Nhịp Gõ Thay Thế
Sương mù buổi sớm tại Viện dưỡng lão Bạch Sa bắt đầu tan, nhưng không khí vẫn đặc quánh hơi ẩm mặn từ những con rạch ngoại ô Quận 7 thổi vào. Vũ Minh Khang ngồi im lịm trong phòng trị liệu tâm lý nhỏ được cấp riêng cho mình ở tầng trệt. Căn phòng ngột ngạt, chỉ có một chiếc ghế bành da cũ, một chiếc bàn gỗ ép sờn cạnh và một tủ kính đựng vài tập hồ sơ bệnh án thông thường để ngụy trang. Khang đưa bàn tay gầy guộc lên xoa nhẹ thái dương trái. Cơn đau đầu dữ dội từ thùy trán – di chứng của trạng thái Suy nhược thần kinh cấp độ 1 – vẫn gõ nhịp âm ỉ sau phiên thôi miên sâu ca đêm bị đứt gãy đột ngột. Vết rách cơ vai trái từ vụ tai nạn xe hơi cũ lại nhói lên từng cơn buốt lạnh mỗi khi anh cử động nhẹ cánh tay.
Khang áp dụng kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control), hít vào thật chậm qua đường mũi, giữ hơi thở lại trong lồng ngực đúng ba giây rồi thở ra từ từ để ép nhịp tim đang đập loạn về mức sáu mươi lần một phút. Anh cần sự tỉnh táo tuyệt đối của một chuyên gia lâm sàng lúc này. Dù Luật sư Nguyễn Huy Hoàng và Trịnh Ngọc Vy đã dùng áp lực pháp lý và tài chính để giải phóng anh khỏi phòng giam lỏng hành chính của Trưởng ban an ninh Nguyễn Văn Hải vào sáng sớm nay, nhưng cái giá phải trả là vô cùng đắt đỏ. Bác sĩ Bùi Vĩnh Thụy đã cài Y tá trưởng Lê Thị Nga gác chặt cửa phòng biệt giam số 404 của tỷ phú Trịnh Hoàng Nam. Mọi quyền tiếp cận của Khang ca ngày giờ đây đều bị đặt dưới sự giám sát trực tiếp 24/24 của bà ta.
Đáng sợ hơn cả, chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ của cha anh – di vật duy nhất, neo thính giác và là công cụ dẫn dụ thôi miên lâm sàng cốt lõi – hiện vẫn đang nằm trong tủ tài liệu khóa kín của Thụy tại phòng điều hành tầng trệt. Mất đi tiếng tích tắc cơ học hoàn hảo ở tần số 1Hz của chiếc đồng hồ, Khang cảm thấy mình như một người lính bị tước đi vũ khí ngay trước thềm một trận chiến sinh tử.
*Cạch.*
Tiếng trục xoay của khóa cửa vang lên rất khẽ, cắt đứt dòng suy nghĩ của Khang. Cánh cửa phòng trị liệu mở ra vừa đủ để một bóng người mảnh mai lách vào rồi nhanh chóng khép chặt lại. Lê Mai Anh bước tới, tà áo đồng phục y tá màu xanh nhạt của cô khẽ lay động, gương mặt thanh tú tái nhợt dưới ánh đèn huỳnh quang. Đôi bàn tay cô run rẩy nhẹ khi siết chặt chiếc điện thoại thông minh trước ngực. Khang sử dụng kỹ năng phân tích vi biểu cảm gương mặt, nhận diện ngay sự co rút của các nhóm cơ quanh miệng và nhịp chớp mắt dồn dập của cô – dấu hiệu của một sự hoảng loạn thần kinh tột độ.
“Anh Khang,” Mai Anh thì thầm, giọng nói run lên lạc đi. “Tôi vừa lén chụp được cái này từ sổ tay cấp phát thuốc hàng ngày của y tá trưởng Nga tại phòng trực điều dưỡng. Y tá trưởng Nga vừa xuống kho dược để nhận thuốc đặc trị theo chỉ thị tươi của bác sĩ Thụy.”
