Nhạc nềnGrief

Điểm Yếu Công Nghệ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn giông chiều muộn từ phía rạch nước ngoại ô Quận 7 thổi vào mang theo luồng không khí ẩm ướt, lạnh buốt, đập mạnh vào những tấm kính cường lực của Viện dưỡng lão Bạch Sa. Vũ Minh Khang đứng im lặng trong phòng trị liệu tâm lý nhỏ ở tầng trệt. Căn phòng ngột ngạt, chỉ có một chiếc ghế bành da cũ, một chiếc bàn gỗ ép sờn cạnh và một tủ kính đựng vài tập hồ sơ bệnh án thông thường để ngụy trang. Khang đưa bàn tay gầy guộc lên xoa nhẹ thái dương trái. Cơn đau đầu dữ dội từ thùy trán – di chứng của trạng thái Suy nhược thần kinh cấp độ 1 – vẫn gõ nhịp âm ỉ sau phiên thôi miên sâu ca đêm bị đứt gãy đột ngột. Vết rách cơ vai trái từ vụ tai nạn xe hơi cũ lại nhói lên từng cơn buốt lạnh mỗi khi anh cử động nhẹ cánh tay.


Khang áp dụng kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control), hít vào thật chậm qua đường mũi, giữ hơi thở lại trong lồng ngực đúng ba giây rồi thở ra từ từ để ép nhịp tim đang đập loạn về mức sáu mươi lần một phút. Anh cần sự tỉnh táo tuyệt đối của một chuyên gia lâm sàng lúc này. Dù Luật sư Nguyễn Huy Hoàng và Trịnh Ngọc Vy đã dùng áp lực pháp lý và tài chính để giải phóng anh khỏi phòng giam lỏng hành chính của Trưởng ban an ninh Nguyễn Văn Hải vào sáng sớm nay, nhưng cái giá phải trả là vô cùng đắt đỏ. Bác sĩ Bùi Vĩnh Thụy đã cài Y tá trưởng Lê Thị Nga gác chặt cửa phòng biệt giam số 404 của tỷ phú Trịnh Hoàng Nam. Mọi quyền tiếp cận của Khang ca ngày giờ đây đều bị đặt dưới sự giám sát trực tiếp 24/24 của bà ta.


Mất đi chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ của cha – công cụ thôi miên cốt lõi hiện đang bị Thụy tịch thu – Khang biết mình phải chuyển hướng chiến thuật. Anh không thể tiếp cận tỷ phú Nam nếu không lấy được hồ sơ bệnh lý lâm sàng gốc dưới hầm B2 để vạch trần phác đồ đầu độc bằng Haloperidol-X của Thụy. Nhưng hầm B2 là cấm địa vật lý được bảo vệ bằng cảm biến hồng ngoại và hệ thống camera giám sát dày đặc do Nguyễn Văn Hải trực tiếp quản lý. Muốn đột nhập thành công trong đêm bão sắp tới, anh bắt buộc phải vô hiệu hóa được hệ thống giám sát này từ bên trong. Và điểm nghẽn công nghệ đó nằm ở một người: Nguyễn Tuấn Anh, kỹ thuật viên vận hành phòng máy chủ camera Bạch Sa.


Khang thò tay vào túi áo khoác, chạm vào chiếc phong bì dày cộm chứa 50 triệu đồng tiền mặt. Đây là số tiền anh trích ra từ Quỹ tài chính cá nhân của Ngọc Vy – khoản kinh phí hoạt động ban đầu được chuyển khoản bảo mật qua tài khoản trung gian của Luật sư Hoàng. 50 triệu đồng, một con số không quá lớn đối với giới tài phiệt ở Bạch Sa, nhưng lại là chiếc phao cứu sinh duy nhất đối với một kẻ đang bị dồn vào đường cùng vì nợ nần cờ bạc như Tuấn Anh. Khang đã dành cả buổi trưa để phân tích hồ sơ nhân sự của phòng máy chủ và nhận ra Tuấn Anh chính là mắt xích yếu nhất trong hệ thống phòng thủ của Hải.


Khang bước ra khỏi phòng trị liệu, tà áo blouse trắng khẽ lay động theo nhịp bước chân điềm tĩnh của anh. Anh đi dọc hành lang kính hướng về phía khu kỹ thuật nằm ở tầng hầm B1. Tiếng sấm sét từ cơn giông ngoài trời thỉnh thoảng lại rạch đôi bầu trời đen kịt, hắt những luồng ánh sáng nhợt nhạt, lạnh lẽo lên gương mặt nghiêm nghị của anh. Khang đeo chiếc kính gọng kim loại mảnh, đôi mắt sâu hoắm lộ vẻ mệt mỏi vì mất ngủ nhưng ánh nhìn lại sắc bén như một con dao mổ tâm lý.


