Nhạc nềnGrief

Phòng Giam Không Tiếng Động

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng khóa cơ sập mạnh vào chốt sắt vang lên một âm thanh khô khốc, dội vào bốn bức tường trống trải của phòng trực điều dưỡng chung. Vũ Minh Khang đứng im lặng giữa căn phòng rộng chưa đầy mười lăm mét vuông. Phía sau anh, cánh cửa thép sơn tĩnh điện màu xám tro đóng chặt, cách ly hoàn toàn với dãy hành lang VIP sáng loáng nhưng lạnh lẽo của Viện dưỡng lão Bạch Sa.


Qua khe kính cường lực hẹp chỉ bằng hai bàn tay trên cánh cửa, Khang có thể nhìn thấy bóng dáng hộ pháp của Nguyễn Văn Hải. Trưởng ban an ninh đứng sừng sững như một pho tượng đá, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt sắc lạnh không rời khỏi tấm lưng của Khang dù chỉ một giây. Ánh sáng từ chiếc đèn huỳnh quang hành lang hắt qua khe kính, đổ một vệt sáng nhợt nhạt, dài ngoằng xuống nền gạch vinyl vô trùng dưới chân anh.


Khang đưa bàn tay phải vào túi áo blouse trắng. Trống rỗng.


Cảm giác hụt hẫng lập tức dâng lên, kéo theo một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ của cha anh – di vật duy nhất, neo tâm lý thính giác và là công cụ thôi miên lâm sàng cốt lõi của anh – đã nằm trong túi áo của Bác sĩ Bùi Vĩnh Thụy. Mất đi tiếng gõ nhịp 1Hz đều đặn của chiếc đồng hồ, Khang cảm thấy mình như một người lính bị tước đi vũ khí ngay giữa trận địa đầy rẫy bẫy rập.


Cơn đau đầu từ vùng thùy trán đột ngột bùng phát, dữ dội như một cây đinh sắt cắm sâu vào vỏ não. Đây là hệ quả tất yếu của trạng thái Suy nhược cấp độ 1. Việc cố gắng ép tỷ phú Trịnh Hoàng Nam thoát khỏi trạng thái sóng Theta sâu một cách đột ngột trong đêm bão đã vắt kiệt năng lượng thần kinh của anh. Mắt phải của Khang bắt đầu mờ nhẹ, những đốm sáng li ti màu xám quay cuồng trong tầm nhìn. Anh loạng choạng bước về phía chiếc giường trực bọc da giả màu xanh thẫm đặt sát góc tường, ngồi sụp xuống, hai tay ôm chặt lấy thái dương.


“Phương pháp của cha cậu mười năm trước đã thất bại... Và cậu... cũng sẽ không có ngoại lệ.”


Lời đe dọa của Thụy vẫn vang vọng trong đầu Khang, sắc mỏng và lạnh lùng như một lưỡi dao mổ. Thụy đã nhận ra chiếc đồng hồ. Gã biết rất rõ về cố Bác sĩ Vũ Minh Sơn. Điều đó có nghĩa là Thụy không chỉ đơn thuần là một kẻ nhận tiền để giam lỏng tỷ phú Nam, gã là một mắt xích trực tiếp liên quan đến mạng lưới tội ác đã chôn vùi cha anh mười năm trước.


Khang nhắm nghiền mắt, cố gắng hít thở sâu để ngăn chặn một cơn hoảng loạn vật lý đang chực chờ bóp nghẹt lồng ngực. Anh biết, nếu anh gục ngã lúc này, em trai anh – Vũ Minh Hoàng – đang bị giam giữ tại Quận 5 bởi băng đảng Đất Thép của Lương Quốc Đạt, sẽ không còn cơ hội sống sót. Khoản nợ năm tỷ đồng vẫn là một thòng lọng treo lơ lửng trên cổ gia đình anh. Anh phải tỉnh táo. Anh phải liên lạc được với nhà báo Trần Quốc Phong và Trịnh Ngọc Vy bên ngoài.


Khang khẽ xoay người, quay lưng về phía khe kính cửa nơi Hải đang giám sát. Tay trái anh luồn vào dưới cổ áo blouse, luồn sâu vào ống tai ngoài để chạm vào chiếc tai nghe siêu nhỏ không dây – thiết bị liên lạc hạt gạo mà Phong đã cài cho anh trước khi thâm nhập Bạch Sa.


Anh dùng đầu ngón tay bấm nhẹ vào nút kích thích siêu nhỏ đặt sát dải tai để khởi động thiết bị.


