghĩ, thính giác đặc hiệu nhận diện ngay nhịp bước chân nặng nề, dứt khoát của Trưởng ban an ninh Bạch Sa. Hải đang dẫn đầu đội tuần tra xuống thẳng hầm B2.


Khang định lách người ra cửa phụ hướng về phía thang máy kỹ thuật, nhưng qua khe kính, anh kinh hoàng phát hiện hai gã vệ sĩ của Hải đã có mặt ở đó. Chúng mang theo những thanh xà beng bằng thép đen, lạnh lùng chốt chặt tất cả các lối ra của tầng hầm bằng hệ thống khóa cơ học phụ để ngăn chặn mọi nỗ lực đào thoát vật lý.


“Hải đã phát hiện ra sự cố dòng điện bất thường từ phòng máy chủ của Tuấn Anh,” Khang nhanh chóng suy luận. “Gã không tin vào hệ thống AI nữa mà chuyển sang phong tỏa vật lý toàn bộ khu vực.”


Lối thoát cửa chính bị chặn. Lối thoát cửa phụ bị chốt cứng. Cảm biến hồng ngoại trên trần phòng lưu trữ bắt đầu xoay nhẹ, chuẩn bị phát ra luồng quét nhiệt độ cơ thể người. Khang bị dồn vào đường cùng.


Trong khoảnh khắc sinh tử, một mảnh ký ức về cuộc gặp gỡ với Bác sĩ Nguyễn Khắc Niệm – cựu viện trưởng Bạch Sa đã nghỉ hưu – lóe lên trong tâm trí Khang. Trong ngôi nhà cổ ở ngoại ô, ông Niệm từng chỉ vào bản vẽ thiết kế gốc của viện dưỡng lão và nói bằng giọng khàn đục: *“Bạch Sa được xây dựng trên nền móng của một bệnh viện quân y cũ từ thời Pháp. Để tiết kiệm chi phí, người ta giữ nguyên hệ thống thông gió cơ học bằng gạch và thép lá dưới hầm B2. Nó chạy dọc trần nhà phòng lưu trữ mật và thông thẳng ra khu biệt thự bỏ hoang phía sau viện... Nó không nằm trên sơ đồ số hóa của ban an ninh hiện tại.”*


Khang ngước mắt lên trần nhà phòng lưu trữ. Giữa những đường ống dẫn nước hiện đại, một nắp cửa gió bằng thép lá cũ kỹ, bám đầy bụi đen và mạng nhện nằm khuất sau chiếc kệ thép chữ T.


“Ba giây.” Cảm biến hồng ngoại bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ nhạt quét xuống mặt đất.


Khang nén cơn đau vai trái, bước lên tầng thứ ba của kệ thép lưu trữ hồ sơ. Sức nặng của cơ thể anh khiến kệ thép khẽ rung lên, phát ra tiếng kim loại cọ xát ghê người. Anh dùng cả hai tay đẩy mạnh nắp cửa gió bằng thép lá.


*Ken két...*


Lớp rỉ sét mười năm bám chặt khiến nắp cửa gió không hề suy chuyển. Cơn đau thùy trán giật lên liên hồi, mắt phải của Khang mờ hẳn đi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Anh cắn chặt môi đến bật máu, dùng vai trái – bả vai đang bị rách cơ – húc mạnh một cú quyết định vào nắp cửa gió.


*Rắc.*


Bản lề rỉ sét bị gãy đôi. Nắp thép lá bung ra, lộ ra một khoảng tối đen ngòm, ẩm mốc và lạnh buốt. Khang lách người, dùng hết sức lực của đôi tay gầy guộc đu người lên, chui tọt vào bên trong đường ống thông gió hẹp ngay khi luồng sáng đỏ của cảm biến hồng ngoại quét qua mặt bàn gỗ nơi anh vừa đứng.


*Rầm!*


Cánh cửa thép của phòng lưu trữ mật bị Hải dùng chìa khóa vạn năng đẩy mạnh ra. Luồng ánh sáng cực mạnh từ chiếc đèn pin công suất lớn của Hải quét dọc căn phòng, xua tan bóng tối dưới hầm.


Khang nằm sấp bên trong đường ống thông gió hẹp, nín thở hoàn toàn. Bụi bặm bám đầy mặt, chui vào mũi và cổ họng anh, gây ra một cơn ngứa ngáy khủng khiếp. Anh phải dùng tay bịt chặt miệng, áp dụng kỹ thuật kiểm soát nhịp tim để ngăn chặn phản xạ ho tự nhiên của cơ thể.