Anh dừng lại trước cánh cửa thép dày của Phòng máy chủ camera Bạch Sa. Một tấm bảng nhựa màu xám ghi chữ “KHU VỰC CẤM – CHỈ NHÂN VIÊN KỸ THUẬT” đóng chặt sát mép cửa. Khang đưa tay gõ nhẹ ba tiếng đều đặn.


Cửa mở ra sau một tiếng xạch cơ học. Nguyễn Tuấn Anh thò đầu ra ngoài. Gã kỹ thuật viên trẻ tuổi có dáng người gầy gò, da dẻ xanh xao do thiếu ánh nắng mặt trời và thức đêm kéo dài. Đôi mắt gã thâm quầng sau tròng kính cận dày cộm, mặc chiếc áo thun rộng sờn cổ dính đầy vết tàn thuốc lá. Nhìn thấy Khang mặc áo blouse trắng, Tuấn Anh khẽ nhíu mày, giọng nói uể oải và đầy vẻ cảnh giác:


“Bác sĩ Khang? Có chuyện gì thế? Phòng máy chủ không tiếp nhận bệnh nhân hay nhân viên trị liệu ca này đâu.”


“Nhiệt độ phòng máy chủ hôm nay có vẻ hơi thấp nhỉ?” Khang khẽ mỉm cười, phong thái vô cùng tự nhiên và lịch sự. “Hệ thống điều hòa trung tâm ở phòng trị liệu của tôi đang bị lệch nhiệt độ khoảng hai độ C. Tôi nghi ngờ bộ cảm biến calibration kết nối với máy chủ tổng đang gặp sự cố dòng điện. Tôi có thể vào kiểm tra một chút được không?”


Tuấn Anh liếc nhìn chiếc thẻ nhân viên y tế mới của Khang treo trên ngực, rồi nhìn ra hành lang vắng lặng. Sự lười biếng và thờ ơ của một kẻ làm việc ca đêm khiến gã không muốn tranh chấp thủ tục hành chính. Gã hé cửa rộng hơn, nghiêng người cho Khang bước vào:


“Vào nhanh đi, kiểm tra xong thì đi ngay hộ tôi. Trưởng ban Hải mà đi tuần phát hiện người lạ ở đây là tôi phiền phức to lớn đấy.”


Bước vào bên trong, không gian phòng máy chủ lạnh buốt và ngập tràn tiếng ù ù đều đặn của các quạt tản nhiệt từ các tủ rack chứa ổ cứng lưu trữ. Ánh sáng xanh lam nhạt từ các đèn LED trạng thái trên máy chủ hắt lên bức tường sơn xám, tạo nên một cảm giác cô độc và vô trùng tuyệt đối. Trên bàn làm việc của Tuấn Anh đặt ba chiếc màn hình lớn hiển thị các góc quét camera trực tiếp từ hơn hai mươi khu vực của viện dưỡng lão. Cạnh bàn là một hộp mì ăn liền đã cạn nước và chiếc gạt tàn đầy ắp đầu lọc.


Khang thong thả đi vòng qua phía sau ghế ngồi của Tuấn Anh, giả vờ quan sát bảng thông số nhiệt độ trên máy trạm. Nhưng đôi mắt sâu hoắm của anh lại tập trung hoàn toàn vào tròng kính cận dày của gã kỹ thuật viên.


Áp dụng kỹ năng Đọc vị nói dối qua hướng mắt (Ocular Deception), Khang không nhìn trực tiếp vào màn hình máy tính mà quan sát hình ảnh phản chiếu qua tròng kính cận của Tuấn Anh. Anh nhận diện ngay những vệt sáng xanh lục và đỏ nhấp nháy chuyển động liên tục theo nhịp click chuột nhanh của gã. Đó không phải là giao diện quản trị camera giám sát thông thường. Đó là bảng tỷ lệ kèo cá cược bóng đá trực tuyến và một tab trò chơi tài xỉu lậu đang chạy ngầm ở góc dưới màn hình.