*Rè... rè... xè...*


Không có giọng nói trầm khàn quen thuộc của Phong. Chỉ có tiếng rè chói tai của sóng vô tuyến bị nhiễu loạn dội thẳng vào màng nhĩ, khiến cơn đau thùy trán của anh càng thêm nhức nhối. Khang cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ. Anh nhận ra hệ thống phá sóng di động tầm ngắn của Bạch Sa đã được kích hoạt xung quanh khu vực phòng trực điều dưỡng chung này. Hải không chỉ giam lỏng anh về mặt vật lý, gã đã cắt đứt hoàn toàn khả năng kết nối công nghệ của anh với thế giới bên ngoài.


Khang không bỏ cuộc. Anh đứng dậy, giả vờ bước đi loạng choạng như một người bị kiệt sức vì trực ca đêm, tiến về phía chiếc cửa sổ kính cường lực hướng ra khoảng sân sau của viện dưỡng lão. Cơn mưa bão ngoài trời vẫn trút xuống xối xả, những hạt nước lớn đập vào mặt kính chan chát, làm nhòa đi ánh đèn pha của bãi giữ xe phía xa. Anh hy vọng ở vị trí sát cửa sổ, sóng điện thoại từ các trạm phát sóng ngoài đô thị có thể lọt qua khe hở của thiết bị phá sóng.


Anh đưa tay chạm nhẹ vào gọng kính cận kim loại mảnh, kích hoạt bộ thu phát tín hiệu phụ trợ tích hợp trên gọng kính.


*Cộp! Cộp! Cộp!*


Tiếng đập mạnh dữ dội vào tấm kính cửa phòng trực cắt đứt nỗ lực của anh. Khang giật mình quay lại. Nguyễn Văn Hải đang dùng báng chiếc bộ đàm gõ mạnh vào khe kính giám sát. Gương mặt gã vuông chữ điền lạnh tanh, đôi mắt sắc lẹm trừng lên đầy đe dọa. Gã bấm nút đàm thoại trên chiếc loa intercom gắn trên tường phòng trực:


“Tránh xa cửa sổ ra, Bác sĩ Khang. Quy chế an ninh ca đêm của Bạch Sa nghiêm cấm nhân viên tiếp cận khu vực cửa kính ngoài giờ trực. Quay lại giường trực và ngồi yên ở đó, nếu anh không muốn tôi báo cáo Giám đốc Thụy về hành vi vi phạm quy trình an toàn.”


Giọng nói của Hải qua loa intercom bị méo tiếng, nghe khô khốc và đầy tính áp chế.


Khang nhìn Hải qua khe kính. Dưới ánh đèn huỳnh quang, anh áp dụng kỹ thuật phân tích vi biểu cảm gương mặt. Cơ mặt của Hải hoàn toàn không có sự dao động, khóe miệng hơi mím chặt, hai bên thái dương căng ra. Đây là trạng thái cảnh giác cao độ của một cựu cảnh sát chuyên nghiệp. Gã không đơn thuần là làm nhiệm vụ gác cửa; gã đang chủ động săn lùng bất kỳ một sơ hở nào của Khang để lập tức khống chế anh.


“Tôi hiểu rồi, thưa Trưởng ban Hải,” Khang trả lời bằng một giọng điệu mệt mỏi, đều đ đều ở tần số thấp. Anh chủ động lùi lại ba bước, cúi đầu thể hiện sự phục tùng giả lập để làm giảm bớt sự cảnh giác của đối phương.


Khang quay trở lại chiếc ghế bành gỗ sồi cũ kỹ đặt cạnh bàn trực điều dưỡng. Anh nhận ra việc cố gắng sử dụng các thiết bị công nghệ như tai nghe hay kính cận lúc này là vô ích và cực kỳ mạo hiểm. Thiết bị phá sóng của Bạch Sa quá mạnh, và sự giám sát của Hải quá gắt gao. Bất kỳ một chuyển động bất thường nào tiếp theo cũng có thể khiến Hải xông vào phòng tịch thu toàn bộ các thiết bị ngụy trang còn lại trên người anh.


Anh phải quay về với vũ khí nguyên bản nhất của một chuyên gia tâm lý lâm sàng: kiểm soát sinh học tự thân và quan sát thính giác tự nhiên.


Khang nhắm mắt lại. Anh bắt đầu thực hiện kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control) để tự cứu mình khỏi cơn suy nhược thần kinh đang tàn phá cơ thể. Anh hít vào thật chậm qua đường mũi trong vòng bốn giây, giữ hơi thở lại trong lồng ngực đúng ba giây để kích thích dây thần kinh phế vị, sau đó thở ra từ từ qua đường miệng trong vòng sáu giây.


Anh tập trung toàn bộ ý thức vào nhịp đập của động mạch cảnh bên cổ trái.