Phía dưới trần nhà, tiếng xích sắt của chó nghiệp vụ va vào nhau leng keng. Tiếng khịt mũi của con béc-giê Đức vang lên ngay dưới kệ thép chữ T nơi Khang vừa trèo lên.


“Trưởng ban Hải! Tủ tài liệu số bốn mươi tư bị mở!” Giọng một gã vệ sĩ vang lên đầy lo ngại. “Tập hồ sơ bệnh án của tỷ phú Nam bị xê dịch. Bụi trên kệ bị lau sạch.”


Nguyễn Văn Hải bước đến sát kệ thép, tiếng đế giày da nện xuống sàn gạch vô trùng phát ra âm thanh khô khốc. Gã rọi đèn pin lên kệ, ánh sáng lướt qua những tập hồ sơ bìa da xanh đậm. Ánh mắt lạnh lùng, sắc bén của cựu cảnh sát bị sa thải dừng lại ở hốc trống của viên gạch lò sưởi giả phía trên trần nhà, rồi hạ xuống mặt đất.


“Kẻ đột nhập vẫn còn quanh đây,” Hải cất giọng khàn đặc, đầy sát khí qua bộ đàm. “Ngắt điện thang máy kỹ thuật. Khóa chặt tất cả các cửa thoát hiểm tầng hầm B1 và B2. Cho chó nghiệp vụ lùng sục từng ngóc ngách của hệ thống đường ống dẫn nước. Không để một con ruồi nào lọt ra ngoài.”


“Rõ!”


Tiếng chó béc-giê sủa vang dội qua các vách tường bê tông của hầm B2, âm thanh dội ngược vào đường ống thông gió, đập thẳng vào màng nhĩ của Khang.


Khang bắt đầu bò. Đường ống thông gió cơ học cũ chỉ rộng khoảng sáu mươi mươi xăng-ti-mét, được làm bằng những tấm thép lá gỉ sét, sắc nhọn. Không gian tối đen như mực, chật hẹp và ngột ngạt đến mức dưỡng khí dường như cạn kiệt sau mỗi hơi thở của anh. Mỗi lần rướn người về phía trước, vết rách cơ vai trái của anh lại nhói lên như có hàng nghìn cây kim nung đỏ đâm vào da thịt. Chiếc áo blouse trắng của anh bị những cạnh thép rỉ sét cào rách từng vệt, máu tươi bắt đầu rỉ ra, thấm đỏ một bên vai.


Cơn đau thùy trán do lạm dụng thôi miên sâu đang tiến triển nhanh chóng. Khang cảm thấy đầu óc mình lơ mơ, những khoảng trống ký ức ngắn hạn bắt đầu xuất hiện. Anh suýt chút nữa quên mất mình đang ở đâu và tại sao lại phải bò trong đường ống tối tăm này.


“Không được quên... hồ sơ bệnh án... em trai Hoàng... lời hứa với Vy...” Khang lẩm bẩm trong đầu như một câu thần chú để duy trì sự tỉnh táo của bản ngã trước vực thẳm lãng quên.


Anh suy luận từ tiếng bước chân của Hải rằng đối thủ đang tập trung toàn bộ lực lượng ở các cửa từ và lối thang máy kỹ thuật – nơi hệ thống an ninh AI có thể hoạt động trở lại. Hải sai lầm khi giả định kẻ đột nhập sẽ tìm đường thoát qua lối cửa từ hiện đại. Khang chọn đường ống thông gió cơ học cũ kỹ này vì nó là vùng mù an ninh hoàn hảo. Hơn nữa, do cơn bão số ba đang gầm rú bên ngoài, luồng không khí lạnh buốt tràn ngược từ ngoài trời vào đường ống, làm giảm nhiệt độ cơ thể của Khang xuống mức tối thiểu, khiến hệ thống camera quét nhiệt của viện không thể nhận diện được anh từ xa.


Tuy nhiên, cái giá phải trả là sự suy kiệt thể xác tột độ. Khang cảm thấy phổi mình nóng rát vì thiếu oxy. Bụi đen và gỉ sắt bám đầy trong cổ họng khiến hơi thở của anh trở nên khò khè, nặng nhọc. Vai trái của anh đã hoàn toàn mất cảm giác do mất máu và căng cơ quá mức.