Tuấn Anh giật mình khi thấy Khang đứng quá gần. Gã nhanh tay dùng tổ hợp phím tắt để ẩn tab trình duyệt cá cược đi, thay thế bằng màn hình dòng lệnh quản trị hệ thống đen ngòm. Gã quay lại, cố nở một nụ cười giả tạo nhưng nhịp chớp mắt dồn dập và khóe miệng khẽ co rút đã tố cáo sự hoảng loạn vô thức bên trong:


“Thông số điều hòa vẫn bình thường đấy bác sĩ. Có lẽ lỗi ở bộ tản nhiệt phòng cậu thôi. Để tôi tạo một ticket yêu cầu bảo trì gửi cho bên điện nước.”


Khang không trả lời ngay. Anh chậm rãi kéo một chiếc ghế xoay bằng nhựa đặt sát góc tường, ngồi xuống đối diện với Tuấn Anh. Anh tháo kính cận ra, dùng vạt áo blouse lau nhẹ lớp sương mờ bám trên mắt kính do chênh lệch nhiệt độ phòng máy chủ, hành động vô cùng thong thả nhưng lại tạo ra một áp lực im lặng khủng khiếp.


“Tuấn Anh này,” Khang cất giọng trầm ấm, đều đặn ở tần số thấp – tần số giọng nói lâm sàng dùng để phá vỡ rào cản phòng vệ tâm lý của đối phương. “Cậu làm việc ở Bạch Sa được bao lâu rồi?”


“Hơn hai năm,” Tuấn Anh uể oải trả lời, tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ ép thể hiện sự nôn nóng muốn Khang rời đi. “Có chuyện gì không bác sĩ?”


“Hai năm làm việc ở một nơi biệt lập thế này, lương kỹ thuật viên chắc khoảng mười lăm triệu một tháng nhỉ?” Khang đeo kính lại, ánh mắt anh sắc lạnh nhìn thẳng vào đôi mắt đang lảng tránh của gã kỹ thuật viên trẻ. “Mười lăm triệu một tháng... cậu nghĩ phải mất bao nhiêu năm để trả hết khoản nợ gốc năm trăm triệu đồng đang bị siết nợ bởi băng đảng tín dụng đen Đất Thép của Lương Quốc Đạt?”


Từ “Đất Thép” và tên “Lương Quốc Đạt” vừa thốt ra khỏi miệng Khang như một luồng điện cực mạnh đánh thẳng vào hệ thần kinh của Tuấn Anh. Đồng tử của gã đột ngột giãn to ra – biểu hiện lâm sàng của sự sợ hãi tột độ khi bí mật chí mạng bị phơi bày. Gã đứng bật dậy, chiếc ghế xoay phía sau lùi mạnh va vào tủ rack phát ra một tiếng *bịch* khô khốc. Gương mặt gã tái nhợt không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh bắt đầu vã ra lấm tấm trên vùng trán và môi trên:


“Cậu... cậu nói cái gì thế? Tôi không biết Đạt nào cả! Cậu đi ra ngoài ngay cho tôi!”


Tuấn Anh hoảng loạn đưa tay lên bàn phím, ngón tay run rẩy cố tình bấm phím tắt để xóa sạch lịch sử duyệt web trên máy trạm. Nhưng trước khi ngón tay gã kịp chạm vào phím Enter, bàn tay gầy guộc nhưng cực kỳ cứng cáp của Khang đã đưa ra, ấn mạnh lên mu bàn tay của Tuấn Anh, giữ chặt gã lại trên mặt bàn.


“Đừng xóa lịch sử duyệt web,” Khang cất giọng lạnh lùng, đanh thép đến đáng sợ. “Cậu là kỹ thuật viên vận hành, cậu thừa biết việc xóa lịch sử duyệt web trên máy trạm không thể xóa được log lưu trữ truy cập thời gian thực trên máy chủ tổng của tập đoàn Hoàng Nam. Chỉ cần Trưởng ban Hải yêu cầu một cuộc kiểm toán an ninh mạng độc lập, toàn bộ lịch sử cờ bạc trực tuyến ngay trong giờ trực của cậu suốt sáu tháng qua sẽ hiển thị đầy đủ.”


“Cậu... cậu muốn gì?” Giọng Tuấn Anh run lên lạc đi, gã cố giật tay ra khỏi sự khống chế của Khang nhưng vô hiệu. “Tôi không có tiền trả cho bọn chúng đâu! Bọn Đất Thép đã đến tận nhà trọ của mẹ tôi ở Quận 8 để đe dọa tạt sơn rồi. Nếu tôi bị đuổi việc ở đây, tôi chỉ có nước nhảy sông Sài Gòn tự sát thôi!”


