Nhạc nềnGrief

Đột Nhập Hầm B2

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão số ba đổ bộ vào đất liền mang theo những luồng gió giật liên hồi, quất từng dòng nước mưa xối xả vào những tấm kính cường lực dày cộp của Viện dưỡng lão Bạch Sa. Ngoại ô Quận 7 chìm trong một màu đen kịt, thỉnh thoảng lại bị rạch đôi bởi những vệt chớp sáng lòa nhợt nhạt.


Trong căn phòng trực cá nhân tối tăm ở tầng trệt, Vũ Minh Khang ngồi im lặng trên chiếc ghế bành da cũ. Ánh sáng duy nhất trong phòng là những tia chớp từ cửa sổ hắt vào, in bóng hình gầy guộc nhưng thẳng tắp của anh lên bức tường sơn xám. Hai bên thái dương của Khang giật lên từng cơn đau nhức nhối – di chứng của trạng thái Suy nhược thần kinh cấp độ 1 sau những phiên thôi miên sâu kéo dài ca đêm. Vết rách cơ vai trái từ vụ tai nạn giao thông năm xưa cũng đang nhói buốt lâm râm dưới lớp áo blouse trắng phẳng phiu.


Khang đưa bàn tay gầy guộc lên bấm mạnh vào huyệt thái dương, chậm rãi áp dụng kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control). Anh hít vào thật sâu qua đường mũi, giữ luồng không khí lạnh lại trong lồng ngực đúng ba giây để ép nhịp tim đang đập dồn dập xuống mức sáu mươi mốt lần một phút ổn định tuyệt đối. Trong một phi vụ đòi hỏi sự chính xác từng giây thế này, bất kỳ sự dao động sinh học nào cũng có thể là ngòi nổ dẫn đến thất bại vĩnh viễn.


Anh mở chiếc tủ sắt cá nhân, lấy ra những công cụ đã được chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước. Đầu tiên là chiếc Thẻ ID nhân viên giả danh Bác sĩ Minh – tấm thẻ nhựa màu xanh nhạt được kỹ thuật viên Nguyễn Tuấn Anh làm giả tinh vi dựa trên hồ sơ của một bác sĩ lão khoa đã nghỉ hưu. Khang cài tấm thẻ lên ngực áo blouse trắng, tạo nên một vỏ bọc hành chính hoàn hảo trước nhân viên trực ca đêm. Tiếp theo, anh đeo chiếc Kính cận gọng đen tích hợp camera lên mắt. Chiếc kính cận thông thường này đã được nhà báo Trần Quốc Phong độ lại một camera lỗ kim siêu nhỏ ở góc gọng kính bên trái, có khả năng quay chụp góc nhìn thứ nhất dưới ánh sáng yếu và truyền dữ liệu mã hóa trực tiếp về máy trạm bên ngoài.


Cuối cùng, Khang thò tay vào túi áo khoác, lấy ra Thiết bị gây nhiễu camera mini – chiếc hộp nhựa màu đen chỉ to bằng bao diêm có gắn ăng-ten siêu nhỏ mà Tuấn Anh đã bàn giao cho anh chiều nay. Thiết bị này hoạt động bằng cách phát sóng vô tuyến tầm ngắn trong bán kính ba mét, làm gián đoạn tín hiệu truyền dẫn không dây của camera hành lang và ép hệ thống hiển thị lại đoạn video cũ đã lưu trữ trước đó mười phút, tạo ra một vòng lặp camera mười lăm phút hoàn hảo.


Khang nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường thạch anh. Hai giờ mười phút sáng.


Đã đến thời điểm vàng. Theo đúng lịch trình tuần tra ca đêm của Hải mà Tuấn Anh cung cấp, đúng hai giờ mười lăm phút, Trưởng ban an ninh Nguyễn Văn Hải sẽ có mười phút bàn giao ca trực và kiểm tra kho dược trung tâm ở tầng trệt. Đó là khoảng thời gian duy nhất hầm B2 vắng bóng người gác cổng vật lý. Đồng thời, Ông Tư bảo vệ ca đêm – người mang nặng ơn cứu mạng của cha Khang ngày trước – đã đồng ý thực hiện Quy trình ngắt điện cục bộ khu VIP, ngắt cầu dao điện dự phòng của khu vực tầng hầm trong đúng ba phút để vô hiệu hóa hệ thống cảm biến hồng ngoại nhiệt độ.


Khang đứng dậy, tà áo blouse trắng khẽ lay động theo nhịp bước chân điềm tĩnh nhưng dứt khoát. Anh lách người ra khỏi phòng trực, bước vào hành lang kính lạnh lẽo của tầng trệt. Tiếng sấm sét ngoài trời gầm rú dữ dội, át đi hoàn toàn tiếng bước chân nhẹ nhàng của anh trên nền gạch vô trùng.


