Áp Lực Pháp Lý
Ánh bình minh của ngày mới sau cơn bão lớn không mang lại sự ấm áp, nó chỉ rạch những vệt sáng nhợt nhạt, lạnh lẽo qua khe cửa kính cường lực của phòng trực điều dưỡng chung khoa VIP. Vũ Minh Khang ngồi im lịm trên chiếc ghế bành bọc da giả màu xanh thẫm. Đêm giam cầm dài vô tận đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của anh. Vết rách cơ vai trái từ vụ tai nạn cũ bắt đầu nhói lên từng cơn buốt nhói do tư thế ngồi bất động quá lâu, trong khi thùy trán anh căng ra như có hàng nghìn mũi kim châm – di chứng điển hình của trạng thái Suy nhược thần kinh cấp độ 1 sau khi anh ép tỷ phú Trịnh Hoàng Nam thoát khỏi trạng thái sóng Theta sâu một cách đột ngột.
Khang đưa ngón tay gầy guộc lên xoa nhẹ thái dương. Mắt phải của anh thỉnh thoảng vẫn bị mờ đi, những đốm sáng màu xám li ti quay cuồng trong tầm nhìn. Anh áp dụng kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control), hít vào thật chậm qua đường mũi, giữ hơi thở lại trong lồng ngực đúng ba giây rồi thở ra từ từ qua đường miệng. Nhịp tim của anh dần ổn định ở mức năm mươi tám lần một phút. Thính giác đặc hiệu được kích hoạt, giúp anh nghe rõ tiếng bước chân nặng nề của Trưởng ban an ninh Nguyễn Văn Hải đang tuần tra ngoài hành lang. Hải vẫn đứng đó, sừng sững như một pho tượng đá qua khe kính cửa, đôi mắt sắc lạnh không rời khỏi Khang. Trong túi áo blouse của Khang, tờ lịch trực ca đêm của Mai Anh vẫn được giấu kín an toàn trong lớp lót, chứa đựng kẽ hở mười phút dọn rác kỹ thuật lúc hai giờ mười lăm phút sáng – lối thoát duy nhất mà anh chưa thể kích hoạt.
Trong khi Khang đang bị cô lập hoàn toàn trong bóng tối hành chính của Bạch Sa, một chiếc sedan màu đen bóng bẩy đã lặng lẽ giảm tốc độ trước cánh cổng sắt khổng lồ của viện dưỡng lão. Sương mù buổi sớm từ phía rạch nước ngoại ô Quận 7 vẫn chưa tan hết, bao phủ lấy những bức tường bê tông cao hơn ba mét kiên cố.
Bước xuống xe là Trịnh Ngọc Vy. Cô mặc một bộ đồ lụa thiết kế tối giản màu đen, mái tóc búi cao gọn gàng để lộ gương mặt xinh đẹp nhưng u uất và kiên cường. Đi bên cạnh cô là Luật sư Nguyễn Huy Hoàng, một người đàn ông trẻ tuổi mặc bộ vest xám lịch lãm, tay xách chiếc cặp da khóa số bảo mật, phong thái tự tin và sắc sảo của một chuyên gia tranh tụng hàng đầu. Vy siết chặt chiếc thẻ thông hành VIP bằng kim loại bạc trong lòng bàn tay, ánh mắt cô lạnh lùng nhìn thẳng vào trạm gác an ninh.
Hải nhận được tín hiệu báo động từ cổng chính, gã nhíu mày bước ra đón tiếp. Nhìn thấy Vy và vị luật sư đi cùng, gã lập tức ra hiệu cho đàn em giữ khoảng cách phòng thủ.
“Cô Vy,” Hải cất giọng trầm đục, cúi đầu chào xã giao nhưng bước chân vẫn chặn ngay lối vào sảnh chính. “Giám đốc Thụy đã có chỉ thị, hiện tại thùy trán của Chủ tịch Nam đang có những biến động sinh học bất thường sau ca trị liệu đêm qua. Để bảo đảm an toàn tuyệt đối, viện dưỡng lão buộc phải hạn chế người nhà tiếp cận ngoài giờ thăm nuôi quy định.”
Vy không thèm nhìn Hải, cô bước thẳng tới, chiếc thẻ thông hành VIP gõ nhẹ lên mặt bàn kính của trạm gác. “Tôi không đến để thăm cha tôi. Tôi đến để gặp Bác sĩ Bùi Vĩnh Thụy. Và đây là Luật sư Nguyễn Huy Hoàng, đại diện pháp lý tối cao của tôi. Trong vòng năm phút nữa, nếu Bác sĩ Khang – người do chính tôi thuê – không được đưa ra khỏi phòng giam lỏng của các người, văn bản tố tụng hình sự về hành vi giữ người trái pháp luật sẽ được gửi thẳng lên Công an Quận 7.”