Khang thả lỏng tay ra, lùi lại một bước nhưng ánh mắt vẫn khóa chặt lấy mọi biểu cảm trên gương mặt hoảng loạn của gã kỹ thuật viên. Anh sử dụng kỹ thuật phân tích vi biểu cảm gương mặt, nhận diện rõ sự sụp đổ hoàn toàn của rào cản phòng vệ tâm lý của Tuấn Anh. Gã không còn là một kỹ thuật viên lạnh lùng nữa, gã chỉ là một con nợ yếu thế đang run rẩy trước vực thẳm phá sản và bạo lực giang hồ.


“Tôi không đến đây để báo cáo cậu cho Hải hay Thụy,” Khang nói khẽ, giọng anh dịu lại, mang theo một sự đồng cảm giả lập để kéo gần khoảng cách lòng tin. “Tôi biết cậu bị dụ dỗ vào sới bạc lậu của Đạt. Em trai tôi cũng là một nạn nhân của chúng. Tôi đến đây để đưa cho cậu một lối thoát chuyên môn.”


Tuấn Anh ngước lên nhìn Khang qua tròng kính dày, hơi thở của gã dồn dập, lồng ngực phập phồng liên tục: “Lối thoát gì? Cậu cứu được tôi sao?”


Khang thọc tay vào túi áo blouse, chậm rãi rút ra chiếc phong bì dày cộm chứa 50 triệu đồng tiền mặt đặt lên mặt bàn gỗ ép sờn cạnh, ngay sát hộp mì ăn liền đã cạn. Tiếng chạm nhẹ của xấp tiền mặt polymer mới tinh phát ra một âm thanh khô khốc nhưng lại có sức nặng khủng khiếp trong không gian tĩnh lặng của phòng máy chủ.


“Năm mươi triệu đồng,” Khang nói, ánh mắt anh nhìn thẳng vào xấp tiền rồi ngước lên nhìn Tuấn Anh. “Đây là tiền mặt từ Quỹ tài chính cá nhân của Ngọc Vy gửi cho tôi. Nó đủ để cậu thanh toán khoản nợ lãi suất cắt cổ sắp đến hạn vào ngày mai của băng Đất Thép, giữ cho mẹ cậu ở Quận 8 được an toàn trong vòng một tháng tới.”


Đôi mắt của Tuấn Anh dán chặt vào chiếc phong bì màu nâu. Gã nuốt nước bọt một cách khó khăn, đôi bàn tay gầy gò đan chặt vào nhau để che giấu sự run rẩy. Lòng tham vật lý và áp lực nợ nần sát sườn đang đấu tranh dữ dội bên trong tâm trí gã kỹ thuật viên trẻ.


“Cậu... cậu muốn tôi làm gì để đổi lấy số tiền này?” Tuấn Anh hỏi, giọng nói khàn đặc. “Tôi chỉ là một kỹ thuật viên quèn, tôi không thể giúp cậu ăn cắp dữ liệu của tập đoàn được đâu.”


“Tôi không cần cậu ăn cắp dữ liệu,” Khang nghiêng người tới trước, giọng anh trầm xuống mức tối thiểu, chỉ đủ để hai người nghe thấy giữa tiếng ù ù của quạt tản nhiệt máy chủ. “Tôi cần cậu tạo ra một vòng lặp camera (camera loop) mười lăm phút cho khu vực hành lang hầm B2 dẫn vào Phòng lưu trữ bệnh án mật Bạch Sa vào đêm bão ngày mai.”


“Vòng lặp camera hầm B2?” Tuấn Anh hoảng hốt, mặt gã lại tái đi. “Cậu điên rồi! Hầm B2 là cấm địa vật lý. Trưởng ban Hải đã thiết lập hệ thống cảm biến chuyển động hồng ngoại kết nối trực tiếp với phòng trực an ninh tổng. Nếu camera bị lặp hình ảnh mà cảm biến phát hiện chuyển động vật lý, chuông báo động đỏ sẽ rú vang toàn viện ngay lập tức!”