Cô chìa màn hình điện thoại ra trước mặt Khang. Trên màn hình là bức ảnh chụp cận cảnh một trang sổ tay điều trị của phòng 404, có chữ ký tươi màu xanh của Bác sĩ Bùi Vĩnh Thụy. Khang nheo mắt đọc kỹ từng dòng chỉ định lâm sàng. Đồng tử của anh đột ngột co rụt lại khi nhìn thấy dòng chữ viết tay sắc mỏng: *“Haloperidol-X: Tiêm tĩnh mạch chậm, liều lượng 10mg/ngày. Bắt đầu từ 10:00 AM ngày hôm nay. Giám sát liên tục.”*
“Mười miligam một ngày?” Giọng Khang trầm xuống, lạnh lùng và đanh thép đến đáng sợ. “Haloperidol-X là dòng thuốc ức chế thần kinh chưa qua kiểm định lâm sàng đầy đủ, có màng bọc polymer sinh học mạch ngắn. Với liều lượng mười miligam một ngày, chỉ trong vòng ba ngày nữa, nồng độ hóa chất tích tụ sẽ đông cứng hoàn toàn thùy trán của ông Nam. Các liên kết thần kinh dài hạn chứa mã khóa bảo mật sẽ bị tàn phá vĩnh viễn. Ông ấy sẽ rơi vào trạng thái sa sút trí tuệ thực thể không thể phục hồi.”
“Tôi biết... tôi biết chứ!” Mai Anh khóc nghẹn, hai vai run lên bần bật dưới lớp áo y tá. “Sáng nay, tôi đã cố gắng gặp bác sĩ Thụy tại văn phòng. Tôi lấy danh nghĩa chuyên môn điều dưỡng để báo cáo rằng nhịp tim của ông Nam đang có dấu hiệu suy giảm lâm sàng, đề xuất giảm liều lượng thuốc an thần xuống mức an toàn. Nhưng... nhưng Thụy đã mắng mỏ tôi gắt gao ngay trước mặt các bác sĩ nội trú. Gã đe dọa nếu tôi còn dám can thiệp vào phác đồ điều trị đặc biệt của gã, gã sẽ lập tức ký đơn sa thải và gửi báo cáo vi phạm y đức lên Hội đồng Y khoa để tước bằng điều dưỡng của tôi vĩnh viễn. Anh Khang, chúng ta phải làm sao đây? Thụy muốn xóa sạch trí nhớ của ông Nam trước khi ban thanh tra của cô Vy kịp can thiệp pháp lý.”
Khang đứng dậy, vết rách cơ vai trái nhói đau khi anh bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vườn đầy sương mù của Bạch Sa. Anh hiểu rất rõ tính toán của Thụy. Đòn đe dọa pháp lý của Luật sư Hoàng sáng nay đã dồn Thụy vào thế chân tường. Gã sợ hãi việc độc chất arsenic bị phát hiện, nhưng đồng thời gã cũng nhận được áp lực khủng khiếp từ bà cả Lương Mỹ Hạnh buộc phải hoàn thành bản di chúc giả lập trước khi Nam kịp tỉnh lại. Thụy quyết định tăng liều Haloperidol-X lên mức cực hạn để đông cứng vĩnh viễn thùy trán của Nam, biến vị tỷ phú thành một cỗ máy sinh học vô thức, đồng thời xóa sạch mọi cơ hội thôi miên sâu của Khang.
“Chúng ta không còn thời gian để chờ đợi sự can thiệp của tòa án nữa,” Khang quay lại nhìn Mai Anh, ánh mắt anh lóe lên tia sáng lạnh lùng, quyết đoán của một chuyên gia tâm lý học hành vi. “Quy trình tráo thuốc giải độc Antidote-V phải được thực hiện ngay trong ca trực đêm nay. Dung dịch Antidote-V do Giáo sư Vĩnh gửi vào sẽ làm loãng nồng độ polymer trong máu của ông Nam, giữ cho các liên kết thùy trán không bị đông cứng vĩnh viễn. Nhưng để thực hiện thôi miên sâu mà không có chiếc đồng hồ quả quýt, tôi cần một công cụ dẫn dụ thính giác thay thế có tần số cơ học hoàn hảo.”
“Nhưng đồng hồ quả quýt đã bị Thụy khóa trong tủ tài liệu rồi,” Mai Anh lo lắng hỏi. “Anh định tìm cái gì thay thế?”
“Ông Tư bảo vệ đã liên lạc với tôi qua tần số vô tuyến dự phòng lúc một giờ sáng,” Khang nói khẽ, tay đưa lên chỉnh lại gọng kính cận kim loại mảnh. “Ông ấy nói đã nhận được một bưu kiện đặc biệt gửi từ cửa hàng đồng hồ cổ của Hoàng Minh Đức ở Quận 5. Đức là cựu bệnh nhân của tôi, một thợ sửa đồng hồ thiên tài. Chiếc hộp đó hiện đang được Ông Tư cất giấu tại bãi xe cổng sau. Tôi sẽ đi xuống đó lấy nó ngay bây giờ.”