Anh di chuyển nhanh chóng dọc theo hành lang tối tăm, hướng về phía thang máy kỹ thuật dẫn xuống tầng hầm. Thang máy này yêu cầu quét thẻ từ bảo mật cao. Khang rút chiếc Thẻ ID nhân viên giả danh Bác sĩ Minh ra, áp sát vào đầu đọc từ.


*Bíp.*


Đèn LED trên đầu đọc chuyển sang màu xanh lục. Cánh cửa thép dày mở ra không một tiếng động. Khang bước vào bên trong, nhấn nút “B2”. Thang máy từ từ hạ xuống sâu vào lòng đất. Không khí bên trong buồng thang máy ngày càng trở nên lạnh buốt và ẩm mốc, mang theo mùi muối mặn đặc trưng của vùng ven sông Sài Gòn.


*Xạch.*


Cửa thang máy mở ra tầng hầm B2. Trước mắt Khang là một hành lang dài, hẹp, được sơn màu xám xịt và chiếu sáng bởi những bóng đèn huỳnh quang ánh sáng trắng lạnh lẽo. Cách đó mười mét, một chiếc camera hình cầu màu đen gắn trên trần nhà đang chĩa thẳng ống kính về phía lối ra thang máy, ánh đèn LED đỏ nhấp nháy như một con mắt quỷ không bao giờ nhắm.


Khang không hề do dự. Anh thò tay vào túi áo blouse, bật công tắc nhỏ bên hông Thiết bị gây nhiễu camera mini. Một luồng sóng vô tuyến vô hình lập tức phát ra. Đèn LED đỏ trên chiếc camera hình cầu khẽ chớp tắt hai lần rồi chuyển sang trạng thái nhấp nháy chậm – vòng lặp camera mười lăm phút đã được kích hoạt thành công trên máy chủ tổng của Tuấn Anh. Bây giờ, trên màn hình giám sát của phòng an ninh, hình ảnh hành lang B2 chỉ là một đoạn video tĩnh lặng của mười phút trước.


Khang bước nhanh dọc hành lang, đôi mắt sau tròng kính gọng đen quan sát kỹ lưỡng từng mét tường. Anh biết, Hải đã nâng cấp hệ thống an ninh bằng các cảm biến chuyển động hồng ngoại quét nhiệt độ cơ thể người. Nếu anh bước vào vùng quét khi hệ thống vẫn hoạt động, chuông báo động đỏ sẽ lập tức rú vang toàn viện.


Khang dừng lại trước vạch sơn màu vàng trên nền đất – ranh giới bắt đầu của vùng quét cảm biến hồng ngoại. Anh nhìn đồng hồ đeo tay. Hai giờ mười bốn phút năm mươi giây.


Mười giây đếm ngược.


Khang nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng sấm sét nổ vang bên ngoài tòa nhà và tiếng gió rít qua các khe thông gió kỹ thuật. Anh siết chặt nắm tay, vết rách cơ vai trái nhói lên như một lời nhắc nhở về cái chết đầy uẩn khúc của cha mình mười năm trước dưới bàn tay dàn dựng tai nạn của băng đảng Đất Thép.


Đúng hai giờ mười lăm phút.


*Phụt.*


Toàn bộ hệ thống đèn huỳnh quang trên trần hành lang B2 vụt tắt ngấm. Tiếng ù ù đều đặn của hệ thống thông gió trung tâm cũng đột ngột im bặt, trả lại cho tầng hầm một sự tĩnh lặng đến ngột ngạt và bóng tối đen đặc như mực. Quy trình ngắt điện cục bộ khu VIP của Ông Tư đã bắt đầu. Cầu dao điện dự phòng bị ngắt, đồng nghĩa với việc hệ thống cảm biến hồng ngoại quét nhiệt độ cơ thể người đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn trong vòng một trăm tám mươi giây.


Khang lập tức mở mắt, rút chiếc điện thoại bảo mật ra, bật đèn pin đã được bọc một lớp vải đen mỏng để giảm độ sáng xuống mức tối thiểu. Luồng ánh sáng nhợt nhạt, mờ ảo dẫn đường cho anh lao vút qua vạch sơn vàng, chạy dọc hành lang hướng về phía cuối đường hầm.


Thời gian đang trôi đi từng giây trong đầu Khang: một trăm bảy mươi giây... một trăm sáu mươi giây...


Anh dừng lại trước cánh cửa thép dày ba lớp chống cháy của Phòng lưu trữ bệnh án mật Bạch Sa. Cửa khóa bằng một ổ khóa từ kỹ thuật số yêu cầu vân tay của Thụy kết hợp mã số thay đổi theo ngày. Tuy nhiên, do mất điện hoàn toàn, chốt khóa từ đã tự động nhả ra theo quy chuẩn an toàn phòng cháy chữa cháy của tòa nhà, chỉ còn lại một ổ khóa cơ học phụ để bảo vệ vật lý.


Khang tra chiếc chìa khóa vạn năng mà Ông Tư đã lén giao cho anh vào ổ khóa cơ. Bàn tay anh run nhẹ do căng thẳng và cái lạnh ẩm mốc của tầng hầm sực lên. Vết rách cơ vai trái nhói buốt mỗi khi anh dùng lực xoay chìa.