Luật sư Hoàng bước lên một bước, thong thả mở cặp da, rút ra một tập tài liệu được đóng dấu đỏ của văn phòng luật. “Trưởng ban Hải, theo Điều 157 Bộ luật Hình sự Việt Nam hiện hành, hành vi giữ người trái pháp luật có thể bị phạt tù đến năm năm. Chúng tôi có đầy đủ bằng chứng định vị GPS và lịch trình làm việc của Bác sĩ Khang tại đây. Tôi khuyên ông nên liên lạc ngay với Giám đốc Thụy trước khi xe tuần tra của công an xuất hiện tại cổng viện.”
Gương mặt Hải khẽ biến sắc. Gã áp dụng bản năng của một cựu cảnh sát, nhận diện được sự cứng rắn không thể lay chuyển trong lời nói của Hoàng. Gã bấm bộ đàm, nói vài câu ngắn gọn bằng mật mã nội bộ, rồi quay lại cúi đầu: “Mời cô Vy và Luật sư Hoàng đi theo tôi.”
Bối cảnh cuộc đối đầu nhanh chóng được chuyển dịch về Văn phòng Bác sĩ Thụy tại tầng trệt khu hành chính. Căn phòng rộng lớn được bài trí vô cùng sang trọng với những mảng tường ốp gỗ gõ đỏ bóng loáng, tủ sách y khoa bằng kính cường lực và chiếc bàn làm việc bằng gỗ nguyên khối đồ sộ. Trên mặt bàn, chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ của cha Khang đang nằm im lịm dưới ánh đèn tuýp, tỏa ra một vệt sáng kim loại lạnh lẽo.
Bác sĩ Bùi Vĩnh Thụy ngồi trên chiếc ghế da xoay cỡ lớn, thong thả nhấp một ngụm trà ấm. Gương mặt gã muối tiêu chải chuốt kỹ lưỡng, cặp kính không gọng sang trọng lấp lánh dưới ánh sáng. Gã nhìn Vy và Hoàng bước vào bằng một nụ cười giả tạo quen thuộc.
“Cô Vy, Luật sư Hoàng, mời ngồi,” Thụy cất giọng điệu đà, tay ra hiệu cho Hải lui ra ngoài cửa gác. “Cơn bão đêm qua thật lớn, không biết điều gì đã khiến hai vị phải cất công đến đây vào sáng sớm thế này?”
Vy không ngồi xuống chiếc ghế da đối diện. Cô tiến thẳng đến bàn làm việc, hai tay chống lên mặt gỗ, đôi mắt đỏ hoe vì giận dữ nhìn thẳng vào Thụy. “Thụy, đừng giả vờ nữa. Anh đã giam lỏng Khang ở đâu? Chiếc đồng hồ của cha anh ấy đang ở trên bàn của anh, anh định chối cãi thế nào?”
Thụy khẽ cười, ngón tay gõ nhẹ lên mặt kính của chiếc đồng hồ quả quýt cổ. “Cô Vy, cô đang hiểu lầm quy trình lâm sàng của chúng tôi rồi. Bác sĩ Khang chỉ đang được yêu cầu nghỉ ngơi y tế tại phòng trực sau khi thực hiện một phiên trị liệu sâu vi phạm nghiêm trọng quy chuẩn an toàn. Chiếc đồng hồ này là vật chứng y khoa có tần số gõ nhịp chưa qua kiểm định của Bộ Y tế, chúng tôi buộc phải tịch thu tạm thời để đưa đi giám định độc lập. Đây là trách nhiệm của Bạch Sa đối với tính mạng của tỷ phú Trịnh Hoàng Nam.”
“Vi phạm quy chuẩn?” Luật sư Hoàng ngồi xuống, thong thả đặt chiếc cặp da lên đùi, đôi mắt sắc bén quan sát từng cử động nhỏ của Thụy. Anh áp dụng Kỹ thuật phân tích vi biểu cảm gương mặt, nhận thấy khóe mắt Thụy khẽ giật nhẹ khi anh nhắc đến từ 'tố tụng'. Hoàng bắt đầu sử dụng kỹ năng Thao túng tâm lý hội thoại (Conversational Loop) để gài bẫy đối phương.
“Bác sĩ Thụy, ông nhắc đến 'trách nhiệm y tế', nhưng tôi lại thấy ở đây một sự vi phạm pháp luật có hệ thống,” Hoàng cất giọng đều đặn, sắc mỏng nhưng đầy uy lực. “Theo Luật Khám bệnh, chữa bệnh Việt Nam, việc đình chỉ công tác lâm sàng của một bác sĩ trị liệu có chứng chỉ hành nghề hợp pháp phải được thực hiện bằng văn bản hành chính có chữ ký của Hội đồng Y khoa độc lập, kèm theo biên bản vi phạm có sự chứng kiến của bên thứ ba. Ông đã giam giữ Bác sĩ Khang hơn mười tiếng đồng hồ không có văn bản, không có sự đồng ý của người đại diện pháp lý là cô Vy đây. Đây không phải là nghỉ ngơi y tế, đây là giam giữ người trái phép.”