“Anh phải cẩn thận,” Mai Anh dặn dò, mắt nhìn ra hành lang đầy camera. “Trưởng ban Hải đã tăng cường đội bảo vệ tuần tra bãi xe liên tục sau vụ việc đêm qua.”
Khang khẽ gật đầu, bước ra khỏi phòng trị liệu. Anh đi dọc hành lang kính dài, lạnh lẽo của khu hành chính. Tiếng bước chân của anh đều đặn, không hề có một chút vội vã nào thể hiện sự bất an. Anh đi qua sảnh chính, lách qua góc khuất của nhà kho dược rồi bước ra khoảng sân sau hướng về phía bãi đỗ xe nhân viên. Sương mù Quận 7 vẫn giăng lối, bao phủ lấy những chiếc xe hơi sang trọng và những bức tường bê tông cao vút có rào kẽm gai của Bạch Sa.
Tại góc khuất sau rào cây sanh rậm rạp của bãi xe, Ông Tư bảo vệ đang đứng tựa lưng vào một cột bê tông, ngậm điếu thuốc lá sâu kèn tỏa ra làn khói xám xịt. Gương mặt gã bảo vệ già sạm nắng, đầy những nếp nhăn khắc khổ nhưng ánh mắt lại cực kỳ nhanh nhạy. Nhìn thấy bóng áo blouse trắng của Khang xuất hiện, Ông Tư khẽ ho một tiếng, tay trái thọc sâu vào túi áo khoác bảo vệ sờn cũ, rút ra một chiếc hộp gỗ nhỏ hình chữ nhật được bọc kín bằng vải đen.
“Bác sĩ Khang,” Ông Tư nói khẽ, giọng trầm đục khàn khàn vì khói thuốc. “Thằng bé học việc của tiệm đồng hồ Đức ở Quận 5 đã mang cái này đến Quán cà phê 'Góc Tối' ở Quận 1 từ chiều qua. Tôi đã lén mang nó vào đây trong ca trực đêm bão. Đức dặn tôi phải giao tận tay cho cậu, gã nói đây là 'nhịp gõ duy nhất' có thể cứu mạng cậu lúc này.”
Khang đỡ lấy chiếc hộp gỗ từ tay người bảo vệ già. Sức nặng của thớ gỗ gụ dày và mùi dầu máy đồng hồ đặc trưng xộc thẳng vào mũi anh. “Cảm ơn chú Tư. Chú có thấy đội tuần tra của Hải lảng vảng quanh đây không?”
“Đám đàn em của Hải đang tập trung kiểm tra lại hệ thống quét vân tay ở cổng chính,” Ông Tư khẽ nhổm dậy quan sát xung quanh. “Nhưng cậu phải nhanh lên. Y tá trưởng Nga đang đi tìm cậu để yêu cầu ký biên bản bàn giao ca trực ngày đấy. Đừng để bà ta bắt gặp cậu ở khu vực bãi xe này.”
Khang siết chặt chiếc hộp gỗ dưới tà áo blouse trắng, cúi đầu chào người bảo vệ già rồi nhanh chóng lách qua lối đi phụ hướng về phía nhà kho dược bỏ hoang ở cuối khuôn viên khu B. Đây là khu vực biệt lập, không có camera giám sát trực tiếp do đang chờ sửa chữa kỹ thuật.
Bước vào không gian tối tăm, ẩm mốc của nhà kho cũ, Khang đặt chiếc hộp gỗ lên một chiếc hòm sắt rỉ sét. Anh cẩn thận gỡ lớp vải đen bọc ngoài, mở nắp hộp.
Hiện ra dưới ánh sáng nhạt nhòa lọt qua khe cửa thông gió là một Thiết bị gõ nhịp Metronome cơ học tuyệt đẹp. Vỏ ngoài của nó được chế tác từ gỗ mahogany nguyên khối màu nâu đỏ sẫm, đánh bóng bằng sáp ong tự nhiên tỏa ra một mùi hương trầm ấm. Khang đưa ngón tay chạm nhẹ vào cần gạt dao động bằng thép không gỉ sáng bóng.