“Tôi biết cơ chế hoạt động của cảm biến hồng ngoại ở hầm B2,” Khang điềm tĩnh cắt lời gã. “Cảm biến hồng ngoại sử dụng bước sóng nhiệt để phát hiện sự thay đổi nhiệt độ cơ thể người. Đêm mai bão lớn đổ bộ, nhiệt độ không khí ngoại ô Quận 7 sẽ giảm xuống dưới hai mươi độ C. Tôi đã có dung dịch trung hòa độc tố và trang phục bảo hộ cách nhiệt đặc biệt để lách qua cảm biến nhiệt. Cái tôi cần duy nhất là che mắt hệ thống ghi hình camera của Hải trong đúng mười lăm phút để đột nhập bẻ khóa tủ hồ sơ bệnh án thật của ông Nam.”


Tuấn Anh lắc đầu lia lịa, tay gã đưa lên định bấm nút báo động an ninh dưới gầm bàn để trục xuất Khang ra ngoài: “Không được! Việc này quá mạo hiểm. Nếu Hải phát hiện ra tôi can thiệp vào máy chủ camera, tôi sẽ bị khép tội phá hoại tài sản y tế tư nhân và phải đi tù vĩnh viễn!”


Áp dụng kỹ năng Đọc vị nói dối qua hướng mắt (Ocular Deception), Khang nhìn thấu hướng chuyển động của nhãn cầu Tuấn Anh liếc xuống góc phải dưới bàn – nơi đặt nút báo động khẩn cấp màu đỏ. Vai gã kỹ thuật viên khẽ hạ xuống, cánh tay phải chuẩn bị duỗi thẳng.


Khang không hề di chuyển vật lý để chặn gã lại. Anh chỉ nghiêng người tới trước, cất giọng trầm lạnh, đanh thép như một bản án lâm sàng treo lơ lửng trên đầu đối phương:


“Tôi khuyên cậu không nên chạm vào nút báo động đó. Trước khi Hải và đội bảo vệ kịp xuống đến đây, tôi chỉ cần dùng điện thoại bảo mật gửi một tin nhắn nặc danh kèm ảnh chụp màn hình nhật ký cờ bạc trực tuyến của cậu ngay trong giờ làm việc cho Bác sĩ Thụy. Cậu nghĩ Thụy – kẻ cực kỳ đa nghi và tàn nhẫn – sẽ giữ một kỹ thuật viên có nguy cơ bán thông tin bảo mật phòng máy chủ để trả nợ như cậu lại Bạch Sa sao? Hay gã sẽ lập tức sa thải cậu, tước toàn bộ quyền lợi và giao cậu cho băng đảng của Đạt tự giải quyết?”


Cánh tay của Tuấn Anh khựng lại giữa chừng trong không trung. Gã nhìn Khang bằng ánh mắt đầy kinh hoàng và bất lực. Gã nhận ra người đàn ông mặc áo blouse trắng đối diện không phải là một bác sĩ tâm lý hiền lành, mà là một kẻ săn mồi trí tuệ cực kỳ tàn nhẫn, kẻ đã nắm thóp toàn bộ điểm yếu sinh tử của gã và sẵn sàng bóp nghẹt gã nếu gã phản kháng.


“Cậu... cậu thật sự là một con quỷ,” Tuấn Anh thì thầm, giọng nói run rẩy đầy cay đắng. “Cậu đã tính toán hết rồi đúng không?”


“Tôi chỉ đang đưa ra một giao dịch sòng phẳng,” Khang nói, ánh mắt anh dịu lại một chút nhưng vẫn giữ nguyên sự uy nghiêm. “Năm mươi triệu đồng tiền mặt này sẽ giúp cậu giữ lại mạng sống cho mẹ cậu và bản thân cậu trước băng Đất Thép. Sau khi tôi lấy được hồ sơ bệnh án thật dưới hầm B2, Vy sẽ dùng thế lực pháp lý của mình để bảo lãnh cho cậu chuyển công tác sang một chi nhánh y tế khác ở Quận 1, hoàn toàn thoát khỏi sự kiểm soát của Thụy và Hải.”


Sự hứa hẹn về một tương lai an toàn kết hợp với xấp tiền mặt polymer trước mắt đã bẻ gãy hoàn toàn chút kháng cự yếu ớt cuối cùng của Tuấn Anh. Gã gục đầu xuống bàn làm việc, hai tay ôm chặt lấy đầu thể hiện sự suy sụp tinh thần tột độ.


“Được rồi... tôi sẽ giúp cậu,” Tuấn Anh cất giọng lí nhí sau một hồi im lặng dài ngột ngạt. “Nhưng tôi không thể trực tiếp can thiệp vào máy chủ tổng trong đêm mai được. Đêm mai là ca trực của Hải, gã sẽ thường xuyên xuống phòng máy chủ để kiểm tra nhật ký ghi hình.”