Thụy khẽ nhấp một ngụm trà, phong thái vẫn cực kỳ ung dung. Gã kéo ngăn kéo bàn làm việc, rút ra một tập hồ sơ bệnh án dày cộp ném nhẹ lên bàn.
“Luật sư Hoàng, ông rất giỏi luật doanh nghiệp, nhưng đây là thế giới y khoa lâm sàng,” Thụy cười lạnh, lật mở trang cuối của tập hồ sơ, nơi có chữ ký tươi và con dấu chức danh của Bác sĩ Nguyễn Minh Triết. “Đây là bản giám định pháp y tâm thần mới nhất của Chủ tịch Trịnh Hoàng Nam, được thực hiện bởi Hội đồng Giám định Pháp y Tâm thần cấp thành phố. Bản giám định kết luận ông Nam bị tâm thần phân liệt thể hoang tưởng nặng và sa sút trí tuệ tiến triển. Theo Điều 47 Bộ luật Dân sự, khi người có hành vi không nhận thức được hành vi của mình, quyền giám hộ tối cao sẽ thuộc về người phối ngẫu hợp pháp – tức là Bà cả Lương Mỹ Hạnh. Thẻ thông hành VIP của cô Vy ký trước khi ông Nam hôn mê đã hoàn toàn vô hiệu lực pháp lý từ ngày hôm nay. Bác sĩ Khang thâm nhập vào đây trị liệu không có sự đồng ý của bà Hạnh, chính là hành vi xâm phạm đời tư y tế và thực nghiệm lâm sàng trái phép trên bệnh nhân mất năng lực hành vi dân sự.”
Đòn tấn công hóa học pháp lý của Thụy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào căn phòng. Vy đứng khựng lại, gương mặt cô tái nhợt đi vì kinh hoàng. Bản bệnh án giả của Triết ký chính là chiếc thòng lọng pháp lý mà Hạnh và Thụy đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ lâu để tước đoạt hoàn toàn quyền giám hộ của cô đối với cha mình, hợp thức hóa việc cô lập ông tại căn phòng biệt giam số 404.
Nhưng Luật sư Hoàng không hề nao núng. Anh khẽ mỉm cười, dùng ngón tay đẩy gọng kính cận đen, ánh mắt lóe lên tia sáng của một kẻ đi săn đã tìm thấy kẽ hở của con mồi.
“Một bản giám định của Bác sĩ Nguyễn Minh Triết?” Hoàng cất giọng đầy châm biếm, sử dụng vòng lặp ngôn từ để ép Thụy vào góc tối. “Bác sĩ Thụy, ông có biết rằng văn phòng luật của tôi hiện đang thụ lý hai vụ kiện tranh chấp y tế liên quan trực tiếp đến các bản giám định khống của Bác sĩ Triết tại các dự án bất động sản vùng ven không? Quy trình giám định tâm thần pháp y theo Thông tư của Bộ Y tế yêu cầu phải có sự theo dõi lâm sàng liên tục ít nhất ba mươi ngày tại cơ sở chuyên khoa tập trung, kèm theo kết quả chụp cắt lớp vi tính (CT) thùy trán và điện não đồ (EEG) độc lập. Bản giám định này của ông Triết chỉ dựa trên các chỉ số giả lập do chính Bạch Sa cung cấp trong vòng bốn mươi tám giờ. Nếu tôi gửi đơn yêu cầu giám định lại lên Hội đồng Giám định Pháp y Tâm thần Trung ương, toàn bộ hồ sơ bệnh án thật của bệnh nhân 404 sẽ bị niêm phong để đối chiếu. Ông có chắc rằng các chỉ số độc chất trong máu của ông Nam lúc đó sẽ không bị lộ ra trước ban thanh tra?”
Từ 'độc chất' được Hoàng nhấn mạnh một cách cố ý. Khớp ngón tay của Thụy đang cầm tách trà khẽ siết chặt đến mức trắng bệch. Dưới gọng kính không gọng, đôi mắt gã lóe lên một tia sát khí mơ hồ rồi nhanh chóng dập tắt. Gã nhận ra vị luật sư trẻ này không chỉ am hiểu luật, mà đã nắm giữ được manh mối về lượng arsenic liều thấp mà gã đang lén lút đưa vào cơ thể Nam hàng ngày.
Vy nhận thấy sự dao động trong biểu cảm của Thụy, cô lập tức tung ra đòn đánh quyết định về mặt kinh tế.