Anh lật ngược chiếc Metronome lên, tháo nắp đáy bằng đồng để kiểm tra bộ chuyển động cơ học bên trong. Từng bánh răng đồng thau nhỏ xíu, xích neo truyền động và bánh xe thoát (escapement wheel) đều được Hoàng Minh Đức chế tác thủ công một cách tinh xảo. Đức đã dùng dũa kim cương siêu nhỏ để mài nhẵn các cạnh bánh răng, loại bỏ hoàn toàn tiếng rít ma sát kim loại có tần số cao – thứ tạp âm có thể kích hoạt cơ chế phòng vệ thính giác của bệnh nhân khi thôi miên sâu. Bộ chuyển động này giờ đây chỉ phát ra một âm thanh cơ học cực kỳ tinh khiết, sâu và ấm.
Khang đặt chiếc Metronome trở lại mặt phẳng hòm sắt, gạt cần dao động cơ học để khởi động thiết bị.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Tiếng gõ nhịp vang lên đều đặn, trầm ấm và tròn trịa ở tần số đúng 1Hz – tương đương với sáu mươi nhịp một phút, trùng khớp hoàn hảo với nhịp tim sinh học của một cơ thể đang trong trạng thái thư giãn sâu. Tiếng gõ cơ học này không hề có tạp âm phụ, nó sâu thẳm và có khả năng cộng hưởng mạnh mẽ với sóng não thùy trán. Khang nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp gõ đều đặn của chiếc Metronome. Anh cảm thấy cơn đau đầu thùy trán dữ dội của mình dường như dịu đi một phần, tần số sóng não của chính anh bắt đầu tự điều chỉnh từ trạng thái căng thẳng Beta về trạng thái thư giãn nông Alpha.
“Đức thật sự là một thiên tài,” Khang thầm nghĩ, nắp hộp gỗ khẽ khép lại. Thiết bị gõ nhịp Metronome cơ học này chính là nhịp gõ thay thế hoàn hảo cho chiếc đồng hồ quả quýt đã mất. Nó sẽ là vũ khí tinh thần giúp anh dẫn dụ sóng não của tỷ phú Nam vượt qua rào cản đông cứng của thuốc Haloperidol-X.
Khang giấu chiếc hộp gỗ vào góc khuất dưới đáy một chiếc hòm sắt cũ trong nhà kho bỏ hoang, khóa cửa phụ lại rồi quay trở về phòng trực điều dưỡng chung của khoa VIP.
Đúng hai giờ mười lăm phút chiều, Khang gặp lại Lê Mai Anh tại phòng pha chế thuốc của khoa. Lúc này, y tá trưởng Nga đang bận kiểm tra danh mục thuốc đặc trị tại kho dược trung tâm ở tầng trệt, tạo ra một khoảng trống thời gian vàng mười lăm phút không có sự giám sát trực tiếp.
“Tôi đã kiểm tra chiếc Metronome cơ học,” Khang nói khẽ khi đứng cạnh khay thuốc inox, giả vờ kiểm tra các ống tiêm vô trùng. “Nó hoạt động hoàn hảo ở tần số một héc. Đêm nay, khi ca trực của y tá Hồng bắt đầu lúc mười hai giờ đêm, tôi sẽ sử dụng kẽ hở mười phút dọn rác kỹ thuật của cô ấy để lẻn vào phòng bốn mươi bốn.”
“Nhưng làm sao anh đối phó được với lượng Haloperidol-X nồng độ cao mà Thụy vừa chỉ định tiêm cho ông Nam lúc mười giờ sáng nay?” Mai Anh lo lắng hỏi, tay cô lén lút sắp xếp các ống dịch truyền Antidote-V vào khay dưới lớp gạc vô trùng. “Màng bọc polymer của thuốc độc đã bắt đầu bám vào các tế bào thùy trán của ông ấy rồi.”
Khang phân tích các chỉ số hóa dược trên đơn thuốc lâm sàng, gương mặt anh đanh lại đầy tính toán. “Lượng Haloperidol-X liều cao mười miligam sẽ đạt nồng độ bão hòa thùy trán trong vòng sáu giờ sau khi tiêm. Điều đó có nghĩa là vào lúc mười sáu giờ chiều nay, các liên kết thần kinh của ông Nam sẽ bị đông cứng hoàn toàn. Nếu chúng ta đợi đến đêm mới tráo thuốc giải độc, tác dụng phụ của polymer sẽ tàn phá vĩnh viễn vùng ký ức chứa mã khóa trước khi tôi kịp thôi miên.”