“Cậu không cần can thiệp trực tiếp,” Khang nói khẽ, mắt anh lóe lên tia sáng lạnh lùng. “Tôi chỉ cần cậu giao cho tôi công cụ để tự thực hiện.”


Tuấn Anh chậm rãi mở ngăn kéo sắt dưới bàn làm việc của mình, lục lọi sâu dưới đáy hòm chứa linh kiện điện tử cũ. Gã rút ra một thiết bị nhỏ màu đen hình chữ nhật, chỉ to bằng bao diêm, có gắn một ăng-ten siêu nhỏ và một nút gạt cơ học bên hông. Gã đặt thiết bị lên bàn, đẩy về phía Khang cùng một tờ giấy in lịch trình tuần tra ca đêm được gấp nhỏ gọn:


“Đây là Thiết bị gây nhiễu camera mini do tôi tự chế từ các linh kiện phá sóng vô tuyến tầm ngắn. Khi cậu bước vào phạm vi ba mét xung quanh camera hành lang hầm B2, hãy bật nút gạt này lên. Thiết bị sẽ tự động phát tần số nhiễu loạn làm gián đoạn tín hiệu truyền dẫn không dây của camera trong đúng mười lăm phút, ép hệ thống an ninh tổng phải hiển thị lại đoạn video cũ đã được lưu trữ trước đó mười phút – tạo ra một vòng lặp camera hoàn hảo che mắt phòng trực của Hải.”


Khang cầm lấy chiếc thiết bị gây nhiễu mini màu đen lên. Sức nặng của lớp vỏ nhựa cứng và mùi bảng mạch hàn chì đặc trưng cho thấy đây là một công cụ công nghệ tự chế cực kỳ tinh xảo. Anh cẩn thận bỏ thiết bị vào túi áo khoác cùng tờ lịch trình tuần tra ca đêm của Hải.


“Còn đây là lịch đổi ca trực đêm mai của Hải,” Tuấn Anh nói khẽ, mắt không dám nhìn thẳng vào Khang. “Vào lúc hai giờ mười lăm phút sáng, Hải sẽ có mười phút bàn giao ca trực và kiểm tra kho dược trung tâm ở tầng trệt. Đó là khoảng thời gian duy nhất hầm B2 vắng bóng người gác cổng vật lý. Cậu chỉ có đúng mười lăm phút đó để thực hiện phi vụ đột nhập.”


“Mười lăm phút là quá đủ,” Khang cất giọng trầm ấm, anh đứng dậy, cài lại cúc áo blouse trắng phẳng phiu. “Cảm ơn sự hợp tác của cậu, Tuấn Anh. Hãy nhớ giữ im lặng tuyệt đối. Nếu có bất kỳ thông tin nào rò rỉ đến tai Hải trước đêm mai, cả tôi và cậu đều sẽ rơi xuống vực thẳm.”


Tuấn Anh run rẩy gật đầu, tay nhanh chóng vớ lấy chiếc phong bì màu nâu giấu vào trong ngăn kéo khóa chặt lại. Gã ngồi sụp xuống ghế, mắt dán chặt vào màn hình dòng lệnh đen ngòm, toàn thân vẫn chưa hết run rẩy sau cuộc đấu trí tâm lý nghẹt thở.


Khang bước ra khỏi phòng máy chủ camera Bạch Sa. Cánh cửa thép dày khép lại phía sau anh bằng một tiếng *cạch* lạnh lẽo.


Anh đi dọc hành lang tối tăm của tầng hầm B1, vết rách cơ vai trái nhói đau theo từng nhịp bước chân, và cơn đau đầu thùy trán lại bùng phát dữ dội hơn do năng lực phân tích vi biểu cảm hoạt động quá công suất. Nhưng trong lòng Khang lúc này không hề có sự sợ hãi. Anh đưa tay vào túi áo, siết chặt chiếc thiết bị gây nhiễu camera mini màu đen.


Anh đã có được công cụ công nghệ cốt lõi và kẽ hở thời gian vàng mười lăm phút của Hải.


Cơn giông ngoài kia đang gầm rú dữ dội hơn, những hạt mưa lớn bắt đầu đập liên tiếp vào cửa kính hành lang Bạch Sa, báo hiệu đêm bão lớn ngày mai sẽ là một trận chiến sinh tử nghẹt thở dưới hầm B2 để giành giật tập hồ sơ bệnh lý lâm sàng gốc của tỷ phú Trịnh Hoàng Nam.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!