*Thịch... thịch... thịch...*


Nhịp tim ban đầu đang ở mức tám mươi lăm lần một phút do căng thẳng dần dần hạ xuống. Tám mươi... bảy mươi hai... sáu mươi lăm... và dừng lại ở mức năm mươi tám lần một phút ổn định tuyệt đối. Khi nhịp tim hạ xuống dưới ngưỡng sáu mươi, lưu lượng máu đến thùy trán được điều hòa, cơn đau đầu búa bổ bắt đầu dịu đi. Tầm nhìn mờ ảo của mắt phải dần dần khôi phục lại sự sắc nét.


Quan trọng hơn, khi nhịp tim chậm lại, thính giác đặc hiệu của Khang được kích hoạt đến mức cực hạn. Trong căn phòng trực không tiếng động này, sự im lặng không còn là một bức tường ngăn cách, mà trở thành một chiếc máy thu âm nhạy bén.


Khang lắng nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Tiếng nước chảy róc rách qua đường ống thoát nước mưa của tòa nhà. Tiếng quạt thông gió của phòng trực chạy rì rì đều đặn.


Và rồi, anh nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang.


*Cộp... cộp... cộp...*


Đó là tiếng đế giày cao su cứng nện xuống sàn vinyl vô trùng. Nhịp bước chậm, nặng nề và đều đặn. Cứ sau mỗi mười lăm phút, tiếng bước chân này lại xuất hiện từ phía cầu thang bộ khu B, đi qua trước cửa phòng trực điều dưỡng chung, dừng lại khoảng ba mươi giây để Hải báo cáo qua bộ đàm, rồi di chuyển về phía phòng biệt giam 404 ở cuối hành lang VIP.


Khang bắt đầu đếm nhẩm giây trong đầu.


Một... hai... ba... chín mươi giây cho một lượt tuần tra từ sảnh phụ đến phòng 404.


Đây là đội tuần tra an ninh ca đêm của Hải. Họ di chuyển theo một lộ trình cố định không hề thay đổi. Tuy nhiên, Khang nhận ra một chi tiết bất thường: trong khoảng thời gian từ một giờ mười lăm phút đến một giờ ba mươi phút sáng, tiếng bước chân tuần tra hoàn toàn biến mất. Chỉ có tiếng rè rè rất khẽ từ chiếc bộ đàm của Hải ngoài cửa phòng trực khi gã nhận báo cáo bàn giao ca trực từ trạm gác cổng chính.


Mười lăm phút trống. Đó là khoảng thời gian bàn giao ca trực giữa đội bảo an ca đêm và ca sáng sớm, thời điểm mà sự tập trung của hệ thống giám sát vật lý bị suy giảm nhiều nhất.


Khang khẽ mở mắt. Ánh nhìn của anh lướt qua chiếc bàn trực điều dưỡng bằng gỗ ép sờn cũ đặt trước mặt. Trên mặt bàn kính chỉ có một vài tệp hồ sơ bệnh án thông thường của các bệnh nhân khu thường, một lọ cắm bút nhựa màu xanh và một khay inox đựng bông băng y tế tiệt trùng.


Không có gì có thể dùng làm công cụ thôi miên hay liên lạc.


Khang khẽ nghiêng đầu. Dưới ánh sáng nhạt nhòa của chiếc đèn huỳnh quang, anh phát hiện ra một góc giấy màu trắng hơi thò ra dưới gầm bàn gỗ trực, sát mép hộc tủ đựng tài liệu. Góc giấy bị che khuất bởi chiếc ghế bành bọc da giả mà anh đang ngồi.


Khang cúi người xuống, giả vờ như đang bị một cơn đau đầu dữ dội hành hạ khiến anh phải gục đầu sát gối. Bàn tay phải của anh âm thầm luồn xuống dưới gầm bàn gỗ, lần theo mép hộc tủ.


Đầu ngón tay anh chạm vào một dải băng keo giấy nhám. Phía dưới dải băng keo là một tờ giấy được gấp làm tư, dán chặt vào phần gỗ thô chưa được sơn phủ của gầm bàn.


Khang dùng móng tay cái khéo léo lách vào mép băng keo, từ từ bóc tờ giấy ra mà không phát ra bất kỳ một tiếng động nào. Anh giữ tờ giấy trong lòng bàn tay phải, từ từ ngồi thẳng dậy, mắt vẫn nhắm nghiền như thể đang chìm vào giấc ngủ sâu do suy nhược thần kinh.


Nguyễn Văn Hải ngoài cửa nhìn qua khe kính, thấy Khang ngồi im lịm, đầu tựa vào thành ghế bành, hơi thở đều đặn thì khẽ nhếch mép cười nhạt. Gã nghĩ rằng vị bác sĩ trị liệu trẻ tuổi này đã hoàn toàn đầu hàng trước áp lực giam cầm của mình.