“Vậy... vậy chúng ta phải tráo thuốc ngay bây giờ sao?” Mai Anh hoảng hốt, mắt liếc nhanh ra cửa kính hành lang. “Bây giờ đang là ca trực ngày của y tá trưởng Nga. Bà ta sẽ kiểm tra khay thuốc mỗi mười lăm phút.”
“Chúng ta buộc phải mạo hiểm thực hiện Quy trình tráo thuốc an toàn ngay trong ca trực ngày hôm nay,” Khang cất giọng trầm lạnh, đôi mắt sâu hoắm nhìn thẳng vào Mai Anh để truyền cho cô sự kiên định. “Tôi đã nhờ Phan Thanh Bình – kỹ thuật viên camera – tạo một vòng lặp video giả lập mười lăm phút cho camera hành lang tầng bốn thông qua cổng kết nối phụ mà chú Tư đã chỉ. Bình sẽ kích hoạt vòng lặp đúng vào lúc mười bốn giờ ba mươi phút chiều nay. Cô sẽ có đúng mười lăm phút mất điện camera để lẻn vào phòng bốn mươi bốn, tráo lọ Haloperidol-X nồng độ cao trên khay cấp phát bằng dung dịch nước muối sinh lý vô trùng.”
“Còn tôi... tôi sẽ làm gì?” Mai Anh hỏi, nhịp thở của cô bắt đầu dồn dập vì sợ hãi.
“Cô phải thực hiện thao tác tráo lọ thuốc thật nhanh,” Khang dặn dò gắt gao. “Tôi sẽ đứng ở sảnh chính tầng bốn để nói chuyện chuyên môn với Bác sĩ Lê Hoàng Nam – đối thủ luôn đố kỵ với tôi. Tôi sẽ dùng kỹ năng Thao túng tâm lý hội thoại để giữ chân gã và y tá trưởng Nga ở đó trong đúng mười lăm phút, không cho họ quay lại phòng bốn mươi bốn kiểm tra khay thuốc. Nếu cô thất bại hoặc bị phát hiện, chúng ta sẽ mất sạch mọi cơ hội và cô sẽ bị tước bằng vĩnh viễn.”
Mai Anh im lặng trong vài giây, cô nhìn xuống chiếc ống nghe y tế có khắc tên mình – món quà tốt nghiệp của người cha quá cố. Lương tâm y đức cứu người trỗi dậy mạnh mẽ trong lồng ngực cô gái trẻ. Cô ngước lên, đôi mắt thanh tú lóe lên sự dũng cảm kiên định: “Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ thực hiện quy trình tráo thuốc đúng mười mười bốn giờ ba mươi phút.”
Khang khẽ gật đầu, anh quay lưng bước ra ngoài hành lang kính. Vết rách cơ vai trái vẫn đau nhói dưới lớp áo blouse trắng bạc màu, nhưng ý chí bảo vệ sự thật và lời hứa cứu em trai Hoàng đã đẩy anh vượt qua mọi giới hạn của sự suy nhược thể xác.
Đúng mười bốn giờ hai mươi lăm phút chiều, Khang bước lên sảnh chính tầng bốn khu VIP. Sương mù ngoài trời đã tan hoàn toàn, nhường chỗ cho những vệt nắng chiều gay gắt chiếu qua cửa kính, đổ bóng những chiếc camera giám sát đen ngòm đang chĩa thẳng vào hành lang.
Bác sĩ Lê Hoàng Nam – đối thủ cạnh tranh trực tiếp đang chạy đua vào ghế Phó giám đốc chuyên môn – đang đứng thảo luận bệnh án với y tá trưởng Nga cạnh quầy trực trung tâm. Hoàng Nam mặc bộ áo blouse trắng thiết kế riêng phẳng phiu, tay đeo chiếc đồng hồ Hublot mạ vàng đắt tiền, phong thái đầy kiêu ngạo.
Khang chậm rãi bước tới, tay đút sâu vào túi áo blouse, gương mặt lộ vẻ mệt mỏi giả lập để đánh lạc hướng đối phương.