*Gâu! Gâu!*


Tiếng chó sủa vang lên ngay phía sau đường ống. Hải đã cho chó nghiệp vụ đánh hơi theo vệt máu tươi của Khang rơi trên kệ thép. Khang nghe rõ tiếng móng vuốt của con béc-giê cào sột soạt vào vách thép của đường ống thông gió cách anh chỉ khoảng mười mét.


“Phải nhanh lên.”


Khang dùng chút sức tàn cuối cùng, dùng cả khuỷu tay và đầu gối để trườn điên cuồng trong bóng tối. Những cạnh thép sắc nhọn cứa rách da thịt ở cánh tay và đầu gối anh, nhưng anh không còn cảm thấy đau đớn nữa. Hệ thần kinh của anh đã bị quá tải hoàn toàn, chỉ còn lại bản năng sinh tồn duy nhất dẫn đường.


Phía trước lộ ra một tia sáng mờ nhạt, đi kèm với tiếng gió rít gầm rú dữ dội và những hạt mưa tạt mạnh vào đường ống. Lối ra ngoài trời.


Khang bò đến sát miệng thoát gió. Đó là một khung lưới thép hình vuông được bắt vít chặt vào bức tường gạch của tòa nhà cũ phía sau viện. Qua khe lưới, anh nhìn thấy những tán cây sanh của khu biệt thự bỏ hoang đang ngả nghiêng điên cuồng trong bão lớn.


Tiếng chó nghiệp vụ đã sát ngay sau lưng. Ánh sáng từ chiếc đèn pin của vệ sĩ Hải quét vào đường ống thông gió, chiếu sáng vệt máu tươi của Khang trên vách thép.


“Nó ở trong ống thông gió! Bắn!” Tiếng gào của Hải vang lên từ phía dưới.


*Đoành! Đoành!*


Hai tiếng súng nổ vang dội bên trong đường ống thép hẹp. Viên đạn sượt qua vách ống, bắn tung tóe những tia lửa xanh lét ngay sát hông Khang.


Khang không còn đường lui. Anh co hai chân lại, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể và bả vai phải còn lành lặn lao mạnh vào khung lưới thép lá rỉ sét.


*Rầm!*


Khung lưới thép bung ra khỏi bức tường gạch mục nát dưới lực tác động cực đại. Khang mất đà, lao thẳng ra ngoài khoảng không, rơi tự do từ độ cao ba mét xuống mặt đất.


*Bịch!*


Cơ thể Khang đập mạnh xuống bãi cỏ sình lầy, ngập ngụa nước mưa của khu biệt thự bỏ hoang phía sau Bạch Sa. Cú rơi khiến anh nghẹt thở, toàn bộ xương sườn như gãy vụn, bùn lầy sộc vào mắt, mũi và miệng anh. Cơn đau đầu thùy trán đạt đến đỉnh điểm của Suy nhược cấp độ 1, khiến anh rơi vào trạng thái mất ý thức lâm sàng một phần.


Tiếng sấm sét nổ vang trên bầu trời ngoại ô Quận 7, ánh chớp sáng lòa chiếu rõ cảnh tượng hoang tàn của khu biệt thự bỏ hoang với những bức tường rêu phong, cỏ mọc um lùm đổ nát.


Khang nằm bất động trong bùn lầy, nước mưa xối xả quất vào gương mặt tái nhợt, không còn một giọt máu của anh. Chiếc áo blouse trắng rách nát, thấm đẫm máu tươi và bùn đất đen ngòm. Chiếc kính cận thường đeo trên mặt anh đã bị vỡ nát, một mảnh tròng kính cứa rách má phải anh, máu hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng.


Trong bóng tối chập chờn của ý thức đang lùi dần vào hư vô, Khang run rẩy đưa bàn tay phải dính đầy bùn đất lên trước ngực. Ngón tay anh siết chặt lấy chiếc Kính cận gọng đen tích hợp camera đang nằm an toàn trong túi áo trong của blouse trắng.


Anh đã lấy được hồ sơ bệnh án thật của tỷ phú Nam. Anh đã trốn thoát khỏi hiểm địa Bạch Sa. Nhưng cơ thể anh đã hoàn toàn suy kiệt, không còn một chút sức lực nào để gượng dậy giữa cơn bão đang gầm rú dữ dội.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!