*Cạch. Rắc.*


Tiếng trục cơ học xoay nặng nề trong bóng tối. Cánh cửa thép dày hé mở. Khang lách người bước vào bên trong Phòng lưu trữ bệnh án mật Bạch Sa và khép chặt cửa lại để tránh ánh sáng đèn pin lọt ra ngoài hành lang.


Không gian bên trong phòng lưu trữ rộng khoảng ba mươi mét vuông, lạnh buốt và ngập tràn mùi giấy cũ, mùi ẩm mốc của hồ sơ lưu trữ lâu năm. Hàng chục dãy kệ thép cao sát trần nhà xếp san sát nhau, chứa hàng nghìn tập hồ sơ bệnh án của những bệnh nhân siêu giàu từng điều trị tại Bạch Sa.


Khang nhìn đồng hồ: một trăm mười giây còn lại.


Anh di chuyển nhanh chóng đến dãy kệ chữ “T” – khu vực lưu trữ hồ sơ của các bệnh nhân VIP liên quan đến tập đoàn Hoàng Nam Biotech. Đèn pin điện thoại quét qua từng gáy hồ sơ bìa cứng màu xanh nhạt.


“Trịnh Ngọc Vy... Trịnh Thế Vũ... Trịnh Hoàng Nam...”


Mắt Khang dừng lại ở tập hồ sơ bìa da màu xanh đậm có ghi mã số bệnh nhân “VIP-404-THN”. Đây chính là tập hồ sơ bệnh lý lâm sàng gốc của tỷ phú Trịnh Hoàng Nam – thứ chứa đựng toàn bộ các chỉ số sinh học thực tế chứng minh ông bị đầu độc bằng thạch tín liều thấp trong suốt ba năm qua, hoàn toàn đối lập với bệnh án sa sút trí tuệ giả do Thụy lập khống.


Khang rút tập hồ sơ ra khỏi kệ thép. Tay anh run lên vì xúc động và căng thẳng. Anh đặt tập hồ sơ lên mặt bàn gỗ nhỏ giữa phòng, lật dở trang đầu tiên.


Áp dụng kỹ năng Chụp ảnh ký ức (Eidetic Scanning) kết hợp với chiếc Kính cận gọng đen tích hợp camera, Khang bắt đầu quét nhanh qua từng trang tài liệu. Anh giữ đầu thật tĩnh, chạm nhẹ vào gọng kính bên trái để kích hoạt chế độ chụp ảnh liên tục dưới ánh sáng mờ.


*Tách. Tách. Tách.*


Những dòng chỉ số sinh học hiện lên rõ nét dưới ánh sáng đèn pin bọc vải đen: nồng độ thạch tín (arsenic) trong nang tóc vượt ngưỡng an toàn lâm sàng 15 lần; các chỉ số biến tính liên kết thùy trán do tích tụ Haloperidol-X liều cao; bản báo cáo phân tích độc chất học lâm sàng gốc có chữ ký tươi của bác sĩ điều trị cũ nhưng đã bị gạch xóa và thay thế bằng chẩn đoán sa sút trí tuệ tự nhiên của Triết.


Cơn đau đầu thùy trán của Khang đột ngột bùng phát dữ dội, mắt phải anh mờ đi trong một giây, những đốm sáng màu xám quay cuồng trong tầm nhìn do thùy trán phải hoạt động quá công suất để ghi nhớ cấu trúc phức tạp của các bảng số liệu hóa dược. Anh cắn chặt răng, dùng tay ấn mạnh vào thái dương để ép bản thân giữ vững sự tập trung.


Bốn mươi giây cuối cùng.


Khang lật đến trang cuối cùng của hồ sơ bệnh án – bản dự thảo di chúc cũ của Nam được lập trước khi ông rơi vào hôn mê, có ghi chú rõ ràng về việc nhượng lại quyền thừa kế Quỹ bảo trợ y tế cho Ngọc Vy. Đây chính là bằng chứng cốt lõi bẻ gãy hoàn toàn bản di chúc giả lập mà Thụy và luật sư Vũ đang soạn thảo.


*Tách. Tách.*


Hai bức ảnh cuối cùng được chụp xong. Dữ liệu hình ảnh lập tức được mã hóa và truyền ngược về máy trạm của Phong ngoài cổng viện qua đường truyền sóng vô tuyến dự phòng.


Khang nhanh chóng đóng tập hồ sơ bệnh án bìa da màu xanh đậm lại, dùng lực đẩy nó trở lại vị trí cũ trên kệ thép chữ “T” một cách chính xác không lệch một milimét để tránh để lại dấu vết lục lọi vật lý. Anh tắt đèn pin điện thoại, chuẩn bị lách người ra cửa để thực hiện cuộc đào thoát dọc theo lối hành lang tối.


Nhưng ngay khi những ngón tay gầy guộc của Khang vừa buông khỏi tủ tài liệu thép lạnh ngắt...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!