“Bác sĩ Hoàng Nam, Y tá trưởng Nga,” Khang cất giọng đều đặn ở tần số trầm ấm quen thuộc. “Tôi vừa đọc lại hồ sơ điện tâm đồ của Chủ tịch Nam ca sáng nay. Tôi nhận thấy có một chỉ số biến tính nhịp tim cực kỳ bất thường ở dải sóng T mà phác đồ điều trị bằng Haloperidol-X liều cao của bác sĩ Thụy chưa tính toán đến.”
Lê Hoàng Nam quay lại nhìn Khang bằng ánh mắt đố kỵ và khinh miệt điển hình. Gã nhếch mép cười lạnh: “Bác sĩ Khang, cậu chỉ là một nhà trị liệu tâm lý lâm sàng tự do gánh nợ nần, từ khi nào cậu lại có quyền can thiệp và phản biện phác đồ hóa dược cấp cao của Giám đốc Thụy vậy? Bản bệnh án giám định tâm thần của ông Nam đã được ký tươi bởi bác sĩ Triết, phác đồ điều trị này là hoàn toàn hợp pháp.”
“Tôi không can thiệp pháp lý, tôi đang cảnh báo chuyên môn,” Khang bước lên một bước, sử dụng kỹ năng Thao túng tâm lý hội thoại (Conversational Loop) để gài bẫy ngôn từ đối thủ. “Bác sĩ Hoàng Nam, theo nghiên cứu lâm sàng của Hiệp hội Y khoa quốc tế, việc sử dụng Haloperidol nồng độ vượt quá tám miligam trên một bệnh nhân có dấu hiệu ngộ độc kim loại nặng nhóm A sẽ kích hoạt phản xạ co thắt mạch vành đột ngột. Nếu nhịp tim của ông Nam tụt xuống dưới bốn mươi lần một phút trong ca trực chiều nay của anh, anh nghĩ Hội đồng Y khoa sẽ quy trách nhiệm cho ai? Cho bác sĩ Thụy – người chỉ ký lệnh từ xa, hay cho bác sĩ điều trị chính là anh – người trực tiếp giám sát lâm sàng tại phòng bốn mươi bốn?”
Từ 'thế thân' được Khang nói bóng gió một cách vô cùng tinh vi. Khóe cơ mặt quanh mắt của Lê Hoàng Nam khẽ co rút lại – biểu cảm của sự hoảng sợ vô thức khi nhận ra rủi ro trách nhiệm hành chính. Gã lập tức quay sang nhìn y tá trưởng Nga đầy nghi ngại.
Y tá trưởng Nga nhíu mày bước lên, giọng nói nghiêm khắc: “Bác sĩ Khang, cậu đừng có dùng những lý thuyết tâm lý học lập dị để hù dọa chúng tôi. Chỉ số nhịp tim của Chủ tịch Nam trên hệ thống điện tử vẫn hiển thị sáu mươi bốn nhịp ổn định.”
“Hệ thống điện tử hiển thị chỉ số trung bình của mười hai giờ trước,” Khang phản biện sắc bén, mắt liếc nhanh qua khe kính hành lang hướng về phía cửa phòng 404. Đúng mười mười bốn giờ ba mươi phút, đèn LED đỏ trên chiếc camera giám sát hành lang khẽ nhấp nháy rồi chuyển sang trạng thái tĩnh lặng – vòng lặp video giả lập của Bình đã được kích hoạt thành công.
Bóng dáng mảnh mai của Mai Anh nhanh chóng lách qua cửa phòng 404 với khay thuốc inox trên tay.
“Nếu các người không tin,” Khang tiếp tục kéo dài vòng lặp câu hỏi gài bẫy để giữ chân đối thủ, giọng nói anh trầm ấm nhưng đanh thép. “Bác sĩ Hoàng Nam, anh có dám cùng tôi đối chiếu trực tiếp chỉ số điện tâm đồ thời gian thực trên máy đo cầm tay ngay bây giờ không? Hay anh muốn đợi đến khi tiếng còi báo động ngừng tim rú vang toàn khu VIP thì mới bắt đầu lật lại hồ sơ sai phạm của bác sĩ Triết?”
Lê Hoàng Nam bị dồn vào góc tối lý trí. Gã không dám mạo hiểm với chiếc ghế Phó giám đốc chuyên môn đang chạy đua. Gã bước vội về phía bàn trực, điên cuồng gõ bàn phím để kiểm tra lại nhật ký nhịp tim của Nam trên hệ thống máy chủ, hoàn toàn bị Khang thu hút sự chú ý.