“Bác sĩ Thụy, anh nên nhớ rằng 40% nguồn vốn duy trì các dự án nghiên cứu dược phẩm sinh học của Bạch Sa hiện nay đang được tài trợ bởi quỹ tài chính cá nhân của tôi,” Vy cất giọng kiên cường, đanh thép. “Nếu trong ngày hôm nay, tôi ký đơn rút toàn bộ nguồn tài trợ này và công bố lý do rút vốn là vì Bạch Sa vi phạm quy trình tố tụng y khoa lên các diễn đàn tài chính, tập đoàn Hoàng Nam Biotech sẽ lập tức rơi vào cuộc khủng hoảng thanh khoản. Bà Hạnh đang ráo riết đàm phán bán tháo cổ phần cho Quỹ đầu tư nước ngoài Vanguard, anh nghĩ bà ta có để yên cho anh nếu thương vụ triệu đô đó bị đổ bể vì một vụ bê bối giam giữ người trái phép của anh không?”
Áp lực kinh tế và pháp lý hai đầu như hai gọng kìm siết chặt lấy Thụy. Gã đặt tách trà xuống bàn phát ra một tiếng *cạch* nặng nề. Thụy biết Vy không hề nói suông. Nếu nguồn tài trợ bị cắt đứt và ban thanh tra Sở Y tế ập vào niêm phong hồ sơ bệnh án thật của bệnh nhân 404, toàn bộ âm mưu làm giả bệnh án để thâu tóm tập đoàn của Hạnh sẽ bị phơi bày ra ánh sáng trước khi Nam kịp ký bản di chúc mới.
Thụy im lặng trong vòng ba mươi giây. Căn phòng rơi vào một sự tĩnh lặng ngột ngạt, chỉ có tiếng sấm sét âm u ngoài trời bão rớt vọng lại từ cửa sổ. Cuối cùng, gã nhắm mắt lại, khẽ thở dài một hơi đầy tính toán, rồi mở mắt ra với nụ cười giả tạo thường trực.
“Cô Vy, Luật sư Hoàng, chúng ta đều là người văn minh, không cần phải dùng đến những biện pháp cực đoan làm ảnh hưởng đến hòa khí,” Thụy cất giọng thỏa hiệp, nhượng bộ một bước. “Để thể hiện thiện chí của Bạch Sa, tôi sẽ ra lệnh cho Trưởng ban Hải giải tỏa chế độ nghỉ ngơi y tế cho Bác sĩ Khang ngay lập tức. Cậu ấy có thể tiếp tục công việc trị liệu tâm lý thông thường tại phòng trực của mình.”
“Còn việc tiếp cận phòng 404?” Vy hỏi dồn.
Ánh mắt Thụy tối sầm lại, gã lắc đầu kiên quyết, đưa ra điều kiện mặc cả cuối cùng: “Bác sĩ Khang có thể vào phòng 404 để theo dõi nhịp tim cho Chủ tịch Nam, nhưng với một điều kiện nghiêm ngặt: cậu ấy tuyệt đối không được phép thực hiện bất kỳ một phiên thôi miên sâu hay liệu pháp kích thích sóng não nào nếu không có sự giám sát trực tiếp 24/24 của Y tá trưởng Lê Thị Nga. Đây là ranh giới đỏ cuối cùng của tôi. Nếu các vị không đồng ý, chúng ta cứ việc gặp nhau tại tòa án Quận 7.”
Hook của tập này đã xuất hiện. Thụy đồng ý giải thoát Khang nhưng đã dựng lên một bức tường giám sát sống bằng chính gián điệp Lê Thị Nga ngay bên cạnh giường bệnh của Nam, khóa chặt mọi cơ hội thôi miên lén lút của Khang trong các ca trực tiếp theo.
Luật sư Hoàng nhìn Vy, khẽ gật đầu một cái ra hiệu. Vy siết chặt nắm tay, cố nén cơn giận dữ, quay sang Thụy: “Được. Đưa Khang ra đây.”
Mười phút sau, cánh cửa sắt của phòng trực điều dưỡng chung mở ra. Khang bước ra ngoài hành lang dưới sự giám sát của Hải. Gương mặt anh xanh xao, đôi mắt sâu thẳm lộ rõ vẻ mệt mỏi thùy trán nhưng ánh mắt vẫn sắc bén, kiên định lạ thường. Anh nhìn thấy Vy và Hoàng đang đứng chờ ở sảnh chính, khẽ gật đầu chào họ.
Khang bước đi dọc hành lang kính lạnh lẽo, vết rách cơ vai trái vẫn đau nhói dưới lớp áo blouse trắng. Anh biết, cuộc đấu trí pháp lý này chỉ giúp anh giành lại quyền di chuyển giới hạn, nhưng rào cản từ sự giám sát của y tá trưởng Nga sẽ là một vực thẳm mới đầy rẫy bẫy rập mà anh phải tìm cách vượt qua trong đêm trực tiếp theo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!