Khang đợi thêm đúng năm phút, cho đến khi tiếng bước chân tuần tra của bảo vệ khu B vang lên một lần nữa rồi đi khuất về phía cuối hành lang. Anh khẽ hé mở lòng bàn tay phải dưới gầm bàn trực, tận dụng góc tối của hộc tủ để che mắt camera giám sát góc rộng trên trần phòng.


Anh từ từ mở tờ giấy gấp tư ra.


Đó là một tờ lịch trực ca điều dưỡng ca đêm của khoa VIP Bạch Sa, được viết tay bằng nét chữ thanh mảnh, ngay ngắn bằng mực xanh quen thuộc.


Chữ viết của Lê Mai Anh.


Khang nheo mắt đọc kỹ từng dòng chữ viết tắt trên tờ lịch trực. Tờ giấy này được Mai Anh dán dưới gầm bàn trực từ trước, dường như cô đã lường trước được tình huống Khang sẽ bị Thụy cô lập và giam lỏng tại đây.


Trên tờ lịch trực, Mai Anh ghi rõ lịch phân bổ ca trực của cô và y tá trưởng Lê Thị Nga trong suốt tuần này. Khang lướt nhanh qua các mốc thời gian, thùy trán của anh hoạt động hết công suất để phân tích các chỉ số số liệu.


Đột ngột, ánh mắt Khang dừng lại ở dòng chữ ghi chú nhỏ bằng bút chì dưới chân trang:


*“Trực đêm ca 3 (1:00 AM - 5:00 AM): Hộ lý Hồng dọn rác kỹ thuật khu B lúc 2:15 AM. Cửa thoát hiểm phụ hành lang sau không khóa trong 10 phút dọn bể thải.”*


Một kẽ hở.


Một kẽ hở vật lý hoàn hảo nằm ngay trong lịch trực ca đêm của Mai Anh.


Khang cảm thấy tim mình khẽ đập mạnh một nhịp trước khi anh kịp thời dùng Heart Control để ép nó trở lại trạng thái ổn định. Bể thải kỹ thuật của Bạch Sa nằm ngay dưới tầng hầm B1, sát lối thoát hiểm phụ hướng ra bãi xe cổng sau – nơi Ông Tư bảo vệ ca đêm đang phụ trách tuần tra.


Nếu hộ lý Hồng mở cửa thoát hiểm phụ để dọn rác kỹ thuật vào lúc hai giờ mười lăm phút sáng, điều đó có nghĩa là Khang sẽ có đúng mười phút để lách qua sự giám sát của Hải, tiếp cận lối thoát hiểm phụ và gặp Ông Tư để tìm kiếm một công cụ gõ nhịp thay thế chiếc đồng hồ quả quýt đã mất.


Nhưng làm thế nào để thoát khỏi căn phòng trực bị khóa chặt từ bên ngoài này dưới sự giám sát trực tiếp của Nguyễn Văn Hải?


Khang nhìn chằm chằm vào tờ giấy trực ca trong tay. Dưới dòng ghi chú bằng bút chì của Mai Anh, có một dãy số điện thoại di động được viết mờ nhạt, dường như đã bị tẩy xóa nhiều lần nhưng vẫn còn hằn sâu vết bút trên mặt giấy:


*“0903... 404... PT”*


PT. Phong Trọc. Nhà báo Trần Quốc Phong.


Dãy số này chính là tần số sóng vô tuyến dự phòng mà Phong đã cài đặt cho chiếc tai nghe siêu nhỏ của Khang trong trường hợp hệ thống phá sóng chính bị ngắt kết nối cục bộ trong thời gian bàn giao ca trực.


Khang khẽ mím môi. Mảnh giấy nhỏ của Mai Anh không chỉ là một lịch trực thông thường, nó là một chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa thông tin đầu tiên giữa anh và thế giới bên ngoài. Một tia sáng hy vọng nhỏ nhoi nhưng sắc bén vừa được thắp lên giữa bóng tối dày đặc của phòng giam không tiếng động.


Anh từ từ gấp nhỏ tờ giấy lại, nhét sâu vào trong lớp lót của túi áo blouse trắng, ngay sát vị trí trái tim đang đập đều đặn của mình.


Khang ngước mắt nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường thạch anh của phòng trực.


Mười hai giờ bốn mươi lăm phút đêm.


Cơn bão ngoài cửa sổ vẫn đang gầm rú dữ dội, những vệt chớp sáng lòa thỉnh thoảng lại rạch đôi bầu trời đen kịt của ngoại ô Nam Sài Sài Gòn, chiếu sáng gương mặt điềm tĩnh đến đáng sợ của Vũ Minh Khang trong bóng tối. Thời gian đếm ngược cho cuộc đào thoát đầu tiên của anh tại hiểm địa Bạch Sa chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!