Y tá trưởng Nga cũng bước theo để đối chiếu tài liệu, gương mặt bà ta lộ rõ vẻ lo lắng trước những lập luận y khoa quá đỗi chặt chẽ của Khang.
Trong căn phòng 404 tối tăm, Mai Anh nhanh chóng tiếp cận khay thuốc đặt cạnh giường bệnh của tỷ phú Nam. Tay cô run lên bần bật, mồ hôi lạnh vã ra như tắm dưới lớp khẩu trang y tế. Cô rút lọ thuốc độc Haloperidol-X nồng độ cao ra khỏi khay, nhanh tay tráo bằng lọ dung dịch nước muối sinh lý vô trùng có nhãn mác giống hệt đã chuẩn bị sẵn trong túi áo. Thao tác tay của cô nhanh nhạy, chính xác từng giây dưới sự hỗ trợ cảnh báo từ tai nghe siêu nhỏ.
*Xạch.*
Lọ thuốc độc hại đã được giấu gọn vào túi áo đồng phục của Mai Anh. Cô thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng đẩy xe y tế bước ra ngoài hành lang đúng vào phút thứ mười bốn của vòng lặp camera.
Tại quầy trực trung tâm, Lê Hoàng Nam đập mạnh tay xuống bàn phím sau khi không tìm thấy bất kỳ sai lệch điện tử nào trên hệ thống máy chủ. Gã quay lại nhìn Khang bằng ánh mắt tức tối: “Bác sĩ Khang, chỉ số nhịp tim hoàn toàn bình thường. Cậu dám dùng những thông tin giả lập để làm nhiễu loạn ca trực của tôi. Tôi sẽ báo cáo việc này lên Giám đốc Thụy để kỷ luật cậu ngay lập tức!”
Khang khẽ mỉm cười, phong thái vẫn điềm tĩnh lạnh lùng tuyệt đối dưới gọng kính kim loại mảnh. “Tôi chỉ đang thực hiện trách nhiệm cảnh báo lâm sàng của một bác sĩ trị liệu. Nếu chỉ số bình thường, đó là điều đáng mừng cho ca trực của anh, bác sĩ Hoàng Nam.”
Anh thong thả quay lưng bước đi, tay đút sâu vào túi áo blouse, để lại Lê Hoàng Nam và y tá trưởng Nga đứng hậm hực phía sau.
Quy trình tráo thuốc an toàn ca ngày đã thành công trọn vẹn mà không để lại bất kỳ dấu vết vật lý nào. Nhưng Khang biết, đây chỉ là một chiến thắng tạm thời để kéo dài thời gian sống cho tỷ phú Nam thêm 24 giờ. Bản bệnh án giả của Triết ký vẫn đang là chiếc thòng lọng pháp lý treo lơ lửng trên đầu Vy, và Thụy sẽ sớm phát hiện ra việc nồng độ hóa chất trong máu Nam không tăng lên như dự kiến.
Bước vào phòng trực cá nhân tối tăm, Khang đóng chặt cửa lại. Cơn đau đầu thùy trán lại ập đến, dữ dội hơn, khiến mắt phải của anh mờ đi trong vài giây. Anh ngồi sụp xuống chiếc ghế gỗ, hai tay ôm lấy thái dương đang co rút liên tục. Khang hiểu rằng, sức khỏe thần kinh của anh đang suy giảm nhanh chóng dưới tác dụng phụ của thôi miên sâu tích lũy. Anh không thể tiếp tục chơi trò mèo vờn chuột hành chính này với Thụy được nữa.
Anh cần một chứng cứ vật lý cốt lõi, không thể chối cãi để bẻ gãy hoàn toàn bản bệnh án giả của Triết trước khi Hạnh kịp tiến hành cuộc họp HĐQT bán tháo tập đoàn cho đối tác nước ngoài.
Hook của tập này xuất hiện tại đây. Khang đứng bật dậy, ánh mắt anh rực lên tia sáng kiên định, lạnh lùng trong bóng tối của phòng trực. Anh siết chặt nắm tay, đưa ra một quyết định mạo hiểm tột cùng:
“Đêm bão tiếp theo... tôi sẽ đột nhập vào Phòng lưu trữ bệnh án mật dưới tầng hầm B2 để lấy tập hồ sơ bệnh lý lâm sàng gốc của ông Nam.”
Đó là con đường sống duy nhất của anh, của em trai Hoàng và của cả tập đoàn sinh dược Hoàng Nam.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!